Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 17: Đoàn phim
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Ôn Nhiên cùng người đại diện Đàm Mai có mặt đúng giờ tại đoàn phim [Sinh ra ảnh đế].
Trợ lý Tiểu Lâm cùng hai trợ lý tạm thời và dì nấu ăn đã đưa hành lý của Ôn Nhiên đến khách sạn. Trong khi đó, Ôn Nhiên và Đàm Mai đi thẳng từ sân bay tới địa điểm quay.
Sự xuất hiện của Ôn Nhiên tại đoàn phim gây ra một sự náo động không nhỏ. Là một ngôi sao vừa có nhan sắc lại vừa có kỹ năng diễn xuất, Ôn Nhiên đi đến đâu cũng đều nhận được sự chú ý và quan tâm.
Ôn Nhiên đến sớm, các diễn viên khác vẫn chưa có mặt. Nhân viên đoàn phim đã bắt đầu làm việc, mọi người đều bận rộn chuẩn bị cho lễ khai máy. Cậu đi thêm một đoạn thì nhìn thấy Cố Danh Thành đang nói chuyện với một nhân viên.
"Hai người đến rồi à," Cố Danh Thành thấy họ liền tiến tới chào hỏi, "Sớm vậy sao?"
"May mà chuyến bay không bị trễ."
"Thẩm tổng không đến cùng cậu sao?"
"Dạo này anh ấy khá bận rộn, không thể đến được."
Cố Danh Thành gật đầu: "Dạo này sức khỏe cậu thế nào rồi, ốm nghén còn nghiêm trọng không?"
"Đợt này em đã ăn uống được hơn rồi ạ, trước đó em cũng có đến studio làm việc, không có vấn đề gì lớn đâu ạ."
"Ừm, nếu không khỏe thì cậu phải nói, đừng cố gắng chịu đựng. Tôi đã nhận lời của Thẩm tiên sinh rồi, phải chăm sóc cậu thật tốt, hai tháng sau phải để cậu trở về lành lặn đấy."
"Thầy cứ yên tâm."
Cố Danh Thành vỗ vai cậu: "Đi hóa trang đi, lát nữa sẽ chụp tạo hình. Tiểu Ngô, đưa Ôn tiên sinh đến phòng hóa trang."
Nói xong, Cố Danh Thành lại bị người khác gọi đi. Tiểu Ngô, người phụ trách đón tiếp họ, tự giới thiệu mình là trợ lý phim trường: "Thầy Ôn, cô Đàm, mời đi theo tôi."
Ba người đi đến phòng hóa trang, vừa đi Ôn Nhiên không quên nói nhỏ với Đàm Mai: "Phong cách ăn mặc của tiền bối Cố thật là đẹp trai quá."
Đàm Mai cũng nói nhỏ đáp lại: "Vậy cậu cứ thưởng thức thật tốt trong hai tháng này đi, cơ hội khó có được đấy."
Công việc hôm nay tương đối thoải mái: chụp tạo hình phim và lễ khai máy. Sau đó, đoàn phim sẽ mời tất cả mọi người, từ diễn viên cho đến nhân viên, đến một địa điểm đã đặt trước để dùng bữa. Công việc chính thức sẽ bắt đầu từ ngày mai.
Mặc dù vậy, mọi người vẫn vô cùng bận rộn. Hôm nay có sự xuất hiện của các diễn viên, phóng viên, và các bối cảnh lớn cũng đều phải được chuẩn bị sẵn sàng.
Chuyên viên tạo hình là một người đàn ông mập mạp, khi cười rộ lên thì mắt híp lại trông hơi giống Phật Di Lặc. Sau khi hai bên chào hỏi, anh ta nói với Ôn Nhiên: "Thầy Ôn, vì bộ phim này có chuỗi thời gian khá dài, lấy bối cảnh từ năm 2008 cho đến nay, nên tạo hình ban đầu của thầy sẽ có cảm giác hơi cổ điển một chút."
Năm 2008 thì có gì mà gọi là xưa cũ? Chẳng phải xu hướng chính là kiểu dân ăn chơi đó sao!
Nhắc đến những thứ phi chính thống, Ôn Nhiên khi ấy vẫn còn đang học trung học. Cậu không nghĩ rằng mấy kiểu tóc 'ăn chơi' đó có vấn đề về thẩm mỹ, hoặc có lẽ vì đó là thời kỳ nổi loạn, không thích đi theo lối mòn mà người khác chọn, cậu lại cảm thấy cả nam lẫn nữ theo phong cách phi chính thống ấy đều rất đẹp.
Thế nhưng cậu là một đứa trẻ ngoan ngoãn, kinh tế gia đình cũng không tốt, nên chẳng thể tự mình trải nghiệm phong cách phi chính thống ấy. Giờ nghe vậy, cậu lại có chút hơi kích động: "Với tôi thì không thành vấn đề, phải tuân theo yêu cầu của phim."
Đàm Mai vừa thấy vẻ mặt của Ôn Nhiên thì lập tức biết ngay sẽ lại có chuyện, bèn hỏi nhà tạo hình: "Sẽ không quá nổi bật chứ?"
Nếu phải làm một quả đầu như bị giật điện với đủ màu sắc, lại còn mặc thêm mấy kiểu quần áo cổ quái độc lạ cùng cả đống trang sức lộn xộn, chưa nói đến chuyện hình tượng của Ôn Nhiên bị hủy hoại, Thẩm Minh Xuyên sẽ là người đầu tiên bóp chết bọn họ.
"Không hề đâu ạ," Chuyên viên tạo hình vội vàng xua tay nói, "Dương Phàm thuộc tầng lớp con nhà giàu, ý tưởng tạo hình tổng thể của chúng tôi là theo sát xu hướng, sẽ không ảnh hưởng đến hình tượng của diễn viên. Nếu như thầy không yên tâm,"
Ôn Nhiên nói: "Cứ thử tạo hình trước xem sao. Nếu tạo hình xong mà không hài lòng thì có thể sửa lại mà phải không?"
Chuyên viên trang điểm đã nhấn mạnh rằng mỹ phẩm cô dùng đều là loại phù hợp với người đang mang thai, sẽ không gây hại cho thai nhi. Sự chăm sóc chu đáo của đoàn phim khiến Ôn Nhiên vô cùng cảm động, vì chính bản thân cậu cũng chưa lo lắng được nhiều đến vậy.
Khi công việc được một nửa thì Đàm Mai phải ra ngoài nhận điện thoại. Đến lúc cô quay lại thì tạo hình của Ôn Nhiên đã được chuẩn bị xong xuôi. Tóc cậu được dùng sáp nhuộm thành màu vàng, hơn nữa tóc còn được uốn hơi xoăn, phối cùng áo phông đen, áo khoác da, quần bò rách, và đeo thêm một số đồ trang sức rất thịnh hành hồi đó, vừa cá tính lại mang chút nét cổ điển.
Một dân chơi vừa lạnh lùng lại vô cùng phong độ.
"Trông cũng không tệ chút nào."
Ôn Nhiên cứ thế tự mình ngắm nghía tạo hình của mình trong gương một vòng. Cậu trong gương đã thoát ra khỏi hình tượng dương quang tuấn tú thường ngày, trông như trẻ ra vài tuổi, tràn đầy hơi thở phản nghịch, thực sự rất ăn khớp với hình tượng công tử nhà giàu phóng đãng ngỗ ngược.
Chuyên viên tạo hình nói: "Thầy có hài lòng không ạ?"
"Tôi thấy rất ổn, Đàm tỷ đâu rồi?"
Đối với tạo hình này, Đàm Mai cũng rất bất ngờ, gật đầu nói: "Rất tốt."
Những người khác liền không còn dè dặt như trước nữa. Chuyên viên trang điểm cùng trợ lý tạo hình đều đến khen Ôn Nhiên thật đẹp trai, còn nhân cơ hội xin được chụp ảnh chung và ký tên.
Trong lúc Ôn Nhiên đang trang điểm và lên tạo hình, các diễn viên khác cũng lần lượt đến nơi. Đây là phim do Ảnh đế sản xuất, nên không ai muốn tỏ ra mình mắc bệnh ngôi sao mà đến muộn.
Ôn Nhiên là người đầu tiên đi chụp tạo hình phim. Vốn dĩ cậu đã nhận được rất nhiều sự chú ý, giờ đây tạo hình này lại hoàn toàn khác xa với hình tượng thường ngày của cậu, khiến phần lớn các nhân viên đều trở nên náo động hẳn. Ôn Nhiên vẫy tay với họ rồi xoay người đi vào khu vực chụp ảnh tạo hình.
+++
Sau khi Ôn Nhiên vào đoàn phim, Thẩm Minh Xuyên chợt cảm thấy trong nhà quạnh quẽ hẳn.
Thói quen cả hai người cùng nhau ăn tối, thỉnh thoảng còn có thể tán gẫu vài câu, đôi khi còn phá hoại một ngày của đối phương, giờ chỉ còn một mình lại thấy không thích ứng được.
Hắn dứt khoát dồn nhiều tâm sức hơn vào công việc. Bữa trưa, bữa tối đều lười về nhà ăn, tất cả đều giải quyết ở căng tin công ty. Căng tin công ty, vì muốn đặc biệt chiều theo vị đại thiếu gia kén ăn này, đã mời một đầu bếp riêng chỉ nấu ăn cho hắn. Đó cũng là lý do vì sao Thẩm Minh Xuyên có thể chịu đựng được dù trong nhà không có dì giúp việc đến nấu ăn.
Dì Trần đã được cho nghỉ dài hạn, đến khi nào Ôn Nhiên trở về thì dì sẽ lại đến nấu cơm tiếp.
Vừa trả lời xong một email quan trọng khác, Thẩm Minh Xuyên đứng dậy đi đến phòng vệ sinh. Khi đi ngang qua phòng trợ lý, hắn nhìn thấy chỗ làm việc của một trợ lý là fan của Ôn Nhiên trống không, màn hình máy tính thì vẫn đang được mở, hình nền đơn giản chỉ là một tấm hình của Ôn Nhiên.
Thẩm Minh Xuyên cũng vô tình có lần đã xem vài tấm ảnh tạo hình phim của Ôn Nhiên, nhưng tấm này lại không hề giống với những tấm trước đây, rất đẹp trai, lại đặc biệt mang theo hơi thở của một người trẻ tuổi phản nghịch.
Vừa nhìn là biết tạo hình này thuộc loại phi chính thống vẫn thường bị người khác cười nhạo chê cười, thế nhưng bất ngờ thay nó lại rất hợp với Ôn Nhiên.
"Thẩm tổng."
Vị trợ lý nhỏ, chủ nhân của chiếc máy tính, đã trở lại. Cô thấy Thẩm Minh Xuyên dừng lại nhìn màn hình máy tính của mình. Bình thường ở công ty, Thẩm Minh Xuyên cũng không xây dựng hình tượng gần gũi với nhân viên, điều này khiến vị trợ lý nhỏ sợ hãi, không biết liệu hắn có không hài lòng vì mình đã cài ảnh vợ hắn làm hình nền hay không, hay chỉ đơn thuần là đang dừng lại thưởng thức nhan sắc của Ôn Nhiên nữa.
Cô vội vàng giải thích: "Cái đó, tấm ảnh này thực sự quá đẹp trai và rất có 'feel', tôi không kiềm chế được mới cài làm hình nền."
Thẩm Minh Xuyên nhìn vị trợ lý nhỏ đang khẩn trương, đáp: "Ừm, tạo hình không tệ."
Vị trợ lý nhỏ thấy Thẩm Minh Xuyên không tức giận, lá gan mới lớn hơn một chút: "Đúng vậy, tôi cũng thấy tạo hình này vô cùng đẹp. Hôm nay tài khoản Weibo của bộ phim mới cập nhật ảnh này lên khiến tôi cực kỳ bất ngờ."
Weibo của bộ phim mới... vậy đây chính là tạo hình trong phim điện ảnh mới của Ôn Nhiên.
Lúc đầu, Thẩm Minh Xuyên nhìn còn tưởng đây là bức ảnh thời kỳ đầu của Ôn Nhiên.
Sau khi đi vệ sinh xong quay về phòng, Thẩm Minh Xuyên liền không nhịn được mà mở Weibo của đoàn phim [Sinh ra ảnh đế] để xem. Quả nhiên, hắn thấy bài đăng cập nhật ảnh tạo hình của các diễn viên chính từ một tiếng trước. Thẩm Minh Xuyên mở tấm ảnh của Ôn Nhiên lên.
Thẩm Minh Xuyên nhìn chăm chú một lúc. Tạo hình anh tuấn thế này vô cùng đáng khen ngợi, từ diện mạo đến khí chất, phải nói là không thể soi mói bắt bẻ được. Nếu như chưa kết hôn, khẳng định Ôn Nhiên sẽ có số lượng fan nữ cực lớn.
Những bình luận phía dưới cũng không ngoại lệ mà khen Ôn Nhiên thật anh tuấn, rồi các loại liếm màn hình, kêu gào còn đòi nhốt Ôn Nhiên lại. Thậm chí còn có bình luận nói: "Rút đao đi Thẩm tổng, tôi vì idol phải quyết một trận tử chiến với anh."
Thẩm Minh Xuyên nhíu mày. "Khá khen cho cái khí thế ấy, tha cho một mạng."
"Xuyên ca."
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên ngoài cửa. Thẩm Minh Xuyên ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Phương Sầm Thu đang ôm laptop đứng ở cửa cười với hắn.
"Sầm Thu, sao em lại đến đây?"
"Không phải anh nói là nếu em có chỗ nào chưa hiểu thì cứ đến hỏi anh sao? Bây giờ em sẽ hỏi đây."
Lần trước, sau khi Phương Sầm Thu nhận được "đặc xá" của Thẩm Minh Xuyên thì vô cùng cao hứng. Ngày đầu tiên đi làm đã đến làm phiền Thẩm Minh Xuyên, nhưng bị cha y bắt phải ra nước ngoài đào tạo một tháng. Hôm nay vừa về, y đã lập tức đến tìm Thẩm Minh Xuyên.
Thẩm Minh Xuyên nhíu mày: "Không phải em đang trong giờ làm sao?"
"Nhiệm vụ khi đi làm của em chính là học tập. Hỏi anh chuyện công việc cũng là một trong những nội dung cần học tập mà, hay là, Xuyên ca muốn sau giờ làm em đến nhà anh để học, như vậy lại càng không thích hợp."
Mấy lời nói như vậy cũng rất có lý. Thẩm Minh Xuyên đáp: "Vậy chờ anh một chút."
Thẩm Minh Xuyên làm việc rất có trách nhiệm, đã đáp ứng Phương Sầm Thu, còn cực kỳ nghiêm túc mà giảng giải cho y.
Nhưng hắn phát hiện ra tất cả những điều Phương Sầm Thu hỏi đều rất cơ bản. Hơn nữa, các câu hỏi chỉ như thuận miệng hỏi, thái độ cực kỳ không đứng đắn, căn bản không phải là có trở ngại nên mới đến hỏi. Người sáng suốt thì đều có thể nhìn ra được đây chỉ là đang lấy cớ mà thôi.
Điều này làm cho Thẩm Minh Xuyên vô cùng tức giận, không khách khí mà dạy dỗ y một trận, mắng đến mức y suýt phát khóc.
"Em về trước đi," Thẩm Minh Xuyên day day mi tâm, "Về sau có vấn đề gì thì cứ trực tiếp nhắn tin hoặc gọi điện cho anh, anh xem rồi sẽ trả lời."
Phương Sầm Thu luống cuống: "Em biết em sai rồi, Xuyên ca. Lần sau em nhất định sẽ chuẩn bị đầy đủ hơn, sẽ ghi lại những điều không hiểu vào sổ rồi đến hỏi anh, anh đừng cấm em đến có được không ạ?"
"Không phải vì chuyện đó."
"Vậy thì là vì cái gì?"
"Sầm Thu," Thẩm Minh Xuyên nhìn y, nói với y bằng ngữ khí nghiêm túc, "Anh đã kết hôn, cũng đã có con. Cứ tiếp xúc quá thân mật với em thì sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của em, Tiểu Nhiên cũng sẽ không vui."
Trước kia, giữa hắn và Ôn Nhiên không có bất cứ tình cảm gì. Phương Sầm Thu muốn ầm ĩ chuyện gì hắn cũng để y làm. Mặc dù Phương Sầm Thu có chút tùy hứng, nhưng dù sao hắn cũng đã luôn quan sát quá trình trưởng thành của y, vẫn có cảm tình, chỉ cần y không quá phận, Thẩm Minh Xuyên cũng sẽ không mắng y.
Nhưng hiện tại hắn biết Ôn Nhiên có khả năng là thích mình. Bằng không, nếu nhiều người trong văn phòng hắn có quen biết với Ôn Nhiên, có kẻ lòng dạ xấu xa lại đi nói bừa với Ôn Nhiên ở nơi đó một hồi, vậy Ôn Nhiên không phải sẽ chán ghét hắn đến chết sao...
Ánh mắt của Thẩm Minh Xuyên dừng lại ở cuốn sách tham khảo "Cùng vợ mang thai" đang để trên bàn làm việc. Trong sách nói rằng những cảm xúc quá mức đều ảnh hưởng đến thai nhi. Muốn thai nhi được thông minh khỏe mạnh, đồng thời nếu không muốn vợ mình mắc bất cứ căn bệnh tiền sản, hậu sản nào như trầm cảm hay bất cứ căn bệnh nào khác, thì phải thuận theo người đang mang thai, phải hòa thuận mà chung sống.
Đã không thể làm một người chồng tốt, thì cố hết sức để làm một người cha tốt vậy.
Hết chương 17.