Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Vướng Thị Phi
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Nhiên quả thực có một 'nguồn tin nội bộ' trong công ty Thẩm Minh Xuyên, đó chính là Đường Phỉ Phỉ, trợ lý riêng của Thẩm Minh Xuyên.
Khi hai người vừa kết hôn, để thể hiện tình cảm, Ôn Nhiên từng ghé qua công ty Thẩm Minh Xuyên vài lần. Cô trợ lý riêng này là người phụ trách tiếp đón cậu, và từ những lần tiếp xúc đó, hai người dần trở thành bạn bè.
Đường Phỉ Phỉ cũng vừa hết thời gian nghỉ thai sản không lâu. Dạo gần đây, Ôn Nhiên thường xuyên nhờ cô ấy chỉ dẫn một số kiến thức, nên việc liên lạc giữa hai người cũng nhiều hơn. Vì Đường Phỉ Phỉ không hề biết chuyện nội bộ giữa Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên, cô ấy vẫn luôn kể cho cậu nghe đủ thứ chuyện về Thẩm Minh Xuyên ở công ty. Ví dụ như hôm nay, Thẩm tổng đã khiến đối tác trung gian vốn kiêu căng hống hách phải câm nín trong cuộc họp; hôm nay Thẩm tổng đã giành được đúng 5% lợi nhuận như mong đợi trong buổi đàm phán; hôm nay Thẩm tổng đã chiếm ưu thế tuyệt đối để đánh bại đối thủ. Nói chung, nội dung cơ bản đều là ca ngợi Thẩm Minh Xuyên. Ôn Nhiên vô cùng nghi ngờ liệu có phải họ mắc chứng sùng bái sếp hay không.
Hôm nay, Ôn Nhiên vừa trang điểm và thay đồ xong thì lại thấy Đường Phỉ Phỉ gửi tin nhắn đến. Mở ra xem, đó là một tấm ảnh chụp góc nghiêng của Thẩm Minh Xuyên. Nhìn khung cảnh xung quanh, hẳn là trong phòng họp. Thẩm Minh Xuyên đang vô cùng nghiêm túc lắng nghe ý kiến của một đại diện, khẽ nhíu mày, có lẽ không hài lòng với lời nói của người nọ.
Đường Phỉ Phỉ: 'Oa, hôm nay trong lúc họp, vẻ đẹp trai của Thẩm tổng đúng là tăng gấp bội. Em phải liều mạng chụp trộm cho anh làm hình nền đỡ nhớ nhung, không cần cảm ơn đâu nhé!'
Ôn Nhiên: '.......'
Cậu thực sự muốn cho Đường Phỉ Phỉ vào danh sách chặn.
Ôn Nhiên phóng to tấm ảnh, quả nhiên là vô cùng tuấn tú, nói có thể dùng bức ảnh này làm hình nền điện thoại cũng không hề quá lời chút nào. Cậu cũng tiện tay lưu lại.
Ôn Nhiên cảm thấy mình như một vị Phật vậy, cậu xác định được cảm giác của mình với Thẩm Minh Xuyên chính là thích. Thế nhưng tại sao, dạo này đã lâu không liên hệ, mà cậu cũng chẳng cảm thấy nhớ nhung gì cả? Càng không giống mấy bộ phim truyền hình cậu từng đóng, nơi nam nữ chính vì không thể đến được với nhau mà sống dở chết dở. Thậm chí cậu hơi nghi ngờ rằng có phải vì bản thân đã cô đơn quá lâu, nên khi bên cạnh xuất hiện một người đàn ông, cậu liền không kiềm chế được bản thân? Chẳng lẽ là độc thân lâu ngày đến mức nhìn thấy Husky cũng thấy thanh tú, ưa nhìn sao?! Ý nghĩ này vừa nảy ra, Ôn Nhiên cũng thấy buồn cười cho chính mình.
Chờ sinh con xong, cậu sẽ ly hôn với Thẩm Minh Xuyên, rồi tìm một người đàn ông tốt để yêu đương. À, tốt nhất phải là kiểu dịu dàng, chững chạc. Ôn Nhiên thực sự bị cuốn hút bởi mẫu người đàn ông chín chắn.
Trước đây cậu say mê Cố Danh Thành, nguyên nhân lớn nhất là vì khi đó cậu đã xem một bộ phim điện ảnh thiên về tình cảm. Trong phim, Cố Danh Thành đã diễn vai một quý ông chững chạc, khiến cậu thực sự khó quên. Từ đó, tiêu chuẩn chọn bạn đời của cậu cũng đi theo hướng ấy.
Hôm qua Cố Danh Thành và đoàn làm phim còn quay bổ sung thêm hai cảnh nữa. Ôn Nhiên cầm kịch bản ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở đoàn phim, tâm trí hoàn toàn bay bổng, không còn tập trung vào cảnh phim nữa.
Đang lúc cậu suy nghĩ miên man thì mặt bị ai đó che lại. Người che mắt cậu còn cố tình hạ giọng ghé sát tai nói: 'Đoán xem tôi là ai?'
Trong giây lát, Ôn Nhiên thực sự không đoán ra là ai. Giọng nói gần như vậy khá giống người quen. Chưa kịp trả lời, người nọ đã buông tay, mặc một chiếc áo polo nhảy đến trước mặt cậu: 'Surprise!'
'Tiểu Diệp, sao cậu lại ở đây?' Ôn Nhiên nhìn thấy người trước mặt thì bật cười bất đắc dĩ. Rõ ràng đã 27 tuổi rồi mà vẫn cứ như trẻ con.
Hạ Diệp ngồi xuống cạnh cậu: 'Đến đóng phim đó.'
'Đóng phim? Không phải cậu không thích đóng phim sao, sao lại thay đổi ý định rồi?'
'Hì hì, đúng là học ngành nghệ thuật, mà chưa thực sự được xuất hiện trên màn ảnh rộng, thấy tiếc nuối quá nên tôi tới thôi.'
Thật đúng là tùy hứng. Ôn Nhiên hỏi cậu ta: 'Phim gì vậy, đoàn phim đó cũng ở trong khu điện ảnh và truyền hình à?'
Hạ Diệp rung đùi: 'Đúng vậy, tên phim là "Sinh ra Ảnh Đế".'
'...........'
Ôn Nhiên trăm triệu không ngờ Hạ Diệp lại tham gia bộ phim này. Cậu biết gia đình Hạ Diệp rất giàu có, nhưng bộ phim do Cố Danh Thành sản xuất không phải cứ có tiền là có thể đóng. Về phần kỹ năng diễn xuất, dựa vào hiểu biết của Ôn Nhiên về Hạ Diệp, thời còn đi học, người này chính là ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới. Giờ lại còn ở Úc suốt sáu năm, chút kiến thức còn lại có lẽ đã trả hết cho thầy rồi. Cố Danh Thành là kiểu người kể cả vai quần chúng có hai câu thoại cũng săm soi kỹ lưỡng, sao có thể để cậu ta chen chân vào đây được?
'Có phải rất ngạc nhiên không? Cậu nhất định đang nghĩ làm sao tôi có thể chen chân vào đây được đúng chứ?'
'Nói thật là tôi rất tò mò đấy.'
'Không giấu gì cậu,' Hạ Diệp hạ thấp giọng ghé sát tai cậu nói, 'Cố Danh Thành là họ hàng của tôi.'
'............' Vậy mà cũng được, Ôn Nhiên đành chịu thua.
Trợ lý Tiểu Lâm mang hai ly nước đến, một ly cho Ôn Nhiên, ly còn lại đưa cho Hạ Diệp. Ôn Nhiên uống một ngụm nước, nói: 'Buổi trưa bảo dì đầu bếp làm cho vị này một phần cơm nhé.' Đoán chừng cơm hộp của đoàn phim vị thiếu gia này ăn không nổi, Tiểu Lâm đáp: 'Vâng, anh có kiêng khem gì không ạ?'
'Đừng bỏ gừng, tỏi, hành, rau mùi vào là được,' Hạ Diệp cười híp mắt nói, 'Cảm ơn.'
Tiểu Lâm đi rồi, Ôn Nhiên lại hỏi: 'Cậu diễn vai nào thế?'
'Là người sẽ cùng cậu làm càn, làm bậy đó, một công tử bột.'
Cảnh tiếp theo họ phải quay chính là lần đầu tiên Ôn Nhiên gặp nhân vật chính Tạ Thời Kiệt đang lúc cùng đường. Dương Phàm cùng một đám đệ tử, cũng là phú nhị đại, đang ăn chơi trác táng trong quán bar. Nhân viên phục vụ bán thời gian Cố Danh Thành đã từ chối lời đề nghị rót rượu của một vị thiếu gia nào đó. Vị thiếu gia nhà giàu kia cảm thấy vô cùng mất mặt, nên thừa dịp anh ta rót rượu cho Dương Phàm liền ngáng chân, khiến cả cốc rượu anh ta đang cầm hắt hết lên người Dương Phàm. Vai diễn của Hạ Diệp chính là vị thiếu gia hung hăng ngang ngược kia.
'Cho nên nói cảnh này mãi vẫn chưa được quay, là vì chờ vị ngôi sao lớn là cậu đó hả?' Ôn Nhiên trêu chọc cậu ta. Đây vốn là cảnh sẽ quay ngay từ đầu, nhưng vì nhân vật mấu chốt chưa tới nên cảnh không thể quay được. Hóa ra nhân vật mấu chốt lại chính là vị này đây.
Hạ Diệp còn muốn nói gì thêm thì chuyên gia tạo hình đã thở hổn hển chạy tới. Người chuyên gia tạo hình béo tròn đang thở phì phò, hấp tấp nói: 'Hạ tiên sinh, sao cậu lại chạy tới đây? Mau đi hóa trang và thay quần áo thôi, không kịp mất!'
'À, tôi đi trước nhé Nhiên ca.'
Ôn Nhiên gật đầu, đột nhiên lại cảm thấy hiếu kỳ với tạo hình của Hạ Diệp.
Chuyên gia tạo hình quả nhiên không làm Ôn Nhiên thất vọng. Tóc Hạ Diệp vốn khá dài, được anh ta buộc lên, càng thêm phần sành điệu. Tóc nhuộm màu xanh lá, cộng thêm một chiếc áo da đen phong cách thời thượng, trông có chút cảm giác như một dân chơi mô tô. Hạ Diệp có vẻ ngoài điển trai, tạo hình này cũng không hề xấu xí, cũng không đến mức ăn chơi lố lăng khiến người khác không chấp nhận nổi.
Nhưng cũng rất buồn cười.
'Oa, làm thế nào để cháu được tha không phải nhuộm màu này nữa? Ôn Nhiên cũng chưa dân chơi đến thế,' Hạ Diệp dùng vẻ mặt cầu xin nói, 'Đây thật sự là đóng phim chứ không phải là tụ tập một đám dân ăn chơi xấu xí tệ hại đấy chứ?'
'Đừng có kêu ca với chú nữa,' Cố Danh Thành nói, 'Hồi trung học không phải cháu thích nhất tạo hình thế này à? Cháu còn trốn anh trai đi nhuộm quả đầu xoăn tít màu đỏ rượu đó nhớ không? Khiến thằng nhóc ấy tức đến độ suýt chút nữa là dùng gia pháp đánh cháu.'
Hạ Diệp nhất thời chán nản: 'Tạo hình sao thì cứ thế đi, sao lại còn phải vạch trần chuyện xấu hổ của cháu ra chứ.'
Cố Danh Thành cười cười, vỗ tay nói: 'Được rồi được rồi, mọi người chuẩn bị một chút, lập tức bắt đầu quay cảnh tiếp theo.'
Theo thường lệ, họ sẽ diễn thử một lần trước khi quay chính thức. Sau khi mỗi diễn viên đều vào vị trí của mình, đạo diễn hô: 'Cảnh thứ 8, phân cảnh 1A, action!'
Ánh đèn mờ ảo trong một căn phòng riêng của KTV. Cố Danh Thành mặc quần áo nhân viên phục vụ, cầm một cái khay đi xuyên qua một đám người đang nhảy nhót loạn xạ. Anh đem rượu ngon tới cho bọn họ. Tất cả đều đang ca hát, tán tỉnh mấy cô em, dường như chẳng ai chú ý đến anh. Chờ đến khi anh đưa rượu tới trước mặt tên phú nhị đại do Hạ Diệp thủ vai, tên phú nhị đại này đã uống đến say khướt, hai mắt lờ đờ như phủ một lớp sương mù nhìn anh: 'Này, không ngờ vị tiểu ca này lại tuấn tú đến vậy đấy, đừng rót rượu nữa, ngồi ở đây.... Phụt, không được rồi, cháu cứ đối mặt với chú lại thấy buồn cười, ha ha ha ha.' Hạ Diệp còn chưa nói hết lời thoại đã cười một tràng. Cố Danh Thành đặt cái khay trong tay xuống, chờ cậu ta cười xong, anh nghiêm túc nói: 'Không được cảm thấy buồn cười là một trong những môn bắt buộc của diễn viên nhập môn. Nếu cháu thấy bản mặt chú buồn cười như vậy, có cần chú cho cháu 10 giây để cười không?'
'...........' Có lẽ Hạ Diệp không nghĩ mới cười một trận lại bị giáo huấn nghiêm khắc như vậy, liền thấp giọng đáp: 'Cháu đã lâu rồi không đi diễn, cho nên mới nhịn không được mà cười như vậy, cháu xin lỗi ạ.'
May mà Cố Danh Thành cũng không nói thêm gì nữa, cho cậu ta diễn lại một lần nữa, nói: 'Lại lần nữa.'
Diễn viên lại vào vị trí của mình, Cố Danh Thành lại cầm lấy khay đi tới, đặt rượu xuống trước mặt Hạ Diệp: 'Này, không ngờ vị tiểu ca này lại tuấn tú đến vậy đấy, đừng uống rượu nữa, ngồi ở đây hầu gia rót rượu.'
'NG!'
Nghe theo lời đạo diễn hô, Hạ Diệp vẻ mặt ngơ ngác: 'Lại, lại có cái gì không đúng sao?'
Ôn Nhiên đang ngồi một bên nhỏ giọng nói với cậu ta: 'Nói nhầm rồi, cậu đem hai từ 'rót rượu' và 'uống rượu' đổi ngược cho nhau.'
Hạ Diệp: '..........'
Cảnh này chỉ có hai phút nhưng phải quay suốt cả ngày, đến tận 7 giờ tối mới kết thúc công việc. Số lần NG (hỏng) tăng lên vô số kể. Đợi đến khi Cố Danh Thành với khuôn mặt nghiêm khắc nói 'Được rồi', Hạ Diệp suýt chút nữa thì đốt pháo ăn mừng.
Trên đường trở về, Ôn Nhiên thấy cậu ta vẫn còn rất vui vẻ, cười nói: 'Cậu vui đến mức đó cơ à?'
'Ha ha, cậu không biết trong cái khoảnh khắc mà chú Cố nói 'được rồi' tôi đã vui đến mức nào đâu, giống như là nhặt được một triệu tệ vậy.'
'Với tâm tính này của cậu, e rằng quay xong bộ phim này cậu sẽ trở thành người giàu nhất thế giới mất.'
'Ấy, thôi đừng, tôi cũng không muốn 'nhặt' được thêm vài lần nữa đâu, rất giày vò người đấy. Cậu không biết chứ, mỗi lần quay phim tôi đều muốn sụp đổ. May mà phần diễn của vai này không nhiều lắm, bằng không tôi sẽ bị cái việc phải quay đi quay lại thế này làm cho chán ghét muốn chết. Hơn nữa, tôi cũng không thể cảm nhận được cái cảnh quay cuối cùng được thông qua với mấy cái cảnh tôi đã quay trước đó thì có gì khác nhau.'
'Đóng phim là như vậy, mỗi một cảnh quay đều theo đuổi sự hoàn mỹ. Sự lặp lại là nền tảng hoạt động. Một bộ phim điện ảnh thời lượng chỉ có hai tiếng, lại phải quay trong vòng mấy tháng trời, chính là vì sử dụng hoạt động lặp lại.'
Hạ Diệp nghĩ thôi đã thấy phát sợ mà vuốt vuốt ngực: 'May mà ngày trước tôi không đi theo con đường diễn viên.'
Hai người quay về khách sạn thì trước tiên là tắm giặt. Bữa tối vẫn là dì đầu bếp làm, cơm được mang tới phòng của Ôn Nhiên để ăn. Thiếu gia Hạ Diệp được nuông chiều từ bé đã bị trận đóng phim này hút sạch hết sinh lực, ăn no rồi liền rúc vào sofa trong phòng Ôn Nhiên mà 'làm tổ', vừa nói chuyện phiếm với Ôn Nhiên vừa nghịch điện thoại. Mối quan hệ trước kia của hai người cũng không tồi, lại rất lâu rồi chưa gặp nên trò chuyện vô cùng vui vẻ. Sau khi tán gẫu, Hạ Diệp ôm điện thoại ngủ quên, còn ngáy khẽ.
Ôn Nhiên cũng buồn ngủ khủng khiếp, thế nhưng vẫn kiên trì gọi Hạ Diệp dậy: 'Tiểu Diệp, dậy dậy, về phòng ngủ đi.'
Giường trong phòng đơn này rất lớn, Hạ Diệp cũng đã tắm rồi. Hai người ngủ cạnh nhau một đêm cũng không thành vấn đề, chỉ là dù sao bản thân Ôn Nhiên là người đã kết hôn, hơn nữa cũng muốn tránh bị nghi ngờ. Bằng không, nếu bị người khác bắt gặp thì có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không thể nào rửa sạch được.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên không có cảnh quay nên có thể ngủ nhiều hơn một chút. Trong lúc cậu vẫn còn đang chìm trong mộng thì lại bị chuông điện thoại đánh thức. Ôn Nhiên thấy người gọi tới là Đàm Mai liền bắt máy: 'Alo, Đàm tỷ.'
'Chị biết bây giờ khẳng định là cậu chưa đọc tin tức. Cho cậu ba phút để xem, sau đó cho chị một lời giải thích, chị sẽ không cúp điện thoại.' Giọng điệu của Đàm Mai không tốt, rõ ràng là đang kiềm nén sự tức giận.
Ôn Nhiên vẻ mặt ngơ ngác, vội vàng mở Weibo ra đọc tin tức. Kết quả, đầu bảng tìm kiếm nóng chính là bốn chữ đập vào mắt người khác: 'Ôn Nhiên ngoại tình....'
Hết chương 18.