Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 19: Cuộc trò chuyện
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Min
Cùng thời gian đó, tại văn phòng của Thẩm Minh Xuyên.
Thẩm Minh Xuyên vừa nhận được tin từ trợ lý riêng trong công ty. Đó là một bài báo mạng với tiêu đề gây sốc: "Ngôi sao Ôn Nhiên bị nghi ngờ ngoại tình..." Anh nhíu mày, nhấp vào xem. Tiêu đề bài báo ghi rõ: Ôn Nhiên ở cùng một người đàn ông lạ mặt suốt hơn bốn tiếng vào đêm khuya.
Nội dung bài báo xoáy sâu vào nghi vấn Ôn Nhiên ngoại tình, kèm theo một đoạn video quay cảnh Ôn Nhiên và Hạ Diệp vừa cười vừa nói bước ra khỏi thang máy, sau đó cả hai vào phòng của Ôn Nhiên và ở trong đó suốt bốn tiếng, mãi đến hơn 11 giờ đêm Hạ Diệp mới rời đi.
Đoạn video này đã được cắt ghép rút ngắn thời lượng, khiến người xem dễ dàng tin vào câu chuyện được dựng lên.
"......."
Thẩm Minh Xuyên biết mấy tin kiểu này hoàn toàn là vô căn cứ. Ôn Nhiên đang mang thai, đừng nói ở chung phòng với người đàn ông khác bốn tiếng, mà có ở 40 tiếng cũng chẳng làm nên chuyện gì.
Hơn nữa, dù quan hệ nam-nam đã hợp pháp, nhưng đa số đàn ông vẫn hướng về nữ giới, quan hệ đồng giới vẫn chỉ chiếm thiểu số. Một nam một nữ ở trong phòng bốn tiếng còn có thể gây đồn đoán, chứ hai nam ở trong phòng suốt bốn tiếng là chuyện bình thường, họ có thể cùng chơi game, trò chuyện phiếm hay bàn công việc.
Con người ai cũng cần có huynh đệ hoặc bạn bè thân thiết, không thể vì xu hướng tính dục mà tước đoạt quyền kết giao bằng hữu của họ.
Lý lẽ này Thẩm Minh Xuyên đều hiểu rõ, nhưng cứ nhìn thấy tin tức đó, cảm giác khó chịu lại không thể kiểm soát mà dâng lên. Một cảm giác tắc nghẹn trong cổ họng, vô cùng khó chịu.
Đường Phỉ Phỉ chưa kịp đọc tin tức thì đúng lúc này bước vào văn phòng để đưa anh ký một văn kiện vô cùng quan trọng. Làm trợ lý cho anh sáu năm, Đường Phỉ Phỉ cực kỳ hiểu Thẩm Minh Xuyên, vừa nhìn thấy sắc mặt anh, cô liền biết có chuyện lớn xảy ra.
Cô vẫn kiên trì tiến đến: "Thẩm tổng, đây là bản hiệp thương của hội nghị ngày hôm qua sau khi đã chỉnh sửa. Nếu ngài xem không có vấn đề gì, xin hãy ký tên, tôi sẽ chuyển lại cho người phụ trách là Minh Nhã."
Thẩm Minh Xuyên cố gắng trấn tĩnh, mở bản hiệp thương ra, đọc vài lần rồi tức giận nói: "Không phải tôi đã nói không đề cập đến vấn đề cung ứng viện trợ vận doanh như một loại dịch vụ sao? Tại sao trong phần hiệp thương này lại có!"
"Là vì Minh Nhã bên đó cứng rắn đưa ra yêu cầu này. Tôi đã hỏi ý kiến tổng thanh tra bộ phận vận doanh, họ nói nếu thực sự có nhu cầu, bên ta cũng có thể cung ứng."
Thẩm Minh Xuyên trực tiếp ném bản hiệp thương này xuống trước mặt Đường Phỉ Phỉ, lạnh lùng nói: "Tìm hiểu lại cho rõ ràng rồi mang đến cho tôi ký."
"......." Đường Phỉ Phỉ vội vàng cầm bản hiệp nghị đó rồi vội vã rời đi.
Trời ạ, ông chủ thật quá đáng sợ.
+++
Sau khi xem tin tức, Ôn Nhiên không biết nên khóc hay nên cười. Tối qua cậu còn lo lắng, vậy mà hôm nay đã có bài báo đăng tải rồi.
"Đàm tỷ, đó là bạn cùng phòng đại học của em."
"Bạn cùng phòng đại học, cũng là người trong giới sao?"
"Cũng không hẳn."
Ôn Nhiên kể lại việc Hạ Diệp là diễn viên khách mời, quay bị NG suốt một ngày nên vô cùng mệt mỏi; cả hai đã cùng nhau ăn cơm mà dì giúp việc mang tới phòng của Ôn Nhiên; cả việc hai người đã lâu không gặp nên trò chuyện rất lâu rồi việc Hạ Diệp ngủ quên, một loạt đều kể lại cho Đàm Mai nghe.
"Bọn em học cùng đại học, ở chung phòng suốt bốn năm, thậm chí còn cùng nhau đi tắm, kỳ lưng cho nhau. Nếu có chuyện gì xảy ra thì chắc chắn đã xảy ra từ lâu rồi. Hơn nữa, cậu ấy là một thẳng nam điển hình, đối tượng kết giao chỉ giới hạn trong nữ giới."
"Được rồi, chị đã hiểu tình hình." Ngữ khí của Đàm Mai đã dịu đi đôi chút. "Hiện tại cậu không cần bận tâm nữa, bảo bạn cùng phòng của cậu tuyệt đối đừng phản ứng lại, hơn nữa còn phải phối hợp làm việc với chúng ta. Tối nay chị và cậu sẽ cùng bàn về phương án giải quyết, đã hiểu chưa?"
"Em hiểu rồi," Ôn Nhiên lo lắng nói, "Đàm tỷ, chuyện này có thể làm sáng tỏ được không?"
Biết bao ngôi sao đã sụp đổ chỉ vì cái hố mang tên ngoại tình. Cậu và Hạ Diệp chẳng có chuyện gì, nhưng trong phòng lại không có camera giám sát. Nếu người ta cứ khăng khăng rằng họ có gian tình, thì họ cũng chẳng thể làm gì được.
Đàm Mai thở dài: "Điều chúng ta có thể làm là cố hết sức để làm sáng tỏ chuyện này. Em đừng cảm thấy áp lực quá lớn, cứ tiếp tục quay phim cho tốt, chị sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này."
"Vâng."
Cúp điện thoại của Đàm Mai, Ôn Nhiên mở phần bình luận ra rồi lại hối hận. Những bình luận này đa phần đều là mắng chửi cậu, vô cùng khó coi.
Trong giới giải trí, 'đưa một chân ra ngoài' (ngoại tình) là điều tối kỵ. Bất kỳ ngôi sao nào dính phải điều tiếng này đều không có kết cục tốt đẹp, mỗi người một lời chửi rủa cũng đủ để dìm kẻ đó chết đuối.
Rất khó để chứng minh rằng bằng chứng đó là giả, vì đoạn video kia là thật. Biết tìm đâu ra bằng chứng để chứng minh cậu thật sự không ngoại tình? Ôn Nhiên chỉ hận là trong phòng không có camera giám sát.
Những bình luận trên mạng ngoài việc mắng chửi cậu, thì bắt đầu xuất hiện những bình luận đau lòng thay cho Thẩm Minh Xuyên.
[Thương cho Thẩm ba ba, những người đàn ông vừa có tiền lại cưng chiều vợ nên được quý trọng.]
[Những người đàn ông ngoại tình sợ rằng họ đã quên đi vì sao mà mình có được ngày hôm nay, thực sự nghĩ mình là đại minh tinh nên muốn làm cái gì cũng được sao. Tôi cảm thấy Thẩm Minh Xuyên sẽ không phải là người nén lửa giận.]
[Chờ ly hôn, chờ phong sát, Thẩm ba ba chúng tôi ủng hộ anh, ngàn vạn lần đừng nương tay.]
[Chậc chậc chậc, mỗi ngày cmn cái gì mà nhân thiết (*) ân ái, tự vả mặt có đau không?]
(*) Nhân thiết: Hay là thiết lập nhân vật, chính là cách vẽ người ở trước sau bên cạnh và các biểu cảm khuôn mặt. Ở đây ý chỉ hai người bọn họ chỉ đang cố tình thiết lập sự ân ái mà thôi.
[Hiện tại xem ra, Thẩm Minh Xuyên chẳng những bị đội nón xanh, mà sợ là còn đi đổ vỏ nữa ấy chứ (ăn dưa) (ăn dưa)]
[Đứa nhỏ này tám chín phần mười không phải là của Lục Xuyên (*), giải đố có thưởng: Đứa bé là do một lần Ôn Nhiên đi quay phim không cẩn thận lại dính phải, không dị dạng thì nhất định phải là sinh non.]
(*) Ý chỉ anh Xuyên đang bị đội nón xanh, lục là màu xanh lá.
[May mà phát hiện ra, bằng không đứa con của tiểu tam sẽ trở thành con cả của Thẩm gia, sản nghiệp của Thẩm gia lớn như vậy mà rơi vào tay đứa con của đôi cẩu nam nam kia, điều đó đúng là ghê tởm mà!]
............
Ôn Nhiên đã lường trước được rằng trên mạng chắc chắn sẽ có những lời bình luận như vậy. Quả thật là... đặc biệt.
Gần đây cậu đúng là 'nghịch thủy' (gặp vận rủi), thường xuyên bị bôi nhọ. Chắc phải tìm một ngôi miếu nào đó để đi lễ mới được.
Cũng không biết Thẩm Minh Xuyên đọc được tin này thì nghĩ thế nào, chắc là đã tức điên lên rồi. Bao nhiêu tiền bạc anh ta bỏ ra, kết quả nhận lại chỉ toàn là gièm pha. Chẳng những hình ảnh một đôi vợ chồng ân ái mà hai người vất vả xây dựng bị hủy hoại trong phút chốc, ngay cả đứa bé cũng bị nói là không biết có phải con của anh ta hay không.
Đang lúc cậu miên man suy nghĩ thì chuông điện thoại vang lên. Ôn Nhiên nhìn màn hình hiển thị tên người gọi: Thẩm Minh Xuyên.
Chết tiệt, đúng là sợ cái gì thì cái đó đến. Ôn Nhiên có chút không dám nhận điện thoại, sợ bị mắng, cậu vẫn còn rất sợ Thẩm Minh Xuyên.
Điện thoại vẫn reo không ngừng. Ôn Nhiên biết không thể trốn tránh, giữ trái tim đang treo lơ lửng, ôm theo tâm trạng 'sớm chết sớm siêu sinh' mà nhận điện thoại.
Sợ cái gì chứ, con của anh ta vẫn còn trong tay mình đây mà!
"Alo," Giọng nói trầm thấp quen thuộc phát ra từ đầu dây bên kia, "Không làm phiền cậu quay phim chứ?"
"Không có, hôm nay tôi được nghỉ." Nghe ngữ khí của Thẩm Minh Xuyên không giống như 'sơn vũ dục lai' (*), Ôn Nhiên thức thời cúi đầu nhận lỗi trước: "Thật sự xin lỗi, tôi đã gây rắc rối cho anh rồi."
(*) Sơn vũ dục lai "山雨欲来": ý chỉ như có điều gì sắp đến thường là nói về nghĩa xấu.
"Tôi không phải gọi đến để hỏi tội, cậu không cần phải căng thẳng."
"Hử?" Ôn Nhiên đang nhắm mắt chờ chết bỗng nhiên như cá gặp nước. Nghe ngữ khí này, Thẩm Minh Xuyên không có ý trách cậu.
"Anh không tức giận sao?" Ôn Nhiên thử hỏi lại, "Giờ tin tức đều ầm ĩ cả lên rồi."
"Vậy cậu mong tôi tức giận, hay mong tôi không tức giận?"
"Ấy," Ôn Nhiên không biết Thẩm Minh Xuyên đang 'bán thuốc gì trong hồ lô' (*). "Tôi hy vọng thì có ích gì sao? Tôi đương nhiên hy vọng anh không tức giận, trời đất bao la, kim chủ lớn nhất mà."
(*) Là một cách nói ẩn dụ ý chỉ không biết người khác đang nghĩ gì, muốn gì.
"Miệng lưỡi lanh lảnh," Thẩm Minh Xuyên bị mấy lời đó chọc cho bật cười, rồi tiếp lời: "Chuyện này tôi sẽ cho người giúp Đàm Mai giải quyết, rất nhanh sẽ có kết quả thôi, cậu đừng lo lắng."
Đã tìm người gỡ bỏ hot search. Toàn bộ phía quan hệ công chúng của Đàm Mai có thể giải quyết, nhưng phải tìm ra nguyên nhân của chuyện này. Phải xem xem tay săn ảnh nào đã chụp, hay có kẻ nào muốn hãm hại, vì sao không đề cập đến những mối quan hệ xã hội trước đó của họ. Rồi cả việc kiện tụng và những chuyện liên quan sau đó, điều đó đòi hỏi phía Thẩm Minh Xuyên càng phải chuyên nghiệp.
"À, cảm ơn anh." Ôn Nhiên vô thức gãi gãi đầu gối. Ý của Thẩm Minh Xuyên rõ ràng là hãy tin tưởng anh, điều này khiến Ôn Nhiên có chút cảm động. "Nếu vì chuyện này mà tôi thân bại danh liệt, có phải anh sẽ đánh tôi không?"
"Đánh cậu làm gì? Tôi đã có thể giúp cậu nổi tiếng một lần, thì cũng sẽ có cách để cậu Đông Sơn tái khởi."
"...!" Ôn Nhiên bị những lời nói đầy bá khí này của Thẩm Minh Xuyên làm cho chấn động đến sững sờ, đồng thời cũng sinh ra vài phần tức giận.
Thẩm Minh Xuyên này rõ ràng chẳng có ý gì với cậu, lại cố tình nói mấy lời yêu thương này khiến cậu dễ hiểu lầm.
Thử hỏi có mấy ai có thể chống lại được một người đàn ông anh tuấn, ưu tú, tính cách không tồi lại có sự nghiệp thành công, luôn theo sát bên mình nói những câu như thế này chứ? Không muốn thích cũng khó.
Trong lúc nhất thời, Ôn Nhiên cảm thấy chẳng còn hứng thú gì với Thẩm Minh Xuyên, không hề có cảm xúc mà nói: "Vậy ngài cũng giỏi quá rồi."
Có lẽ Thẩm Minh Xuyên bị những lời ấy làm cho không biết phải nói gì tiếp theo, cuộc trò chuyện bỗng rơi vào trầm mặc. Ôn Nhiên đang định nói nếu không còn chuyện gì thì cậu sẽ cúp máy, đột nhiên Thẩm Minh Xuyên lại nói: "Vấn đề mà tối thứ sáu tuần trước cậu hỏi tôi vẫn còn chưa trả lời cậu."
"Thứ sáu tuần trước? À, hôm đó, tôi thật ra là bị Đàm Hoài chọc tức đến mức IQ giảm sút nên mới lên cơn hỏi ngài câu đó thôi. Thẩm tiên sinh, ngài đừng để bụng, tôi thực sự không có ý gì khác, là không muốn bị người khác hiểu lầm tôi với hắn có quan hệ gì khác, ghê tởm lắm, không bằng bị đầu heo chọc."
Thẩm Minh Xuyên: "..."
"Chuyện kia, tôi có cuộc gọi của Đàm tỷ, chắc là có chuyện gì cần hỏi tôi, tôi cúp máy trước nhé." Dứt lời, Ôn Nhiên liền nhanh chóng cúp máy.
Ha ha, cậu dù chỉ một chút cũng không muốn biết đáp án. Tự lừa dối mình cũng được, trốn tránh sự thật cũng được, cậu chính là không muốn nghe cái đáp án này.
Thẩm Minh Xuyên bị cúp máy ngang, cảm thấy rất bực mình.
Sau khi đọc tin tức xong, một ngọn lửa vô danh vẫn luôn nén chặt trong ngực anh, không có chỗ để phát tiết. Nhớ tới một tháng trước không biết vì sao họ lại nói về mẫu người yêu lý tưởng của mình. Thẩm Minh Xuyên có định hình cụ thể, dựa vào cảm xúc, còn Ôn Nhiên lại nói mình thích những nam sinh đáng yêu.
Chính là loại mặt búp bê giống như người trong tin tức, khi cười lên còn có má lúm đồng tiền ấy hả?
Thẩm Minh Xuyên thừa nhận, anh thật sự rất không thích.
Cho đến tận khi Đàm Mai kể lại tình huống bên đó cho anh, ngọn lửa trong ngực Thẩm Minh Xuyên mới dần tan đi. Thứ tâm tình lên xuống thất thường như vậy khiến Thẩm Minh Xuyên ý thức được, có lẽ anh cũng không phải là không có chút cảm giác nào với Ôn Nhiên như anh vẫn tưởng.
Chính là, không có nguy cơ thì không ý thức được mà thôi.
Thẩm Minh Xuyên không phải là một người hay ngại ngùng. Một khi xác định được mục đích của mình trong một phương diện nào đó, anh sẽ chủ động tiến công. Vì vậy, cuộc điện thoại này ngoài việc trấn an Ôn Nhiên, còn là muốn hỏi Ôn Nhiên có nguyện ý bắt đầu kết giao với mình hay không, cùng nhau chậm rãi bồi dưỡng tình cảm.
Bất luận là có thể nảy sinh tình yêu hay không, vẫn phải chủ động làm bước đầu tiên, thì mới có chuyện được.
Kết quả Ôn Nhiên nói ra những lời này, vậy hóa ra chỉ có anh là tự mình đa tình?
Thẩm Minh Xuyên càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng là như vậy. Trong khoảng thời gian ở chung này, anh thực sự cảm thấy Ôn Nhiên không có ý gì với mình ở phương diện kia. Thậm chí Ôn Nhiên vẫn thường xuyên trốn tránh anh, thà tìm đủ loại cớ khác nhau để ra ngoài ăn cơm chứ không tình nguyện ở nhà ngồi cùng bàn với anh. Bình thường có thể tránh mặt thì liền tránh mặt, cố gắng hết sức không tiếp xúc với anh.
Nghĩ đến đây, Thẩm Minh Xuyên liền đau đầu. Chuyện này cứ như một vở hài kịch vậy. Anh cứ nghĩ mình là kẻ làm tổn thương người khác, hóa ra lại là kẻ bị người ta làm tổn thương sao?
Dự án đang trong tay cũng gần hoàn thành rồi, dứt khoát lấy ra một chút thời gian để đến thăm trường quay thôi.
+++
Ôn Nhiên bên này nhận được lời xin lỗi của Hạ Diệp qua tin nhắn thoại trên WeChat. Cậu ta không quen với giới giải trí trong nước, nếu biết rằng hai người cùng giới mà ở cùng một chỗ cũng bị người khác công kích, thì có đánh chết cậu ta cũng không sang phòng của Ôn Nhiên.
"Không sao đâu," Ôn Nhiên trấn an cậu ta, "Chúng ta không làm gì hổ thẹn với lương tâm là được."
"Đúng rồi, hôm qua lúc tôi với cậu trò chuyện ấy, tôi cũng có nhắn tin không liên tục lắm với một em gái trên WeChat, chụp màn hình gửi cho cậu nhé?"
"Chụp màn hình điện thoại?" Ôn Nhiên mấp máy môi: "Vậy gửi cho tôi đi."
Hết chương 19.