Chương 30: Buổi chiều

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Minh Xuyên lái xe nhanh như gió, khiến Ôn Nhiên say xe kinh khủng, đến mức một thời gian dài cậu không dám nhắc đến chuyện mua nhà.
Khoảng chập tối, Ôn Nhiên ăn tối xong, ngồi trên sofa vừa xem bộ phim đang hot nhất trên TV vừa trò chuyện với Hạ Diệp. Hạ Diệp biết cậu đã xem hết bộ phim điện ảnh kia thì rất vui vẻ, nhưng lại không dám hẹn cậu ra ngoài chơi.
Chuyện lần trước đã tạo thành ám ảnh tâm lý cho cậu ta, khiến cậu ta giờ chỉ dám nhắn tin Wechat cho Ôn Nhiên.
Hạ Diệp than vãn chuyện bị gia đình giục cưới, nói rằng hồi cậu ta còn ở Úc thì rất vui vẻ, không ai quản đến thân mình. Giờ về nước mới được mấy tháng mà trong nhà bảy cô tám dì đều đã hỏi thăm rồi.
Hạ Diệp cằn nhằn: "Tôi mới chỉ có 27 tuổi thôi, vẫn còn là một đứa trẻ con, không biết mấy người này nghĩ gì nữa."
Ôn Nhiên chưa từng trải qua nỗi khổ đó, cười đáp: "Có lẽ người ta không tìm được đề tài nói chuyện nên mới hỏi một câu, cậu đừng để tâm đến họ mà Hạ bảo bảo khổng lồ ơi."
Hạ Diệp: "Gần đây tôi đang tính dọn ra ngoài ở, đối với chuyện nhà đất ở thành phố này cậu rõ hơn tôi, có gợi ý nào tốt không?"
Ôn Nhiên: "........."
"Nếu không nói về đề tài này thì chúng ta vẫn là bạn tốt."
Lúc này Thẩm Minh Xuyên cầm cuốn catalogue đi tới, ngồi bên cạnh cậu: "Có chuyện gì mà em cười vui vẻ vậy?"
"Tiểu Diệp đang than phiền với em là gia đình cậu ấy giục cưới."
"Đúng là quá thảm," Thẩm Minh Xuyên đã từng trải qua cảm giác ấy nên rất đồng cảm, lại đưa cuốn catalogue trên tay cho cậu: "Cái này em xem có thích không?"
Ôn Nhiên không hiểu nên lật xem thử, nhưng nó lại là cuốn catalogue quảng cáo bất động sản.
Ôn Nhiên lườm hắn: "Có phải anh bị đánh đó hả?"
"Giờ là thật đó," Thẩm Minh Xuyên thấy sắc mặt cậu lại hồng lên, liền biết cậu đang nghĩ đến chuyện khác, muốn cười nhưng không dám: "Em xem có thích loại phong cách như thế này không?"
Ôn Nhiên thấy hắn không giống như đang nói đùa, liền cẩn thận lật xem quyển quảng cáo kia. Bên trong đều là những biệt thự độc lập với kiến trúc thiên về phong cách lâu đài châu Âu, xây dựng bên cạnh một con sông, với cảnh quan công viên tự nhiên, mang dáng vẻ châu Âu cách điệu, đậm nét duyên dáng của giới quý tộc hoàng gia châu Âu.
Trong cuốn catalogue có viết người tạo ra khu vườn tư nhân này là một hậu duệ của gia đình quý tộc danh giá. Ôn Nhiên lật từng trang, nói: "Em không hiểu gì về bất động sản cả, anh để em chọn, lỡ giá trị của nó không tăng thì sao?"
Ôn Nhiên tưởng rằng hắn muốn đầu tư bất động sản ở nơi này, dù sao có tiền thì cứ mua những căn biệt thự ở đây rồi đợi giá trị của nó tăng, chỉ cần ngồi chờ hưởng lợi nhuận.
"Anh muốn mua để bọn mình ở."
"Bọn mình ở?" Ôn Nhiên quan sát căn nhà hiện tại cả hai đang sống, "Nơi này không phải là rất tốt rồi à?"
Căn nhà này là dạng biệt thự nhỏ Duplex (*), không quá lớn, vị trí phong thủy cũng rất tốt. Căn biệt thự thoạt nhìn như lâu đài kia, kỳ thật chỉ có hai người bọn họ, à không phải, là ba người, không thể ở căn nhà lớn như thế được.
Hơn nữa ở căn nhà này lâu cũng có tình cảm rồi, cậu còn quyết định là chờ sinh bé con xong, nếu mối quan hệ của hai người không thay đổi thì sẽ thiết kế lại sân bên ngoài một chút.
Trong sân nhà bọn họ bây giờ chỉ có hai bồn hoa nhỏ, một hàng cây xanh, đơn giản và rộng rãi, có đỗ ba chiếc xe vào đó cũng không vấn đề gì.
Cậu muốn cải tạo như thế nào thì đều có một vài ý tưởng rõ ràng rồi, ví dụ như làm thành một vườn hoa nhỏ, trồng mấy loại cây cỏ có tính thẩm mỹ, dựng một chiếc ô che nắng ngoài trời, đặt thêm một chiếc bàn nhỏ, có thể vừa uống trà vừa nói chuyện phiếm, ngắm bé con nhà mình chơi đùa. Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy thoải mái thư thái.
Hoàn toàn không cần phải thay đổi.
Thẩm Minh Xuyên xích lại gần cậu: "Anh đang nghĩ một chút, lúc bọn mình kết hôn cũng chưa mua nhà tân hôn, hiện tại mua bù cho lúc đó."
".........."
Ngày trước hai người kết hôn khá gấp gáp, lại thêm phần tùy tiện, cả hai cũng chẳng có hứng thú thiết kế một hôn lễ xa hoa, tất cả những gì có thể giản lược đều đã được giản lược. Vì ở căn nhà này cũng tiện, lại vừa mới mua chưa lâu nên dứt khoát biến nó thành nhà tân hôn.
Thẩm Minh Xuyên chu đáo như vậy, trong lòng Ôn Nhiên cực kì vui vẻ, nét cười trên khuôn mặt chẳng thể che giấu. Cậu nói: "Em còn chưa đồng ý với anh mà anh đã muốn mua nhà tân hôn rồi."
"Mua nhà cưới vợ là phải nhanh chóng, không thể trì hoãn."
Ôn Nhiên không thể nói lý lẽ thắng hắn, liền đáp: "Đừng tự làm khó mình nữa, em vẫn còn rất thích bên này."
"Ngày thường thì chúng ta cứ ở bên này, còn bên kia sẽ dùng để nghỉ dưỡng, thuê một số nhân viên tới chăm lo việc nhà, tận hưởng vào những lúc rảnh rỗi hoặc là vào cuối tuần, em thấy sao?"
Ôn Nhiên thật sự là chưa từng trải qua cuộc sống có người phục vụ, cậu cảm thấy cuộc sống như thế chỉ có thể xuất hiện trong tiểu thuyết và phim truyền hình. Sau khi kết hôn với Thẩm Minh Xuyên, trong nhà thậm chí ngay cả bảo mẫu cũng không có.
Bây giờ Thẩm Minh Xuyên vừa nói như vậy, cậu lại cảm thấy cực kì mong chờ được trải nghiệm cuộc sống của giới nhà giàu một phen.
Thật sa đọa mà.
Ôn Nhiên thuận theo nội tâm của mình nói: "Anh cứ quyết định đi."
Chuyện mua nhà cứ thế mà được xác định, chỉ là căn biệt thự như lâu đài kia quả thật quá mức phô trương. Thẩm Minh Xuyên cẩn thận suy nghĩ kỹ lại thì liền bỏ qua phương án này, ngược lại chú ý tới một khu bất động sản khác.
Hạ Diệp bên kia vẫn đang hỏi cậu về chuyện mua nhà, Ôn Nhiên nhắn lại với cậu ta: "Chuyện này thật sự tôi không hiểu biết nhiều, nhưng mà tôi có quen một người làm trong ngành bất động sản, tôi sẽ đưa Wechat của cô ấy cho cậu."
Thứ bảy, hai người trở về thăm ba mẹ Thẩm.
"Em cảm giác lần này mẹ sẽ lại càng không nỡ để em về."
Ôn Nhiên xoa bụng, tiểu gia hỏa trong bụng dạo gần đây lớn rất nhanh, cậu cảm thấy cả người mình nặng lên đáng kể. Mẹ Thẩm mỗi ngày đều nhớ cháu nội, lần này thấy cậu về với cái bụng lớn thế này, nhất định là sẽ rất vui.
"Chưa chắc đâu," Thẩm Minh Xuyên lái xe, cười nói, "Giờ mẹ cũng không dám giữ em ở lại."
"Em thất sủng nhanh như thế á?"
"Đến rồi em sẽ biết."
Tới Thẩm trạch, cuối cùng Ôn Nhiên cũng hiểu vì sao không dám giữ cậu ở lại.
Bởi vì mẹ Thẩm nuôi thú cưng là một chú chó Husky.
Chú chó Husky này hẳn là đã được sáu tháng tuổi, tên là Thẩm Yếm. Nó thừa hưởng toàn bộ những đặc tính của Husky, tràn đầy năng lượng, hoạt bát hiếu động. Lúc Ôn Nhiên tới, mẹ Thẩm cũng không dám thả nó ra, sợ nó lại chạy chơi loạn lên không suy nghĩ rồi va phải Ôn Nhiên.
Sau đó Yếm ở trong lồng cào cửa làm nũng muốn được đi ra ngoài, giống hệt như trẻ con vậy.
"Hay là thả nó ra đi mẹ," Ôn Nhiên thấy Yếm bị nhốt thì trong lòng hơi động lòng, nói với mẹ Thẩm, "Không sao đâu mẹ ạ, con cũng không phải trẻ con, làm sao có thể dễ dàng bị nó va vào được."
"Con đừng để ý đến nó, ngày hôm qua nó mới gặm hỏng một đôi giày cao gót của mẹ. Không phạt nó thì nó sắp làm ông trời con rồi."
"Nó phá hỏng lồng mất mẹ ạ."
"Nhưng nó dữ lắm, buổi tối mà không nhốt nó vào lồng thì phòng khách sẽ bị nó phá tan tành. Con thấy cái ghế sofa trong phòng khách không, bộ trước đó đã bị nó làm nát bươm cả, mẹ vừa phải đổi bộ mới đó.
Bộ ghế sofa trong phòng khách tại Thẩm trạch ít nhất cũng phải sáu chữ số, lại bị một con chó cắn hỏng. Ôn Nhiên chỉ có thể nói, thế giới của người có tiền cậu không hiểu nổi.
Cậu cũng đã xem những trải nghiệm đau thương khi nuôi Husky ở trên mạng, mỗi khi xem thì vừa buồn cười vừa đau lòng. Đối với giống chó Husky cũng có một loại tình cảm khó tả thành lời. Thật ra nếu như công việc không quá bận bịu, bản thân cậu cũng đã nghĩ đến chuyện nuôi một con Husky.
Giờ ngẫm lại bộ sofa làm bằng da thật ở trong phòng khách nhà mình vẫn nên vứt cái suy nghĩ này ra khỏi đầu thôi, nếu bị phá hỏng thì cậu sẽ rất đau lòng.
Ôn Nhiên tự cảm thấy bản thân thật là cần kiệm, biết quán xuyến gia đình.
Yếm thấy có người chú ý tới mình, liền bắt đầu trong lồng sủa vang, từ trong ra ngoài đều như đang viết "Tôi muốn ra ngoài", gâu gâu gào khóc ồn ào không chịu nổi.
Thẩm Minh Xuyên cau mày: "Yếm!"
Yếm vừa nghe được giọng của Thẩm Minh Xuyên liền nhìn hắn một cái, vậy mà cũng không dám kêu gào nữa, ngoan ngoãn nằm úp sấp xuống tại chỗ, chỉ dám dùng đôi mắt cún con trộm nhìn Thẩm Minh Xuyên, vẻ mặt tủi thân.
Ôn Nhiên: ".........."
Thẩm Minh Xuyên có thể khắc chế mấy con chó được à?
Thế này cũng quá thần kì, Ôn Nhiên nhớ tới lần trước đi lên núi chơi có con chó tên Tiểu Hắc, đối với người hòa nhã như Kỉ Thừa An thì nó ép vào tường mà làm nũng, nhưng với Thẩm Minh Xuyên thì chỉ dám cọ cọ.
Ôn Nhiên không nhịn được cười: "Xem ra Yếm cũng rất thức thời, nó biết ai dễ chọc và ai không."
"Cũng không hiểu sao nó lại sợ Minh Xuyên thế," Mẹ Thẩm cũng cười nói, "Ngay cả ba mà nó cũng không sợ."
Ôn Nhiên nghĩ lại thì hồi trước cậu cũng rất sợ Thẩm Minh Xuyên, kỳ thật cũng có thể lý giải được tâm trạng của Yếm một chút. Suy cho cùng thì mỗi lần Thẩm Minh Xuyên nghiêm mặt thì rất dọa người.
Có lẽ là cái khí chất thượng lưu, vương bá chi khí (*) quá mạnh.
(*) Vương bá chi khí "王霸之气": Khí chất vương giả, khí phách, khí thế quân vương.
Ôn Nhiên lấy ra quà đã chuẩn bị từ trước tặng cho ba mẹ Thẩm ------ hai món quà đặc biệt đắt tiền đều là do Thẩm Minh Xuyên chi tiền mua. Đừng nói là mẹ Thẩm, ngay cả ba Thẩm luôn nghiêm túc cũng lộ ra nét cười, khen cậu rất hiểu chuyện, khiến Ôn Nhiên có chút ngượng ngùng.
Ăn cơm trưa xong, Ôn Nhiên lôi đả bất động (*) mà muốn đi ngủ trưa. Thẩm Minh Xuyên cũng ngủ trưa cùng cậu nhưng ngủ được một tiếng đã tỉnh. Ngắm gương mặt say ngủ của Ôn Nhiên, hắn cúi người hôn lên trán cậu, rồi lại nhịn không được ý xấu mà véo chóp mũi cậu.
(*) Lôi đả bất động "雷打不动": Miêu tả sự quyết tâm không thể bị lung lay dù trong bất kì trường hợp nào. Mô tả các quy tắc và hệ thống không thể thay đổi.
Trong lúc mơ ngủ Ôn Nhiên không chịu được kiểu quấy nhiễu này, liền lấy tay mình gạt cái tay đáng ghét của hắn ra. Thẩm Minh Xuyên xấu xa cố tình véo véo mặt cậu, đến tận lúc Ôn Nhiên bị hắn làm phiền đến gần tỉnh giấc thì Thẩm Minh Xuyên mới đứng dậy đi xuống nhà.
Ba Thẩm đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đọc sách. Yếm cuối cùng cũng được tự do, giờ cứ như một đứa trẻ bị trách mắng, nó nằm lăn lộn làm nũng bên cạnh ba Thẩm, nhưng vừa nghe thấy động tĩnh Thẩm Minh Xuyên đi xuống là liền cụp đuôi chạy về lồng của mình.
Thẩm Minh Xuyên ngồi xuống cạnh ba Thẩm.
Ba Thẩm bỏ cuốn sách xuống nói: "Sắp tới con xem khi nào thì rảnh, ba có chuyện này cần bàn giao lại cho con đây."
"Làm gì vậy ạ, phải mất bao lâu ạ?"
"Giáo sư Tống Cần Hà của trường đại học A muốn mời một người tới trường để diễn thuyết, khuyến khích các học sinh cố gắng hơn."
"Dạ? Không phải ba tự đi thì càng phù hợp hơn sao ạ?" Là người sáng lập một trăm xí nghiệp hàng đầu Hoa Quốc, cùng với mạng lưới internet, chỉ cần nhắc đến tên cũng đủ gây chấn động.
"Ba giờ đã là lão già với tư tưởng lỗi thời, không theo kịp suy nghĩ của mấy người trẻ tuổi, đi tham gia mấy chuyện náo nhiệt ấy làm gì. Ba đã đề cử con với ông ấy rồi, ông ấy rất tán thưởng những người trẻ tuổi có thành tựu như con, cũng rất mong chờ con đến diễn thuyết."
"...........". Thẩm Minh Xuyên thầm nghĩ ba cũng bán con trai mình thuận tay quá đó.
Giáo sư Tống Cần Hà và ba Thẩm có chút quan hệ tư giao (*), ba Thẩm không thể không nể mặt, Thẩm Minh Xuyên nghĩ có lẽ có muốn từ chối cũng chẳng từ chối được.
(*) Tư giao "私交": Tình bạn, tình bằng hữu, có 2 từ tiếng Anh để miêu tả cụm này là Personal friendship và Fellowship.
Chỉ là Thẩm Minh Xuyên không thích khoe khoang, bình thường công việc lại bận rộn. Kinh nghiệm diễn thuyết của hắn đều là diễn thuyết về thương nghiệp, như giới thiệu sản phẩm, quảng bá xí nghiệp, mang đầy những toan tính lợi ích, chứ chưa bao giờ diễn thuyết giúp thúc đẩy sinh viên cố gắng hơn cả.
Những người nghe đều là sinh viên, những vấn đề lợi ích hoàn toàn được gạt sang một bên. Nội dung tổng thể chỉ cần gắn với sự chăm chỉ chuyên cần và dùng hai chữ "thành công" xuyên suốt bài diễn thuyết. Nói thế nào thì đại học A cũng là một ngôi trường danh giá, đối với những bài diễn thuyết thì yêu cầu chất lượng tương đối cao.
Thẩm Minh Xuyên hỏi: "Vậy đối với đề tài diễn thuyết bọn họ có yêu cầu gì không ạ, có yêu cầu cụ thể về khía cạnh nào không ạ?"
"Giáo sư Tống nói chủ đề là khởi nghiệp, gây dựng sự nghiệp. Con xem thế nào rồi chuẩn bị, cố gắng một chút."
"Vâng," Thẩm Minh Xuyên đồng ý với ba mình, "Thời gian thì để thứ hai con tới công ty xem lại lịch làm việc rồi con sẽ trả lời ba."
Lúc Ôn Nhiên tỉnh dậy, Thẩm Minh Xuyên đang ngồi bên cạnh giường dùng laptop trên chiếc bàn nhỏ, có lẽ là đang tra cứu gì đó. Trên bàn còn có một cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng hắn lại vùi đầu vào ghi chép.
Buổi chiều ánh nắng xuyên qua cửa sổ, khúc xạ qua mặt sàn gỗ chiếu lên gương mặt cậu một lớp ánh sáng dịu dàng, làm cho cậu cả người đều rực rỡ và ấm áp. Ôn Nhiên không vội ngồi dậy, cậu cứ ôm chăn mỏng lẳng lặng ngắm nhìn hắn.
"Có phải bị vẻ ngoài soái khí của anh khiến em mê mẩn rồi không?"
"Sao anh biết em đang nhìn anh?" Rõ ràng là toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào laptop và cuốn sổ rồi mà.
"Cái này gọi là tâm hữu linh tê nhất điểm thông (*)."
(*) Tâm hữu linh tê nhất điểm thông "心有灵犀一点通": Người có lòng thì sẽ suy nghĩ giống nhau, cũng gần giống với cụm Tâm linh tương thông.
Ôn Nhiên còn lâu mới tin lời nói nhảm của hắn, lại hỏi: "Thẩm tổng, sao mỗi ngày anh đều bận vậy hả, thứ bảy về nhà mà còn phải tăng ca."
"Là chuyện ngoài ý muốn." Thẩm Minh Xuyên nói xong, cũng kể lại việc hắn phải tới diễn thuyết tại đại học A, nhân lúc đang rảnh hắn muốn suy nghĩ về bản thảo bài diễn thuyết.
Đại học A, trường danh giá mà, từ đáy lòng Ôn Nhiên rất bội phục Thẩm Minh Xuyên.
"Hôm đấy em cũng tới đi," Thẩm Minh Xuyên nói, "Em tiếp thêm sức mạnh cho anh thì anh sẽ không bị lúng túng."
Ôn Nhiên làm sao có thể tin Thẩm Minh Xuyên lại bị lúng túng chứ, so với cái này thì không biết hắn đã diễn thuyết ở biết bao nhiêu hội nghị chính thức long trọng hơn, chỉ là đang lấy cớ mà thôi.
Nhưng mà cậu cũng chưa từng được nhìn thấy Thẩm Minh Xuyên diễn thuyết đâu, kìm nén lòng đang muốn đi nhưng không thể hiện ra, vì thế cậu tỏ ra "miễn vi kỳ nam (*)" mà nói: "Thì đi cũng được."
(*) Miễn vi kỳ nam "勉为其难": Gắng gượng làm việc quá khả năng hoặc miễn cưỡng làm việc không muốn làm.
Tán gẫu một hồi như vậy, Ôn Nhiên ngủ nướng cũng đã đủ rồi. Cậu đang muốn đứng dậy rửa mặt thì đột nhiên kêu lên "ai da" một tiếng, khiến Thẩm Minh Xuyên hoảng sợ, vội vàng đi tới bên giường dìu cậu: "Làm sao thế? Em không thoải mái à?"
"Thằng bé đá em." Ôn Nhiên xoa bụng đáp.
Hóa ra là vị này đang quậy phá, Thẩm Minh Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giúp cậu nhẹ nhàng vỗ về cái bụng đang lớn dần, cười nói: "Thằng nhóc con này càng ngày càng nghịch ngợm."
Cục cưng có lẽ cảm nhận được ba đang sờ mình, rất nể tình mà động đậy thêm mấy cái nữa, cũng không hiểu là đang kháng nghị hay vui vẻ, tóm lại Thẩm Minh Xuyên cực kì vui vẻ.
Nhưng nếu thằng bé cứ quậy phá loạn như vậy thì Ôn Nhiên sẽ không thoải mái. Thẩm Minh Xuyên thấy cậu nhíu mày khó chịu, liền cố ý nghiêm mặt nói: "Tiểu tử con bớt ầm ĩ chút đi, cẩn thận đến khi ra ngoài rồi ba trừng trị con."
Ôn Nhiên đánh hắn: "Anh không cần phải dọa con như thế."
"Giáo dục là phải làm ngay từ khi nó còn bé."
"...... Mấy cái người nói lời này nắp quan tài cũng không đè được (*)."
(*) Nguyên gốc là "棺材板压不住了" được sử dụng đầu tiên là ở B trạm, thể hiện sự tức giận và coi thường của người nói. Mình nghĩ Ôn Nhiên là đang "khinh bỉ" cái sự trẻ con của Thẩm Minh Xuyên.
Hai người náo loạn một hồi, Ôn Nhiên mới đứng dậy đi rửa mặt. Thẩm Minh Xuyên nói dì giúp việc mang một chút hoa quả Ôn Nhiên thích ăn tới.
Ở chung đã lâu, Thẩm Minh Xuyên phát hiện ra Ôn Nhiên hoàn toàn là một người thích ăn thịt và đồ ngọt, không thích ăn hoa quả, rau xanh. Bác sĩ có dặn phải cho cậu ăn nhiều rau và hoa quả, bổ sung chất dinh dưỡng cho thai nhi đang lớn nhanh, Thẩm Minh Xuyên rất để tâm đến việc này.
Đợi đến khi Ôn Nhiên từ phòng tắm đi ra, cũng vừa đúng lúc dì giúp việc mang hoa quả lên. Dì giúp việc ở Thẩm gia rất thân quen với Ôn Nhiên, hiểu cậu thích ăn gì, cả một khay hoa quả đầy ắp, ngoài những món cậu tương đối thích ăn, còn có vài múi sầu riêng hương thơm nồng nàn.
Ôn Nhiên cực kì thích ăn sầu riêng, còn Thẩm Minh Xuyên đối với hương vị này thì không thể chịu nổi. Ôn Nhiên thấy từ lúc khay hoa quả được mang vào hắn liền làm vẻ mặt ghét bỏ, hận không thể nín thở luôn. Cậu lấy một miếng nhỏ với ý định trêu chọc, đưa tới trước mặt hắn.
"Thẩm tổng, nếm một miếng nào, ăn ngon lắm, thật đấy, ngửi thì mùi hơi khó chịu nhưng ăn thì thơm lắm."
Thẩm Minh Xuyên thấy nụ cười xấu xa của cậu, liền biết ngay cậu đang nghĩ gì. Trông Ôn Nhiên có vẻ vô hại, thực ra lại hơi phúc hắc, thường xuyên nảy ra những ý đồ xấu nhằm "đối phó" với hắn.
Nhưng mà, Thẩm Minh Xuyên lại cúi đầu cắn một miếng. Ôn Nhiên kinh ngạc nhìn hắn đang hết sức tình nguyện ăn. Nhưng Thẩm Minh Xuyên dùng đầu lưỡi đẩy miếng sầu riêng ra khỏi miệng, ngược lại còn ngậm ngón tay cậu đang để trước mặt mình.
Ôn Nhiên chỉ cảm thấy một cảm giác mềm mại lại ướt át truyền từ ngón tay mình, lúc ấy mới kinh ngạc phát hiện ra đó là miệng của Thẩm Minh Xuyên. Cậu vội vàng rút tay như bị điện giật.
Người đó như đang cảm nhận hương vị trên môi, không biết xấu hổ trêu chọc: "Đúng là ăn rất ngon, hương vị rất thích."