Chương 31: Tiệc khai trương

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau hai ngày cuối tuần ở Thẩm gia, hai vợ chồng liền trở về nhà riêng của mình.
Lần này bọn họ mang về rất nhiều đồ. Mẹ Thẩm thương cháu nội vô cùng nên đã mua không ít đồ dùng cho trẻ con để họ mang về, hơn nữa còn dặn dò cả hai nhất định phải dọn phòng cho bé con trước tiên, cái gì cần sửa thì phải làm ngay, để lúc đó không còn bị ám mùi nữa.
Cả hai người họ đều không quá lo lắng về vấn đề này. Hiện tại căn nhà bọn họ ở cũng không quá lớn, hai tầng với bốn phòng ngủ, ba phòng tắm. Ngoài hai phòng ngủ chính và một phòng của Ôn Nhiên, thì còn một phòng dành cho khách nhưng hơi nhỏ.
Nếu để bảo mẫu cùng bé con ngủ ở phòng đó thì có vẻ hơi chật, hai người bàn bạc một lát, quyết định tạm thời sẽ dùng phòng ngủ chính ở tầng một làm phòng cho bé con, rồi mời mấy nhân viên từ nhà chính tới sửa sang, dọn dẹp một lượt, còn phải trang trí lại.
Dù sao khi bé còn nhỏ thì vẫn cần có bảo mẫu ngủ cùng, đợi đến khi bé lớn hơn có thể tự ngủ một mình, lúc đó sẽ sửa phòng khách trở thành phòng của bé.
........
Buổi tối Chủ Nhật, một người bạn phú nhị đại của Thẩm Minh Xuyên khai trương một câu lạc bộ tư nhân, mời những người có tiếng tăm tới để ủng hộ. Thẩm Minh Xuyên và Ôn Nhiên cũng được mời.
Ban đầu Thẩm Minh Xuyên không muốn đưa Ôn Nhiên tới đó, không phải vì lý do gì đặc biệt, chỉ là vì cơ thể cậu không tiện.
Nhưng người này lại có ơn là "người mai mối" cho họ --------- Lần đó khi Thẩm Minh Xuyên bị bỏ thuốc vào rượu, chính là người bạn phú nhị đại này đã gọi điện tới đúng lúc, để cho hai người vốn chỉ là hai đường thẳng song song giờ lại lên giường rồi yêu đương, lại còn có thêm bé con trong bụng Ôn Nhiên nữa.
Cho nên hai vợ chồng bàn bạc, vẫn quyết định đến góp mặt một chút.
Người này tên là Tiêu Đình, vừa thấy Thẩm Minh Xuyên và Ôn Nhiên xuất hiện, với vẻ mặt khoa trương tột độ mà đến đón: "Khách quý đây rồi, Thẩm thiếu từ khi làm cha thì cứ như cô nương khuê phòng, kiệu tám người khiêng cũng không mời đến được."
Thẩm Minh Xuyên nhếch mày: "Tổ sư, tôi mới không quản cậu một thời gian mà giờ cậu đã định trèo lên đầu lên cổ tôi rồi đúng không?"
"Không dám không dám, chỉ là cách nói cường điệu của tôi thôi mà, là cường điệu đó hiểu không! Ở tiểu học nhất định là đã học biện pháp tu từ rồi."
"Ồ, vậy tôi sẽ hiểu đây là vì trình độ của cậu đã đạt đến đỉnh cao rồi."
"Thôi đi, cậu cút ngay," Tiếu Đình cười mắng, lại nhìn về phía Ôn Nhiên đứng bên cạnh, "Chào chị dâu, cơ thể chị không tiện mà còn đích thân đến dự, câu lạc bộ nhỏ bé của em thật sự là vinh dự lớn cho kẻ hèn này, vinh hạnh quá."
Còn chưa đợi Ôn Nhiên lên tiếng, Thẩm Minh Xuyên nhướn một bên mi mắt, nói: "Mỗi tiếng xuất hiện là một trăm vạn, nhớ phải chuyển khoản cho tôi."
"Huhu, cha của con ơi ngài có phải thổ phỉ không thế, vậy chờ đến phút thứ năm mươi chín ngài hãy đưa chị dâu của tôi về là được rồi, đừng nán lại dù chỉ một giây, ngàn vạn lần không cần giữ thể diện cho tôi đâu."
"Lời này là cậu nói đấy nhé."
"Đừng đừng đừng," Trong một giây thôi Tiếu Đình đã hoảng hốt, "Cha của con ơi con sai rồi, nào vào, vào trong ngồi đi, chị dâu cũng vào trong ngồi đi."
Ôn Nhiên nghe cuộc nói chuyện của bọn họ cũng cười ngặt nghẽo. Thẩm Minh Xuyên khi ở cùng với đám bạn thiếu gia của mình liền đặc biệt thích đùa giỡn, hệt như đang tấu hài vậy, cứ trêu chọc nhau không ngừng.
Tiếu Đình đưa bọn họ vào khu vực chính, đều là những bạn bè thân quen với Thẩm Minh Xuyên, địa vị cũng không hề thấp, chỉ cần tùy tiện kể tên một người, thì đều là thiếu gia nhà này công tử nhà kia cả.
Kỉ Thừa An cũng đã tới.
Từ sau lần trước Kỉ Thừa An rời khỏi nhà bọn họ, Ôn Nhiên cũng không chú ý đến diễn biến tiếp theo của y và Tần Tử Ngạn, nhưng mà trước mắt xem ra hình như cũng không ổn lắm, bởi vì đang ngồi bên cạnh Kỉ Thừa An là một chàng trai có vẻ ngoài rất xinh đẹp.
Gần đây Ôn Nhiên ở nhà dưỡng thai, nhàn rỗi hơn nhiều nên cũng để ý được một số tin tức hot, vì vậy cũng không lạ gì chàng trai kia, nổi tiếng qua các video đăng tải trên mạng, tên gọi Tiểu Lê, nếu nhớ không lầm thì là một người giả gái rất nổi tiếng.
Vậy mà lại ở cùng Kỉ Thừa An, Ôn Nhiên dự cảm là sắp tới sẽ có tin tức chàng trai này chuyển đến Phiên Gia TV.
Thế nhưng Kỉ Thừa An chưa bao giờ giấu giếm người của công ty mình, nếu vị này đã muốn chuyển đến livestream trên Phiên Gia TV, vậy Kỉ Thừa An hẳn là sẽ dẫn cậu ta tới những buổi tiệc để xây dựng quan hệ.
Làm streamer mà quen biết được nhiều thiếu gia giàu có thì cũng không thiệt thòi gì.
Thẩm Minh Xuyên và Ôn Nhiên ngồi xuống bên cạnh Kỉ Thừa An, nhìn thấy chàng trai đang ngồi ngay sát y, hắn cũng không phải người chú ý tới tin tức giải trí, đương nhiên không biết chàng trai ấy là một người nổi tiếng trên mạng, chỉ nghĩ đó là người tình mới của Kỉ Thừa An, với ý vị khó hiểu mà nói: "Cậu bé họ Tần kia không để tâm à?"
Kỉ Thừa An thản nhiên đáp: "Lão tử đây đã đá hắn rồi, hiện tại tôi đang là một người phú quý độc thân và rảnh rỗi, yêu ai mà chẳng được."
"Đáng tiếc ghê, tôi cứ tưởng cuối cùng cũng có người kìm kẹp được lão yêu ngàn năm rồi chứ."
Là bạn bè, Thẩm Minh Xuyên thực sự hy vọng Kỉ Thừa An có thể ổn định hơn, dù sao cũng đã trưởng thành rồi.
"Hầy, đừng nhắc về chủ đề này nữa, lại uống rượu đi. Ôn Nhiên không thể uống rượu, thế có muốn uống cái khác không?"
Ôn Nhiên đáp: "Nước ép trái cây tươi là được, cảm ơn."
Không khí rất nhanh dần trở nên náo nhiệt, bọn họ một đám con cháu nhà giàu vừa uống rượu vừa thưởng nhạc, còn có tiết mục trợ hứng, chơi rất vui vẻ. Mặc dù Ôn Nhiên cũng không thân thiết với họ, nhưng mỗi người đều gọi "chị dâu" "chị dâu", không hề coi cậu là người lạ.
Đang lúc mọi người đang vô cùng cao hứng, đèn trong phòng riêng đột nhiên tắt, tất cả cứ nghĩ đã xảy ra vấn đề gì đó, thì một ánh đèn rọi thẳng lên sân khấu, điệu nhạc mạnh mẽ nổi lên, một mỹ nhân tóc dài ăn mặc gợi cảm xuất hiện dưới ánh đèn.
Lập tức có người huýt sáo: Tiết mục bùng nổ tới rồi.
Mỹ nữ biểu diễn múa cột, âm nhạc dồn dập, còn cô ấy thì nhẹ nhàng leo lên cột, từng động tác giống như cánh bướm xinh đẹp đang bay lượn quanh cột, vòng eo gợi cảm mềm mại, trong ánh đèn mờ ảo lại càng tăng thêm vài phần mê hoặc.
Đôi mắt hoa đào với lớp trang điểm đậm thường xuyên 'phóng điện' xuống dưới sân khấu, khiến cho nhóm thiếu gia vừa trầm trồ khen ngợi vừa huýt sáo không ngừng, không khí nhanh chóng bùng nổ.
Ôn Nhiên cũng xem đến say sưa, không kìm được mà cũng vỗ tay theo mọi người.
Là một người ngoan ngoãn, cậu rất hiếm khi đến những nơi có loại biểu diễn thế này, nhưng mà không có nghĩa là cậu không thích. Mỗi một người ngoan ngoãn thì từ đáy lòng đều có một mầm mống nổi loạn, Ôn Nhiên vẫn luôn tràn ngập tò mò với những nơi như vậy.
Có cơ hội tới chơi, đương nhiên là các giác quan đều vô cùng phấn khích.
"Đẹp thế cơ à?" Thẩm Minh Xuyên ghé sát vào tai cậu mà nói.
"Không đẹp sao?" Ôn Nhiên hỏi ngược lại hắn, cậu cảm thấy rất xuất sắc, thậm chí còn có xúc động muốn cùng mấy người phía dưới cổ vũ thật nồng nhiệt cho người đang trên sân khấu.
"Không đẹp bằng em."
"........" Ôn Nhiên dở khóc dở cười lại có chút thông cảm, cái kiểu nhảy múa gợi cảm và quyến rũ thế này đối với một người có tính cách lãnh đạm mà nói, thì hẳn là cũng chẳng khác gì những tiết mục giải trí bình thường khác.
Hắn mà cảm thấy hứng thú mới là lạ.
Thẩm Minh Xuyên đặt tay lên bụng cậu: "Nơi này quá ồn ào, bé con có phải sẽ không thoải mái không?"
"Lúc chiều tối đã quậy phá một lúc, chắc giờ đi ngủ rồi, em không thấy cử động gì."
"Chúng ta ngồi đây thêm một lúc nữa rồi về."
Bây giờ ở đây càng ngày càng sôi động, hiện tại lại nói phải về thì không khỏi mất vui.
Gần đây Thẩm Minh Xuyên bận rộn công việc, lại muốn ở bên Ôn Nhiên, đã lâu rồi không tụ tập cùng đám bạn thiếu gia, hôm nay đám bạn rất vất vả mới giữ được hắn, làm sao có thể dễ dàng để hắn đi như thế được.
Ôn Nhiên cười nói: "Không sao đâu, các anh cứ vui vẻ thêm chút nữa đi."
Điệu nhảy đã kết thúc, mỹ nữ cúi người thật sâu chào khán giả, nói: "Cảm ơn mọi người."
"Wow!"
Tất cả sôi trào, cô gái xinh đẹp dáng người nóng bỏng như thế hóa ra lại là nam!
Ôn Nhiên giờ cũng mới chú ý tới, đó không phải là Tiểu Lê vừa rồi ngồi cạnh Kỉ Thừa An sao? Tiểu Lê trang điểm đậm, đội tóc giả, lại còn ăn mặc gợi cảm như vậy, nhất thời làm cậu thật sự không nhận ra.
Đám thiếu gia từ chỗ kinh ngạc đồng loạt đã rất nhanh chấp nhận được, còn nhao nhao mời Tiểu Lê xuống uống rượu.
Tiểu Lê cũng không ngại ngùng, ở phía ngoài cậu ta khoác một chiếc áo sơ mi vải chiffon được thiết kế dài một cách khác thường, trong giới thì dáng người của Tiểu Lê cũng có thể gọi là tuyệt vời, thoải mái hào phóng uống cùng với họ.
Kỉ Thừa An thấy Ôn Nhiên đang bị một fanboy lôi kéo nói chuyện cùng, đắc ý nói chuyện với Thẩm Minh Xuyên: "Thế nào, có phải rất kích thích không?"
Thẩm Minh Xuyên cũng nhận ra cậu ta chính là người vừa ngồi bên cạnh Kỉ Thừa An: "Chơi rất thích đó Kỉ Thừa An nhỏ."
Kỉ Thừa An ghé sát vào tai hắn nói nhỏ: "Cho Ôn Nhiên nhà cậu mặc, chắc chắn còn hoàn hảo hơn cậu ta cho mà xem."
"Cút!"
Kỉ Thừa An đáp: "Đừng có bảo thủ như vậy, giữa vợ chồng với nhau thỉnh thoảng cũng phải thêm chút tình thú, có thể giúp cậu... hửm."
Nói xong, Kỉ Thừa An nhìn vào chỗ đó của hắn, vẻ mặt kiểu "cậu hiểu mà", Thẩm Minh Xuyên cầm ly rượu đưa đến trước mặt y: "Cậu im miệng lại đi."
Thế nhưng Kỉ Thừa An vẫn chưa chịu im miệng: "Cho nên cậu với Ôn Nhiên đã thử chưa, cậu có ổn không vậy?"
"Tôi vẫn đang theo đuổi em ấy."
"..... Không phải chứ huynh đệ, cũng hơn hai tháng rồi, đổi lại là tôi thì có khi đã làm được vài lần rồi."
"Cậu cho rằng tôi là cái dạng không có chút liêm sỉ nào giống cậu chắc?"
Kỉ Thừa An cực kì bội phục sự ngây thơ của huynh đệ mình, đi quay phim ngôn tình vườn trường vẫn còn chê nhạt nhẽo, "Tôi hiểu cái cảm giác đó mà, hai vợ chồng mỗi ngày sống dưới cùng một mái nhà, không phải cũng khó tránh khỏi 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén' sao."
Thẩm Minh Xuyên cẩn thận hồi tưởng lại khoảng thời gian gần đây hai người thân thiết, thật ra về mặt tâm lý thì cũng có, hắn luôn muốn ôm lấy Ôn Nhiên, muốn chiếm lấy lợi thế của cậu, thậm chí là nói mấy lời đùa giỡn với cậu.
Nhưng về mặt sinh lý thì, Thẩm Minh Xuyên im lặng.
Kỉ Thừa An vừa thấy liền hiểu là chưa có gì, vỗ vai hắn nói: "Cho nên tôi mới nói là phải có kích thích thị giác, đừng có biến thành mấy đứa tiểu học yêu nhau, mới hôn một cái đã đỏ mặt đến nửa ngày, phải trưởng thành lên một chút, cam đoan là cậu sẽ 'sênh ca' hàng đêm luôn."
Thẩm Minh Xuyên: "........."
"Lát nữa tôi sẽ chuẩn bị cho cậu một 'giáo trình'." Kỉ Thừa An nói với vẻ mặt "Tôi đảm bảo cứ tin ở tôi".
"Không cần, tôi có chừng mực."
Hắn hiểu bản thân mình đang ra sao, hơn nữa hiện tại cơ thể của Ôn Nhiên cũng không thuận tiện, dù hắn có cầm thú đến mấy cũng không thể đè người đang mang bầu ra làm chuyện ấy được, sẽ ảnh hưởng không tốt đến bé con trong bụng.
Kỉ Thừa An chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cậu không cần, không có nghĩa là Ôn Nhiên cũng không cần. Cậu ấy đang mang bầu, cơ thể so với người khác lại càng mẫn cảm hơn, hơn nữa còn có nhu cầu sinh lý bình thường như bao người đàn ông khác, cậu không thể vì bản thân mình tu tiên mà cũng bắt cậu ấy ăn chay cùng mình được."
Thẩm Minh Xuyên lần nữa uống ly rượu đang cầm trên tay, thực ra hắn chưa từng suy nghĩ về vấn đề này.
Từ góc nhìn của hắn, kỳ thật Ôn Nhiên là một người hết sức thanh lãnh, không phải là về tính cách, mà là về phương diện nhu cầu sinh lý. Lần này ở bên cạnh Ôn Nhiên, hắn có thể nhìn ra được Ôn Nhiên có ý với mình, thế nhưng hắn thật sự không thể nhìn ra Ôn Nhiên có ý với mình về phương diện kia hay không.
Kỉ Thừa An biết đã chọc đúng chỗ yếu của hắn, liền cười xấu xa vì đã thành công: "Bởi vậy, không phải cậu đang theo đuổi đó sao, phải mang tới chút kích thích nữa, cam đoan là cậu ấy chỉ nửa phút thôi là đã gật đầu rồi."
Mặc dù Thẩm Minh Xuyên không tin mấy chuyện nhảm nhí của Kỉ Thừa An, nhưng thật ra cũng nghe lọt tai không ít.
Hắn quả thật đã không hề chú ý đến phương diện nhu cầu của Ôn Nhiên.
Trời càng về khuya, không khí ở đây lại càng trở nên sôi động, đám thiếu gia thì càng chơi càng nhiệt tình, bọn họ biết là những món trước đó chỉ là món khai vị, những màn kích thích chính đều là ở phía sau.
Thẩm Minh Xuyên lo lắng ở đây quá náo nhiệt thì bé con trong bụng Ôn Nhiên sẽ khó chịu trong điều kiện như vậy, vậy nên hắn cùng đám bạn uống một trận, cam tâm tình nguyện bị chuốc rượu rồi liền dẫn Ôn Nhiên về.
Tài xế của gia đình đến đón hai người về.
Thẩm Minh Xuyên bị mấy đứa bạn chuốc rất nhiều rượu, có hơi khó chịu, đầu óc choáng váng, thế nhưng hắn không say, mọi người cũng biết hắn còn có vợ đang mang bầu bởi vậy có chuốc cũng vẫn đúng mực.
Thế nhưng vì tác dụng của rượu nên hai bên má của Thẩm Minh Xuyên vẫn ửng đỏ, thần thái mê người, bớt đi rất nhiều vẻ sắc bén, nhiều hơn một chút sự quyến rũ khiến người khác say mê. Ôn Nhiên chợt thấy mặt đỏ tim đập thình thịch.
Thẩm ba ba, anh là đang dụ dỗ người khác phạm tội đó.
Đêm nay Ôn Nhiên cho rằng Thẩm Minh Xuyên cũng không uống nhiều rượu lắm, chẳng ngờ hắn lại say đến mức đó, cả đường đi cứ xiêu vẹo. Về đến nhà rồi, cậu là người đang mang bầu vậy mà còn phải vất vả đưa con ma men này lên phòng.
May mà Thẩm Minh Xuyên cũng không say đến mức mất hết ý thức, hắn vẫn còn nhớ là không được đè lên cậu.
Ôn Nhiên đỡ hắn xuống giường, cũng có chút thở hổn hển, cậu ngồi ở bên cạnh giường còn đang định quay về phòng của mình, còn không quên dặn Thẩm Minh Xuyên: "Anh đợi tỉnh táo một chút thì nhớ phải đi tắm, cả người toàn là mồ hôi như thế. Mà cũng lạ, em cảm thấy anh không.... A."
Người đang nằm trên giường bỗng nhiên lại kéo cậu xuống, Ôn Nhiên bị bất ngờ nên ngã thẳng vào lòng hắn, còn chưa kịp trách hắn làm như thế có thể sẽ dọa bé con, thì nụ hôn nóng bỏng liền đặt xuống môi cậu.
Nụ hôn này không phải chỉ là một cái chạm môi rụt rè, mà là giống như vô cùng trằn trọc và giày vò, thậm chí đầu lưỡi ấm áp khẽ vươn ra còn quá phận liếm lên đôi môi mẫn cảm của Ôn Nhiên, khiến cậu không kìm được mà run rẩy.
Khuôn mặt Ôn Nhiên dần đỏ lên, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, giống như người cá đang thiếu nước, bất cứ lúc nào cũng thiếu dưỡng khí.
Càng quá mức hơn nữa chính là tay của Thẩm Minh Xuyên dần đi vào trong áo của cậu, còn khẽ vuốt ve ở eo, một dòng điện tê dại từ nơi bàn tay hắn chạm tới chạy thẳng đến toàn thân.
Cả người Ôn Nhiên run lên.
Cậu làm sao có thể chịu đựng được loại kích thích như thế này, cơ thể mẫn cảm gần như đã phản ứng lại, thậm chí ở phía dưới còn có dấu hiệu cương cứng. Ôn Nhiên vội vàng lấy tay đẩy hắn ra, nghẹn ngào nói: "Anh đừng...."
Thẩm Minh Xuyên buông cậu ra, kề bên trán cậu, giọng nói khàn khàn: "Em không thích sao?"
"Em..."
Kỳ thật là cậu thích, cũng thích những tiếp xúc thân mật với người mình yêu, những cái ôm, nụ hôn nồng nhiệt, làm sao có thể chống lại được, thậm chí còn muốn nhiều hơn nữa.
Chỉ là, cậu và Thẩm Minh Xuyên không giống như vậy, chỉ cần hôn nhẹ rồi mơn trớn như vậy là có thể dễ dàng 'cướp cò' thật đó!
Trước kia Ôn Nhiên cũng không cảm thấy cơ thể mình mẫn cảm như thế, không biết có phải do đang trong thời kỳ mang thai hay không. Hiện tại cậu cũng không thể quá mức thân mật với Thẩm Minh Xuyên, bằng không sẽ thấy bứt rứt trong người, bởi vậy mà cũng chẳng dám tới 'cọ phòng' ở bên phòng ngủ của Thẩm Minh Xuyên.
Do cái người đàn ông 'tâm cơ' kia luôn để nhiệt độ điều hòa ở mức thấp, cho nên khi ngủ cậu sẽ vô thức mà chui vào trong lòng Thẩm Minh Xuyên, đến sáng hôm sau tỉnh dậy lại phải mặt đối mặt với cái sự 'soái khí' ấy.
Cậu khống chế không nổi đâu.
Cứ như thế cậu bị Thẩm Minh Xuyên trêu chọc vài lần, liền biết ngay nội tình bên trong của người này, chính là cứ chọc ghẹo xong rồi bỏ chạy.
Cậu còn lâu mới bị mắc mưu nhé.
Ôn Nhiên kiên quyết đẩy hắn ra: "Em phải về ngủ đây, anh cũng nghỉ ngơi cho tốt đi."
Thẩm Minh Xuyên vắt tay lên trán nhìn theo Ôn Nhiên đang chạy trối chết. Tên Kỉ Thừa An đáng chết, cả buổi tối nghe y phổ cập 'kiến thức khoa học' về nhu cầu sinh lý, khiến trong đầu hắn chỉ toàn là chuyện ấy, cứ nghĩ là bọn họ hiện tại không thể thực sự 'quan hệ' ngay lúc này nhưng có thể 'giải quyết bằng tay' giúp hắn.
Bởi vậy ngay cả bốn chữ "tuần tự tiến tới" hắn cũng quên sạch.
Hiện tại thì người bị hắn dọa chạy mất rồi. Thẩm Minh Xuyên bất đắc dĩ cười, vẫn là không thể nóng vội được.