Chương 32: Diễn thuyết

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Min
Đại học A là một ngôi trường danh tiếng, cũng là một trong các trường đại học hàng đầu. Thời Ôn Nhiên còn đang học ở trường nghệ thuật cũng đã từng tới thăm Đại học A một lần.
Lúc ấy, nhóm bốn người bọn họ đều có ngoại hình xuất chúng, khi xuất hiện cùng nhau tại Đại học A, họ được không ít nữ sinh chặn lại hỏi số điện thoại. Cả bốn người đều tự mãn, hay đùa với nhau rằng nếu họ học tại Đại học A có thể đã trở thành F4 lừng danh của vườn trường.
Chỉ chớp mắt một cái, đã 10 năm trôi qua rồi.
Hiện giờ trở lại nơi xưa, Đại học A cũng đã được sửa sang nhưng tổng thể khuôn viên thì không thay đổi. Ôn Nhiên thích nhất là con đường trồng cây ngô đồng vẫn còn ở đó.
Thẩm Minh Xuyên dừng xe lại ở chỗ đã hẹn phía dưới lầu. Người phụ trách đón tiếp họ là một giảng viên trẻ tuổi họ Lưu. Thầy Lưu nhìn thấy hai người xuống xe, có chút bất ngờ, không nghĩ là Ôn Nhiên cũng tới.
Trước khi đến, Thẩm Minh Xuyên không báo trước. Thấy anh ta kinh ngạc, hắn liền hỏi: "Tôi đưa người nhà đi cùng, có phiền không?"
"Không phiền, không phiền," Thầy Lưu vội cười nói, "Tôi chỉ hơi bất ngờ thôi, đây là lần đầu tiên tôi được đứng gần một ngôi sao như vậy. Ngoài này nóng lắm, mời hai người vào trong."
Giáo sư Tống Cần Hà của trường năm nay gần 50 tuổi, là người luôn hòa nhã và có sức hút đặc biệt. (*)
(*) Nguyên gốc là "亲和力" mà có thể dùng từ "Ái lực" để thay thế, ý chỉ mối quan hệ làm người khác cảm thấy rất gần gũi và muốn liên lạc, xuất phát từ khái niệm trong hóa học nói về mối quan hệ giữa các nguyên tố.
"Đây là Ôn tiên sinh muốn cùng Thẩm tổng xuất hiện sao?" Tống Cần Hà hỏi họ.
Ôn Nhiên đáp: "Cháu sẽ không xuất hiện đâu ạ, hôm nay cháu chỉ đi theo thôi. Ngài cứ sắp xếp cho cháu chỗ nào vắng vẻ để xem là được rồi ạ, nếu không sẽ gây náo loạn, mang đến phiền phức cho ngài mất."
Là một minh tinh, nếu cậu xuất hiện, lại còn là xuất hiện cùng với Thẩm Minh Xuyên, chắc chắn phản ứng sẽ rất lớn, không chừng sẽ tạo ra tình huống không thể kiểm soát. Ôn Nhiên cũng chẳng phải tới mở fan meeting, không cần phải tự tìm phiền phức.
Huống chi cậu còn đang mang bầu, rủi ro quá cao.
Tống Cần Hà gật đầu nói: "Vậy để thầy Lưu đưa Ôn tiên sinh tới giảng đường cạnh hội trường, ở vị trí cao và kín đáo, không dễ bị sinh viên bắt gặp được."
Thẩm Minh Xuyên đáp: "Làm phiền rồi ạ."
"Không cần phải khách sáo với tôi," Tống Cần Hà cười đáp, "Tôi phải cảm ơn Thẩm tổng bận trăm công nghìn việc mà vẫn dành chút thời gian để tới đây mới đúng. Kết thúc buổi diễn thuyết thì đừng về vội, chúng ta cùng nhau đi ăn bữa cơm, tôi có nhiều vấn đề muốn trao đổi với cậu, cho tôi chút thể diện nhé?"
Thẩm Minh Xuyên gật đầu đáp: "Vô cùng vinh hạnh."
Họ trò chuyện một lát, bên ngoài hội trường sinh viên cũng đã tới đông đủ. Thầy Lưu phụ trách chủ trì, giới thiệu sơ lược về Thẩm Minh Xuyên và Viễn Tông, giúp mọi người hiểu rõ hơn.
Thầy Lưu giới thiệu xong, giữa những tràng pháo tay, Thẩm Minh Xuyên bước ra trong bộ tây trang lịch lãm và tiến tới bục diễn thuyết. Cả hội trường sôi trào ngay khi nhìn thấy hắn trên sân khấu.
"A a a a a a, ai đây! Không phải là Thẩm tổng à?!"
"Đã sớm nghe nói Thẩm tổng rất tuấn tú, giờ nhìn thấy người thật mới thấy cái gì gọi là tai nghe không bằng mắt thấy."
"Ôi mẹ ơi, tôi muốn ngất, rõ ràng đây chính là tổng tài bá đạo thật sự đây này!"
"Tôi không phải là người mê nhan sắc mà còn nhịn không được biến thành cuồng si rồi đây này."
"Tôi cực kì hối hận vì đã không ngồi hàng đầu, giờ tôi phải ghi hình lại rồi cất kĩ mới được."
"Thấy người ấy của Nhiên bảo bảo nhà chúng ta tốt thế này tôi yên tâm rồi."
............
Các sinh viên bàn luận sôi nổi, không ít sinh viên, đặc biệt là sinh viên nữ, đã lấy điện thoại ra để quay clip lại. Ở đó cũng có một số là fan của Ôn Nhiên, khi vừa thấy Thẩm Minh Xuyên thì liền không kìm được mà nở nụ cười của người dì. Thẩm Minh Xuyên nhà bọn họ đẹp trai như thế, khí chất và hình tượng đều không có gì để chê, quả thật là một đôi trời sinh với idol nhà bọn họ mà!
Thẩm Minh Xuyên đứng trên bục diễn thuyết, dáng người cao ráo, rắn rỏi và tự tin. Hắn chỉnh lại độ cao của mic, sau khi xác nhận mic đã thu được giọng nói của mình, hắn mới chậm rãi lướt mắt nhìn tất cả các sinh viên đang ngồi dưới hội trường.
Trong những dịp quan trọng, Thẩm Minh Xuyên thường nghiêm mặt, hầu như không cười chút nào, không hề thể hiện sự thân thiện.
Có lẽ là vì khí chất của Thẩm Minh Xuyên quá mạnh mẽ. Hắn mới chỉ nhìn thoáng qua như vậy, tất cả những nhóm sinh viên vẫn còn đang bàn luận liền lần lượt im lặng, dồn toàn bộ sự chú ý về phía Thẩm Minh Xuyên. Có một số sinh viên vốn chẳng có tâm tư gì để nghe thì cũng đều nhịn không được mà ngồi thẳng lưng lại.
Ôn Nhiên ngồi ở phía bên kia đã chuẩn bị xong chân máy ảnh (*), cậu muốn ghi hình lại "lần đầu tiên diễn thuyết ở trường đại học" của Thẩm Minh Xuyên, về sau còn mở cho bé con xem.
(*) Là chân đế máy ảnh, ảnh có ở phía dưới.
Cậu thấy cảnh trong nháy mắt tất cả đều trở nên yên tĩnh lại mà nhịn không được nở nụ cười. Sự thật chứng minh rằng không phải chỉ có mình cậu mà sự lạnh lùng nghiêm túc của Thẩm Minh Xuyên thực sự rất có sức trấn áp. (*)
(*) Chấn nhiếp "震慑": Làm chấn động khiếp sợ.
Nhưng mà gần đây được chìm đắm trong sự ngọt ngào quá mức, cậu đã sắp quên mất vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Minh Xuyên trông như thế nào rồi.
"Xin chào mọi người, tôi là Thẩm Minh Xuyên, chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn Viễn Tông. Hôm nay rất vinh dự khi có thể đứng ở đây để chia sẻ một số kinh nghiệm tôi từng trải về cuộc sống với các bạn. Cũng rất hoan nghênh tất cả mọi người đặt câu hỏi để chúng ta có thể trao đổi sau khi tôi kết thúc bài diễn thuyết. Và đây là đề tài mà tôi sẽ đề cập tới trong ngày hôm nay."
Đứng trên bục, Thẩm Minh Xuyên mở lời. Lời mở đầu của hắn ngắn gọn nhưng trang trọng, từ trước đến nay sự hài hước chưa bao giờ gắn liền với hắn. Thẩm Minh Xuyên mở trang thứ nhất của PowerPoint, là một chủ đề truyền cảm hứng quen thuộc:
- -------- Kiên trì không nhất định có thể thành công, nhưng muốn thành công nhất định phải kiên trì.
Thẩm Minh Xuyên đã cân nhắc kỹ lưỡng. Trong suy nghĩ của một số sinh viên đại học đều khá kiêu ngạo, hồi còn là sinh viên đại học hắn cũng vậy, cũng hoài nghi những người được mời đến trường diễn thuyết.
Ví dụ như cảm thấy mấy cái người được gọi là nhân sĩ thành công kia chỉ biết rắc một ít "canh gà độc" (*), thậm chí là dựa vào những bài diễn thuyết do trợ lý hoặc thư ký viết cho rồi diễn thuyết một cách máy móc, không hề có cảm xúc.
(*) Ý chỉ những điều tiêu cực.
Như vậy sẽ làm người nghe cảm thấy sự thật căn bản không phải như vậy, sự thành công của bọn họ phần lớn đều chỉ là dựa vào vận may và thời cơ.
Cho nên sau khi cân nhắc rất lâu, hắn lựa chọn đề tài này để diễn thuyết.
"...... Khi tất cả cùng làm một nhiệm vụ tương tự nhau với độ khó rất cao và thường sẽ phải gặp sự suy sụp tới không thể tưởng nổi, khi ấy có rất nhiều người chỉ chăm chăm nhìn thấy rằng con đường phía trước đã sụp đổ và lựa chọn bỏ cuộc, thì lúc này bạn chỉ cần kiên trì nhiều hơn so với người khác, tích cực tìm kiếm phương án giải quyết vấn đề, thì sẽ có nhiều cơ hội thành công hơn người khác rồi......"
Thẩm Minh Xuyên chuẩn bị kỹ lưỡng. Sau khi mở đầu đơn giản, hắn chọn lấy một vài trường hợp ngay tại công ty mình, đưa ra đầy đủ các luận chứng cho chủ đề diễn thuyết trước toàn thể sinh viên.
Ban đầu Ôn Nhiên chỉ là tới để chiêm ngưỡng phong thái diễn thuyết tuyệt vời của Thẩm Minh Xuyên, lại không biết từ lúc nào đã bất tri bất giác bị cuốn hút bởi nội dung cuộc diễn thuyết của hắn, đến tận khi cả hội trường vỗ tay vang như sấm dậy thì cậu mới giật mình nhận ra bài diễn thuyết đã kết thúc chỉ sau 25 phút.
Kế tiếp là khoảng thời gian để đặt câu hỏi. Lối suy nghĩ của các sinh viên đại học rất khác nhau, có một số sinh viên thuộc loại phẫn thanh (*) còn có thể đặt các câu hỏi thật sự rất sắc bén và tinh quái.
(*) Phẫn thanh "愤青": Bắt nguồn từ phong trào biểu tình của sinh viên phản đối chính phủ tại Mỹ và châu Âu từ cuối thập niên 50 tới thập 60.
Nhưng bất luận là có khó khăn đến thế nào, Thẩm Minh Xuyên vẫn cứ bình tĩnh giải đáp câu hỏi của các sinh viên. Có một vài sinh viên khá là "lớn gan" dám ngắt lời nhưng hắn cũng chẳng tức giận, mà kiên nhẫn chờ bạn sinh viên đó phát biểu xong ý kiến của mình thì lại giải thích ý kiến của mình, giữ bình tĩnh vô cùng tốt.
Toàn bộ hành trình ấy, Ôn Nhiên đều mỉm cười khi thấy Thẩm Minh Xuyên đối đáp rất tự nhiên. Thẩm Minh Xuyên như thế rất đẹp trai, cậu chẳng thể che giấu nổi trái tim thiếu nam đang đập loạn nhịp của mình.
Khi mic được đưa tới tay một bạn sinh viên nữ, bạn sinh viên nữ này có hơi ngại ngùng cười nói: "Chào Thẩm tổng, tôi là sinh viên chuyên ngành quản lý. Sau khi nghe bài diễn thuyết của ngài, tôi đã học thêm được rất nhiều, nhưng giờ tôi muốn hỏi ngài về một người khác, có thể được chứ ạ?"
Thẩm Minh Xuyên dự cảm được cô nhóc này muốn hỏi về phương diện gì, đáp: "Có thể."
"Đầu tiên, tôi phải nói trước rằng tôi là một anti-fan của Ôn Nhiên, hy vọng Thẩm tổng ngài sẽ không để ý."
Có lẽ cả hội trường không ngờ lại có chuyện này nên nhất thời đều ồ lên. Ngay cả Ôn Nhiên cũng kinh ngạc đến ngây người, giới trẻ bây giờ đều thẳng thắn vậy sao!
Thẩm Minh Xuyên vẫn điềm tĩnh và phong độ như thường: "Tạm thời thì không để ý."
Câu trả lời này khiến mọi người bật cười, chẳng phải ý là cô nên cẩn thận lời nói, nếu không thì hắn sẽ để ý sao.
Mọi người nhịn không được mà nhìn về phía nữ sinh kia, không biết cô nàng sẽ hỏi về vấn đề gì.
Nữ sinh nói: "Đương nhiên tôi không có ý công kích Ôn Nhiên, tôi chỉ cảm thấy anh ấy là một diễn viên, thực lực bình thường, lại ỷ vào việc được ngài cung cấp tài nguyên cực tốt cùng thời cơ thích hợp nên dễ dàng đạt được vị trí mà người khác phải cố gắng nhiều năm, thậm chí mười mấy năm mới có thể có. Bởi vậy ở đây tôi muốn hỏi Thẩm tổng, có câu nói đằng sau mỗi thành công đều có bóng dáng một người đàn ông hoặc phụ nữ vĩ đại, sự nghiệp của ngài thành công như vậy, Ôn Nhiên đã từng giúp đỡ ngài điều gì chưa?"
"Ôi!" Tất cả mọi người đồng loạt thốt lên kinh ngạc. Thật sự dám hỏi thẳng như vậy sao, không sợ bị Thẩm ba ba "treo lên đánh" à?
Nhưng lại có không ít người lén lút xoa tay chờ đợi, không biết là Thẩm Minh Xuyên sẽ trả lời vấn đề này như thế nào đây.
Chính bản thân Ôn Nhiên cũng bị câu hỏi này làm cho đứng hình. Cậu đã từng giúp đỡ điều gì cho Thẩm Minh Xuyên hay chưa? Ôn Nhiên cẩn thận suy nghĩ, hình như là... chẳng có gì cả.
Bọn họ kết hôn giả ba năm, từ sau khi cậu mang thai thì hai người mới thực sự có những sự tiếp xúc với nhau. Cơ bản đều là Thẩm Minh Xuyên giúp cậu, có lẽ điều duy nhất cậu giúp đỡ cho hắn chắc là việc làm người đại diện cho bên Phương Sầm Thu?
Nhưng cái này cũng không đủ để chứng minh cho câu hỏi của nữ sinh kia. Không biết Thẩm Minh Xuyên sẽ trả lời sao đây, có lẽ là phải nói dối mới có thể vượt qua câu này.
Thế nhưng Thẩm Minh Xuyên lại rất bình tĩnh: "Cảm ơn câu hỏi của bạn. Đầu tiên tôi phải sửa lại vế trước trong câu nói của bạn. Không thể phủ nhận thành tựu Tiểu Nhiên có được hôm nay có một phần sự giúp đỡ từ tôi. Thế nhưng, tiền bạc và tài nguyên chỉ là những bước khởi đầu, là nền tảng cho sự nghiệp nghệ thuật của em ấy mà thôi. Nếu muốn lợi dụng những thứ ấy mà có thể trong ba năm ngắn ngủi bước lên con đường vinh quang rộng lớn, thì phải có thực lực và sự cố gắng của bản thân. Có lẽ bạn không thích em ấy nên bạn sẽ không biết được trong giới diễn viên Tiểu Nhiên được gọi là "Biện Mệnh Tam Lang" (*). Nếu như quy kết tất cả công lao của em ấy là do điều kiện tốt hơn so với người khác thì đó là quá bất công."
(*) Tam Lang liều mạng - Một nhân vật trong truyện Thủy Hử.
Mặc dù Thẩm Minh Xuyên vẫn nghiêm túc như từ đầu tới giờ, nhưng giọng nói mạnh mẽ vang vọng ấy quả thực làm người khác có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lùng và quyết đoán.
Đúng là cuồng vợ ------ Tiếng lòng của các sinh viên.
Mọi người đều không kìm được mà nín thở, chờ đợi đợt phản công thứ hai của Thẩm Minh Xuyên.
"Về phần câu hỏi của bạn, các bạn sinh viên đang ngồi đây chắc đều học chuyên ngành quản lý công thương, nhất định là có tìm hiểu về thị trường chứng khoán. Các bạn có thể tra cứu báo cáo thị trường chứng khoán của Viễn Tông trong ba năm gần đây và trước đó để thấy sự khác biệt. Trong mấy năm nay, Tiểu Nhiên là gương mặt đại diện cho một số sản phẩm của các công ty hợp tác với Viễn Tông, hiệu ứng rất tốt, giúp mối quan hệ hợp tác giữa hai bên tiến thêm một bước. Còn nữa, hẳn là bạn biết Tiểu Nhiên có làm streamer tại nền tảng phát sóng trực tuyến Phiên Gia TV. Giai đoạn trước, mảng phát sóng trực tuyến của Phiên Gia TV được mở rộng phần lớn là nhờ livestream của em ấy, thu hút lượng lớn người xem và quảng bá. Không chỉ dừng ở mỗi đó, sự giúp đỡ của em ấy cho sự nghiệp của tôi đã vượt xa những gì tôi đã dành cho em ấy."
Câu trả lời này nhận được một tràng pháo tay lớn, ngay cả Ôn Nhiên cũng bị bất ngờ, cậu thật sự đã giúp đỡ Thẩm Minh Xuyên như vậy sao? Cậu không hề biết.
Lúc trước danh tiếng của cậu không phải là quá lớn, còn phải cảm kích là thông qua mối quan hệ với Thẩm Minh Xuyên mà các nhãn hàng lớn mới nguyện ý tìm một ngôi sao chưa quá nổi tiếng như cậu làm người đại diện sản phẩm. Hóa ra đó là sự hỗ trợ cùng có lợi.
Vị nữ sinh kia vẫn chưa có ý định từ bỏ: "Cảm ơn câu trả lời của Thẩm tổng. Theo ý trả lời của ngài, tôi có thể nghe ra được Ôn Nhiên là một diễn viên rất liều mạng cố gắng. Tôi cũng từng nghe nói Ôn Nhiên vì bận quay phim mà đã có lúc 2 tháng trời không gặp ngài. Như vậy xem ra Ôn Nhiên có phải chính là mẫu đàn ông chỉ quan tâm đến sự nghiệp, không chăm lo chuyện gia đình, cũng không chăm sóc cho ngài?"
Ôn Nhiên vừa nghe vậy thì bật cười, bây giờ yêu cầu của mọi người đều cao quá rồi. Vừa yêu cầu sự nghiệp phải thăng tiến để thành công, lại vừa yêu cầu có người chăm lo gia đình.
Cho dù có là người mạnh mẽ tới đâu, thì cũng khó mà đạt được mấy điểm này.
Thẩm Minh Xuyên đáp: "Đã phải phiền bạn học này lo lắng cho tôi rồi. Nếu bạn chú ý tới tin tức giải trí chắc cũng nghe được chuyện tôi sắp trở thành cha. Nếu em ấy chỉ có tham vọng về sự nghiệp thì chắc chắn sẽ không lựa chọn từ bỏ sự nghiệp đang rực rỡ như nắng ban trưa của mình. Và phải thừa nhận rằng việc mang bầu mệt chết đi được. Còn về phần chăm sóc, cả tôi và em ấy đều là chăm sóc lẫn nhau, không có chuyện chỉ một người phải chăm sóc cho đối phương cả."
Nói xong, Thẩm Minh Xuyên nhìn thoáng qua phía Ôn Nhiên đang ngồi, còn Ôn Nhiên cách một biển người nhìn về phía hắn còn giơ ngón tay cái lên, nhưng cách nhau xa như vậy có thể Thẩm Minh Xuyên cũng không thể thấy được.
Thẩm ba ba của cậu thật đẹp trai!
Sau khi kết thúc buổi diễn thuyết, video quay Thẩm Minh Xuyên diễn thuyết được tung lên mạng, gây ra một làn sóng hưởng ứng mạnh mẽ.
[Thẩm ba ba lộ diện rồi, hữu sinh chi niên (*) đây rồi!]
(*) Hữu sinh chi niên "有生之年": Năm tháng còn lại của cuộc đời, cũng ám chỉ việc chờ đợi một điều gì đó rất dài và cuối cùng cũng điều đó cũng xuất hiện.
[A a a a a liếm màn hình prprpr, giọng nghe hay quá đi à, diễn thuyết cũng cực kì xuất sắc.]
[Phong thái thong dong, bình tĩnh, chín chắn, chững chạc và sâu sắc, Hoành Phi tôi đây muốn được gả cho anh ấy!]
[Đã lâu rồi không được nghe một bài diễn thuyết truyền cảm hứng nào hay như vậy, QwQ bị rung động mất rồi!]
[Đoạn cuối cùng chính là một kiểu bảo vệ vợ theo đúng chuẩn sách giáo khoa mà, phần "cẩu lương" này ăn cũng cảm thấy thỏa mãn!]
[Này cái cô hiểm độc kia, ghen tị thì bảo ghen tị đi, chứ đừng nói cái kiểu chính nghĩa lẫm nhiên (*) như vậy.]
(*) Chính nghĩa lẫm nhiên "正义凛然": Lòng dạ chính nghĩa cũng thần thái trang nghiêm, khiến người khác kính sợ.
[Đại học A gần trường tôi lắm, xin hỏi họ còn ở đó không, muốn đến gặp quá.]
.................
Bởi vì có hiệu ứng của Ôn Nhiên, chuyện này đương nhiên là lên top tìm kiếm nóng.
Nhưng đoạn clip kia có lẽ là được quay bằng camera của một nhãn hiệu điện thoại nào đó, lại thêm hiệu ứng đèn trong hội trường, nên tổng thể khí chất của Thẩm Minh Xuyên thoạt nhìn không tệ. Nhưng cả người có vẻ hơi bị đen đi, mặt cũng vì góc độ nên hơi biến dạng, tóm lại là trông không hề đẹp trai, cũng giống như bao người bình thường khác.
Bởi vậy lại có kẻ nhảy vào chê bai Thẩm Minh Xuyên xấu xí. Mặc dù có vài sinh viên đã tham dự đăng lên những bức ảnh có ánh sáng tốt hơn, thật sự rất đẹp, thì bọn họ vẫn khăng khăng: tôi không nghe, tôi không nghe, các người chính là đã chỉnh nát ảnh rồi.
Về vấn đề ngoại hình của Thẩm Minh Xuyên, lại gây ra một hồi ồn ào, nằm chễm chệ trên top trending cả buổi vô cùng náo nhiệt.
Người trong cuộc lại chẳng hề hay biết tình hình chút nào. Những lời Tống Cần Hà nói không phải là nói suông, ông thật sự có vài chuyện muốn nghiên cứu thảo luận với Thẩm Minh Xuyên. Bữa cơm này kéo dài suốt hai tiếng, bọn họ trao đổi rất vui vẻ, còn Ôn Nhiên thì sung sướng vùi đầu vào ăn.
Cho nên tới khi tan cuộc, Ôn Nhiên mới cảm thấy là bản thân đã bị... bội thực.
"Em đúng thật là...." Lại có thể ngốc như vậy, lớn thế này rồi mà còn để bị ăn đến bội thực.
Trước kia cũng không cảm thấy Ôn Nhiên ngốc nghếch, chẳng lẽ là người có bầu thì ngốc ba năm (*)? Nhưng mà ngốc ngốc thế này cũng rất đáng yêu.
(*) Câu này ý muốn nói khi mang bầu thì thường dễ quên quên nhớ nhớ, tính cách cũng thất thường.
"Tại em chán quá thôi." Ôn Nhiên đáp, cậu đâu hiểu những chuyện họ thảo luận với nhau. Nghịch điện thoại thì không phải phép, vậy nên chỉ có thể ngồi ăn. "Nếu không thì dù sao cũng đang ở đây, bọn mình vào Đại học A đi bộ cho tiêu cơm đi anh?"
Thẩm Minh Xuyên đương nhiên không có ý kiến.
Lúc này trời đã bắt đầu tối dần, bóng đêm che giấu cho hai người, thế nhưng trong vườn trường thì đâu đâu cũng là đèn đường nên Ôn Nhiên vẫn phải đeo khẩu trang, để tránh phiền phức nếu bị nhận ra.
"Trước đây lúc lần đầu tiên em tới Đại học A, em rất thích con đường này." Hai người chậm rãi sóng bước bên nhau trên con đường rợp bóng cây ngô đồng dọc lề đường, Ôn Nhiên vui vẻ nói, "Em đã nghĩ nếu có thể chạy xe đạp cùng với người mình thích trên con đường này thì khẳng định là sẽ rất tuyệt."
Lúc này người theo đuổi thức thời chắc chắn sẽ đi tìm ngay một chiếc xe đạp để thực hiện nguyện vọng này của Ôn Nhiên, nhưng Thẩm Minh Xuyên nhìn tới cái bụng đã lộ rõ của cậu thì đáp: "Chờ khi nào em sinh xong thì sẽ làm, hiện tại để em ngồi phía sau anh không yên tâm."
Ôn Nhiên đã bị người này làm cho mất hứng thành quen nên đã miễn nhiễm, nghiêng đầu nhìn hắn rồi đáp: "Lúc này đáng lẽ anh nên hỏi em là đã tìm được người mình thích rồi hay chưa chứ?"
Thẩm Minh Xuyên bật cười, hắn thật sự không theo kịp được suy nghĩ của Ôn Nhiên, nhưng vẫn hết sức nể tình mà hỏi theo ý cậu: "Vậy xin hỏi Ôn tiên sinh, em đã tìm được người đó hay chưa?"
"Có lẽ là sắp tìm thấy rồi."
Nói tới đây, trong lòng hai người dường như có thần giao cách cảm (*) mà nhìn nhau cười. Thẩm Minh Xuyên cầm lấy tay cậu, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Ôn Nhiên để hắn tùy ý nắm tay mình, có cảm giác như những khoảng trống trong cuộc đời mình cuối cùng cũng được lấp đầy.
(*) Linh tê "灵犀": Theo truyền thuyết cổ thì sừng tê giác có hiệu ứng tâm linh như trấn quỷ, giải độc... Giờ được dùng để nói về những người đã ở bên nhau trong một thời gian dài nên rất quen thuộc tính cách, cách cư xử cũng như thói quen của nhau, đôi khi không cần dùng ngôn ngữ để giao tiếp mà chỉ cần nhìn là biết trong lòng đối phương đang nghĩ gì.
Mà tâm trí của Thẩm Minh Xuyên lại đang bay đến nơi khác. Kỷ Thừa An đã nói thế nào nhỉ, quay phim vườn trường còn ghét "thanh thủy văn", lúc này nên làm thế nào để có một nụ hôn hay gì đó đây?
Thẩm Minh Xuyên muốn làm việc mình muốn, khi chuẩn bị hành động, hắn liếc mắt thấy một đám người đang lén lút theo dõi họ.
HẾT CHƯƠNG 32.
Chân máy ảnh