Chương 33: Gương mặt đại diện

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Min
Chương 33: Gương mặt đại diện
Đèn trên con đường họ đang đi cũng không quá sáng, phản ứng đầu tiên của Thẩm Minh Xuyên là paparazzi, theo bản năng hắn liền bảo vệ Ôn Nhiên.
"Sao vậy anh?" Ôn Nhiên nhận ra hắn đang căng thẳng liền hỏi.
"Hình như có phóng viên."
"Ở đâu vậy?" Ôn Nhiên quay đầu lại nhìn.
"Ở bên phải."
Cả hai cùng quay sang phải nhưng những người bị bắt gặp lại không phải phóng viên, mà là mấy cô gái trẻ. Vừa thấy họ quay sang, mấy cô gái liền vội vàng cất điện thoại, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Từ cách ăn mặc thì có thể khẳng định đây không phải là đám paparazzi mà có phần giống học sinh, sinh viên hơn.
Thẩm Minh Xuyên khẽ thở phào, Ôn Nhiên nói: "Anh không cần phải quá căng thẳng như thế, cho dù là phóng viên thì cũng không sao, bọn mình đâu phải là yêu đương lén lút."
"Anh sợ đám người đó sẽ làm em và con bị thương."
Ôn Nhiên cảm thấy trong lòng tràn đầy ấm áp. Mấy cô gái thấy hai người đã để ý tới mình, liền vô cùng phấn khích, họ đẩy nhau đi tới.
"Ôi, thật sự là Nhiên Nhiên này! Vị này chắc chắn là Thẩm ba ba."
"A a a a a, chúng ta đến đây đúng là gặp may mà, không ngờ lại được gặp thật này."
"Lần đầu tiên được đứng gần thần tượng thế này, xúc động đến đơ cả người rồi. (*)"
(*) Nguyên văn là "gà đông lạnh rồi", ý chỉ sự phấn khích tột độ.
"Nhiên Nhiên và Thẩm ba ba đều đẹp trai quá đi mất!"
Mấy cô gái cứ líu ríu nói, Ôn Nhiên bỏ khẩu trang xuống, mỉm cười: "Chào các bạn."
"Chào... chào anh ạ." Mấy cô gái cực kỳ hồi hộp, đặc biệt là Thẩm Minh Xuyên cao lớn như vậy lại còn chẳng lộ ra biểu cảm gì đang đứng đó, có thể dọa chết cả đám người đó. Mấy người họ cứ đẩy nhau để một người đại diện lên nói chuyện, "Bọn em không quấy rầy anh và Thẩm tổng chứ ạ?"
"Không đâu, bọn anh vừa mới ăn cơm xong nên tiện đường đi dạo thôi."
"Bọn em là sinh viên của đại học X, tất cả đều là fan của anh ạ. Bọn em thấy trên Weibo có nói là Thẩm tổng tới thuyết trình tại đại học A, nên bọn em muốn tới để thử vận may, không ngờ là thật sự bọn em lại gặp được."
"Lại còn được gặp cả hai người! Không phải, là cả ba người mới đúng, cục cưng cũng coi là một nữa." Một nữ sinh khác vui vẻ nói.
"Cảm ơn, cảm ơn các em đã yêu quý anh." Ôn Nhiên đáp lại từ tận đáy lòng, "Bọn em đã tìm rất lâu phải không?"
Thế nhưng loại chuyện với xác suất cực kỳ nhỏ như vậy, có thể gặp được cũng là vận may hiếm có. (*)
(*) Nguyên văn là "Âu Hoàng bám thân", một cách nói ý chỉ là cực kỳ may mắn, bắt nguồn từ một trò chơi.
"Cũng không có lâu lắm đâu ạ, bọn em coi như là tiện đường đi qua đây chơi một chút, cũng không ôm hy vọng gì lớn." Nữ sinh cười hì hì đáp.
Một nữ sinh khác phấn khích nói: "Không ngờ là thật sự được gặp anh, thật sự rất phấn khích, bây giờ tay em vẫn còn đang run lên."
"Em có thể rụt rè xin Nhiên bảo bảo và Thẩm tổng ký tên được không ạ?"
"Em cũng muốn!"
"Em nữa em nữa! Cho em với ạ (1)."
Mấy nữ sinh mới nãy còn ngượng ngùng thì giờ đã sôi nổi hẳn lên, đều muốn được Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên ký tên. Bởi vì đang đứng ở trên đường, thường xuyên có người đi qua đi lại nên họ cứ nhìn sang bên này.
Thẩm Minh Xuyên vẫn luôn để ý động tĩnh xung quanh, sợ bị nhận ra sẽ thu hút đông người đến tụ tập, chen chúc làm ảnh hưởng đến Ôn Nhiên, hắn nói: "Tôi thấy bên kia có bộ bàn ghế đá, chúng ta qua đó đi."
Bộ bàn ghế đá (2) được đặt dưới một tán cây, khá khuất, nhưng có đèn đường nên cũng đủ sáng để nhìn rõ.
Tất cả cùng nhau qua đó, Ôn Nhiên ngồi xuống một cái ghế, ký tên cho tất cả bọn họ còn viết cả mấy câu chúc phúc. Thẩm Minh Xuyên cũng rất nể nang mà ký tên cho các cô gái.
Các cô gái đương nhiên là khi đến đều có chuẩn bị, còn mang theo cả quà tặng, đều là những món điểm tâm ngọt mà Ôn Nhiên thích, có cả chocolate, được bọc rất khéo léo.
Ôn Nhiên biết sinh viên thì không có thu nhập, đây đều là tiết kiệm từ tiền sinh hoạt phí mà ra, cậu làm sao có thể vô tư nhận hết quà của các cô gái ấy được.
Nhưng các cô nàng thì lại nhất quyết muốn cậu nhận, Ôn Nhiên không lay chuyển được họ đành phải nhận một vài món quà tượng trưng, chocolate thì có thể lấy lý do không ăn được để từ chối. Để bày tỏ sự cảm ơn, cậu còn bảo Thẩm Minh Xuyên gọi xe để họ trở về đại học X.
Sau khi tiễn các fan về rồi, Ôn Nhiên mới thốt lên cảm thán: "Tuổi trẻ thật là tốt mà."
Tràn đầy sức sống.
Trong suy nghĩ của Thẩm Minh Xuyên, hắn không tài nào hiểu nổi hành động theo đuổi thần tượng của mấy cô nhóc kia. Đi từ đại học X đến nơi xa như thế này chỉ vì một chuyện có thể xảy ra với xác suất cực thấp, nếu hôm nay Ôn Nhiên không đi cùng thì cơ bản là hắn sẽ không nán lại đại học A đến tận giờ.
Hơn nữa cho dù hắn có ở lại thì khẳng định lúc này mấy cô gái ấy cũng không thể gặp hắn được, vì sẽ không có khả năng hắn lại ra vườn trường đi dạo.
Hắn hỏi Ôn Nhiên: "Trước đây em cũng từng theo đuổi thần tượng như vậy à?"
Ôn Nhiên thản nhiên đáp: "Có chứ, so với họ thì còn điên cuồng hơn cơ."
Thẩm Minh Xuyên: ".........."
"Trước đây lúc chưa gặp anh thì không phải là em rất thần tượng Cố ảnh đế hay sao. Thời gian đó anh ấy có một buổi biểu diễn thương mại (*), để có thể đi xem em đã nhịn ăn nhịn mặc, còn dầm mưa đến mức cảm cúm cả tuần liền."
(*) Thương diễn "商演": Là một buổi biểu diễn mang tính thương mại như ra mắt sản phẩm, lễ kỷ niệm của một công ty, v.v... Thường là để tăng hiệu quả kinh doanh.
Ôn Nhiên nhớ rất rõ, lúc ấy Cố Danh Thành có một buổi biểu diễn thương mại ở trung tâm thương mại nọ. Lúc đó, với một đứa nghèo đến độ tiền ăn cũng đã là một vấn đề như cậu, vì muốn tiết kiệm để mua được vé vào cửa đã phải ăn bánh bao chay chấm tương ớt suốt một tháng trời, ngay cả đồ ăn kèm cũng không dám động đến.
Hơn nữa hôm Cố Danh Thành diễn trời mưa như trút nước, cậu phải đi tàu điện ngầm rồi chuyển xe buýt, vượt qua hơn nửa thành phố để tới nơi. Cũng bởi vì kẹt xe nên suýt nữa thì đến muộn, mà đoạn đường cuối cùng phải bắt taxi, hết 32 tệ, khiến cậu xót ruột vô cùng.
Khi cậu đến nơi thì cả người gần như chẳng còn chỗ nào khô ráo, ướt sũng như chuột lột, còn bị điều hòa ở đó thổi vào đến nỗi hắt xì liên tục. Cũng may là có một chị gái tốt bụng đã đưa cho cậu một gói khăn giấy để lau mặt, giúp cậu bớt chật vật hơn.
Nhưng tất cả những điều ấy, trong khoảnh khắc nhìn thấy Cố Danh Thành xuất hiện, cậu cảm thấy mọi thứ đều đáng giá, vô cùng thỏa mãn.
Bây giờ nghĩ lại một chút, kỳ thực khi đó đã đem Cố Danh Thành trở thành một niềm tin. Chính bởi vì có Cố Danh Thành, Ôn Nhiên mới thấy được ý nghĩa của sự kiên trì và tương lai của chính bản thân mình.
Thẩm Minh Xuyên nghe cậu kể lại chuyện ấy thì vừa tức vừa thương, đồng thời cũng xen lẫn bực bội. Hắn vẫn biết Cố Danh Thành là thần tượng của Ôn Nhiên, nhưng hắn không ngờ Ôn Nhiên lại vì anh ta mà cuồng nhiệt đến vậy.
"Sao anh không nói gì?" Ôn Nhiên kể lại xong, Thẩm Minh Xuyên cũng không tiếp lời cậu.
Sợ nhất là khi không khí đột nhiên trở nên im lặng.
"Anh đang nhớ lại xem đã có lúc nào em để tâm đến anh như vậy chưa."
Ôn Nhiên bật cười: "Chuyện này mà anh cũng ghen sao, chuyện này đã qua lâu lắm rồi."
"Giấm càng lâu năm thì càng nồng."
"..." Cậu cũng không phản bác lại mấy lời này, "Em đi mua cho anh hai quả dưa chuột nhé, để trộn ăn."
"Em không biết giấm phải trộn với lạp xưởng mới ngon sao?"
"Giấm trộn lạp xưởng, đó là kiểu ăn gì vậy?" Ôn Nhiên được làm mới thực đơn.
"Chính là... thế này." Thẩm Minh Xuyên bỗng nhiên cúi đầu xuống, áp môi mình lên môi cậu, đầu lưỡi lướt nhẹ ướt át trên bờ môi cậu, thậm chí còn nhẹ nhàng cắn nhẹ đôi môi căng mọng ấy.
Ôn Nhiên chưa bao giờ biết môi mình cũng có thể nhạy cảm như vậy. Giữa lúc da thịt chạm vào nhau, cậu lại sinh ra một cảm giác run rẩy, trong khoảnh khắc ấy, cậu bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng.
Suy xét đến việc vẫn còn đang ở bên ngoài, Thẩm Minh Xuyên cố gắng kiềm chế để dừng lại, hắn ôm Ôn Nhiên vào trong lòng, không quên trêu cậu: "Em thấy giấm trộn lạp xưởng thế nào?"
Ôn Nhiên chôn mặt mình vào vai hắn, cái kiểu đùa giỡn của người này thật sự giống hệt như câu nói "heo nái còn mặc áo lót, hết bộ này đến bộ khác". (*)
(*) Nguyên gốc là 老母猪戴胸罩, 一套又一套 ý chỉ người giỏi ngụy biện, đưa ra lý lẽ hợp lý để bao biện cho hành động sai trái của mình.
Thoáng chốc đã đến tháng Bảy, quảng cáo đại diện cho Thân Bối Bối được sắp xếp vào tuần thứ hai của tháng Bảy, quay chụp cùng một ngày. Đàm Mai và Tiểu Lâm đều đi cùng với Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên không biết Phương Sầm Thu sẽ đào cái hố gì cho mình, Thẩm Minh Xuyên đã trấn an rằng cậu cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không để bất kỳ chuyện bất trắc nào xảy ra, nhưng Ôn Nhiên vẫn hơi lo lắng.
Trên xe, Ôn Nhiên hỏi Đàm Mai: "Chị nói xem thợ trang điểm có thể sẽ làm em xấu đi hay không?"
Ôn Nhiên lo lắng nhất là chuyện này, vốn cậu đang mang thai nên không muốn lộ diện, cứ cảm thấy rằng đang có bầu bụng lớn thế này thì rất khó coi. Nếu lại còn thêm tạo hình quá xấu xí được phát đi phát lại trên TV thì đây chẳng khác nào công khai trừng phạt cậu.
Đàm Mai nói: "Em yên tâm, đây là sản phẩm của bọn họ, cái bọn họ muốn chính là độ nổi tiếng của em. Nếu để em xấu thì chẳng phải họ đang tự tìm đường chết sao?"
Cái đấy cũng đúng.
"Đừng lo, hợp đồng và quy trình chị đều đọc kỹ rồi, cậu là người đang có bầu, bọn họ không dám làm gì đâu, hậu quả chẳng ai có thể gánh nổi."
Đàm Mai nói như vậy Ôn Nhiên cũng có chút yên tâm. Không phải là cậu lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, Thân Bối Bối là một thương hiệu lớn, việc cậu được mời tới để làm người đại diện mà nói đó cũng là một cơ hội tốt. Nhưng nhìn thái độ ngày hôm ấy của Phương Sầm Thu đối với cậu, Ôn Nhiên chẳng tin là Phương Sầm Thu lại chỉ chắp tay dâng không một cơ hội tốt như vậy cho cậu.
Khi bọn họ tới phim trường thì không thấy Phương Sầm Thu đâu, nhưng đối phương lại để tổng giám đốc Từ đến giám sát. Đàm Mai thấy tổng giám đốc Từ thì khẽ nhíu mày.
Tổng giám đốc này chính là một người cầu toàn đến mức khó tính, những minh tinh nào từng hợp tác với người này đều không ngớt lời phàn nàn. Chỉ là anh ta chuyển sang Thân Bối Bối từ lúc nào vậy?
Sản phẩm mà Ôn Nhiên làm đại diện là đồ dùng dành cho người mang thai đang rất hot của Thân Bối Bối phân phối --- Dụng cụ thai giáo (*), trải qua nhiều lần thay đổi, lần này họ cho ra đời một công cụ giáo dục tích hợp thêm nhiều tính năng cốt lõi. Đây là sản phẩm mà bọn họ muốn đẩy mạnh chủ yếu vào sáu tháng cuối năm.
(*) Dụng cụ thai giáo là một dạng máy nghe nhạc cho em bé ở trong bụng. (3)
Tổng giám đốc Từ khách khí mà đi tới nói mấy câu xã giao với họ, rồi liền vào thẳng chủ đề: "Sản phẩm này là sản phẩm chủ lực mà chúng tôi muốn đẩy mạnh trong năm nay, cấp trên rất coi trọng chiến dịch quảng cáo sản phẩm lần này, đối với chất lượng quay chụp cũng yêu cầu tương đối cao, cho nên lần này Ôn tiên sinh sẽ phải vất vả rồi."
Ôn Nhiên đã quay hơn mười quảng cáo, cậu đã trải qua đủ mọi chuyện kỳ lạ nhất rồi. Yêu cầu này của tổng giám đốc Từ coi như là cơ bản, cậu gật đầu đáp: "Tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp công việc."
"Dốc hết toàn lực vẫn chưa đủ, yêu cầu của tôi phải là đạt đến sự hoàn mỹ."
Ôn Nhiên không nhịn được hỏi, "Vậy xin hỏi giới hạn nào thì ngài mới vừa lòng?"
"Hoàn mỹ 100%."
"...."
"Được rồi, mau hóa trang thôi, để đỡ phải tăng ca muộn, không tốt cho em bé."
Tăng ca cái nỗi gì, trước đó Ôn Nhiên đã xem qua kịch bản gốc, nội dung vô cùng đơn giản: Ôn Nhiên nhìn bụng mình, phiền muộn nghĩ xem phải làm sao để giáo dục bé con đang trong bụng. Vậy nên "ông xã" tặng một dụng cụ thai giáo cho cậu. Loại này rất tiện lợi để sử dụng, có ba cảnh quay: sử dụng khi ra ngoài, sử dụng tại nơi làm việc và sử dụng khi rảnh rỗi ở nhà.
Về phần những công năng phong phú của sản phẩm, từng bước hướng dẫn giáo dục thai nhi và các tính năng nâng cao khác, đều được giao cho hậu kỳ chỉnh sửa. Ôn Nhiên chỉ cần thực hiện thêm vài động tác trên màn ảnh là được.
Ôn Nhiên dự tính dù phải quay nhiều lần thì cũng chỉ mấy tiếng là có thể xong, kết quả là cậu đã đánh giá thấp mức độ soi mói của tổng giám đốc Từ rồi.
Với tư cách bên A, quyền lực của anh ta còn lớn hơn cả đạo diễn. Khoanh tay đứng sau màn hình giám sát của máy quay, anh ta không gật đầu thì đạo diễn cũng không dám cho qua.
Cảnh đầu, Ôn Nhiên đau đầu về vấn đề giáo dục em bé ở trong bụng.
"Không được, ở giây thứ 6 biểu cảm của Ôn Nhiên còn hơi cứng đơ, quay lại cảnh đầu."
"Không được, vẻ mặt lúc Ôn Nhiên xoa bụng quá hạnh phúc, không giống vẻ khổ não."
"Không được, tóc của Ôn Nhiên hơi rối."
"Không được...."
Ôn Nhiên bị hai chữ "không được" cứ văng vẳng trong đầu. Đôi mắt tổng giám đốc Từ giống hệt như một chiếc máy quay chậm, có thể phân tích toàn bộ quá trình qua từng phân cảnh, đồng thời yêu cầu mỗi phân cảnh đều không được phạm bất kỳ sai sót nào dù là nhỏ nhất.
Quay nhiều quảng cáo như vậy, Ôn Nhiên chưa từng thấy qua bên A nào có nhiều lý do kỳ quái để không cho qua như thế. Quả thực là kinh ngạc đến ngây người, với trình độ này thì chẳng lẽ muốn quay quảng cáo cho một nhãn hiệu quốc tế nổi tiếng sao?
Cũng may là tính tình Ôn Nhiên hòa nhã, năng lực tiếp thu cũng không tồi. Sau vài lần quay không tốt mới hiểu được hiệu quả mà tổng giám đốc Từ mong muốn. Đến khi quay lại, tổng giám đốc Từ, người vốn cầu toàn như cung Xử Nữ, cũng không còn bới móc được bất kỳ điều gì nữa.
Đạo diễn thấy cuối cùng anh ta cũng gật đầu, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, gần như dùng giọng reo hò mà nói: "Qua! Chuẩn bị cảnh tiếp."
Chẳng ai muốn một người mang bầu phải làm đi làm lại cả, mặc dù công việc cần.
Cảnh thứ hai là cảnh "ông xã" tặng dụng cụ thai giáo cho Ôn Nhiên. Đương nhiên không phải Thẩm Minh Xuyên đến quay rồi, vì vậy người đóng ông xã là mời một diễn viên quần chúng tới, chỉ để lộ hai tay khi tặng quà và thoại một câu, cũng không cần lộ mặt, để khán giả tự do tưởng tượng.
Cái này không chỉ không được, mà còn bị NG (Not Good).
NG thì đều là do người diễn viên quần chúng, lúc chê tay người ta sai vị trí, lúc lại chê tốc độ đưa tay ra quá nhanh.
Người diễn viên quần chúng ấy thấy rất tức giận mà không dám nói gì, không còn cách nào khác ngoài việc cứ quay đi quay lại phân cảnh chỉ vỏn vẹn 3 giây ấy.
"Chị Đàm, mấy cái lý do không cho qua này cũng quá là kỳ quái, không thể nói chuyện với họ để dàn xếp một chút được sao, anh Nhiên còn đang mang thai mà."
Tiểu Lâm cảm giác rất phẫn nộ, đây là lần đầu tiên nhóc gặp phải mấy lý do không cho qua kiểu này. Nhóc thấy ngay từ lần đầu tiên Ôn Nhiên quay cũng đã hoàn hảo đến độ không thể bắt bẻ được.
Lông mày Đàm Mai cả buổi đều không giãn ra được. Là một người đại diện, làm sao chị lại không thương nghệ sĩ của mình chứ? Chỉ là mỗi lần tổng giám đốc Từ không cho qua đều tìm được lý do rất thỏa đáng, cũng không vi phạm tinh thần hợp đồng.
Chị có nghe nói về căn bệnh cầu toàn của tổng giám đốc Từ, chỉ là không ngờ rằng căn bệnh ấy đã đến mức nguy kịch như thế này.
"Chị đã nói với Ôn Nhiên nếu không thể chịu được thì xin tạm nghỉ, thằng bé sẽ không mang con mình ra đùa giỡn đâu." Đàm Mai đáp, ngay khi chị vừa nhìn thấy tên họ Từ ấy, chị cũng đã dặn dò qua, chỉ sợ là tên ấy sẽ gây khó dễ cho Ôn Nhiên.
"Nhưng thế này cũng quá là ghê tởm rồi." Tiểu Lâm tức đến nỗi giậm chân.
"Nhịn đi."
Bây giờ chỉ có thể chọn cách giả vờ, cầu cho Ôn Nhiên có thể phát huy vượt xa bình thường, tiện thể cầu cho kiến thức vật lý của người diễn viên quần chúng kia có thể vượt qua cửa ải, tốc độ đưa tay ra có thể đạt được tốc độ "tặng đồ bình thường" của một người chồng theo yêu cầu của tổng giám đốc Từ.
Mãi cho tới chiều tối, cuối cùng phần nội dung quảng cáo cũng đã có thể quay xong. Sau buổi cơm tối chỉ cần bổ sung thêm mấy cảnh giới thiệu về ưu điểm và tính năng của sản phẩm là được.
Nhân viên của đoàn đều bị tổng giám đốc Từ hành hạ tới mức run rẩy. Trái lại Ôn Nhiên cũng không quá mệt, cơ thể vẫn trong trạng thái có thể chịu đựng được, chủ yếu là vì kỹ thuật gì đó cao siêu thật ra không nhiều lắm. Phần lớn thời gian cậu đều ngồi, điều duy nhất khiến người ta chán ghét là phải không ngừng quay đi quay lại mà thôi.
Đối với việc phải quay lại nhiều lần, cậu đã rèn luyện được sự nhẫn nại tột độ từ lúc còn ở đoàn phim "Ảnh đế" rồi, hoàn toàn không có vấn đề gì.
Vì vậy được ăn một bữa cơm ngon, chẳng khác gì được tiếp thêm sức lực, tưởng chừng như có thể tiếp tục chiến đấu mười năm nữa.
Thẩm Minh Xuyên tan làm, nghe tin cậu vẫn đang quay liền đến thẳng đó.
Cảnh Ôn Nhiên đang quay là cảnh cậu nằm trên giường, bụng đeo bộ dụng cụ thai giáo, trên khuôn mặt cậu là nụ cười an tâm và tay đang dịu dàng xoa bụng bầu.
Địa điểm quay là căn phòng ngủ mà đoàn phim thuê, tất cả đứng xung quanh giường, các tấm hắt sáng đều được xếp quanh chiếc giường nhỏ. Không gian hơi chật chội, những nhân viên không có nhiệm vụ đều đứng bên ngoài, còn hai vị "đại thần" Thẩm Minh Xuyên và tổng giám đốc Từ thì có quyền đứng gần đó để quan sát.
Khi đạo diễn hô "Action", Ôn Nhiên lập tức nhập vai. Cậu đưa tay xoa bụng bầu của mình, trên mặt là nụ cười hạnh phúc.
Cũng không biết có phải là trùng hợp hay không mà bé con trong bụng lại đạp cậu một cái.
Thẩm Minh Xuyên đứng bên ngoài quan sát thấy Ôn Nhiên và bé con tương tác như thế, tim hắn cũng mềm nhũn ra.
Phân cảnh đầu rất đơn giản, Ôn Nhiên cứ phát huy như bình thường là được. Ngay khi đạo diễn đang muốn hô cắt, thì một nhân viên đứng bên cạnh bỗng kêu lên: "Ôn Nhiên, cẩn thận!"
Phản xạ tự nhiên của Ôn Nhiên chính là bảo vệ đứa bé trong bụng, mà Thẩm Minh Xuyên đứng ngay cạnh đó lập tức lao tới ôm lấy Ôn Nhiên, bảo vệ cậu trong lồng ngực mình.
Hết chương 33.
(1) Nguyên văn là "Giơ móng", một meme kiểu bày tỏ đáng yêu.
(2) Bộ bàn đá (Là kiểu bàn ghế đá có bàn hình tròn hoặc vuông, ghế hình trụ, chứ không phải kiểu ghế dài).
(3) Dụng cụ thai giáo là một dạng máy nghe nhạc cho em bé ở trong bụng.