Chương 34: Bị thương bất ngờ

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự việc xảy ra quá bất ngờ, không ai kịp nhận ra chuyện gì đang diễn ra, đến khi mọi người hoàn hồn thì đã thấy cánh tay phải của Thẩm Minh Xuyên bị thương do chiếc đèn pha lê trên trần rơi xuống. Mặt hắn cũng bị xước, cả trường quay trở nên hỗn loạn.
"Em không sao chứ?"
Phản ứng đầu tiên của Thẩm Minh Xuyên là ôm chặt người trong lòng, kiểm tra xem cậu có bị thương tích gì không. Khi xác định Ôn Nhiên an toàn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn thầm nghĩ, may mắn biết bao vì hắn có mặt ở đây. Nếu hôm nay hắn không đến, nếu phản ứng của hắn chậm hơn một chút, nếu...
Hắn không thể chấp nhận bất kỳ hậu quả nào của những chữ "nếu" đó. Thẩm Minh Xuyên cảm thấy cánh tay đau buốt, nhưng may mắn thay, người bị thương là hắn.
Ôn Nhiên bị một phen hoảng sợ tột độ. Cậu lo lắng thoát ra khỏi vòng tay Thẩm Minh Xuyên, hỏi hắn: "Anh bị thương ở đâu?"
"Ở tay thôi, không sao đâu." Thẩm Minh Xuyên mỉm cười với cậu, trên mặt hắn còn vương vết xước rướm máu do bị va chạm. "Em đừng cử động, trên giường toàn là mảnh thủy tinh đấy, cẩn thận kẻo bị cắt vào người."
Hai tay Ôn Nhiên run rẩy: "Anh đúng là..."
Cậu rất muốn mắng hắn là đồ ngốc, một chiếc đèn chùm lớn như vậy, lỡ mà rơi trúng đầu thì sao? Hắn có nghĩ đến hậu quả không?
Các nhân viên bắt đầu chạy vội vàng đến hỗ trợ di chuyển chiếc đèn ra. Cũng may chiếc đèn đó không treo ở vị trí trung tâm, trọng lượng của nó cũng không quá lớn, nên dù rơi xuống cũng không gây ra vết thương chí mạng.
Thế nhưng, để căn phòng trông sang trọng hơn, trần nhà đã được thiết kế cao hơn bình thường. Một chiếc đèn chùm pha lê lớn như vậy rơi trúng cánh tay, hậu quả cũng không thể xem nhẹ.
"Không nên có quá nhiều người vây quanh ở đây, chưa đủ hỗn loạn sao? Cậu, cậu và cả cậu nữa ở lại, những người khác ra ngoài." Tổng giám đốc Từ thấy mọi người ùa vào phòng như ong vỡ tổ liền trầm giọng ngăn cản.
Đàm Mai vốn đang ở bên ngoài, nghe tin xảy ra sự cố, cả người chị choáng váng tưởng chừng ngất xỉu. May mà Tiểu Lâm kịp thời đỡ lấy chị, nên không có chuyện gì. Chị vội vã đi đôi giày cao gót vào, nhanh chóng tiến vào phòng. Sau khi xác định nguyên nhân và mức độ bị thương, chị mới bình tĩnh lại được.
"Đỡ Thẩm tổng sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi, Tiểu Lâm cậu chăm sóc cho Tiểu Nhiên, cẩn thận đừng để mảnh thủy tinh cắt vào người cậu ấy." Trước tình hình hỗn loạn, Đàm Mai vẫn là người bình tĩnh nhất, sắp xếp mọi thứ đâu vào đó một cách rành mạch.
Ôn Nhiên bước xuống giường, mang giày và đi sang phòng bên cạnh để nghỉ ngơi. Ở đó, ngoài Tổng giám đốc Từ, đạo diễn và một nhân viên có kiến thức sơ cứu, những người khác đều phải ở bên ngoài.
Chiếc áo sơ mi trắng của Thẩm Minh Xuyên nhanh chóng nhuốm đầy máu. Ôn Nhiên nhìn thấy mảng đỏ ấy, cả người cậu không khỏi chấn động. Cậu không biết vết thương của hắn nặng đến mức nào, trong lòng quặn thắt từng cơn.
Ngay cả bé cưng trong bụng cậu dường như cũng cảm nhận được sự bất an, khẽ cựa quậy.
"Phiền phức quá, mau đi tìm một cái kéo, trước tiên phải cắt ống tay áo của Thẩm tổng ra đã." Vị nhân viên kia vội vàng phân phó.
Tiểu Lâm chạy đi tìm kéo. Hai người cùng hợp sức giúp anh ta cắt ống tay áo, sau đó cầm máu. Ống tay áo vừa được cắt ra, tình trạng vết thương còn thê thảm hơn nhiều so với những gì Ôn Nhiên tưởng tượng. Trên tay hắn không chỉ có một vết cắt lớn, mà từ cánh tay kéo dài về phía lưng cũng bị bầm tím, có vài chỗ còn bắt đầu sưng tấy. Không biết phần khớp xương có bị tổn thương hay không.
Thẩm Minh Xuyên đưa cánh tay không bị thương ra nắm lấy tay Ôn Nhiên, nhìn vẻ mặt đau lòng đến sắp khóc của cậu, hắn an ủi: "Anh không sao đâu mà, những vết thương nghiêm trọng hơn anh cũng từng trải qua rồi. Sao em lại làm ra vẻ như góa phụ vậy?"
Lời hắn nói chủ yếu là để đùa cho vui, nhưng lại không khiến Ôn Nhiên cười được. Trong lòng cậu lúc này vẫn còn đang sợ hãi, cậu buồn bã đáp: "Em còn lâu mới để anh biến em thành góa phụ."
"Anh cũng không nỡ để em thành góa phụ." Ngón tay Thẩm Minh Xuyên khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay cậu.
Mấy người trong phòng đang làm việc của mình đâu vào đó, cứ thế lặng lẽ bị "đút cơm chó" một cách bất đắc dĩ.
Lúc này đang đúng giờ tan tầm nên mọi người đều bị kẹt xe. May mắn là trường quay rất gần bệnh viện, xe cứu thương không ngừng tăng tốc, chỉ mất 20 phút đã đến nơi.
Đến bệnh viện, bác sĩ thấy vết thương đã được xử lý sơ bộ, không còn chảy máu. Trước tiên, ông cho hắn đi chụp X-quang để kiểm tra xem xương có bị tổn thương không.
"Xương hơi bị rạn nứt, nhưng không quá nghiêm trọng nên không cần bó bột. Bình thường chỉ cần chú ý nghỉ ngơi và bôi thuốc là được. Tuy nhiên, vết thương ngoài da thì khá nghiêm trọng, cần phải lấy hết những mảnh vụn thủy tinh ra rồi khâu lại để tránh uốn ván." Bác sĩ nhìn kết quả chụp X-quang rồi nói.
Cấu tạo của chiếc đèn chùm đó gồm sáu chụp đèn thủy tinh cùng khung inox, có những góc cạnh sắc nhọn. Lại rơi từ độ cao như vậy, toàn bộ cánh tay và thậm chí cả trên lưng Thẩm Minh Xuyên đều bị đâm vào, tạo thành những vết thương rất sâu.
Có vết thương còn sót lại rất nhiều mảnh vụn thủy tinh bên trong, cần phải gắp hết chúng ra.
"Có phải là rất nghiêm trọng không ạ?" Ôn Nhiên thấy Thẩm Minh Xuyên đau đến nhíu chặt mày thì lo lắng hỏi.
Bác sĩ cẩn thận khử trùng vết thương cho hắn, đáp: "Nghiêm trọng thì cũng không đến mức đó, dù sao cũng chỉ là vết thương ngoài da, chỉ là phải chịu đau một chút trên bề mặt da thôi."
"Vậy xin bác sĩ làm nhẹ tay thôi ạ."
Bác sĩ cười nói: "Gắp mảnh vụn thủy tinh và khử trùng thì không thể không đau được. Hơn nữa, vết thương của Thẩm tiên sinh còn lớn như vậy, lát nữa tôi sẽ tiêm một liều thuốc tê là ổn."
"Phiền ngài rồi ạ."
Sau khi tiêm thuốc tê, cơn đau của Thẩm Minh Xuyên cũng giảm đi đáng kể. Ôn Nhiên nhìn bác sĩ gắp từng mảnh thủy tinh ra, sau đó khử trùng, khâu vết thương, bôi thuốc và băng bó.
Mới xử lý được một nửa, bên ngoài đã vang lên một trận tranh cãi ầm ĩ. Đàm Mai áy náy gõ cửa nói: "Phó tổng giám đốc Tiết của Thân Bối Bối và Phương nhị thiếu đến, muốn gặp Thẩm tổng. Thẩm tổng ngài xem..."
Cha của Phương Sầm Thu đúng lúc này lại đi công tác, nên đã cử Phó tổng Tiết đến đại diện để thăm hắn.
"Trước tiên không gặp, cứ nói là bây giờ không tiện."
Đúng là hắn đang tiến hành tiểu phẫu để gắp những mảnh thủy tinh ra, hoàn toàn có lý do để không tiếp khách. Chẳng cần thiết phải vì là người quen mà tạo ra trường hợp đặc biệt.
Vả lại, vốn dĩ Ôn Nhiên không thích Phương Sầm Thu. Hôm nay cậu lại vừa bị hoảng sợ và khó chịu, càng không thể để cậu cảm thấy không thoải mái.
Về phần nguyên nhân sự cố, hắn tin rằng đối phương sẽ đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho mình.
Đàm Mai đáp: "Được."
Đợi đến khi toàn bộ các vết thương đều được xử lý ổn thỏa, thuốc gây tê cũng bắt đầu tan dần, những cơn đau từ các vết thương bắt đầu lan ra.
"Có phải bây giờ anh ấy đau hơn rồi không?" Ôn Nhiên thấy Thẩm Minh Xuyên đau đến nhíu chặt mày thì lo lắng hỏi bác sĩ: "Có cách nào để giúp anh ấy đỡ đau hơn không bác sĩ?"
Bác sĩ tháo khẩu trang, đáp: "Lát nữa tôi sẽ đưa thuốc giảm đau. Nếu thực sự đau không chịu được thì uống một viên, nhưng không được lạm dụng thuốc. Nếu có thể chịu được thì cố gắng chịu một chút."
"Không cần đâu," Thẩm Minh Xuyên trấn an vỗ nhẹ lưng Ôn Nhiên, "Em đừng lo, đây là do thuốc tê vừa hết tác dụng nên anh có chút không thích ứng được thôi, chỉ hơi đau ấy mà."
Ôn Nhiên vẫn không yên tâm, cậu nhờ bác sĩ giải thích xem khi về nhà thì được ăn gì, kiêng ăn gì, dự định sẽ chuẩn bị thật tốt cho hắn.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ thì cũng đã 10 giờ đêm. Ý của bác sĩ là muốn hắn ở lại viện để theo dõi cả đêm, nhưng Thẩm Minh Xuyên lại khăng khăng muốn về. Bác sĩ cũng không tiện ép buộc, chỉ dặn hắn không được để vết thương dính nước, chú ý nghỉ ngơi và thay thuốc, đồng thời dặn hắn phải nhớ đến bệnh viện để tiêm thuốc chống viêm, rồi mới cho phép hắn về.
Chiếc áo sơ mi trước đó của Thẩm Minh Xuyên đã bị rách nát hoàn toàn. Trợ lý sinh hoạt đã mang tới một chiếc sơ mi sạch sẽ khác. Vì cánh tay phải bị thương nên hắn chỉ có thể mặc một bên, còn bên kia thì để trần.
Một dáng vẻ có phần buồn cười như vậy, nhưng khi khoác lên người Thẩm Minh Xuyên lại trông rất thời thượng, gợi cảm và cá tính. Thẩm Minh Xuyên mặt không đổi sắc đi qua hành lang bệnh viện, cũng khiến không ít người ngoái đầu nhìn theo.
Nếu không phải vết thương trên cánh tay và lưng của hắn quá nổi bật, có lẽ còn có người lầm tưởng đây là một kiểu thời trang mới của năm nay.
Nhưng có lẽ do khí chất trên người hắn quá mạnh, lại thêm cánh tay đang bị thương, Ôn Nhiên thấy hắn như vậy quá nổi bật. Cậu sợ nếu hắn bị nhận ra thì sẽ gặp phiền phức, hiện tại bọn họ không đủ sức để ứng phó với bất kỳ kiểu người nào, dù là cánh săn ảnh hay người hâm mộ.
Vì vậy, Ôn Nhiên đeo cho Thẩm Minh Xuyên một chiếc kính râm. Với cách ăn mặc khí phách như vậy, hắn trông giống hệt một thái tử gia của băng đảng xã hội đen nào đó vừa trải qua một cuộc thanh trừng đẫm máu.
Vài người vừa nhìn thấy họ liền né sang đường khác. Thậm chí Ôn Nhiên còn để ý thấy có một bệnh nhân đang ngồi xe lăn phải trợn tròn mắt, còn giục cô y tá đang đẩy xe là mau đeo bình dưỡng khí cho mình.
Vốn dĩ trong lòng Ôn Nhiên đang vô cùng lo lắng, nhưng thấy cảnh ấy lại không nhịn được cười. Cậu liền tháo khẩu trang của mình đeo cho hắn: "Tốt nhất là anh đừng dọa người khác nữa."
"Anh mà đeo thêm vòng vàng với ngậm điếu thuốc, chắc là bọn họ sẽ phải báo cảnh sát mất." Thẩm Minh Xuyên có chút cạn lời, hắn lớn lên trông đâu có dữ tợn đến thế.
"Anh tính làm anh Xuyên đại ca xã hội đen sao?" Ôn Nhiên tưởng tượng đến cảnh Thẩm Minh Xuyên đeo vòng vàng còn ngậm thuốc lá, nói không chừng còn rất thời thượng đó nha.
Thẩm Minh Xuyên vẫn mặt không đổi sắc đáp lại: "Là ông xã xã hội đen của em."
"..."
Hai người nói đùa vài câu, Ôn Nhiên bỗng nhận ra con đường Thẩm Minh Xuyên dẫn mình đi không phải là lối ra ngoài, liền hỏi hắn: "Ơ? Chúng ta không về nhà sao?"
"Tới khoa sản trước." Thẩm Minh Xuyên trả lời ngắn gọn.
Hắn để ý thấy Ôn Nhiên vẫn luôn nhíu mày xoa bụng. Trải qua một trận hoảng sợ tột độ như vậy, lại còn chạy ngược chạy xuôi, nhất định là sẽ ảnh hưởng đến bé con.
Cho nên phải đi khám mới có thể yên tâm được.
Bởi vì vết thương của Thẩm Minh Xuyên lúc đó, bản thân Ôn Nhiên cực kỳ căng thẳng. Nhưng do quá lo lắng cho hắn nên cậu hoàn toàn quên mất mình đang cảm thấy có chút không khỏe. Bây giờ khi đã có thể thở phào nhẹ nhõm, cậu mới giật mình nhận ra bụng có hơi khó chịu.
Bác sĩ sản khoa sau khi kiểm tra xong thì nghiêm túc nói: "Sản phụ tâm trạng lo lắng quá mức nên thai nhi cũng bị ảnh hưởng bởi sự căng thẳng ấy. Đang mang thai mà lại chạy tới chạy lui nhiều như vậy, con khỏe mới là lạ đấy. Hai người là ba mẹ, phải để tâm tới điều này chứ."
"Bé con không sao chứ bác sĩ?" Ôn Nhiên lo lắng hỏi.
"Không sao không sao," Bác sĩ thấy cậu lo lắng như vậy, nói, "Cậu đừng lo lắng quá. Lần này ngàn vạn lần phải chú ý kiểm soát tâm trạng của mình, đừng nên quá căng thẳng, mọi chuyện cứ phải thoải mái lên."
"Vâng," Ôn Nhiên cười cười, hít thật sâu rồi thở phào một hơi, "Tôi sẽ nghe lời bác sĩ dặn dò thật cẩn thận."
"Cũng phải chú ý nghỉ ngơi, đừng có chạy tới chạy lui nhiều," Bác sĩ liếc nhìn Thẩm Minh Xuyên, ý vị thâm trường nói, "Làm ba rồi, cũng phải cẩn thận một chút."
Ôn Nhiên, Thẩm Minh Xuyên: "...."
Nghe lời này thế nào cũng thấy là lạ.
Về đến nhà đã hơn 11 giờ. Ngày hôm nay Ôn Nhiên vốn đã mệt mỏi, trải qua một trận dằn vặt thì càng thêm mệt mỏi. Nhưng tay của Thẩm Minh Xuyên bây giờ bất tiện, Ôn Nhiên phải chăm sóc việc tắm rửa cho hắn.
Ôn Nhiên lấy lại tinh thần, phải giúp Thẩm Minh Xuyên tắm rửa qua một chút.
"Ngày mai tắm cũng được," Thật ra Thẩm Minh Xuyên rất muốn tắm rửa, hắn cảm thấy người mình hôi hám rồi. Nhưng hắn lại không nỡ để Ôn Nhiên phải vất vả, đành nói: "Một đêm thôi mà, anh có thể tạm chấp nhận được."
"Thật không?" Trên người hắn vẫn còn mấy chỗ dính máu đã khô lại nhưng chưa được xử lý. Ôn Nhiên thật sự nghi ngờ rằng hắn có thể chịu đựng được như vậy sao?
Thẩm Minh Xuyên đã rất tự nhiên đá rơi giày rồi trèo lên giường, nói với cậu: "Đi tắm rồi vẫn ngủ ở đây mà, không tắm cũng được."
Ôn Nhiên vẫn còn đang mặc trang phục của đoàn quay quảng cáo. Cậu cũng lười quay về phòng mình, liền tắm qua loa ở phòng Thẩm Minh Xuyên rồi đi ra. Nhưng vừa bước ra, cậu đã thấy Thẩm Minh Xuyên cởi chiếc áo sơ mi sành điệu của mình rồi, quần cũng cởi nốt, chỉ còn mặc mỗi quần lót.
Bất kể là đường cong cơ thể, hay là nơi ấy, tất cả đều hiện ra rất rõ ràng.
Ôn Nhiên nghĩ mình không thể ngủ bên này, nếu không, trong tình huống này đối với người "khuyết tật" thì thật là vô liêm sỉ.
"Em mau tới đây ngủ đi." Thẩm Minh Xuyên giục cậu.
Bác sĩ nói cậu cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, đáng lẽ giờ này Ôn Nhiên đã ngủ rồi.
Ôn Nhiên chậm chạp đi tới: "Thẩm tiên sinh, ngài có thể đừng đùa giỡn lưu manh được không?"
Vẻ mặt Thẩm Minh Xuyên rất thản nhiên: "Anh cũng muốn mặc quần ngủ, nhưng mà vết thương ở phía sau lưng lại đau quá."
Ôn Nhiên cầm chiếc quần ngủ đang để bên cạnh lên, có hơi mất tự nhiên mà nói: "Em giúp anh."
Thực ra người kia rất muốn buông thả không mặc đồ. Nhưng theo ý của Ôn Nhiên là nếu anh không mặc, em sẽ về phòng mình ngủ, bởi vậy hắn chỉ còn cách xuống giường để Ôn Nhiên mặc giúp.
Ôn Nhiên ôm bụng ngồi xổm xuống trước mặt hắn, lúng túng phát hiện ra rằng bản thân chỉ cần hơi ngẩng mắt lên là có thể thấy nơi đang nhô lên của người kia. Lập tức từ mặt cho đến tai đều đỏ bừng.
Xấu hổ quá.
Thậm chí vì khoảng cách gần, cậu còn có thể ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, không phải là mùi hôi, mà là mùi đặc trưng của Thẩm Minh Xuyên. Bình thường thì cũng không quá rõ rệt, chỉ là hôm nay người hắn đổ mồ hôi nhưng lại không tắm, bởi vậy mùi có chút nồng hơn một chút.
Mùi này có hơi giống thuốc kích dục, cả khuôn mặt Ôn Nhiên giờ đỏ đến không thể đỏ hơn được nữa. Thậm chí giờ cậu còn não bộ tưởng tượng ra một bộ phim JAV với đủ các tư thế mà bọn họ có thể làm hiện tại.
Đệt, cậu đang nghĩ cái gì vậy! Ôn Nhiên xua mấy cái suy nghĩ lộn xộn ra khỏi đầu mình.
Quả nhiên là ở cùng với người như Thẩm Minh Xuyên lâu ngày thì tư tưởng cũng bị "đen tối" như vậy mà.
Thẩm tổng biểu thị cái nồi này hắn gánh không nổi.
Ôn Nhiên nhanh chóng giúp hắn mặc quần vào: "Mau ngủ thôi, anh chắc là mình không cần tắm à?"
Mặt cậu đỏ bừng như vậy, Thẩm Minh Xuyên thấy rất rõ ràng. Mới mặc giúp hắn chiếc quần mà mặt đã đỏ bừng đến thế này, quá mức ngây thơ, thật sự chẳng giống một người đã 27 tuổi chút nào.
Thẩm Minh Xuyên thấy trong lòng ngứa ngáy, nhưng lại không dám táy máy tay chân. Bây giờ Ôn Nhiên cần tâm bình khí hòa, vẫn nên để tâm trạng của cậu ít lên xuống một chút.
"Em ngủ đi, anh không tắm, mai rồi làm."
Hôm nay Ôn Nhiên mệt mỏi đến không chịu nổi, sau đó tâm trạng lại chấn động mạnh. Bởi vậy, đầu vừa chạm gối đã ngủ mất.