Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 38: Chồng tôi
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dạo này tôi cảm thấy khá buồn.
Ôn Nhiên bị động tác táo bạo của Thẩm Minh Xuyên làm cho giật mình. Đang ở trong xe mà, sao hắn dám làm vậy!
Hoàn hồn sau những cử chỉ thân mật, Ôn Nhiên giữ lấy bàn tay đang làm loạn của hắn: "Anh đừng làm bậy."
Thẩm Minh Xuyên rất muốn nói rằng tài xế sẽ không dám nhìn lén, nhưng rõ ràng Ôn Nhiên không thể chấp nhận những hành động quá mức thân mật trước mặt người khác. Hắn đành kìm nén, hôn nhẹ lên khóe môi cậu.
"Về nhà rồi chúng ta lại làm bậy..."
Tai Ôn Nhiên đỏ bừng như sắp chảy máu, nhưng dưới ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Minh Xuyên, cậu vẫn khẽ gật đầu.
Lúc về đến nhà, Thẩm Minh Xuyên đi nghe điện thoại. Ôn Nhiên mở Wechat lên, thấy Đàm Mai nhắn tin nói rằng đã nhận được điện thoại xin lỗi từ người đại diện của Trình Kim Văn, bày tỏ rằng sẽ đăng bài trên Weibo để làm sáng tỏ, mong cậu sẽ không để bụng chuyện ấy.
Ôn Nhiên cười khẩy một tiếng. Những lời nói của Trình Kim Văn đã hủy hoại toàn bộ thiện cảm của cậu đối với anh ta.
Cậu ném điện thoại sang một bên rồi đi vào phòng tắm. Lúc quay lại, màn hình điện thoại sáng đèn. Ôn Nhiên cầm lên nhìn, là em gái Ôn Thiến của cậu đang gọi tới.
Ôn Thiến nhỏ hơn Ôn Nhiên bảy tuổi, bây giờ vẫn đang học đại học. Năm trước, Ôn Thiến được nghỉ hè và nghỉ đông dài, nó còn đòi đến chỗ Ôn Nhiên chơi.
Ôn Nhiên sợ bị con bé phát hiện chuyện tình cảm của cậu và Thẩm Minh Xuyên, nên mỗi lần nó ở được vài ngày đã giục nó về, hoặc sắp xếp cho nó ở nơi khác. Điều này khiến Ôn Thiến càng ngày càng có ý kiến với anh trai mình.
Đến nghỉ hè năm nay, Ôn Nhiên gọi con bé tới, nhưng nó cũng chẳng chịu đến.
Đó là lý do vì sao Ôn Nhiên luôn cảm thấy có lỗi với em gái mình.
"Alo, Thiến Thiến, có chuyện gì không?"
"Anh ơi," Giọng Ôn Thiến mang theo vài phần thút thít, "Ba, ba bị thương rồi."
"Cái gì! Sao lại bị thương, có nghiêm trọng không?"
"Bị người ta đánh, bây giờ vẫn còn đang trong phòng cấp cứu. Mẹ còn bảo không cho em nói với anh."
Nghe đến phòng cấp cứu, Ôn Nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng muốn ngất. Cậu không thể diễn tả được tâm trạng khổ sở đến mức nào, trái tim như bị khoét rỗng.
"Đừng lo lắng quá," Ôn Nhiên hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại, "Anh sẽ về ngay lập tức. Em chăm sóc mẹ cho thật tốt, đừng sợ, sẽ ổn thôi."
Thẩm Minh Xuyên gọi điện thoại xong quay lại. Hắn còn muốn tìm Ôn Nhiên để hoàn thành nốt chuyện còn dang dở trên xe, nhưng lại thấy Ôn Nhiên mặt mũi tái nhợt cúp điện thoại định chạy ra ngoài. Hắn liền ngăn cậu lại.
"Sao vậy em, đã xảy ra chuyện gì?"
Thấy Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên khó khăn lắm mới làm đầu óc đang choáng váng của mình tỉnh táo lại: "Ba em bị người ta đánh, đang cấp cứu ở bệnh viện, em phải về nhà."
Nghiêm trọng đến vậy sao.
Chính Thẩm Minh Xuyên cũng bị tin tức ấy làm kinh động, nhưng khi thấy sắc mặt bất thường của Ôn Nhiên, hắn sợ thai nhi trong bụng cậu lại có chuyện, vội vàng trấn an: "Đừng sợ, anh sẽ bảo người đặt vé máy bay. Em không cần lo lắng, ba em sẽ không sao đâu."
"Thế nhưng..."
"Em đừng suy nghĩ nhiều, ngồi xuống trước đã. Chờ mua được vé máy bay rồi tới sân bay cũng không muộn."
Ở thành phố B vừa vặn lại có chuyến bay về thành phố D. Thẩm Minh Xuyên và Ôn Nhiên cùng nhau về nhà. Máy bay vừa hạ cánh liền có xe riêng tới đón, đi thẳng đến bệnh viện nơi Ôn Thật Tại đang nằm.
Đợi tới lúc bọn họ về đến nơi, ba Ôn đã được ra khỏi phòng cấp cứu, chuyển tới phòng bệnh bình thường. Mẹ Ôn – Lâm Phương vẻ mặt tiều tụy, thấy bọn họ trở về, liền sửng sốt.
"Sao hai đứa lại tới đây?"
"Thiến Thiến gọi điện cho con, ba thế nào rồi ạ?"
"Đầu bị đánh khá nghiêm trọng, bác sĩ nói là bị chấn động não nhẹ, còn lại đều là vết thương ngoài da, đã không còn nguy hiểm gì, chuyển về phòng bệnh thường để nghỉ ngơi rồi."
"Vâng, không có việc gì là tốt rồi."
Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng suốt nhiều giờ liền giờ mới được buông lỏng. Cậu chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt dần mờ đi, cuối cùng không chống đỡ nổi, trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.
"Tiểu Nhiên!"
Thẩm Minh Xuyên đang đứng bên cạnh kịp thời đỡ được cậu. Ôn Nhiên đột nhiên ngất xỉu khiến tất cả đều càng hoảng sợ hơn, vội vàng bế cậu ngồi xuống ghế. Ôn Thiến thì chạy đi gọi bác sĩ.
Bác sĩ khám cho Ôn Nhiên, nói rằng không có gì đáng lo, chỉ là tâm lý căng thẳng quá mức. Vì đang mang bầu nên cơ thể yếu hơn bình thường, lại di chuyển liên tục như vậy, dẫn tới việc thiếu máu lên não. Cậu chỉ cần chú ý nghỉ ngơi và giữ tâm lý ổn định là được.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, đặc biệt là Lâm Phương. Bà vừa phải lo lắng cho ba cậu xong, thì Ôn Nhiên lại đột ngột bị ngất, khiến trái tim khó khăn lắm mới an tâm được một chút lại lo lắng tột độ.
Cho nên khi vừa ra khỏi phòng bệnh của Ôn Nhiên, Lâm Phương đã quay ra quở trách Ôn Thiến: "Cái con bé này, mẹ đã bảo con đừng nói cho Nhiên Nhiên vội còn gì, nó đang mang bầu không thể chịu kích động được, tại sao lại không nghe lời hả?"
"Con," Ôn Thiến liền khóc, "Con thấy cả người ba toàn là máu, lại còn bị đưa vào phòng cấp cứu, sợ ba không qua khỏi, con không cố tình."
Ôn Thiến còn nhỏ tuổi, chưa va chạm nhiều, lúc thấy như vậy liền bị dọa đến hoang mang lo sợ. Nó theo bản năng tìm kiếm sự giúp đỡ từ anh trai, hay đúng hơn là, tìm sự giúp đỡ từ Thẩm Minh Xuyên sau lưng anh trai mình. Cô bé nghĩ một Thẩm Minh Xuyên có thể làm được mọi thứ thì nhất định có thể giúp đỡ cho bọn họ.
Bởi vậy mới phải lén lút nói cho Ôn Nhiên.
Thẩm Minh Xuyên đỡ Ôn Nhiên nằm xuống giường bệnh xong thì ra ngoài. Vừa thấy Lâm Phương đang mắng Ôn Thiến, hắn liền đi tới nói: "Mẹ, Thiến Thiến."
"Minh Xuyên à, thật ngại quá, để hai đứa phải lo lắng rồi."
Ôn Thiến cũng nhỏ giọng nói: "Em xin lỗi anh Minh Xuyên."
"Không sao đâu ạ, mọi người không cần phải khách sáo với con," Ở Ôn gia, ngoại trừ Ôn Thật Tại thì những người khác vẫn luôn rất khách sáo với Thẩm Minh Xuyên. Trước đây thì chẳng cảm thấy gì, nhưng hiện tại mối quan hệ của hắn và Ôn Nhiên đã thay đổi, liền cảm thấy rất gượng gạo. Hắn chủ động hỏi, "Ba là bị ai đánh vậy ạ?"
Theo như những gì hắn biết, mọi người trong Ôn gia tính tình đều ôn hòa, mối quan hệ với mọi người ở quê lại rất tốt, hiếm khi xảy ra xung đột với người khác. Nếu có, phần lớn là do lỗi của đối phương.
Lâm Phương thở dài, bà kể: "Ao cá ba con nhận thầu hai ngày trước xảy ra một vụ việc. Có người tới trộm cá, trực tiếp dẫn điện từ cột điện xuống ao để đánh cá. Kết quả là chưa rút dây điện từ ao lên đã nhảy xuống định bắt cá liền bị giật điện chết. Đến ngày thứ hai, thi thể mới được người làm thuê của nhà mình phát hiện ra, vội vàng báo cảnh sát. Chuyện này nhà chúng ta không liên quan gì, gia đình mình cũng là người bị hại, nhưng gia đình nhà họ lại khăng khăng cho rằng biện pháp nhà chúng ta làm để bảo vệ ao cá không đúng cách mới dẫn đến bi kịch này, đồng thời đòi nhà mình bồi thường 10 vạn."
Thẩm Minh Xuyên đã gặp qua không ít những trường hợp lật lọng, nhưng thế này thì đúng là vô liêm sỉ nhất rồi. Hắn cười khẩy nói: "Đúng là tham tiền đến mất cả lý trí."
"Đúng vậy, ba mẹ cũng nói thế, nhưng nhà mấy kẻ đó có quan hệ, cuối cùng kết quả xử lý là cưỡng chế muốn nhà chúng ta phải bồi thường 2 vạn. Ba con không chịu, không biết thế nào mà ngày hôm qua lại xảy ra tranh chấp, đánh nhau cùng với người nhà đó."
Kỳ thực Ôn gia ban đầu nghĩ dù sao ao cá nhà mình cũng gặp chuyện không may, bồi thường 2 vạn thì bồi thường thôi. Gia đình họ bên này cũng là người mê tín, nghĩ đến có người chết trong ao cá nhà mình, đương nhiên là muốn bỏ tiền để hóa giải tai ương.
Nhưng đối phương thực sự rất hống hách, nói cái gì mà nhà mấy người có nhiều tiền thế, bồi thường thêm cho chúng tôi nhiều một chút thì có làm sao. Bởi vậy mới khiến cho ba Ôn ngay cả một đồng cũng không muốn bỏ ra.
"Báo cảnh sát cũng vô dụng ạ?"
"Ngày hôm qua có báo cảnh sát, đối phương một mực khẳng định ba con ra tay trước, hắn ta chỉ tự vệ, đến bây giờ vẫn còn khăng khăng."
"Đánh người vậy thì người đó đâu ạ?"
Ôn Thiến nói: "Có lẽ bây giờ vẫn còn đang nằm trong phòng cấp cứu đó anh. Hừ, ba em mà để mặc cho người khác ức hiếp mình sao."
"...."
Nói đến việc này, Lâm Phương nhịn không được mà lau nước mắt: "Bọn họ còn nói muốn bắt ba con vì tội cố ý gây thương tích cho người khác, cũng không biết cuối cùng sẽ xử lý thế nào. Rõ ràng không phải nhà chúng ta sai, vậy sao tất cả lỗi cuối cùng đều thuộc về nhà mình như vậy?"
Thẩm Minh Xuyên cũng hiểu được đại khái đã xảy ra chuyện gì. Hắn biết ở thị trấn nhỏ này đôi khi không thể nói lý lẽ, chỉ cần người nhà có chút quyền thế, liền đổi trắng thay đen, muốn làm gì thì làm.
"Mẹ, mẹ đừng lo, chuyện này con sẽ tìm người xử lý."
Mắt Lâm Phương sáng ngời: "Có thể được không?"
Thẩm Minh Xuyên gật đầu: "Vâng, sau này có chuyện gì mẹ cũng có thể trực tiếp nói với con, đừng xem con như người ngoài."
Ôn Thiến lẩm bẩm: "Em đã bảo muốn nói cho hai người biết rồi, ba mẹ còn không cho em nói."
"Không phải ba mẹ khách sáo, vì đợt trước con không phải là bị thương đấy sao, Nhiên Nhiên hiện tại lại không chịu nổi chuyện gì kích động, hơn nữa đó cũng không phải chuyện gì lớn, cùng lắm thì bồi thường cho bên đó ít tiền. Bởi vậy mới không nói với hai đứa biết."
Thẩm Minh Xuyên hiểu là Lâm Phương đang nghĩ cho bọn họ, hay nói trắng ra là không muốn làm phiền tới hắn.
"Mẹ và Thiến Thiến đi nghỉ trước đi ạ, cũng không cần phải suy nghĩ gì nhiều, con sẽ giải quyết.
Ôn Nhiên bị đói nên tỉnh lại.
Lúc tỉnh lại liền ngửi được mùi đồ ăn thơm phức. Ôn Nhiên mở mắt, nhìn theo hướng của mùi hương đồ ăn truyền tới, cậu thấy trên tủ đầu giường có đặt mấy chiếc hộp rất tinh xảo, mùi thơm là bay từ đây mà ra.
"Em tỉnh rồi à."
Thẩm Minh Xuyên đang ngồi một bên xử lý công việc, vừa thấy cậu tỉnh lại liền bỏ laptop xuống, đi qua dìu cậu ngồi lên.
Ôn Nhiên nhìn tình cảnh xung quanh, nhận ra mình đang ở bệnh viện. "Ba em sao rồi, mẹ với Thiến Thiến đâu?"
"Ba không sao, mẹ đang ở bên phòng chăm ba. Thiến Thiến thì về nhà tắm rửa rồi lấy quần áo cho ba mẹ rồi."
Ôn Nhiên nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm. Cậu hơi ngượng ngùng nói: "Em xin lỗi, em đã dọa mọi người sợ rồi."
Lúc đó cậu cũng không nhớ rõ mọi chuyện thế nào, chỉ cứ thế mà ngất đi, hẳn là do thần kinh đã bị căng thẳng quá lâu.
Thẩm Minh Xuyên véo má cậu: "Còn phải khách sáo với anh sao? Bụng có khó chịu không?"
"Có hơi hơi đau," Ôn Nhiên thành thật nói, "Bé cưng không có việc gì chứ anh."
"Không sao, để anh gọi bác sĩ tới xem qua cho em. Giờ em ăn một chút gì đi."
Bây giờ đã là hơn 8 giờ, Thẩm Minh Xuyên lo cậu bị đói lâu sẽ thành ra đau dạ dày. Mà quả thật Ôn Nhiên cũng bị đói bụng rồi, lại thêm cơm và đồ ăn cũng rất thơm, vì vậy cậu liền nghe lời đi ăn cơm trước.
Lúc ăn cơm, Ôn Nhiên lại hỏi Thẩm Minh Xuyên xem rốt cuộc ba cậu tại sao lại bị người ta đánh. Thẩm Minh Xuyên sợ cậu quá tức giận liền tránh nặng tìm nhẹ mà kể lại cho cậu từ đầu.
"Mấy tên này thật sự coi mình là Ngọc Hoàng đại đế chắc? 10 vạn, vậy mà cũng dám mở miệng nói!" Ôn Nhiên nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng vẫn tức điên lên. Thế này rõ ràng là đang muốn lừa tiền còn gì.
"Việc này anh đã tìm người xử lý rồi, sẽ nhanh có kết quả thôi."
"Xử lý thế nào?" Thẩm Minh Xuyên có bản lĩnh lớn đến mấy, cũng không thể quản được đến chuyện thị trấn nhỏ của bọn họ, dù sao thì "cường long bất áp địa đầu xà" (rồng mạnh không đè được rắn đất).
"Tìm luật sư, đi theo con đường pháp luật đúng đắn."
"Có thể được không anh?" Ôn Nhiên có hơi hoài nghi, chồng mình thế mà lại có mối quan hệ đấy.
"Em còn không tin tưởng chồng em à?"
Đương nhiên là cậu tin. Chuyện nghiêm túc Thẩm Minh Xuyên chưa bao giờ nói dối cả, vì vậy cậu chọn tin tưởng giao phó toàn bộ chuyện này cho Thẩm Minh Xuyên.
Sau khi cơm nước xong, cả hai tới thăm ba Ôn. Ba Ôn tên thật là Ôn Thật Tại, là một người rất chân thật. Lúc bọn họ qua thấy tinh thần của ông cũng không tệ lắm, gặp con trai với con rể thì rất vui mừng, còn cùng bọn họ trò chuyện rất lâu.
Sau khi thăm ba Ôn xong, Ôn Nhiên liền tới khám bác sĩ. Người ta dặn cậu cần nghỉ ngơi nhiều hơn, duy trì tâm trạng ổn định. Biết bé con không có vấn đề gì, Ôn Nhiên cũng yên lòng.
Thẩm Minh Xuyên gọi trợ lý riêng Diệp Vĩ của mình tới, bảo anh ta điều tra xem gia đình kia có mối quan hệ gì, tiếp đó liên hệ với luật sư của Viễn Tông. Viễn Tông là một doanh nghiệp nổi tiếng, tùy tiện lôi một người trong phòng pháp chế của công ty thì đều là luật sư giỏi nhất. Muốn thắng vụ kiện lần này cũng chẳng khó.
Mặc dù gia tộc Thẩm kinh doanh, nhưng hoạt động bấy nhiêu năm cũng tạo dựng được chút quyền lực. Thẩm Minh Xuyên dựa vào mối quan hệ ấy làm quen với người có ảnh hưởng trong vụ việc lần này, gặp mặt với hắn ta một lần.
Đối phương rất khách sáo với Thẩm Minh Xuyên. Thẩm Minh Xuyên ở trong phòng làm việc của hắn ta uống trà và trò chuyện nửa tiếng, liền hài lòng ra về.
Kết quả là bên kia phải nhận lỗi, đồng thời phải chịu trách nhiệm chi trả tiền thuốc men cho Ôn Thật Tại, còn người liên quan trực tiếp đến vụ việc cũng bị cách chức.
Vốn dĩ Lâm Phương còn tưởng chuyện lần này sẽ rơi vào bế tắc, thậm chí bà đã chuẩn bị sẵn tiền, nghĩ rằng nếu như quá khó khăn, ngay cả Thẩm Minh Xuyên ở bên kia cũng không giải quyết được, liền thà đền tiền cho xong.
2 vạn đối với nhà bọn họ mà nói, cũng không phải là số tiền lớn, coi như là bỏ tiền ra mua sự bình yên cho gia đình mình, nếu không kéo cả Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên vào chuyện này, sợ rằng lại càng không ổn.
Rốt cuộc chưa đầy hai ngày Thẩm Minh Xuyên đã xử lý ổn thỏa. Không chỉ có Lâm Phương và Ôn Thật Tại, ngay cả Ôn Nhiên cũng rất bất ngờ.
"Em không nghĩ là anh cũng có khả năng vậy đó."
"Cũng tạm," Thẩm Minh Xuyên khiêm tốn trả lời. Hắn trêu cậu, "Em chuẩn bị báo đáp anh ra sao?"
Ôn Nhiên cười nói: "Lấy thân báo đáp anh có muốn không?"
"Thế thì anh thiệt thòi quá, vốn dĩ em là của anh mà."
Ôn Nhiên giở trò: "Anh theo đuổi mà em đã đồng ý đâu. Hợp đồng hôn nhân của chúng ta vẫn còn đây này. Hình như điều khoản thứ nhất là giữa hai bên A B, ngoại trừ quan hệ hợp tác, các loại quan hệ khác đều không có hiệu lực pháp lý."
"...." Thẩm Minh Xuyên bật cười, "Em nhớ rõ thế nhỉ."
"Hừ, anh cứ tưởng em ngốc nữa đi," Ôn Nhiên đắc ý nói, "Em nhớ rõ nhất điều thứ năm, trừ phi là trường hợp cần thiết, thì hai bên không được can thiệp vào đời sống sinh hoạt của đối phương, bao gồm đời sống tình cảm. Ừm, nếu như em không hiểu sai thì chính là cho dù bất kì bên nào trong hai chúng ta có ngoại tình thì cũng không được quản, đồng thời sau khi tìm được tình yêu đích thực thì cuộc hôn nhân này có thể dừng lại bất cứ lúc nào, có đúng hay không, Thẩm tiên sinh?"
Lúc đó bọn họ kết hôn giả. Thẩm Minh Xuyên chu đáo mọi mặt, trước khi cưới, hai người đàng hoàng đến gặp luật sư, cùng nhau ký hợp đồng này. Thực ra phần nhiều chính là để trấn an Ôn Nhiên, dù sao khi đó Ôn Nhiên cũng không quá tin tưởng hắn.
Bây giờ nghĩ lại thì chỉ thấy buồn cười.
Thẩm Minh Xuyên bắt đầu trêu chọc, hắn nói: "Điều em nên nhớ nhất không phải nên là điều thứ bảy à?"
"Hả? Cái nào cơ?" Ôn Nhiên ghi nhớ rất kỹ nội dung bản hợp đồng của mình, nhưng thời gian cũng trôi qua lâu rồi, không còn nhớ chính xác điều nào với điều nào nữa. Hai điều trước đó mà cậu nhớ thì một là cái đơn giản nhất, cái thứ hai là cái khắc sâu ấn tượng với cậu nhất.
"Dưới tình huống đối phương chưa đồng ý, cưỡng ép đối phương phát sinh quan hệ tình dục, bên bị xâm phạm có thể dựa vào pháp luật hiện hành mà khởi tố nhằm bảo vệ quyền lợi hợp pháp, và phải bồi thường vô điều kiện 100 vạn."
Hóa ra là cái này, Ôn Nhiên nghĩ. Đây chính là lý do chính để cậu đồng ý kết hôn với Thẩm Minh Xuyên. Đã qua lâu rồi cho nên cậu cứ thế mà quên bẵng đi.
Ôn Nhiên ôm lấy cổ Thẩm Minh Xuyên, cắn nhẹ cằm hắn một chút, cười hì hì nhìn Thẩm Minh Xuyên rồi nói: "Thẩm tiên sinh, em vi phạm lời anh nói rồi, anh sẽ kiện em à?"
Thẩm Minh Xuyên cứ để cậu tùy ý động tay động chân: "Anh cho phép em xâm phạm anh đấy."
Cơ thể Ôn Nhiên không tiện, cậu để Thẩm Minh Xuyên ngồi, còn mình thì ngồi lên đùi hắn, mặt đối mặt hôn môi.
Cậu chẳng có kinh nghiệm hôn, chỉ biết dựa theo kinh nghiệm xem được trên ảnh, rụt rè mà đưa đầu lưỡi vào trong miệng Thẩm Minh Xuyên quấy nhiễu. Chưa được hai cái lại bị đầu lưỡi ấm nóng của đối phương trêu đùa đến rụt trở về.
Đầu lưỡi hắn còn xâm lấn sang bên miệng cậu, cướp đoạt quyền chủ động. Không bao lâu sau, Ôn Nhiên liền không chịu được mà rên rỉ, đẩy bàn tay bắt đầu hư hỏng của hắn ra.
"Đây là phòng bệnh mà."
Lúc này Ôn Thật Tại và Lâm Phương đã đi ra ngoài tản bộ, bất kì lúc nào cũng có thể trở về. Ôn Nhiên cũng là định đùa giỡn một chút với Thẩm Minh Xuyên, chứ không định trao đổi ý tứ sâu xa gì thêm.
Thẩm Minh Xuyên lại không định buông tha cho cậu: "Đừng sợ, ba mẹ còn lâu nữa mới về, vừa đủ thời gian."
Thực ra Ôn Nhiên cũng bị nghẹn đến mức khó chịu. Cậu nghĩ bình thường ba mẹ đi ra ngoài tản bộ thì đều phải hơn nửa tiếng thậm chí là một tiếng, bởi vậy liền ngầm cho phép động tác của Thẩm Minh Xuyên.
Vẫn là tư thế ngồi trên đùi của Thẩm Minh Xuyên, một tay Ôn Nhiên tựa trên vai hắn, tay còn lại giữ lấy bụng mình, chịu đựng bàn tay hư hỏng của tên lưu manh nào đó. Có lẽ là khi mang thai cơ thể rất nhạy cảm, cũng có thể là vì kiềm nén lâu ngày, không bao lâu thì Ôn Nhiên đạt đỉnh.
Mặt cậu đỏ bừng lên.
Cái tên nào đó còn cố tình trêu chọc cậu: "Nhanh thật."
Ôn Nhiên thở hổn hển: "Có phải anh lại muốn rửa bát mấy tháng trời không?"
Cái này thật sự không thể trách cậu. Từ việc ba mẹ cậu bất cứ lúc nào cũng có thể về đã là cảm giác rất đáng sợ rồi, nơi này lại cách hành lang có mấy bước chân, mà cửa bệnh viện cũng không phải là có cách âm tốt. Lúc Thẩm Minh Xuyên giúp cậu thì còn có thể nghe được tiếng người nói chuyện bên ngoài truyền tới.
Dưới nhiều sự kích thích như vậy, làm sao mà cậu nhịn được.
Thẩm Minh Xuyên dùng khăn giấy lau sạch cho cậu, vò lại rồi ném vào thùng rác. Hắn véo má cậu, khuôn mặt cậu đỏ bừng, nói: "Có phải trước đây em chưa từng thân mật với ai không?"
Hết chương 38.