Chương 39: Rắc rối với bà Ngô

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nhiên rất không muốn thừa nhận rằng đã lớn thế này, ngoài lần đó với Thẩm Minh Xuyên, quả thật cậu chưa từng quan hệ với ai. Hồi cấp ba thì không nói làm gì, bọn họ ở một thị trấn nhỏ hẻo lánh, đến truyện tranh còn bị cấm đoán. Đến lúc học đại học, vì còn khá ngây thơ, thành ra bỏ lỡ cơ hội.
Từ khi ra xã hội, do phải tiếp xúc với mặt tối của giới giải trí, cậu dần sinh ra sự chán ghét từ trong tâm hồn đến thể xác với những chuyện như vậy, thậm chí còn sợ hãi hôn nhân, càng không muốn nghĩ đến.
Đến khi kết hôn với Thẩm Minh Xuyên, dù hợp đồng hôn nhân của họ có giao ước rằng cả thể xác và tinh thần đều được tự do, không quấy nhiễu cuộc sống của đối phương, nhưng cậu chỉ toàn tâm toàn ý nghĩ cách làm sao để nổi tiếng, một lòng phấn đấu cho sự nghiệp, đâu còn tâm trí nào mà nghĩ đến mấy chuyện đó.
Ôn Nhiên trừng hắn: "Ai cần anh lo!"
Cái tên lưu manh già này đã chiếm hết tiện nghi rồi còn chưa thôi, giờ lại thích trêu chọc cậu. Nếu không phải bây giờ hai tay vô lực, cậu nhất định sẽ "bạo lực gia đình" một phen.
Vì sau khi "thăng hoa" quá mức sung sướng khiến đầu óc chậm đi nửa nhịp, lại lo lắng ba mẹ Ôn sắp về, đến khi Ôn Nhiên nhớ ra thì hình như chỉ có một mình cậu được thỏa mãn, còn người kia thì chưa. Nhưng cậu cũng không đề nghị giúp hắn. Nếu không, cậu sẽ... thực sự không xuống giường nổi mất.
Cơ thể của Ôn Thật Tại không có gì đáng ngại, ông nằm viện vài ngày rồi xuất viện.
Mãi mới về nhà được một lần, Ôn Nhiên lại có được khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi, cậu muốn ở lại thêm một thời gian. Còn Thẩm Minh Xuyên, vì lần trước bị thương nên đã chậm trễ không ít công việc, chỉ có thể ở lại một ngày, không cách nào nán lại thêm, đành phải về trước.
Suốt mấy ngày, bà Lâm Phương không dám làm món sá sùng đông lạnh. Đến ngày thứ hai sau khi Thẩm Minh Xuyên rời đi, bà liền ra chợ mua hai cân sá sùng tươi để làm món sá sùng đông lạnh mà Ôn Nhiên thích ăn nhất.
Cách làm sá sùng đông lạnh rất đơn giản: chỉ cần rửa sạch sá sùng, thả vào nước luộc đến khi chúng tiết ra chất keo, rồi cho muối tinh vào trộn đều, đổ vào khuôn để một đến hai tiếng là có thể đông lại.
Lâm Phương chia nước đông từ sá sùng thành từng bát nhỏ, Ôn Nhiên cũng giúp bà một tay.
Chuẩn bị xong xuôi, nhìn cả một bàn đầy những bát sá sùng đông lạnh màu trắng, cậu cảm thấy rất vui vẻ.
Ôn Nhiên lấy điện thoại chụp ảnh, định gửi cho Thẩm Minh Xuyên.
Lâm Phương vừa nghe cậu nói định gửi ảnh cho Thẩm Minh Xuyên, liền cười mắng: "Cái thằng bé này, con đúng là có tâm địa xấu xa quá đấy. Biết rõ Minh Xuyên nó không thích món này mà còn gửi cho nó, con định để nó đến bữa tối cũng không ăn nổi à?"
"Không sao đâu mẹ, đợi ăn cơm trưa xong con mới gửi cho anh ấy, đến tối là anh ấy quên ngay ấy mà."
"Sao có thể nói quên là quên nhanh thế được," Lâm Phương rất thương con rể của mình, liền "dọa nạt" con trai: "Không được gửi. Nếu không, lần sau mẹ sẽ không làm cho con ăn nữa."
Nghe mẹ nói thế, Ôn Nhiên làm vẻ mặt khoa trương: "Ối giời, mẹ ơi, mẹ cũng thiên vị quá rồi đấy. Rốt cuộc ai mới là con trai của mẹ đây?"
"Nếu có thể, đương nhiên mẹ muốn chọn Minh Xuyên làm con mình rồi. Con xem người ta ưu tú thế kia cơ mà."
Ôn Nhiên vô cùng mặt dày nói: "Con có thể sinh em bé này, điểm đó anh ấy không thể sánh bằng con được."
"Nói về mặt dày thì nó cũng không thể so sánh với con được."
"Con gái giống ba, con trai giống mẹ. Con chẳng phải là được di truyền từ mẹ sao?"
Mẹ Ôn bị cậu trêu chọc đến bật cười, bà chọc hai cái vào trán cậu: "Cái thằng này!"
Từ sau khi Ôn Nhiên trở về từ đoàn phim, hai vợ chồng chưa từng xa nhau quá 24 tiếng. Hiện tại mới là ngày thứ hai, mà họ đã bắt đầu điên cuồng nhớ đối phương, mỗi lần lên Wechat trò chuyện đều tràn ngập mùi vị hormone.
Ôn Nhiên:
Cục cưng, hôm nay em ăn rất nhiều sá sùng đông lạnh đấy, cực kỳ thỏa mãn!
Thẩm Minh Xuyên:
.... Em ăn thì cứ ăn, đừng gửi ảnh đấy
.
Ôn Nhiên:
(Liếc mắt) (1) Làm sao anh biết em định gửi ảnh?
Thẩm Minh Xuyên:
Dù sao anh cũng là người đàn ông duy nhất "thâm giao" (*) với em mà.
(*) Thâm giao ý chỉ mối quan hệ rất sâu đậm. Còn nghĩa đen thì ý trên mặt chữ:v
"Thâm giao, thâm giao, thâm giao" – hai chữ này trôi lơ lửng vô hạn trong đầu Ôn Nhiên, tâm tình nhộn nhạo đến muốn bay lên. Ngay cả tiểu bảo bối ở trong bụng cũng có cảm giác giống thế, hưng phấn mà cử động mấy cái.
Ôn Nhiên xoa xoa bụng, thứ duy nhất thâm giao giữa bọn họ, thì có tên tiểu tử này đây.
Cậu vốn còn đang nghĩ sẽ nhắn lại là thâm giao dùng tư thế gì, suy nghĩ một chút lại cảm thấy chưa đủ đô, liền xóa đi mấy cái đã viết.
Ôn Nhiên:
o(*////▽////*)q Thẩm tiên sinh có nhớ lúc chúng ta thâm giao là tư vị thế nào không?
Thẩm Minh Xuyên:
Cùng nhập linh hồn, thể hồ quán đỉnh (*).
(*) Thể hồ quán đỉnh "醍醐灌顶" : Nghĩa đen là tưới sữa tươi lên đầu, giải thích theo Phật giáo thì là truyền thụ trí tuệ, giúp người ta triệt để giác ngộ. Có thể hiểu là bỗng nhiên thông tuệ, giác ngộ.
Đậu má! Ôn Nhiên nghe vậy thiếu chút nữa là đánh rơi điện thoại vào mặt. Hình dung như thế, cảm giác về hình ảnh này đúng là quá sức táo bạo rồi.
Ôn Nhiên:
Chúng ta vẫn nên cùng trao đổi ảnh đi. (Ảnh sá sùng đông lạnh)
Thẩm Minh Xuyên:
.....
Cuối cùng thì Ôn Nhiên cũng không gửi ảnh cho Thẩm Minh Xuyên, mà đăng Weibo: Ước mơ lúc nhỏ là mỗi ngày được ăn no món sá sùng đông lạnh, cuối cùng bây giờ cũng thực hiện được rồi (ảnh)(ảnh).
Món sá sùng đông lạnh thuộc loại đồ ăn tương đối đắt tiền. Trước đây nhà họ còn nghèo, chỉ những dịp lễ mới có thể mua một chút cho đỡ thèm, nhưng thường thì cũng ăn không đủ thỏa mãn, thậm chí còn chẳng có mà ăn.
Tần suất Ôn Nhiên đăng Weibo không nhiều lắm, thật vất vả lắm mới có một lần đăng bài, tất nhiên sẽ thu hút một làn sóng lớn người hâm mộ vào xem. Thế nhưng hôm nay, khi các fan thấy thần tượng nhà mình đăng Weibo, khu bình luận lại trở nên khó nói hết thành lời.
[Sá sùng đông lạnh... Nôn ~~~ Cự tuyệt ba lần. (2)]
[Cảnh báo năng lượng cao phía trước, có chứng sợ hãi những bức ảnh chi chít dày đặc và sâu bọ, sợ phát khóc]
[Không thể nào vui vẻ nổi với thực đơn của Nhiên Nhiên bảo bối TvT, thứ này thật sự ăn được à?]
[Người phương Bắc bày tỏ đã ăn rồi!!! Nhưng có hơi không chấp nhận được là nó mặn, không phải mấy món đông lạnh đều là ngọt giống nhau mới đúng chứ?]
[Oa, sá sùng đông lạnh! Ăn kèm với xì dầu, mù tạt và rau thơm, gà rang thì ngon tuyệt!]
.....
Ôn Thật Tại, ngoài vết thương bên ngoài vẫn chưa lành miệng, thì đầu óc không còn vấn đề gì lớn. Ôn Nhiên ngồi đọc mấy câu bình luận để mua vui cho ông.
"Cái món sá sùng đông lạnh này, thực ra lúc đầu ba cũng không dám ăn." Ôn Thật Tại nghe cậu đọc đa số mọi người đều phản đối món ăn này, liền nhớ lại chuyện của mình ngày xưa.
"Sau đó thì sao ạ?"
"Sau đó ba bị thua cược với bạn bè, buộc phải ăn món này. Ăn rồi thì thấy cũng không tệ. Dùng kiểu nói của mấy đứa trẻ các con thì sao nhỉ, à đúng rồi, là 'mở ra cánh cửa của thế giới mới'."
"Ba, không ngờ ba vẫn còn rất thời thượng nha."
"Này, cũng không coi là thời thượng đâu. Chỉ là thỉnh thoảng lên mạng tìm chút tin tức của con, thấy mấy người trẻ tuổi cứ nói qua nói lại thế thì tự nhiên cũng biết thôi."
Ba Ôn không phải là người chạy theo mốt, cũng không thích lên mạng. Bây giờ lại buộc bản thân mình học mấy cái này, hơn phân nửa là vì quan tâm đến tình hình của cậu. Ôn Nhiên vô cùng cảm động.
Đúng lúc này, Ôn Nhiên nghe thấy có tiếng chuông cửa. Cậu vốn định đứng dậy ra mở, nhưng lại nghe thấy mẹ Ôn đã đi ra trước rồi.
Người đến nhà họ là chồng của cô giáo Trương.
Anh thở hổn hển nói: "Thím Lâm, có một bà đến tiểu khu mình, hình như là mẹ của cái người đã chết trong ao cá nhà thím, đang ở đằng kia khóc lóc ầm ĩ kìa thím."
Lâm Phương trong lòng căng thẳng: "Bà ta nói gì vậy?"
"Bà ta nói nhà thím vì có đại minh tinh Ôn Nhiên nên ỷ thế hiếp người. Nhà thím có định xuống xem thử một chút không?"
Mẹ Ôn vừa nghe liền đồng ý: "Tôi phải xuống xem thử một lần."
Mẹ Ôn quay lại lấy điện thoại di động. Ôn Nhiên thấy sắc mặt mẹ mình không được tốt lắm, liền hỏi: "Làm sao vậy ạ, mẹ? Đã xảy ra chuyện gì ạ?"
"Không có gì đâu, mẹ đi ra ngoài một lát. Mẹ còn đang hầm thịt trong nồi, Thiến Thiến canh chừng nhé, đừng để cháy."
Ôn Nhiên nghĩ mọi chuyện không đơn giản như vậy, cậu liền nháy mắt với Ôn Thiến. Cô bé đứng ngay dậy nói: "Mẹ, để con đi cùng mẹ. Đúng lúc con cũng đang định ra ngoài một chút."
Mẹ Ôn hơi do dự: "Vậy cũng được. Nhiên Nhiên con nhớ để ý bếp nhé, mẹ với em sẽ về ngay."
Bà già kia đang ở ngay dưới lầu nhà họ, hai bên đã có không ít người vây quanh.
Cũng không biết bà ta làm thế nào để vào được tiểu khu, mang theo một vòng hoa và di ảnh của người đã mất, đứng dưới lầu nhà họ vừa khóc lóc om sòm, vừa kể lể với những người qua đường rằng gia đình của đại minh tinh ỷ thế ức hiếp người ta ra sao.
Vừa thấy mẹ con Ôn Thiến, bà ta lại càng khóc lóc dữ dội hơn.
"Mọi người xem nhà Ôn gia bọn họ đi! Làm con tôi chết ở ao cá nhà họ mà không chịu bồi thường, trái lại còn đánh cháu trai tôi bị thương phải nhập viện. Còn trắng trợn nói là do cháu tôi đánh ông ấy trước. Cháu trai tôi bình thường người ta có to tiếng thôi nó đã bị dọa sợ rồi, làm sao có thể động thủ đánh người được!"
Mẹ Ôn thấy bà ta làm ra bộ dạng trơ trẽn như thế, vừa tức vừa sốt ruột, hối hận vì lúc trước đã không ném 2 vạn cho mấy kẻ đó để xong chuyện. Dù sao nhà họ và bọn chúng cũng khác nhau, vì tiền mà có thể chẳng cần mặt mũi nữa.
Gia đình họ còn có Ôn Nhiên là đại minh tinh, không thể bị bôi nhọ được.
Tuy rằng trong chuyện này nhà họ có lý, nhưng làm ầm ĩ qua lại như thế này, nhất định sẽ có không ít người nghĩ đó là lỗi của nhà họ, khiến cho Ôn Nhiên cũng bị bôi nhọ.
Đặc biệt là dựa theo chân lý "ai yếu thế hơn thì người đó có lợi" của xã hội, đã có không ít ánh mắt thay đổi khi nhìn mẹ con bà.
Ôn Thiến lén lút lấy điện thoại phát trực tiếp cho Ôn Nhiên.
Mẹ Ôn không có da mặt dày bằng bà ta, tức giận nói: "Chị Ngô, nếu chị cảm thấy chuyện này có chỗ nào không đúng, chị có thể lên tòa án kiện chúng tôi. Chị ở đây lăn lộn khóc lóc sướt mướt thì có ích gì?"
Bà Ngô ngồi sõng soài dưới đất nói: "Tôi biết nhà Ôn gia mấy người có một đại minh tinh, thế lực lớn, có thể biến sai thành đúng, biến đúng thành sai. Bọn tôi là những người dân bình thường chỉ có thể để mặc cho mấy người ức hiếp mà thôi."
Lâm Phương rất tức tối, Ôn Thiến đỡ bà, nói: "Bà là người bình thường, vậy sao lúc trước mấy người có kẻ bề trên giúp đỡ không phải rất ngang ngược sao? Giờ lại chỉ biết khóc lóc ở đây, thật sự không biết xấu hổ."
"Mọi người xem cái khẩu khí của con nhóc này mà xem! Nó còn là sinh viên đại học đó, một chút tư chất cũng không có."
"Người không có tư chất chính là bà đó! Một người đã có tuổi như bà mà làm náo loạn lên là muốn làm gì? Không phải là muốn tiền của nhà chúng tôi sao? Tôi nói cho bà biết, bà đừng có mơ!"
Bà ta nhất thời bị nghẹn đến độ không thốt nên lời, chỉ có thể tiếp tục lớn tiếng nằm lăn ra đất mà khóc lóc kể lể.
Ở trong nhà, Ôn Nhiên không nói lời nào, tiếp tục nhìn bà Ngô đang làm ầm ĩ bên ngoài. Cậu hiểu rất rõ, đối với loại người như bà ta thì không thể nói đạo lý được, thể diện đối với bà ta là hoàn toàn vô dụng.
Bà ta giống như một khối da trâu vậy, không đạt được mong muốn thì chắc chắn sẽ chẳng chịu để yên.
Đối phó với loại người trơ trẽn như vậy, sẽ phải dùng biện pháp đơn giản và thô bạo nhất, thế mới có thể "nhất lao vĩnh dật". (*)
(*) Nhất lao vĩnh dật "一劳永逸": Một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, một lần mệt mỏi để cả đời không lo lắng.
Ôn Nhiên bảo Ôn Thiến đưa mẹ về nhà, cậu báo cảnh sát, đồng thời liên lạc ngay với Diệp Vĩ – trợ lý riêng của Thẩm Minh Xuyên.
Cảnh sát đến dây dưa suốt hơn hai tiếng, đều không thể khuyên bà ta rời đi được. Bà ta là người lớn tuổi nên không thể dùng sức mạnh. Vừa mới chạm vào, bà ta đã khóc lăn ra giả bộ bị bệnh, còn nói cảnh sát đánh người.
Đến cuối cùng, một người thân của bà ta vội vàng chạy qua đây, thì thầm mấy câu gì đó. Mặt bà ta biến sắc, không nói lời nào liền thu dọn đồ đạc rời đi.
"Oa, anh, có phải anh đã làm gì không? Bằng không bà ta chưa lừa được tiền thì làm sao đã chịu đi?" Ôn Thiến nhìn từ cửa sổ xuống thấy tất cả đã tản đi, liền phấn khích hỏi Ôn Nhiên.
"Anh cho người đến uy hiếp đứa cháu của bà ta một chút."
"... Vậy mà cũng được á? Bà ta không phải nên mắng chúng ta dữ dội hơn là ỷ thế ức hiếp người khác à?"
Ôn Nhiên thần bí nói: "Nhưng người này lại không có bất cứ quan hệ gì với 'chúng ta' cả, chỉ là người 'qua đường' làm thôi."
Bà già đó có thể cậy mình nhiều tuổi mà trơ trẽn, nhưng bà ta vẫn còn có cháu nội.
Ôn Nhiên bảo Diệp Vĩ tìm mấy người có tướng mạo gần giống xã hội đen đến bệnh viện uy hiếp đứa cháu vẫn còn chưa xuất viện của bà ta, cảnh cáo hắn rằng nếu như bà hắn còn đến tìm người của Ôn gia gây phiền phức hoặc tung tin đồn nhảm, thì gia đình nhà đó mỗi lần bước chân ra khỏi cửa sẽ bị bắt vào một góc không người để chặt tay chặt chân, đến lúc đó đừng trách là bọn họ không báo trước.
Bà Ngô và cả đứa cháu trai cũng đều chỉ là người thường, có thể làm loạn một trận như thế này thôi. Bị uy hiếp như thế thì nhất thời chân mềm nhũn, mau chóng cho người đến gọi bà của mình về.
Bà ta thì đúng là đã được khuyên trở về, nhưng mới vừa nãy đã có không ít người vây xem quay clip lại, tám chín phần mười là sẽ có clip được tung lên mạng.
Ôn Nhiên gọi cho Đàm Mai một cuộc, để chị tìm người trông chừng. Chỉ cần vừa có biến động nhỏ, thì bên quan hệ xã hội sẽ trực tiếp hành động.
Đến tối, bên ngoài mưa tuôn xuống xối xả. Ôn Nhiên nằm trên giường mình, nghe tiếng mưa rào rào bên ngoài, cậu nghĩ lại chuyện của nhà họ Ngô. Cũng không biết lần uy hiếp này có thể sẽ "nhất lao vĩnh dật" hay không, đối phương có thể sẽ lại nghĩ ra một chủ ý thối nát nào nữa hay không? Cậu không sợ, nhưng cậu lo cho an nguy của ba mẹ và em gái. Ai biết được nhà kia có thể lên cơn bất cứ lúc nào cũng có thể vồ tới, "cá chết rách lưới" hay không?
[Đinh!]
Đúng lúc này, Wechat của cậu vang lên một tiếng cắt đứt mạch suy nghĩ của cậu. Ôn Nhiên cầm lên nhìn, là Thẩm Minh Xuyên gửi tin nhắn.
Thẩm Minh Xuyên:
Tiểu Nhiên, em ngủ chưa?
Ôn Nhiên:
Em chưa, bên ngoài mưa to quá, em không ngủ được
.
Thẩm Minh Xuyên:
Không phải là em nên nói nhớ anh nên không ngủ được chứ?
Ôn Nhiên:
Em chỉ nhớ tay phải của anh mà thôi.
Thẩm Minh Xuyên:
Anh tưởng em càng phải nhớ chân giữa (*) của anh nhiều hơn chứ.
Chân giữa... Cái từ này nghe thế nào cũng thấy gian ác quá vậy, Ôn Nhiên đỏ bừng mặt, trong lòng thầm nghĩ anh phải đảm bảo được là chân giữa của anh hữu dụng với em thì em mới có thể nhớ nó được chứ.
(*) Thực ra tôi search từ này rồi thì chủ yếu là để người ta nói về việc chân bị vòng kiềng ý, lúc đứng thẳng sẽ bị tạo thành một khoảng trống g*** h** ch*n. Còn sốc kim ở bên dưới thì mọi người hiểu cái kim là cái gì rồi đấy:v
Ôn Nhiên:
Không, em bị sốc "kim".
Thẩm Minh Xuyên:
(ảnh)(ảnh)(ảnh) Kim nhà em đã to được như thế này chưa?
Ôn Nhiên mở lớn bức ảnh ra, toàn là "chân dung" gợi cảm của người nào đó, hẳn là cùng một bộ với mấy tấm ảnh chụp cơ bụng lần trước. Nơi ấy không có ngoại lệ vẫn gồ lớn lên. Ôn Nhiên lén lút ấn vào phần lưu ảnh ở bên góc phải màn hình, thấy tấm nào trông đẹp trai còn lén hôn một cái.
Ôn Nhiên:
Hừ, lại nữa, một chút sáng ý mới cũng không có. Anh không biết là đối với cơ thể của anh thì em đã sản sinh ra kháng thể rồi à?
Thẩm Minh Xuyên:
Ôn tiên sinh có muốn biểu diễn cho anh một chút xem thế nào mới là có sáng ý mới không?
Ôn Nhiên nghĩ một lúc, liền gửi cho hắn một tin nhắn âm thanh.
Thẩm Minh Xuyên lúc này vẫn đang ở lại công ty tăng ca. Ôn Nhiên không ở nhà thì một mình hắn về nhà cũng chẳng có ý nghĩa gì, liền dành toàn bộ thời gian cho công việc.
Hắn dốc lòng tăng ca, kéo theo cả nhóm trợ lý cũng xui xẻo theo. Mấy người trợ lý cứ thay phiên nhau tăng ca "ngược" với hắn, trong lòng đều thắp hương chờ mong bà chủ mau về nhanh đi.
Thấy tin nhắn âm thanh của Ôn Nhiên, Thẩm Minh Xuyên lấy điện thoại mở ra, liền nghe được giọng nữ của Ôn Nhiên mềm mại mà tinh tế truyền tới.
"Tiểu ca ca, yêu qua mạng không? Em là giọng Loli nè."
Còn chưa chờ Thẩm Minh Xuyên kịp tiêu hóa, tin nhắn âm thanh thứ hai đã tự động phát.
"Tiểu ca ca, người ta gần đây cảm thấy trống vắng lắm nha, muốn tiểu ca ca thơm thơm."
Thẩm Minh Xuyên: "...."
Cửa phòng làm việc của hắn không đóng, một trong các trợ lý của hắn cũng là fan của Ôn Nhiên đang định đi vào đưa tài liệu: "....."
Đệt! Cô vừa nghe thấy cái gì thế này? Hóa ra ông chủ với thần tượng của cô vẫn thích chơi kiểu này ấy hả?
Cái giọng "nũng nịu" mới nãy là của thần tượng nhà cô, không thể nào nhầm được.
Oa, đang ở phòng làm việc mà ngang nhiên nhắn tin trò chuyện yêu đương các kiểu kìa, không phải là cảm thấy rất xấu hổ sao!
Thẩm Minh Xuyên chú ý tới động tĩnh ngoài cửa, nhìn lướt qua. Vốn dĩ trợ lý vẫn luôn rất sợ hắn, lúc này liền hận rằng mình chưa hề xuất hiện ở đây, run rẩy nhanh trí nói: "Tôi là cá vàng, ký ức 7 giây, đoàng~ đoàng~ đoàng~ được rồi, tôi quên rồi, tạm biệt sếp!"
Nói xong, liền chuồn mất không quay đầu lại.
Thẩm Minh Xuyên khẽ bật cười, nhắn lại cho Ôn Nhiên:
Giọng của em không cẩn thận lại bị một trợ lý của anh cũng là fan em nghe được rồi.
Ôn Nhiên:
A a a a a!
Cậu không muốn sống nữa.
Chuyện bà Ngô làm ầm ĩ lúc sáng, trên Weibo vẫn không hề có động tĩnh gì. Mãi cho đến tận đêm, mới lục tục xuất hiện ba video về chuyện ấy.
Có hai cái đã bị phòng quan hệ xã hội dùng tiền "đánh rớt". Chỉ duy nhất một cái, người này tuyên bố mình không muốn tiền bạc, mà chỉ đưa ra một yêu cầu: Anh ta/cô ta muốn gặp mặt Ôn Nhiên một lần.
Hết chương 39.
(1) Meme liếc mắt
(2) Meme cự tuyệt 3 lần (không cần, không muốn, cút)