Chương 40: Công ty

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nhiên nghe Đàm Mai nói đối phương muốn gặp mình, cảm thấy yêu cầu này thật sự quá vô lý. "Lại còn có kiểu yêu cầu này nữa sao, chị có biết đối phương là ai, lai lịch thế nào không?"
Chưa kể hiện tại cơ thể cậu đang có chút bất tiện, mà dù cơ thể có khỏe mạnh đi chăng nữa, cậu cũng sẽ không ra ngoài gặp mặt đối phương.
Mặc dù vậy, trong chuyện này họ vẫn có lý lẽ, không sợ bị chiếm spotlight.
Sở dĩ không muốn làm lớn chuyện là vì bản thân cậu thấy đây chẳng phải chuyện hay ho gì. Pháp luật đã đứng về phía cậu rồi, không cần thiết phải lôi loại chuyện này ra trước công chúng, làm hao mòn danh tiếng của cậu.
Cậu cũng không muốn thu hút một đám ruồi nhặng tới quấy phá cuộc sống vốn đã rất vất vả mới bình yên trở lại của ba mẹ mình.
Nhưng điều đó không có nghĩa là họ sợ hãi.
Đàm Mai nói: "Đối phương dùng một tài khoản Weibo mới, tạm thời vẫn chưa biết là ai. Bọn chị cũng đâu phải trinh sát, phải nhờ sự trợ giúp của Thẩm tiên sinh mới có thể điều tra ra. Nhưng chị khuyên em không nên đi gặp mặt, dù sao thì cũng không sợ bị lu mờ, không cần thiết phải mạo hiểm như vậy."
Suy nghĩ của cả hai người trùng hợp đến lạ. Ôn Nhiên gật đầu nói: "Chị cứ bảo bên quan hệ xã hội chuẩn bị từ chối đi."
Video này không được đẩy bài lên top bằng tiền, nên độ nóng tăng lên tương đối chậm. Thế nhưng, bên Đàm Mai đã nhanh chóng liên hệ với các trang tin tức nóng trước tiên, đưa toàn bộ sự việc lên thành tin tức.
Sức mạnh của báo chí thì đáng tin cậy hơn bất kỳ hình thức nào khác.
Sự việc lập tức gây ra một làn sóng tranh cãi lớn trên mạng, nhưng gia đình Ôn Nhiên vẫn chiếm được lợi thế. Về cơ bản, dư luận đều đứng về phía họ. Không ít người thốt lên rằng, ngay cả minh tinh cũng có thể gặp phải kiểu người chuyên ăn vạ đến mức độ này.
Điều cốt yếu là ban đầu, bên có thẩm quyền đã xử lý yêu cầu gia đình Ôn Nhiên bồi thường, điều đó cho thấy gia đình của đại minh tinh cũng không hề có đặc quyền.
Tiếp đó, đoạn video bà cụ Ngô gia tới làm ầm ĩ ở nhà họ cuối cùng cũng được đăng lên, nhưng trái lại càng là bằng chứng tố cáo bộ mặt xấu xí, đáng ghê tởm của nhà họ Ngô.
Tất cả mọi người đều ra sức kêu gọi Ôn Nhiên nhất định đừng chi tiền, một xu cũng không cần đưa cho đối phương.
Cũng có một số anti-fan tinh ranh nói Ôn Nhiên đóng một tập phim truyền hình đã kiếm được mấy triệu, thế mà có 20 nghìn thôi cũng tiếc không đưa cho người ta, đúng là loại keo kiệt. Nhưng mấy bình luận đó đều bị phản bác lại.
Nghèo không phải là lý do để đi lừa tiền.
Sau khi nhờ sự giúp đỡ của Thẩm Minh Xuyên, từ tài khoản Weibo mới đăng ký kia, họ đã điều tra ra thân phận thật của chủ tài khoản: chính là tiểu minh tinh hạng ba đã lợi dụng lúc Thẩm Minh Xuyên say mà đánh thuốc mê hắn!
Sau đó cậu ta bị công ty đóng băng, chặt đứt con đường diễn viên, cùng đường bí lối, liền theo dõi mấy người Ôn Nhiên, từ thành phố B về đến tận thành phố D.
May mà Ôn Nhiên không đồng ý gặp mặt, bằng không đến lúc đó Ôn Nhiên không đáp ứng yêu cầu của cậu ta, đối phương đã sẵn sàng liều mạng đến cùng.
Ôn Nhiên ở nhà suốt gần một tháng trời, cho đến khi cục cưng trong bụng sắp đến ngày sinh, mới một lần nữa quay về thành phố B.
Thủ tục sinh đã chuẩn bị ổn thỏa, bảo mẫu cũng đã mời được rồi, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chào đón bé cưng ra đời. Thế nhưng, từ giờ đến ngày dự sinh vẫn còn khá xa, có muốn gấp cũng không gấp được.
Thẩm Minh Xuyên sợ cậu ở nhà một mình sẽ buồn chán, không có ai trò chuyện cùng, liền hỏi cậu có muốn cùng hắn tới công ty hay không.
Ôn Nhiên không chút do dự mà đồng ý.
Trước đây khi hai người chưa có tình cảm, Ôn Nhiên cũng có tới công ty Thẩm Minh Xuyên vài lần, nhưng đều là đến cho có lệ thôi. Hai người mà bị nhốt chung trong phòng làm việc, thì sẽ là một người chăm chú làm việc, một người ngồi ở chiếc ghế hạt xốp đã bạc màu dành cho khách để lướt Weibo, không hề giao lưu.
Lần này thì chẳng còn giống vậy nữa.
Trở lại chốn cũ, Ôn Nhiên đặc biệt cảm thán, bây giờ cậu đã danh chính ngôn thuận trở thành "bà chủ" rồi.
Đường Phỉ Phỉ biết tin Ôn Nhiên sẽ tới nên đã chờ ở cửa từ sớm. Khi bọn họ vừa ra khỏi thang máy riêng, cô liền "chặn đường" Ôn Nhiên, rồi kéo cậu vào phòng làm việc của trợ lý.
Trong phòng trợ lý của Thẩm Minh Xuyên, có hai người là fan cứng của Ôn Nhiên. Lần đầu tiên có thể gần gũi giao lưu cùng với thần tượng kiêm bà chủ của mình, họ vô cùng kích động, vây quanh cậu mà hỏi đông hỏi tây, muốn được ký tên, muốn được chụp ảnh chung, còn xin được sờ tiểu bảo bảo đang ở trong bụng.
Ôn Nhiên đều mỉm cười đáp ứng.
Rất nhanh, các đồng nghiệp ở phòng ban khác đều biết chuyện, vừa nghe tin liền chạy tới đây xúm lại xem bà chủ.
Phải gần một tiếng sau, Ôn Nhiên mới thoát thân trở lại phòng làm việc của Thẩm Minh Xuyên.
Lúc này là trong giờ làm việc. Thỉnh thoảng về nhà Thẩm Minh Xuyên còn phải tăng ca, giờ làm việc thì lại càng bận rộn. Mọi chuyện đều chờ hắn đưa ra quyết định, các loại văn kiện đều chờ hắn đưa ra ý kiến phản hồi. Thỉnh thoảng hắn bận rộn đến độ thời gian đi vệ sinh còn chẳng có.
Ôn Nhiên thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc bận rộn, cũng không quấy rầy hắn. Cậu đỡ lưng, khe khẽ đi qua ghế trống bên kia ngồi xuống, thuận tiện còn có thể len lén thưởng thức tư thế làm việc oai hùng của Thẩm ba ba.
"Em quay lại rồi à?" Thẩm Minh Xuyên chủ động nói chuyện với cậu.
"Vâng," Ôn Nhiên cười cười với hắn, "Anh cứ làm việc của mình đi, không cần phải để ý đến em đâu."
"Em có ngửi thấy không, trong phòng làm việc có mùi gì đấy?"
"Mùi?" Ôn Nhiên hít hà một cái, ngoại trừ hương thơm trong không khí, thì chẳng có mùi vị gì khác cả. "Không có, hay là vì bên cạnh anh có cái gì?"
Ôn Nhiên nói rồi đi tới gần bàn làm việc của hắn, lại bị Thẩm Minh Xuyên vươn tay qua kéo cậu ngồi lên đùi mình. Ôn Nhiên ngồi trong lòng hắn nhưng vẫn nghĩ tới chuyện mùi hương, liền cố gắng ngửi thêm vài cái, nghi hoặc nói: "Không có mùi gì mà."
Thẩm Minh Xuyên tựa đầu vào vai cậu, hơi cụp mắt là có thể thấy được gáy cổ trắng nõn của Ôn Nhiên. Bởi vì cự ly gần, có thể thấy được cả mạch máu dưới da. Giọng Thẩm Minh Xuyên khàn khàn: "Em ngửi thử lại xem, mùi ấy gay mũi, lại chua chua."
Gay mũi, chua chua? Ôn Nhiên vừa nghe thấy hai cụm từ đấy, liền hiểu ra ngay rằng Thẩm Minh Xuyên đang ám chỉ bản thân mình đang ghen.
Ôn Nhiên bất đắc dĩ lấy cùi chỏ chọc hắn: "Em chỉ nói vài câu với phòng trợ lý và mấy nhân viên khác trong công ty thôi, Thẩm tiên sinh lại còn ghen với cả cấp dưới luôn à?"
"Hừ, mấy cô này lại còn dám sờ bụng em," Bàn tay to lớn của Thẩm Minh Xuyên đặt lên trên cái bụng to tròn của cậu, bá đạo nói, "Nơi này chỉ có mình anh được sờ thôi."
Ôn Nhiên bật cười, trái lại còn chủ động hôn Thẩm Minh Xuyên một cái.
Cái dục vọng chiếm hữu tràn đầy của Thẩm tiên sinh, thực sự là vừa đáng yêu lại vừa dễ thương, còn cả một loại cảm giác không thể giải thích được.
Thẩm Minh Xuyên ôm lấy mặt cậu, làm nụ hôn này càng sâu hơn...
Nhưng mà dù sao đây vẫn là văn phòng, bất cứ lúc nào cũng sẽ có người bước vào. Hai người chỉ quấn quýt một lúc, rồi vội vàng tự làm việc của bản thân.
Thẩm Minh Xuyên nói với trợ lý gọi mấy món đồ điểm tâm ngọt ở ngoài đến cho Ôn Nhiên. Cậu ngồi gọn trên sofa, một bên lấy mấy cuốn sách từ chỗ giá sách của Thẩm Minh Xuyên, một bên thì ăn đồ ngọt, đồng thời có thể ngẩng đầu thưởng thức tư thế làm việc soái khí oai hùng của Thẩm Minh Xuyên, cũng không hề nhàn rỗi.
Chỉ một lát sau, Tề tổng – giám đốc bộ phận kinh doanh – tiến vào tìm Thẩm Minh Xuyên để thảo luận công việc.
Tề tổng thấy Ôn Nhiên đang ở trong văn phòng, nhưng vẫn bắt đầu bàn chuyện công việc, cũng chẳng có ý kiêng dè gì --- khẳng định Thẩm tổng cũng sẽ không kiêng kị với Ôn Nhiên, anh ta chỉ là cấp dưới, không cần phải tự cho mình thông minh mà gây chuyện làm gì.
Tề tổng nói: "Người phụ trách mới ở bên hạng mục Minh Nhã nói rằng nếu như chúng ta không cung cấp dịch vụ hỗ trợ vận hành, thì sẽ không ký hợp đồng nữa."
"Ngữ khí cứng rắn nhỉ," Thẩm Minh Xuyên gõ ngón tay lên mặt bàn làm việc, "Trước đó không phải đã bàn là sẽ gộp lại rồi sao?"
"Đúng là lúc trước đã nói như vậy, nhưng người phụ trách bên họ không phải đã gặp chuyện nên phải tạm thời thay đổi người phụ trách hay sao? Người mới tiếp nhận hạng mục này là tổng giám đốc Âu Dương, thái độ vô cùng cứng rắn, nhất thời bên chúng ta cũng chưa có đối sách nào."
"Như vậy." Thẩm Minh Xuyên trầm tư, "Dịch vụ hỗ trợ vận hành, tôi nhớ là nó tương đối phiền phức."
"Đúng vậy, thứ nhất công ty chúng ta không có nhân tài ở phương diện này. Chúng ta nhất định phải mời chuyên gia nước M tới để chỉ đạo, giám sát, thì mới có thể coi là chuyên nghiệp. Hơn nữa, không chỉ phải mời chuyên gia, còn các loại thiết bị dùng cho vận hành, nếu thiếu sót thì cũng rất phiền phức."
"Vậy thì sẽ không cung cấp. Bên Minh Nhã có bất kỳ sự bất mãn nào, có thể gặp mặt trực tiếp tôi để đàm phán."
"Tôi cũng đang muốn nói chuyện này với ngài đây. Vị tổng giám đốc Âu Dương kia bày tỏ sự kính phục vô cùng đối với thành tựu của ngài, vì vậy muốn hỏi khi nào ngài rảnh để hẹn một cuộc gặp mặt, anh ta sẽ đến tận nơi để gặp gỡ."
"Có thể," Thẩm Minh Xuyên liếc nhìn lịch làm việc để trên bàn, "Ngày mai vào khoảng từ 11 giờ đến khoảng giờ nghỉ trưa, đây là lúc tôi rảnh, có thể hẹn vào tầm này."
"Vâng."
Giám đốc bộ phận kinh doanh đi ra ngoài, tiếp đó là trưởng phòng bộ phận hậu mãi lại bước vào, nói với hắn về vấn đề gần đây nhận được một khiếu nại ác ý.
Ôn Nhiên ở trong phòng Thẩm Minh Xuyên, nhìn hắn bận rộn cả ngày đến chân không chạm đất, quyết định chiến lược, phê duyệt văn kiện, mở các cuộc họp nhỏ liên tục, không hề dừng lại.
Mãi cho tới chạng vạng gần giờ tan tầm, Thẩm Minh Xuyên áy náy nói với cậu: "Để anh bảo tài xế đưa em về nhà ăn cơm trước nhé, anh còn phải tăng ca, không có cách nào để về sớm được cả."
"À, em không đói, em có thể chờ anh mà." Ôn Nhiên ăn nhiều đồ điểm tâm ngọt như vậy, lúc này cũng không cảm thấy đói bụng. Cậu đi tới trước bàn làm việc của hắn, "Có việc gì em có thể giúp anh được không?"
Những công việc Thẩm Minh Xuyên làm đều tương đối cần kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm làm việc, Ôn Nhiên cũng không thể giúp được gì.
Thế nhưng Thẩm Minh Xuyên thấy vẻ mặt chân thành của Ôn Nhiên, liền không thể cự tuyệt cậu được, chỉ tay sang chồng văn kiện bên cạnh nói: "Vậy em xem giúp anh đống văn kiện này, chọn một số cái có ý tưởng hay ra. Đây là những điều kiện anh đã nói với họ, mỗi cái đều phải được bao quát."
Thẩm Minh Xuyên lấy phần ghi chú của tập văn kiện, mở ra cho Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên nhận lấy. Trong cuốn sổ ghi chép là chữ viết của Thẩm Minh Xuyên, kiểu chữ của Thẩm Minh Xuyên cứng cáp mạnh mẽ, như toát ra một khí chất sắc bén trong từng nét chữ, mỗi một nét lại nghiêm túc đanh thép, đúng là chữ cũng như người.
Thật là đẹp, Ôn Nhiên nghĩ thầm một cách si mê.
Ôn Nhiên đẩy một cái ghế làm việc đến bên cạnh Thẩm Minh Xuyên, trở nên nghiêm túc hơn. Những đề án này có rất nhiều thuật ngữ mà cậu đọc không hiểu, thoạt nhìn có chút chóng mặt.
Cũng may là nội dung của các đề án này đều tương đối ngắn gọn, chỉ khoảng ba bốn trang, còn kèm theo ảnh. Thẩm Minh Xuyên chỉ cần cậu lọc ra những cái tốt và kém. Có lẽ là vì đọc nhiều kịch bản nên cậu tương đối nhạy cảm với các văn bản, Ôn Nhiên chú tâm đọc một lúc lâu, thật bất ngờ còn chọn được một số cái rất tốt.
"Không tồi," Thẩm Minh Xuyên đọc một chút những đề án mà cậu chọn, cũng rất bất ngờ, "Em thật sự có thiên phú đó."
Ôn Nhiên đắc ý, mặt dày nói: "Thẩm tổng có muốn thuê em làm thư ký thân cận không?"
"Thân cận..." Thẩm Minh Xuyên hàm ý sâu xa mà lặp lại hai chữ ấy, "Không bằng, bây giờ chúng ta ở đây thử một chút xem thư ký thân cận là thân thiết đến mức nào nhé?"
"... Anh giữ chút thể diện đi."
Thẩm Minh Xuyên nghiêm nghị nói: "Không phỏng vấn cũng được, nhưng mà anh có yêu cầu rất cao đối với thư ký thân cận."
Ôn Nhiên ỷ mình được cưng chiều mà kiêu ngạo trừng mắt với hắn: "Thế anh có thích hay không?"
"Đương nhiên là anh thích," Thẩm Minh Xuyên trượt ghế đến trước mặt cậu, ánh mắt tối sầm lại, lướt qua cổ áo của Ôn Nhiên, "Dù sao anh còn chưa được trải nghiệm cái việc quấy rối thư ký là cảm giác gì đâu, phải trải nghiệm thật tốt một chút mới được."
Ôn Nhiên bị rung động, cậu thế mà lại... rất mong chờ bị quấy rối.
Bị đẩy lên bàn làm việc làm mấy việc gì đó, không biết cảm giác có thích hay không?
Phút chốc trong đầu của Ôn Nhiên hiện lên đầy những cảnh bị làm mờ (mosaic).
Đậu má, bị cái lão đàn ông này làm cho đồi trụy rồi. Mặc dù Thẩm Minh Xuyên tính cách lạnh nhạt, có lẽ ở phương diện đó kinh nghiệm cũng chẳng nhiều lắm, nhu cầu cũng không quá cao, nhưng trong đầu toàn là mấy thứ đồi trụy vứt đi, một chút cũng không ít hơn người khác.
Ôn Nhiên đẩy đầu hắn đang sấn tới, tức giận nói: "Anh làm việc của anh đi!"
Ngày thứ hai, Ôn Nhiên lại tới công ty. Thẩm Minh Xuyên thực sự sắp xếp một số chuyện rất nhẹ nhàng đơn giản để cậu làm. Nói là để cậu làm thư ký thân cận, nhưng chủ yếu vẫn là để cậu giết thời gian, sẽ không cảm thấy quá nhàm chán.
Còn tiền lương sao? Thẩm Minh Xuyên nhẹ nhàng nói với cậu: "Vì em không chuyên nghiệp, anh cũng ngại yêu cầu bên nhân sự trả lương cho em. Chỉ có thể trả tiền bằng tiền lương trong thẻ của anh, mỗi tháng trả cho em 3000 làm tiền thực tập của em."
Ôn Nhiên cũng không phải là muốn tiền lương. Dù sao lấy giá trị hiện tại của bản thân cậu, tùy tiện nhận một cái hợp đồng quảng cáo nào đó thì cũng được một khoản với bảy chữ số. Nhưng mà tiền lương Thẩm Minh Xuyên trả cũng là quá thấp rồi!
"Thẩm tổng, sao anh lại keo kiệt thế hả, nhân viên của anh có biết không vậy!"
"Không có cách nào, bây giờ sữa bột đắt tiền như vậy, anh phải tính toán chi li một chút, nếu không ngay cả sữa bột cũng không mua nổi mất. Nhưng mà," Thẩm Minh Xuyên vỗ vỗ ngực mình, mang theo giọng điệu ám chỉ nói, "Nếu như em biết điều một chút, anh có thể cân nhắc tăng lương cho em."
Cái loại cấp trên trong đầu chỉ toàn nghĩ đến quấy rối nhân viên thế này, Ôn Nhiên không chút nghĩ ngợi liền tát cho hắn một cái.
Phòng làm việc của Thẩm Minh Xuyên không có phòng vệ sinh riêng. Ôn Nhiên muốn đi thì phải ra phòng vệ sinh ở bên ngoài, mà mỗi lần đều sẽ phải đi ngang qua phòng trợ lý. Trợ lý của Thẩm Minh Xuyên có tổng cộng là năm người, hai nam ba nữ, một phòng làm việc nhỏ nhưng thật sự náo nhiệt.
Đường Phỉ Phỉ thấy Ôn Nhiên đi ra, liền kéo cậu ngồi xuống bàn mình không cho cậu đi: "Gần đây anh thật sự muốn tới làm thư ký cho Thẩm tổng à?"
Lúc nghe được tin tức này, Đường Phỉ Phỉ sợ tới ngây người. Trong công ty cũng không có vị trí thư ký, chỉ có ba loại cấp bậc cho công việc thư ký là trợ lý riêng, trợ lý cấp cao và trợ lý thường.
Trong đội ngũ trợ lý của Thẩm Minh Xuyên đã có năm người. Hai người fan của Ôn Nhiên là trợ lý bình thường, phụ trách các công việc tương đối sơ cấp như là ghi chép lại biên bản hội nghị. Đường Phỉ Phỉ là trợ lý cấp cao, chủ yếu là đối ngoại. Mà hai vị trợ lý riêng kia, tính chất công việc có chút gần giống như phó tổng giám đốc, hỗ trợ Thẩm Minh Xuyên đưa ra quyết định. Có rất nhiều văn kiện muốn được Thẩm Minh Xuyên ký tên thì sẽ phải qua cửa ải đặc biệt này.
Mà Ôn Nhiên làm thư ký hiển nhiên là một trường hợp đặc biệt.
Ôn Nhiên nói: "Dù sao thì cũng đang nhàn rỗi không có việc gì làm, tới đây học hỏi một chút."
Nói không chừng sau này nhận được vai tổng tài nào đó, còn có thể dùng tới mấy điều này.
Đường Phỉ Phỉ làm ra vẻ mặt "em đây hiểu hết": "Trông ông chủ bình thường nghiêm túc, hóa ra cũng rất biết chơi đùa."
Tôi không phải, tôi không hề thế. "Anh đây làm việc thật đấy!"
Đường Phỉ Phỉ không cần nói cũng hiểu mà bật cười: "Em biết mà."
"..." Còn có thể nói chuyện được nữa hay không đây.
Đường Phỉ Phỉ nói tiếp: "Vậy anh nhớ phải biểu hiện tốt một chút nhé, Thẩm tổng lúc nghiêm túc lên thì thật sự rất vô cùng nghiêm khắc đấy."
"Thật vậy à?" Hình như Thẩm Minh Xuyên chưa từng có lần nào nghiêm khắc với cậu cả.
"Chắc là không nỡ làm thế với anh. Em nói cho anh biết, lần trước anh bị bọn chúng đặt điều nói anh ngoại tình ấy, ông chủ thật sự là cực kỳ tức giận lắm đấy."
Ôn Nhiên rất thích nghe người khác kể về chuyện của Thẩm Minh Xuyên, vì vậy tò mò hỏi: "Thế nào mà em bảo tức giận?"
"Em làm việc không tốt, ông chủ liền đen mặt nói với em là "Suy nghĩ cho kỹ rồi hãy bước vào." Má ơi, lúc đó em nghĩ nguyên hình của Ma Vương có lẽ cũng chính là như thế."
"..." Nguyên hình của Ma Vương là cái quỷ gì, miêu tả thế. "Đúng là rất nghiêm khắc thật."
"Nhưng mà như thế cũng chứng minh Thẩm tổng rất yêu anh đó nha. Em nói với anh chứ, cái ảnh chụp tạo hình của anh trong bộ phim [Ảnh đế] ấy, Thẩm tổng đã in ra rồi đặt trên bàn làm việc, mỗi ngày đều ngắm nhìn vài lần, trân quý lắm đấy."
Thật sao? Ôn Nhiên còn nhớ lúc trước khi cậu chuẩn bị tiến vào đoàn phim thì đã chạy đến thổ lộ, còn bị Thẩm Minh Xuyên cự tuyệt cơ mà. Suốt một khoảng thời gian sau đó hai người không liên lạc với nhau, mãi cho đến lúc có tin đồn cậu ngoại tình truyền ra thì mới gọi cho nhau cú điện thoại đầu tiên.
Vậy cuối cùng là Thẩm Minh Xuyên thích cậu từ lúc nào? Ôn Nhiên rất thắc mắc vì chuyện này, lát nữa phải hỏi hắn một chút mới được.
Nhưng mà, tấm hình kia, sao cậu lại không nhìn thấy ở trên bàn làm việc của hắn nhỉ?
Đường Phỉ Phỉ lại tán gẫu mấy câu với Ôn Nhiên, mãi mới chịu thả cậu đi tới phòng vệ sinh. Khi Ôn Nhiên vừa đi vệ sinh xong bước ra ngoài, suýt chút nữa là đã va phải người đang đi tới.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiên chính là che chở cho tiểu bảo bối trong bụng. Người nọ vội vàng lịch sự xin lỗi cậu: "Thành thật xin lỗi, tôi... Ôn Nhiên?"
Hả? Ôn Nhiên nhìn người trước mặt, cũng sửng sốt một chút: "Tại sao lại là cậu?"
Thế gian này, thật sự là trùng hợp một cách kỳ lạ.
Đêm đó Thẩm Minh Xuyên tỏ tình với Ôn Nhiên, hai người đã kể cho nhau nghe về chuyện tình cảm của mình. Lúc ấy Ôn Nhiên có nói mình thích một vị học bá thời cấp ba. Chỉ mới vài tháng ngắn ngủi, vị học bá ấy giờ lại thực sự đứng ở trước mặt cậu rồi.
Rõ ràng là trong suốt bảy tám năm chẳng hề gặp mặt.