Chương 58: Đêm đồ ngủ và ngày nhập đoàn

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa

Chương 58: Đêm đồ ngủ và ngày nhập đoàn

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ban đầu, Ôn Nhiên hoàn toàn không nhận thấy điều gì bất thường, mãi cho đến khi cả hai về phòng ngủ, Thẩm Minh Xuyên tự tay lấy bộ đồ ngủ ra khỏi gói, cậu mới chợt hiểu ra vì sao Thẩm Minh Xuyên lại bảo tối nay cậu sẽ mặc nó.
Đó là một bộ đồ ngủ lụa tơ tằm kiểu áo hai dây, dành cho nữ giới! Ai đó làm ơn nói cho cậu biết đi, cậu là một nam diễn viên đi quay quảng cáo, tại sao nhà tài trợ lại tặng cậu đồ ngủ kiểu nữ chứ!
electrode. Dù là đồ nữ, nhưng bộ đồ ngủ màu đỏ gạch này lại có thiết kế vô cùng... gợi cảm. Vì chất liệu tơ tằm rất rủ, mềm mại và nhẹ nhàng, phần ngực áo được làm bằng ren, bề mặt vải như được phủ sáp, dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng lộng lẫy mê người, khiến người khác không kìm được mà muốn chạm vào.
Ôn Nhiên nhìn bộ đồ ngủ hai dây đầy gợi cảm mê người kia với ánh mắt phức tạp, vừa ngạc nhiên vừa bối rối, giải thích: "Em cũng không biết sao bên trong lại là kiểu đồ này, em cứ nghĩ họ sẽ tặng đồ nam cho em chứ."
Thẩm Minh Xuyên chăm chú nhìn bộ đồ ngủ một cách đầy suy tư, trong khi vành tai Ôn Nhiên lại lặng lẽ đỏ ửng.
Không lẽ Thẩm Minh Xuyên muốn cậu mặc bộ đồ ngủ này thật sao? Như vậy thì quá sức tình thú, cũng thật xấu hổ!
Nhưng trong lòng cậu lại nhen nhóm một sự chờ mong mơ hồ. Kể từ khi biết em gái mình chính là tác giả của bộ truyện ABO kia, trong lòng cậu trỗi dậy sự hiếu kỳ vô hạn, muốn biết em gái mình có thể vô liêm sỉ đến mức nào, ngày đó cậu liền chịu đựng xấu hổ mà đọc hết cả truyện.
Kết quả là quan niệm sống của cậu hoàn toàn bị đảo lộn.
Ở đoạn giữa truyện, từ sau khi bọn họ vượt qua điều cấm kỵ đầu tiên thì cuộc sống của họ đã không còn chút liêm sỉ nào nữa. Nào là chuyện ấy ở phòng khách, ở nhà bếp, mặc áo sơ mi của ông xã để làm chuyện ấy, thậm chí ở đoạn sau còn có tình tiết cậu mang thai, đã lớn bụng còn làm những chuyện xấu hổ, vượt quá giới hạn khiến người khác phải phẫn nộ.
Cậu và Thẩm Minh Xuyên vẫn luôn giữ quy củ, trong lúc làm chuyện ấy hai người không hề ra khỏi phòng ngủ, càng không nói đến việc làm những chuyện tình thú như thế này.
Bộ truyện này quả thực đã mở ra một cánh cửa mới cho cậu, đọc xong toàn bộ truyện, nội tâm cậu điên cuồng đắm chìm trong những đoạn H đó, rốt cuộc cũng nảy sinh một sự chờ mong đến điên cuồng.
Ví dụ như ngay lúc này đây.
"Anh... thật sự muốn em mặc cái này à?" Ôn Nhiên giả vờ từ chối nhưng thực ra muốn chấp nhận, trái tim đã đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
"Quên đi," Thẩm Minh Xuyên ném bộ quần áo sang một bên, trên mặt mang vẻ ghét bỏ không hề che giấu, nói: "Cay mắt."
Ôn Nhiên: "???"
Liêm sỉ của lão tử đã vứt sạch rồi, mà ngươi dám nói với ta là cay mắt ư?!
Cậu đã diễn sai kịch bản à?
Quả thật Thẩm Minh Xuyên bị mấy trò bẩn bựa của Kỉ Thừa An làm cho cũng có chút muốn nhìn thấy Ôn Nhiên trong bộ quần áo nữ, thế nhưng, dù là đồ nữ, hắn vẫn chỉ chấp nhận được kiểu như Tiểu Lê, tức là có trang điểm, đội tóc giả các loại.
Ôn Nhiên là một người đàn ông trưởng thành bỗng nhiên mặc một chiếc áo ngủ gợi cảm như thế, trông thật kệch cỡm. Ngoài việc chướng mắt, hắn không thể tìm thấy chút mỹ cảm nào trong đó.
Mà Ôn Nhiên quả thật muốn phát điên, lại ngại chủ động nói mình muốn mặc, đành thử nói: "Em nghĩ cũng được mà, rất đẹp mắt."
Mặt Thẩm Minh Xuyên không hề có chút hứng thú nào.
Ôn Nhiên thấy thế, nhịn không được thấp giọng lẩm bẩm: "Mấy anh thẳng nam đều không có tình thú như thế sao."
"Hử, tình thú ư?" Thẩm Minh Xuyên nhướng mày, "Sao trông em như thật sự muốn mặc vậy?"
Em không phải, em không có, đừng có nói mò!
Cậu nháy mắt với Thẩm Minh Xuyên: "Chúng ta không thể nào phụ lòng tốt của nhà tài trợ được."
Thẩm Minh Xuyên: "...."
Cuối cùng, dưới ánh mắt đầy suy tư của Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên không kiềm chế được sự nóng lòng muốn thử, liền cầm đồ ngủ chạy vội vào nhà tắm.
Hứ, lão tử nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp động lòng người, cho cái tên thẳng nam mắt kém nhà ngươi phải lác mắt.
Sau khi tắm xong, Ôn Nhiên cầm lấy bộ đồ ngủ, rồi mới muộn màng cảm nhận được vài phần xấu hổ vừa nảy sinh. Nếu là trước đây, Ôn Nhiên ngoan ngoãn nhất định sẽ kịch liệt từ chối mấy chuyện thiếu liêm sỉ này.
Do dự một chút, Ôn Nhiên cắn răng, với suy nghĩ mặc vào thì hối hận một đêm, không mặc thì hối hận ba năm, bắt đầu mặc bộ đồ ngủ ấy vào.
Thiết kế của bộ đồ ngủ này chắc cũng cân nhắc đến việc ngực của người mặc có phần đầy đặn, cộng thêm Ôn Nhiên lại gầy, nên lúc mặc cũng không bị chật.
Hơn nữa... Ôn Nhiên mặc xong liền liếc nhìn mình trong gương. Vì vai diễn trong [Kiến trúc sư] cần, đợt này cậu không cắt tóc, tóc đã hơi dài, sau khi tắm xong lại thuận theo nước mà rủ xuống mềm mại, khiến khuôn mặt cậu có vẻ điềm đạm hơn, giấu đi vài nét cứng cỏi của nam giới, đôi mắt hiện lên vài phần trong sáng, mỹ lệ, khiến Ôn Nhiên trông cực kỳ hút hồn.
Ôn Nhiên nhìn bản thân mình trong gương, một mặt cảm giác mình vừa thô tục vừa bẩn thỉu, lại có thể... đi mặc đồ con gái, một mặt lại lấy thỏi son màu quyến rũ, thoa một chút lên đôi môi mình một cách đầy tâm cơ.
Càng lộ ra vẻ xinh đẹp rung động lòng người.
Trong phòng ngủ.
Thẩm Minh Xuyên vừa nhìn điện thoại, vừa nhẹ nhàng đẩy nôi cho Phiền Phiền để dỗ bé ngủ. Một người ba khác của nhóc sắp sửa làm ra một chuyện kinh thiên động địa, để phòng ngừa việc phản tác dụng hoàn toàn, gây ra bóng ma trong lòng cho nhóc con, nên hắn phải dỗ nhóc ngủ trước.
Vào buổi tối, Phiền Phiền cơ bản đều được Ôn Nhiên bế ru ngủ, ngày hôm nay đột nhiên lại biến thành người ba mà nhóc không thích lắm dỗ, trong lòng đang vô cùng kháng cự. Dù đôi mắt nhỏ đã díu chặt lại nhưng vẫn quật cường tỉnh táo, nhóc muốn chờ ba nhỏ ra dỗ mình.
Vì vậy Thẩm Minh Xuyên tìm một bài hát mà nhạc điệu lạc quẻ đến tận Nam Cực trong điện thoại của mình, bật lên rồi để bên tai Phiền Phiền làm bài hát ru. Có lẽ Phiền Phiền cũng bị mấy cái ma âm ấy làm tổn hại đến mức chịu không nổi, cuối cùng cũng chậm rãi nhắm mắt ngủ mất.
Hứ, muốn đấu với ba mày à con!
Cùng lúc đó, Ôn Nhiên cũng đã tắm xong bước ra ngoài.
Nghe được tiếng mở cửa, Thẩm Minh Xuyên đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị cay mắt khi nhìn sang, thế nhưng lại bị kinh ngạc đến sững sờ mất mấy giây.
Bộ đồ ngủ này thiên về thiết kế gợi cảm, phần ngực áo chữ V được làm bằng vải ren trong suốt, cảnh xuân bên trong như ẩn như hiện.
Mặc dù Ôn Nhiên không gợi cảm xinh đẹp đến mức khiến người ta phấn khích tột độ, nhưng nhờ độ rủ tốt của bộ đồ, vẫn có thể nhìn thấy hai điểm nhô lên, mê hoặc đến cực điểm.
Chẳng hề cay mắt chút nào.
Thậm chí còn đẹp đến không thể tưởng tượng nổi.
Tiểu Lê nóng bỏng gợi cảm lúc trước giờ cũng chẳng còn thấy đẹp ở đâu nữa.
Ôn Nhiên bị ánh mắt sâu thẳm của hắn nhìn, làn da bỗng phủ lên một màu hồng nhàn nhạt, thế nhưng tâm trạng cậu vẫn coi như ổn định, còn bình tĩnh xoay một vòng tại chỗ: "Đẹp chứ, Thẩm tiên sinh?"
Hô hấp của Thẩm Minh Xuyên chợt ngưng trệ.
Bởi vì dưới độ rủ quá tốt của bộ đồ, hắn thấy được đường cong vòng ba mơ hồ lộ ra phía dưới, mang theo vài phần gợi cảm mông lung, đặc biệt mê hoặc.
Ngày hôm nay vốn dĩ hắn không hề có chút hứng thú nào, lại bị Ôn Nhiên khiêu khích thế này, máu trong người nhất thời dồn xuống, giọng vì thế cũng khàn khàn đáp: "Vạn vật trên đời đều không thể sánh bằng."
"Hứ," Ôn Nhiên ngồi xuống đối diện với hắn, yêu kiều bắt chéo chân, vẻ mặt lại kiêu ngạo nói: "Cũng không biết mới nãy ai bảo là sẽ cay mắt chứ."
Thế này là đang mang thù sao, Thẩm Minh Xuyên như cười như không nhìn cậu: "Em có biết bây giờ mình đang ở trong tình trạng gì không?"
"Hửm? Tình trạng gì?"
"Là một con thỏ mũm mĩm rơi vào ổ sói," Thẩm Minh Xuyên sải bước tới bất ngờ khiến cậu không kịp đề phòng, hắn kẹp chặt Ôn Nhiên giữa ghế sofa và bản thân hắn, rồi khẽ nhéo vành tai đỏ ửng của cậu, "Đúng là một con thỏ vừa đơn thuần lại đáng thương."
"..." Ôn Nhiên ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhìn Thẩm Minh Xuyên, "Thẩm tiên sinh, anh muốn cắn từ cổ để ăn, hay là nuốt sống toàn bộ?"
Chủ động như vậy, mắt Thẩm Minh Xuyên sáng rực lên, vươn tay ôm lấy cậu: "Anh thích cắn cổ trước sau đó mới ăn sạch..."
Tính chất của loại đồ ngủ tơ tằm là khá trơn, khi ôm vào thì cảm giác không chỉ tốt bình thường. Trong lúc hắn còn đang chuẩn bị thực hành cái gọi là cắn trước rồi mới chiếm trọn, thì Ôn Nhiên bỗng dưng đẩy hắn ra: "Ai da! Không được, chỗ đó của em hôm qua bị thương rồi, bây giờ vẫn còn đau!"
Thẩm Minh Xuyên đang hừng hực khí thế: "......."
Hắn biết ngay mà, người này làm gì có chuyện chủ động như thế chứ, hóa ra là ghi thù!
"Dùng tay..."
"Ngày hôm nay lúc chụp hình tay em hơi bị đau, không có lực."
Ôn Nhiên mang vẻ mặt khiêu khích, nhưng còn chưa đến vài giây đã bị Thẩm Minh Xuyên ôm ngang người ném lên giường. Ôn Nhiên kêu lên một tiếng, liền nghe Thẩm Minh Xuyên nói: "Dùng chân thì cũng giống vậy thôi."
.......
Xong việc, bộ đồ ngủ vì sớm dính phải dịch thể khó tả mà bị ném qua một bên, giờ bộ đồ mà Ôn Nhiên mặc là đồ ngủ của bản thân. Cậu buồn ngủ tới mức cứ nằm lì trên giường, chịu đựng việc Thẩm Minh Xuyên lấy thuốc mỡ lạnh ngắt bôi vào bắp đùi trong của mình, còn sâu sắc lĩnh ngộ chân lý rằng không tìm đến cái chết thì sẽ không phải chết.
Ngày hôm sau, chị phụ trách bên JS gọi điện thoại tới, bày tỏ rằng mình đã đưa nhầm quà tặng của một nữ minh tinh nào đó cho cậu, nên mới xảy ra sự bối rối này. Chị ấy cảm thấy có lỗi sâu sắc về chuyện này, và cũng bày tỏ muốn gửi một phần quà khác tới.
Ôn Nhiên xoa thắt lưng, thảm vô cùng mà bày tỏ rằng mình không cần.
Ai biết được đồ cho nam ấy có phải cũng là dạng đồ ngủ gợi cảm hay không, lỡ đâu người nào đó chơi đến phát nghiện thì phải làm thế nào?
Chỉ còn hơn nửa tháng nữa là phải vào đoàn phim, ngoài công việc, Ôn Nhiên cố gắng dành ra rất nhiều thời gian để ở nhà chăm Phiền Phiền.
Đến ngày lễ tình nhân, bởi vì nhóc Phiền Phiền cảm thấy khó chịu do bị sốt cao, khiến hai người họ lo lắng không thôi, tuyệt nhiên cũng chẳng còn tâm trạng mà đón lễ.
Thế nhưng Ôn Nhiên vẫn nhận được một bó hoa làm bằng kẹo từ Thẩm Minh Xuyên, cùng một hộp chocolate nhãn hiệu nước ngoài nào đó được sản xuất với số lượng giới hạn chỉ 214 hộp.
Lần đầu tiên thực sự được trải qua ngày lễ tình nhân, Ôn Nhiên rất vui.
Cũng trong lúc đó, bộ phim mới của Mạnh Tinh Lan cũng đã bắt đầu chiếu từ ngày lễ tình nhân.
Bộ phim Mạnh Tinh Lan đóng vốn đã có không ít danh tiếng trên mạng, lại thêm việc năm ngoái y đã từng lợi dụng tên tuổi của Ôn Nhiệt để tạo nhiệt. Thêm vào đó, tạo hình và nội dung phim cũng góp phần đẩy mạnh, trong ngày đầu chiếu phim liền chiếm ba hotsearch.
Trong đó, Mạnh Tinh Lan chiếm giữ hai cái.
Phim chiếu được một tuần, thu về tỷ suất người xem cao tới 1.532%.
Mạnh Tinh Lan hoàn toàn nổi tiếng.
Thẩm Minh Xuyên ở bên này vẫn kiềm chế chưa ra tay, bây giờ vẫn chưa đến lúc. Bộ phim ấy dài 40 tập, một tuần mới chiếu được 8 tập, phải chiếu trong năm tuần thì mới chiếu xong bộ phim. Theo như tài khoản Weibo chính thức nói thì phần cao trào của bộ phim này nằm ở đại kết cục.
Bởi vậy giờ vẫn chưa phải thời điểm công bố sự thật, nhất định phải chờ cho Mạnh Tinh Lan lên đến đỉnh cao, đến lúc các loại quảng cáo, hợp đồng đại diện tìm đến.
Tháng 3, Ôn Nhiên đóng gói đồ đạc, xách theo túi lớn túi nhỏ, cực kỳ không muốn mà tạm biệt con trai và chồng, nhập đoàn làm phim [Kiến trúc sư].
Bởi vì phim mới của Viên Tuấn cũng trùng hợp quay cùng khu vực với bọn họ nên Đàm Mai đã tới đó trước hai ngày. Ngày Ôn Nhiên tới, chị đã ở đó chờ cậu.
Ngay khi vừa thấy Ôn Nhiên, Đàm Mai đã tặc lưỡi nói: "Thanh niên có khác, đúng là chịu được giày vò."
Ôn Nhiên: "....."
Bởi vì phải xa nhau một khoảng thời gian khá dài, Thẩm tổng để biểu đạt sự không nỡ mà tối qua đã đè cậu lên giường cho đủ vốn. Hôm nay, mỗi bước chân của Ôn Nhiên đều nhẹ bẫng, sắc mặt cũng thể hiện rõ là không hề được nghỉ ngơi tốt.
Phùng Chính Lâm đang chuẩn bị cho lễ khai máy, ông ấy là đạo diễn xuất thân chính thống, nên ở phương diện khai máy vào giờ lành cũng phải tính toán tương đối kỹ lưỡng. Ông ấy mời người tới xem giờ thì hôm nay 7 giờ 40 phút sẽ là giờ tốt để khai máy, khiến mọi người phải dậy sớm để tới trường quay.
"Đạo diễn Phùng." Ôn Nhiên theo thường lệ đi tới chào hỏi.
Phùng Chính Lâm vẫn đang loay hoay với máy móc, trong miệng cắn một điếu thuốc, đáp không rõ ràng: "Tới sớm vậy."
Còn không vì ngài quy định đến sớm như vậy sao! Ôn Nhiên thầm chế giễu trong lòng, cậu biết thói quen của Phùng Chính Lâm, cười đáp: "Cháu sợ không đến kịp giờ lành, vậy nên liền tới sớm."
"Ừm," Phùng Chính Lâm rất hài lòng với câu trả lời của cậu, "Kịch bản đã đọc hết rồi phải không, lát nữa còn phải làm quen với cảnh quay nữa chứ?"
Bởi vì sau đó bọn họ vẫn còn phải tập làm quen trong nửa tháng, nên cảnh quay này chỉ là để lấy giờ lành, sẽ không yêu cầu diễn viên phải có kỹ thuật diễn xuất cao siêu gì.
"Vâng cháu đọc rồi, để dựng cảnh xong, cháu và tỷ Tuyết Lị sẽ đối diễn một chút."
"Được, vậy cứ qua bên kia nghỉ ngơi chút đi, lát nữa sẽ khai máy."
Vu Tuyết Lị cũng đến ngay sau cậu. Dù sao cô và Ôn Nhiên cũng là người quen cũ, mặc dù khi quay [Sinh ra ảnh đế] chẳng mấy khi giao lưu và cũng khách sáo, nhưng so ra với việc không quen biết thì vẫn tốt hơn, phải không?
Hơn nữa, Vu Tuyết Lị cũng chủ động nói giúp cậu, đủ để chứng minh rằng cô cũng rất tán thưởng cậu.
"Chào buổi sáng, tỷ Tuyết Lị." Ôn Nhiên chủ động chào hỏi.
"Chào buổi sáng." Vu Tuyết Lị nhàn nhạt đáp lời, lại còn làm mặt lạnh thấp giọng châm biếm: "Cái gì mà ngày lành rồi còn bắt đến sớm bằng được, ngủ cũng không để người ta ngủ nữa."
Ôn Nhiên: "...."
Trợ lý của Vu Tuyết Lị dùng khẩu hình nói với cậu: "Là cáu bẳn do mới ngủ dậy đó mà."
Ôn Nhiên liền sáng tỏ, hóa ra ảnh hậu Vu cao lãnh như vậy cũng sẽ cáu bẳn khi mới ngủ dậy.
"Bên em có mang theo chanh thái lát và mật ong, hay để em pha một ly nước cho tỉnh táo?" Ôn Nhiên chủ động lấy lòng.
"Ừm, cảm ơn." Vu Tuyết Lị vẫn không lạnh không nhạt như trước.
Ngược lại, trợ lý của cô cố ý nói: "Vậy cảm ơn nhiều nha. Trước đây chúng tôi đã tới phim trường này rồi, nhiều côn trùng lắm, tỷ Tuyết Lị bảo tôi mua một lọ nước hoa rồi, để mai tôi mang sang cho thầy Ôn nhé."
Vu Tuyết Lị: "...."
Ôn Nhiên mỉm cười lịch sự đáp: "Cảm ơn."
Nam chính của bộ [Kiến trúc sư] do lúc nào cũng toàn tâm vùi đầu vào công việc, cơ bản không có thời gian để chỉnh đốn bản thân. Điển hình nhất là anh ta thường xuyên không cắt tóc, để thật dài rồi sau đó buộc thành một túm ở phía sau.
Sau khi hóa trang xong, Ôn Nhiên mặc bộ đồ tương đối tùy tiện, hợp với đuôi tóc phía sau, đáng yêu ngoài sức tưởng tượng.
Lên đồ xong xuôi, Ôn Nhiên tự chụp hai bức ảnh gửi cho Thẩm Minh Xuyên: Đẹp không anh?
Thẩm Minh Xuyên: Đáng yêu, muốn "mặt trời" ghê.
Ôn Nhiên: Vì sao là em đáng yêu, mà anh lại muốn mặt trời (tủi thân).
Thẩm Minh Xuyên: Bởi vì "mặt trời" còn được gọi là "nhật" đó.
Ôn Nhiên:.....
Kết thúc ngày đầu tiên, cả đoàn bước vào thời kỳ luyện tập, nói là nghiêm cẩn, thực ra là rất nhàm chán.
May mà bên cạnh sự nhàm chán ấy, thì trên mạng cũng có cung cấp chút tin tức để mọi người tiêu khiển.
Ví dụ như, tài khoản Weibo chính thức của JS đăng ảnh Ôn Nhiên mặc đồ ngủ đã qua chỉnh sửa.
Các cư dân mạng nhạy bén phát hiện một tấm ảnh chụp góc nghiêng của bộ đồ ngủ, ở dưới gáy Ôn Nhiên có dấu hôn vẫn còn tươi và đầy ám muội, khiến tất cả nhất thời sôi trào, cụm từ "Dấu hôn Ôn Nhiên" thoáng chốc đã bị đẩy lên hotsearch.
(Che mặt, dấu hôn sáng chói này, tôi lập tức đã có thể tưởng tượng ra 10000 chữ tiểu thuyết H.)
(Phần thức ăn chó ngày hôm nay, ngọt đến rơi răng.)
(Oa, thật là xấu hổ quá, thật là trào dâng quá, xin đừng nên sơ suất mà để bị lộ trắng trợn như vậy chứ!)
(Một cú vả mặt cực mạnh cho bọn anti dám bịa đặt hai người họ ly hôn, mặt có đau không?)
(Là chồng chồng giả mà vẫn còn xào couple nữa hả, da mặt cũng đủ dày đó.)
(Dấu hôn tẩy trắng cùng tìm hiểu chút nào?)
.....
Về sự kiện kết hôn giả, cũng không phải vì thời gian qua mà liền được bỏ qua. Dưới những tin tức liên quan đến Ôn Nhiên thì chuyện ấy liên tục được đề cập tới. May mà những fan hâm mộ chân chính của Ôn Nhiên vẫn còn rất nhiều, thêm cả việc Đàm Mai có mua một số thủy quân, các bình luận ủng hộ cho cậu đều được đẩy lên đầu.
Ôn Nhiên lấy điện thoại xem bình luận bên dưới tài khoản của tạp chí JS, thấy bình luận hot nhất là cái đề cập đến tiểu thuyết H kia, bên dưới đều gọi cô nàng là Thiên Ba thái thái.
Thiên Ba thái thái?!
Đó không phải là bút danh của em gái cậu sao?
Ôn Nhiên ấn vào xem nội dung trong Weibo của con bé, nếu là trước đây, khẳng định rằng cậu chỉ cho rằng người này là fan CP của cậu và Thẩm Minh Xuyên mà thôi. Ngay trang đầu tiên đã toàn các đoạn truyện ngắn xoay quanh cậu và Thẩm Minh Xuyên, tranh đồng nhân.
Còn có... việc con bé nói đến chuyện cập nhật chương mới cho bộ ABO kia.
Quả nhiên là Ôn Thiến.
Bài đăng mới nhất của con bé là cách đây 10 phút: (Che mặt) Hai người ấy còn nồng nhiệt hơn tôi tưởng tượng gấp mấy lần, các bảo bối không cần gấp, não bộ của tôi đã nắm bắt được rồi, từ mấu chốt: Áo ngủ play.
Ôn Nhiên: "...."
Cái này chẳng lẽ chính là vì quan hệ huyết thống, liên kết tâm linh sao?! Ngay cả chuyện áo ngủ play mà cũng không hẹn mà lại trùng khớp như vậy.
Ôn Nhiên suy nghĩ một chút, mang theo ý đồ xấu mà mở Tieba, ấn vào mục truyện của em gái mình, xem lại mục lục, rồi chụp màn hình phần tiêu đề, văn án và trang bìa, gửi vào Wechat cho Ôn Thiến.
Ôn Nhiên: (Hình ảnh)
Ôn Nhiên: ABO là cái gì thế?
Gửi xong, Ôn Nhiên liền giở bài cũ, tắt chuông Wechat, rồi tiếp tục ngồi nghiền ngẫm kịch bản.