Chương 59: Cảm lạnh

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc nhận được tin nhắn của Ôn Nhiên, Ôn Thiến còn đang trên lớp, vừa nhìn thấy ảnh anh trai gửi, nhất thời cả người nổi đầy gai ốc, suýt chút nữa là tay run đến nỗi rơi cả điện thoại.
Ôi trời ơi!
Tại sao anh trai nhóc lại có thể biết được bộ truyện này, điều này không khoa học chút nào!
Xong đời rồi, trong truyện nhóc viết bao nhiêu là kiểu trò ngốc nghếch, mấy đứa nhóc bọn họ thì nghĩ đó là đáng yêu, nhưng bị chính chủ đọc được thì quả thật là rất xấu hổ muốn độn thổ ngay tại chỗ.
Nhóc run run rẩy rẩy mở Weibo, chắc chắn là cái bình luận nhóc để lại trên Weibo của JS quá hot, tiếp đó bị ông anh trai chú ý tới, rồi bấm vào Weibo của nhóc nên mới phát hiện ra.
Nhưng mà nhóc chưa bao giờ để link của truyện ABO đó lên Weibo cả, chỉ có nói là cập nhật chương mới với độc giả mà thôi, lại không đăng đoạn ngắn nào lên, anh của nhóc rảnh rỗi đến mức nào mà lại đi tìm nguyên cả truyện ấy để đọc chứ.
Không đúng không đúng, dù anh trai nhóc có tìm được cả bộ truyện đó, thì nhóc cũng đâu có để lộ thông tin thật ở trên ấy đâu, anh trai nhóc không thể nào phát hiện ra tác giả là em gái mình được.
Bình tĩnh bình tĩnh!
Ôn Thiến mạnh mẽ an ủi mình, chắc chắn ông anh trai chỉ là đơn thuần không hiểu gì nên mới tới hỏi nhóc thôi.
Sau khi tỉnh táo lại, Ôn Thiến mở giải thích về ABO trên Baidu ra, chụp màn hình rồi gửi cho Ôn Nhiên, làm như không có chuyện gì xảy ra, nhắn: Trên Baidu giải thích hình như là một dạng giả thuyết về giới tính đó anh hai, hóa ra bình thường anh toàn xem mấy thứ linh tinh gì không vậy!
Chờ tới lúc Ôn Nhiên thấy được tin nhắn này, cậu liền cảm thấy nghẹn lời ngay tại chỗ.
Cậu đánh giá thấp độ mặt dày vô sỉ của em gái mình rồi.
Suy nghĩ một chút, cậu nhắn lại: Tình cờ thấy trên trang đầu, cảm thấy rất tò mò nên anh mới bấm vào xem thử mấy chương, sốc đến mức không nói nên lời. Suy nghĩ của mấy cô nhóc bây giờ thật đáng sợ.
Ôn Thiến: →_→ Anh đang chê bai fan đấy à?
Anh chỉ chê bai mỗi em thôi!
Ôn Nhiên: Mấy cái truyện sắc hiệp cấp H thế này khiến anh mày thấy khó chịu, anh sẽ báo cáo ︿( ̄︶ ̄)︿
Ôn Thiến:....
Vậy thì chẳng những độc giả đang mong chờ sẽ khóc ròng, mà nhóc cũng sẽ đau lòng vô cùng.
_______ Bộ truyện nhóc đăng suốt mấy tháng trời, giống như là đứa con ruột của mình vậy, nếu thật sự bị báo cáo, thì nhất định phải đối mặt với việc bị xóa bài đăng.
Nhóc hiểu là chắc chắn ông anh trai đã biết mình là tác giả rồi, bởi vậy mới mặt dày bám chặt lấy em gái mình như vậy.
Ôn Thiến: X﹏X được rồi, em thừa nhận rằng em là tác giả, nhưng mà làm sao anh phát hiện được?
Ôn Nhiên: Cứ gọi anh là Sherlock Holmes.
Ôn Thiến: Đồ không biết xấu hổ! Anh nhất định là lúc về nhà đã lén lút xem trộm máy tính của em.
Thông minh thế.
Ôn Nhiên có hơi chột dạ, liền ra vẻ anh trai, giáo huấn cô nhóc: Tuổi còn nhỏ mà không lo học hành đàng hoàng, mấy thứ vớ vẩn này thì biết nhiều thế? Anh đã nói với em rồi đó Ôn Tiểu Thiến, em phải biết điểm dừng chứ.
Ôn Thiến: Em xin anh đấy, anh đừng có lạc hậu thế được không, giờ đã là năm 8012 rồi, cũng không phải là sống ở nơi không có internet, mấy thứ này đọc nhiều, tìm hiểu nhiều là sẽ biết.
Ôn Nhiên:....
Ôn Thiến bỗng nhiên hào hứng hẳn lên, gửi liên tiếp mấy tin qua: Nhưng mà anh hai, có phải anh đọc truyện rồi không, có phải là anh với anh Minh Xuyên lúc bình thường cũng y hệt như thế không!
Ôn Nhiên: Bọn anh không thể nào làm liên tục một tuần được, cảm ơn em.
Ôn Thiến: Các loại tình thú kia đều thử đi, nếu chưa thử cũng không sao, hôm nào em sẽ đưa anh toàn bộ bản tóm tắt, hai anh có thể thử từng cái một nhé
Ôn Nhiên: Im miệng, cút đi!
Ôn Nhiên cho rằng Ôn Thiến chắc chắn chỉ nói đùa mà thôi, không ngờ là qua vài ngày, cậu thật sự nhận được một bản word được gửi từ em gái mình, bên trong chứa đầy các loại trò chơi không thể miêu tả nổi, còn sợ là cậu đọc không hiểu nên đặc biệt chèn thêm cả hình ảnh vào.
Cô nhóc này còn đặt tên file word là: Phiên bản đặc biệt của sách xuân cung đồ.
Ôn Nhiên trực tiếp đưa cô bé vào danh sách đen.
.....
Thoáng cái đã qua nửa tháng, khi bộ [Kiến trúc sư] bắt đầu chính thức bấm máy, thì phim truyền hình của Mạnh Tinh Lan cũng đón tập cuối cùng.
Trong hơn một tháng này có thể nói Mạnh Tinh Lan là ông hoàng của các tiêu đề trên Weibo, gần như mỗi ngày đều có thể nhìn thấy y trên hot search, nào là có tài nhưng thành danh muộn, chàng trai báu vật đã xuất hiện, làm Ôn Nhiên đến cả lướt Weibo cũng không thể yên ổn, đâu đâu cũng có bóng dáng của y.
Thậm chí lần trước dùng ứng dụng để gọi đồ ăn khuya về, đến cái túi ở bên ngoài cũng là do y quảng cáo, làm hại Ôn Nhiên đau bụng cả nửa ngày.
Cuối cùng, cơ hội phản công của họ cũng đã đến.
Đêm đó chiếu tập cuối cùng, Mạnh Tinh Lan vững vàng chiếm vị trí đầu tiên trên hot search, người của Đàm Mai bên này cũng nhân cơ hội hot này, bắt tay với một phóng viên của studio giải trí không mấy tên tuổi tuồn ra đoạn video hẹn hò của Mạnh Tinh Lan và Đàm Hoài mà họ vẫn đang giữ, đồng thời đưa ra bằng chứng chính xác rằng Đàm Hoài đã kết hôn tại nước Y, kết hợp cùng với mấy tài khoản tiếp thị có quen biết, nhất loạt đẩy thẳng chuyện này lên top tìm kiếm.
Weibo nhất thời bùng nổ.
Đợt này bọn họ làm vô cùng kín đáo, khiến cho kẻ thù bị đánh bất ngờ không kịp trở tay, chưa tới một tiếng, cụm từ "Mạnh Tinh Lan tiểu tam" bay thẳng lên hạng nhất, bên cạnh còn kèm theo chữ "hot" đỏ rực.
Bài đăng cuối cùng trên Weibo của Mạnh Tinh Lan là một ảnh chụp màn hình Weibo, nguyên bản là có hơn 10 vạn điều đều là những lời tỏ tình, chưa tới một đêm, trên top là hơn 50 vạn bình luận, toàn bộ top comment đều là từ thương yêu y đến chết đi sống lại biến thành những lời lên án, chửi rủa công khai.
(Nghe nói anh là tiểu tam, là kẻ phá hoại gia đình người khác thật sao?)
(Hóng drama, đặt gạch hóng dưa)
(Càng nổi tiếng càng bị ghét ha ha ha ha, cho mấy người hàng ngày cứ thổi phồng anh trai Bạch Liên Hoa thanh cao thoát tục của mấy người đó.)
(Làn sóng này rõ ràng là có âm mưu từ trước! Dù thế nào vẫn tin tưởng anh, chờ màn vả mặt!)
([nôn] chúc tất cả tiểu tam trên đời đều không được chết tử tế)
...
Bên quan hệ xã hội của Mạnh Tinh Lan cũng rất thông minh, họ không phủ nhận bằng chứng trước mắt, ngược lại còn tẩy trắng bằng cách ám chỉ rằng Mạnh Tinh Lan không hề biết đối phương đã kết hôn, là thật lòng yêu đối phương, khắc họa hình tượng Tiểu Bạch Liên vô tội một cách sinh động.
Tình thế lập tức đảo ngược.
Những người hâm mộ được thoải mái một chút, lập tức ngẩng đầu trở lại, trái lại còn quay sang Weibo của Đàm Hoài để công kích lão là lừa dối hôn nhân, là tra nam.
Hình tượng của Mạnh Tinh Lan chính là Bạch Liên Hoa, fan đều sợ hắn bị bắt nạt không tranh giành, sức chiến đấu càng lúc càng mạnh, thoáng cái đã lôi tổ tông mười tám đời nhà Đàm Hoài ra mà mắng chửi.
Ngay cả Đàm Mai bên này cũng không nghĩ rằng bọn họ có chửi hăng đến vậy.
Với năng lực ứng biến cực mạnh, Đàm Mai lập tức tìm người dẫn dắt dư luận, cùng "chung một chiến tuyến" với fan của Mạnh Tinh Lan, đem tất cả bằng chứng về việc Đàm Hoài ngủ với tiểu minh tinh xinh đẹp, diễn xuất dở tệ, chèn ép đồng nghiệp tung ra, đồng thời còn tặng hắn một hot search miễn phí.
Trên mạng nổi lên một làn sóng tẩy chay Đàm Hoài vô cùng mạnh mẽ, thanh thế hung dũng, trực tiếp dẫn đến sự sụt giảm nghiêm trọng giá cổ phiếu của công ty Đàm Hoài.
Fan của Mạnh Tinh Lan vui như mở hội, tuy rằng ngứa mắt tên cầm thú Đàm Hoài, nhưng mà ca ca của bọn họ vô tội, thế là đủ rồi, nhận ra bộ mặt thật của tên tra nam, ca ca xứng đáng với người tốt hơn, vân vân.
Các kiểu bài đăng than thở khóc lóc.
Đáng tiếc, niềm vui này còn chưa kịp dâng trào, Đàm Hoài bên kia đã đăng Weibo.
Đàm Hoài: @ Mạnh Tinh Lan: bán đứng tôi thuận lợi quá nhỉ, tôi có vợ con hay không, chẳng phải trong lòng cậu chính là người rõ nhất hay sao? (ảnh chụp màn hình)
Trong ảnh chụp màn hình chính là lịch sử cuộc trò chuyện giữa lão và Mạnh Tinh Lan trên Wechat, ngày hiển thị trên đó là vào tháng 4 năm ngoái.
Mạnh Tinh Lan: Đàm tổng, ngài đổi ảnh đại diện rồi ạ?
Đàm Hoài: Đúng vậy, là con tôi, đáng yêu chứ?
Mạnh Tinh Lan: A, ngài đã kết hôn rồi?
Đàm Hoài: Tôi đã kết hôn lâu rồi, họ đều đang ở nước Y.
.....
Ôn Nhiên xem tấm ảnh đó mà cười đến mức đập giường loạn lên, quả báo nhãn tiền đó, cái này gọi là gậy ông đập lưng ông, bây giờ đúng là náo nhiệt thật mà.
Trên mạng đều là những tiếng mắng chửi tra nam, tiểu tam.
Lần này chẳng cần tới Đàm Mai thêm dầu vào lửa, chính bọn chúng cũng đã tự đấu đá nhau tới lưỡng bại câu thương.
Cậu cực kì thích xem mấy cái tình tiết chó cắn chó thế này, chỉ một từ thôi: sảng khoái!
"Đối tượng chúng nghi ngờ đầu tiên chắc chắn là chúng ta, xảy ra chuyện lớn như vậy bọn chúng đi khắp nơi tìm người để đổ tội, phân tán sự chú ý, lần này em chắc chắn phải chú ý đấy, đừng để bị nắm thóp được scandal nào." Đàm Mai ở trong điện thoại dặn cậu.
Ôn Nhiên không để tâm lắm nói: "Chị yên tâm, giờ bọn em chỉ ở trong đoàn phim, làm sao mà có scandal gì được."
"Chị chỉ sợ em phấn khích quá lại đi 'thích' lung tung thôi." Dù sao mấy loại chuyện ấy cũng không phải là chưa từng xảy ra.
Ôn Nhiên: "Em sẽ không làm chuyện ấy trên tài khoản chính của em đâu, Đàm thái hậu nương nương cứ yên tâm ạ."
"Chị không dám nhận đâu," Đàm Mai bị cậu chọc cười, còn nói, "Được rồi, có chuyện này, bên đài Tây Qua chuẩn bị sản xuất một chương trình thực tế tên là "Kết hôn cùng tình yêu", chương trình này sẽ quay lại cuộc sống thường ngày của các ngôi sao cùng chồng hoặc vợ họ làm chủ đạo, mỗi lần quay sẽ là từ thứ sáu đến chủ nhật, ghi lại cuộc sống thật trong hai ngày ba đêm, và hoàn thành ít nhất một nhiệm vụ nhỏ, đưa cuộc sống hôn nhân của mình cho công chúng cùng biết. Em và Thẩm tổng có hứng thú không?"
".... Bọn em đâu phải vì tình yêu mà kết hôn đâu, sẽ bị mắng mất."
"Sao lại thế được, hai người chỉ cần mỗi ngày sống ngọt ngào một chút, rắc thật nhiều 'cẩu lương', anti-fan có lăn lộn viết mấy thứ tố cáo linh tinh thì cũng vô dụng thôi."
Đài Tây Qua đã sản xuất hai chương trình thực tế, những phản hồi nhận được vô cùng tốt. Đến giờ chuyện sản xuất chương trình thực tế "Kết hôn cùng tình yêu" mới chỉ manh nha một chút, mà đã được đa số khán giả cực kỳ mong chờ, cũng tích cực đề cử mấy cặp đôi mà họ muốn được thấy.
Trong đó, Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên là có số lượng được đề cử nhiều nhất, một phần là fan thật sự muốn xem về họ, một phần là anti-fan muốn lấy chuyện đó làm trò cười mà thôi.
Cũng có rất nhiều fan muốn xem cuộc sống của "người giàu" là như thế nào, nếu Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên cùng quay chương trình này, có thể nói đây chính là một cuộc triển lãm hoàn hảo.
Tổ chương trình tới tìm Đàm Mai, hỏi ý kiến của chị.
Đàm Mai biết có cơ hội tới, tính cách của Ôn Nhiên không tệ, hình ảnh của Thẩm Minh Xuyên lại là tổng tài bá đạo, được các cô gái trẻ cực kỳ hoan nghênh, cuộc sống thường ngày của họ mà được phát sóng thì tuyệt đối có thể làm chói mắt của vô số người hâm mộ.
Ôn Nhiên ngồi xếp bằng trên giường, vô thức ôm lấy cái gối lông xù lại: "Em phải bàn bạc với Minh Xuyên một chút đã, cứ cho là em đồng ý, thì cũng chưa chắc anh ấy đã đồng ý."
"Không vội, hai người cứ suy nghĩ thật kỹ đi, tất cả đều dựa vào mong muốn của cả hai, còn chị thì đề nghị hai người nên tham gia."
"Vâng."
Ôn Nhiên ngoài miệng thì nói thế, nhưng cậu cũng không bàn lại chuyện này với Thẩm Minh Xuyên, bởi hắn nhất định sẽ chiều theo ý cậu, nhưng cậu biết Thẩm Minh Xuyên thực ra không thích thậm chí là ghét phải lộ diện trước mặt công chúng, nhưng hắn lại có thể vì cậu mà hết lần này đến lần khác phá vỡ nguyên tắc của bản thân.
......
Tất cả những gì về Mạnh Tinh Lan trên mạng đều là sóng gió ngập trời, Ôn Nhiên để ý được hai ngày rồi cũng chẳng theo nữa, dù sao thì Mạnh Tinh Lan lần này nhất định sẽ bị dìm không thương tiếc rồi, rất khó có ngày ngóc đầu lên được.
Kể cả muốn ngóc đầu lên, Thẩm ba ba không đồng ý, thì cũng là phí công.
Đàm Hoài cũng bị bóc mẽ đến mức không còn gì, trên Weibo còn xuất hiện tài khoản của vợ lão không biết là thật hay giả, ở ngay trên mạng đã lên tiếng rằng chuẩn bị ly hôn, chuyện đó cũng chẳng biết là thật hay giả luôn, nhưng mà Ôn Nhiên cũng chẳng còn hứng thú muốn biết nữa.
Toàn tâm toàn ý của cậu đều tập trung vào việc quay bộ [Kiến trúc sư], đây là bộ phim điện ảnh đầu tiên mà cậu đóng chính, cậu muốn mình phải thật sự tập trung vào nó.
Thoáng cái đã tới mùa xuân cỏ xanh chim hót.
Thời điểm này năm ngoái, cậu chỉ vừa mới mang bầu, cậu từ trạng thái ăn gì nôn nấy biến thành trạng thái nhìn thấy gì cũng muốn ăn ngay cái đó.
Vậy mà chớp mắt thôi, Phiền Phiền cũng đã lớn thế này rồi.
Ôn Nhiên thương xuân buồn thu cảm thán một trận, còn chưa được đắm mình trong nắng ấm mùa xuân, cảm nhận khí tức xuân sang được mấy ngày, bất ngờ một đợt rét tháng ba ùa tới, cậu không may bị cảm lạnh.
Để không làm lỡ tiến độ, Ôn Nhiên không nói rằng bản thân không được khỏe, vẫn cố gắng chống đỡ để quay phim tiếp.
Ôn Nhiên mà bị cảm thì không dễ bị nghẹt mũi, chỉ thấy cả người choáng váng, đầu óc không tỉnh táo.
Người bị bệnh thường dễ yếu đuối, Ôn Nhiên bắt đầu nhớ Thẩm Minh Xuyên, nhớ Phiền Phiền.
Tuy rằng gần như mỗi ngày đều gọi video, nhưng thấy được mà không chạm được. Phùng Chính Lâm sắp xếp thời gian quay rất chặt chẽ, nhẩm tính một chút, cậu đã gần hai tháng không được gặp họ rồi.
Hôm nay sẽ quay cảnh Ôn Nhiên đi đấu thầu, cũng chính là tình tiết nam chính bị bỏ rơi khiến anh ta rơi vào vực sâu cuộc đời.
Ôn Nhiên một thân tây trang phẳng phiu, rất hợp với kiểu tóc nhỏ kia, không quá cầu kỳ cũng rất ra dáng một nhà thiết kế, có một vẻ đẹp vừa phong trần vừa nhã nhặn.
Địa điểm quay là một phòng họp lớn, ngồi phía dưới là các nhân viên của các công ty đấu thầu khác, chuyên gia đánh giá thầu, các công ty mời thầu, vân vân, đều là mặc tây trang đi giày da. Biết rất rõ ràng mọi người đều là diễn viên, nhưng thoạt nhìn lại cực kỳ có phong thái của giới tinh anh, Ôn Nhiên bỗng dưng vô cớ có chút căng thẳng.
Sau khi mọi người vào vị trí, đạo diễn hô action, Ôn Nhiên ung dung bình tĩnh bước lên bục thuyết trình, thử mic một chút, rồi nói: "Kính thưa quý vị, xin chào buổi sáng tất cả mọi người! Tôi là Từ Kính đến từ công ty Tự Gia Kiến, hôm nay tôi tới đây đại diện cho công ty mình để thực hiện dự án đấu thầu này."
Nói rồi, Ôn Nhiên cầm một tập tài liệu đang được niêm phong đặt trên bục thuyết trình, cũng giơ lên trước mặt tất cả quan khách để kiểm chứng rằng đó là tập tài liệu kín chưa được mở, ngay khi cậu đang định cầm dao rọc giấy để mở chúng, Phùng Chính Lâm liền hô: "Cắt!"
Ông nói: "Tiểu Ôn, sao cậu lại cứng ngắc thế, cơ thể khó chịu sao?"
"Cháu vẫn ổn ạ, do cháu hơi căng thẳng, cháu xin lỗi."
Trạng thái căng thẳng chính là một điều không chuyên nghiệp trong quá trình rèn luyện của diễn viên.
Phùng Chính Lâm xua tay: "Cơ thể khó chịu thì đừng cố gắng chịu đựng, quay lại một lần nữa, không được thì cậu về nghỉ đi, sẽ quay cảnh khác trước."
Trạng thái của diễn viên ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng phim, Ôn Nhiên gật đầu: "Vâng, cảm ơn đạo diễn Phùng."
Nghỉ ngơi một lát, lần quay thứ hai bắt đầu.
Ôn Nhiên điều chỉnh lại trạng thái tâm lý thật tốt, cuối cùng cũng không còn căng thẳng nữa, nhưng cơ thể cậu thì thực sự đang khó chịu vô cùng, không thể tập trung tinh thần, khó có thể nhập tâm để diễn, chỉ vừa mới mở được phong bì tài liệu, đạo diễn Phùng lập tức hô cắt.
Ông khoát tay: "Cậu về nghỉ ngơi trước đi, chuẩn bị quay cảnh tiếp theo, Tuyết Lị đến chưa?"
Tiểu Lâm nhanh chóng chạy tới đỡ Ôn Nhiên: "Anh Nhiên, anh có sao không, sao sắc mặt lại khó coi thế, để em đưa anh đi bệnh viện."
"Không nghiêm trọng thế đâu," Ôn Nhiên yếu ớt cười cười, "Uống thuốc là được rồi."
Trở lại phòng nghỉ, Tiểu Lâm đỡ cậu ngồi xuống: "Anh Nhiên, anh nghỉ ngơi một lát nhé, em đi lấy thuốc và nước ấm."
Ôn Nhiên gật đầu, Tiểu Lâm nhanh chóng chạy đi, âm thanh động tác của cậu nhóc ấy không lớn, nhưng lại khiến tai của Ôn Nhiên ong ong lên cực kỳ khó chịu, tay cậu đỡ lấy cái đầu đang đau nhức từng cơn, ngay cả tẩy trang cũng chẳng có sức mà làm, hơi thở nặng nề.
Lần cảm lạnh này rõ ràng là nghiêm trọng hơn cậu tưởng tượng nhiều.
"Anh Nhiên, thật sự không tới bệnh viện à?"
Lúc Ôn Nhiên uống thuốc, Tiểu Lâm lo lắng hỏi lại, thoạt nhìn trạng thái của cậu bây giờ không phải là uống thuốc xong có thể lạc quan rằng không có việc gì.
Ôn Nhiên xua tay để Tiểu Lâm đi ra ngoài, cậu muốn nghỉ ngơi một chút.
Ở đây không có hệ thống sưởi, Tiểu Lâm cứ nói mãi vì muốn cậu về khách sạn để nghỉ ngơi, Ôn Nhiên chỉ cảm thấy như có hàng trăm con vịt đang kêu ầm ĩ bên tai, cậu phải tùy tiện tìm một cái cớ là mình muốn ăn miến chua cay ở quán gần đây mới có thể đuổi được cậu nhóc này đi.
Thật vất vả mới khiến mọi thứ xung quanh yên tĩnh lại, Ôn Nhiên nghĩ cuối cùng cũng được dễ chịu, mới vừa hơi ngả lưng ra sau một lúc để nghỉ ngơi thì cửa phòng lại mở ra, giọng Tiểu Lâm yếu ớt truyền đến: "Anh Nhiên..."
Ôn Nhiên bị thằng nhóc chọc cho phát điên, cắt ngang lời nhóc: "Anh đã nói là anh không về khách sạn, không đi bệnh viện, em có thôi đi..."
Chữ còn lại trực tiếp bị nghẹn lại trong cổ họng, bởi vì khi cậu nhìn ra cửa, là Thẩm Minh Xuyên đang bế Phiền Phiền đứng ở đó.
Hắn mặc một chiếc áo khoác dáng dài, đứng ngược sáng, dáng người cao lớn.
Chỉ một cái liếc mắt, bao nhiêu phiền muộn trong lòng Ôn Nhiên, đã được một dòng nước ấm lấp đầy, trái tim đập rộn ràng không ngừng, dường như muốn bay ra khỏi lồng ngực, cảm giác hạnh phúc như muốn tràn cả ra ngoài.
Lần đầu tiên cậu cảm nhận được như vậy, nhìn thấy người mình thích, chính là hạnh phúc đến thế đó.
Thẩm Minh Xuyên sợ cảm lạnh có thể lây, liền đưa Phiền Phiền đang tay chân khua khoắng loạn xạ khi thấy Ôn Nhiên cho Tiểu Lâm bế, sau đó bước nhanh tới chỗ cậu, giọng nói lạnh lùng và cứng rắn nói: "Bị cảm lạnh mà không đến bệnh viện, cũng chẳng chịu về khách sạn, ngủ ở nơi này em muốn bệnh còn nghiêm trọng hơn nữa à?"
Ôn Nhiên lại ngây ngốc nhìn hắn, khuôn mặt suy yếu cười khúc khích, có vài phần tư thái của mỹ nhân ốm yếu.
Thẩm Minh Xuyên khẽ nhíu mày, đưa tay sờ trán cậu một cái liền phát hiện bị sốt rồi.
Hắn tức giận đến nỗi muốn đưa cái người không biết chăm sóc bản thân này đè lên đùi mà đánh một trận, nghiêm mặt nói: "Em không cần phải giả vờ đáng yêu, có phải nếu anh không đến thì em có sốt đến phát ngốc cũng..."
Thẩm Minh Xuyên đang nói thì ngừng lại, bởi Ôn Nhiên đang ngồi yên đột nhiên lại vươn tay ra ôm lấy hông hắn, thân mật cọ cọ mặt lên người hắn, cực kỳ nũng nịu giống hệt một đứa bé.
Trong lòng Thẩm Minh Xuyên dù có nghìn vạn lần tức giận, thì cũng bị hành động đáng yêu này làm cho tan biến.
Hết chương 59.