Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 72: Phiên ngoại (2) - Lần mang thai thứ hai (Thượng): Chuyện sinh con không dễ
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Nhiên sau khi giành được giải thưởng danh giá trong lĩnh vực phim truyền hình, và bộ phim điện ảnh hợp tác cùng Cố Danh Thành cũng được đề cử tại một giải thưởng uy tín, sự nghiệp diễn xuất của cậu ngày càng thăng hoa. Đang ở đỉnh cao của sự nghiệp và cuộc sống, Ôn Nhiên quyết định tạm dừng công việc, ra nước ngoài học tập và trau dồi thêm.
Tiện thể... sinh thêm đứa thứ hai.
Lần này, Đàm Mai cũng ủng hộ quyết định của cậu. Bởi lẽ, để sự nghiệp diễn xuất của Ôn Nhiên có thể đột phá hơn nữa, cậu cần phải trau dồi thêm, không thể nóng vội.
Đúng lúc đó, Thẩm Minh Xuyên cũng cần ra nước ngoài công tác một thời gian, thế là gia đình ba người họ tạm thời chuyển đến nước M. Ông ngoại của Thẩm Minh Xuyên cũng đang sống ở đó, tiện cho người thân trong nhà chăm sóc lẫn nhau.
Ở nơi đất khách quê người, vì có chồng và con trai bên cạnh, nên ngoài những ngày đầu đi học gặp chút khó khăn do rào cản ngôn ngữ khiến Ôn Nhiên hơi sốt ruột, thì mọi thứ khác cậu đều thích nghi rất tốt.
Dù vậy...
Chuyện có đứa thứ hai không phải cứ dễ dàng mà có được.
Lần trước có được bé Phiền Phiền đã là một sự may mắn lớn của hai người rồi, giờ đến đứa thứ hai, họ cố gắng mãi nửa năm trời mà vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.
Ngược lại, ai đó, không biết có phải vì đã tích lũy quá nhiều trong suốt ba mươi năm trước hay không, mà cái tính lãnh đạm trước kia đã dần biến mất, nhu cầu bắt đầu trở nên đáng sợ hơn.
Lúc đầu còn đỡ, dần dần Ôn Nhiên phát hiện ra người này càng ngày càng hăng hái, càng lúc càng biến thái, cuối cùng còn dùng đủ mọi thủ đoạn vô sỉ, có thể sánh ngang với một cậu trai hai mươi tuổi, hơn nữa thể lực còn rất... dồi dào.
Ôn Nhiên biết thực ra Thẩm Minh Xuyên cũng không vội có đứa thứ hai đến thế đâu, chỉ là mượn cớ để "cày cấy" thôi. Vì thế, không biết Ôn Nhiên đã bị hắn ăn sạch sẽ bao nhiêu lần rồi.
Cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng có một ngày cậu sẽ kiệt sức mà chết mất.
Hôm nay, Ôn Nhiên tan tiết sớm, cậu muốn tranh thủ tập thể dục. Cậu để ông ngoại Thẩm – người vẫn thường đưa đón Phiền Phiền đi học – ở nhà nghỉ ngơi, còn mình tự đi đón Phiền Phiền ở nhà trẻ về.
Phiền Phiền đã hơn bốn tuổi, vẫn còn hơi nói lắp như mọi khi, thế nhưng lại có năng khiếu học tiếng Anh. Ở nước M hơn nửa năm, giờ nhóc đã nói tiếng Anh rất lưu loát, không hề gặp trở ngại nào trong việc giao tiếp với các bạn nhỏ khác.
Lúc Ôn Nhiên tới đó, Phiền Phiền đang chơi trò chơi với các bạn, vừa thấy Ôn Nhiên, nhóc đã nói tạm biệt với các bạn khác, vội vàng chạy qua với ba.
"Ba!" Phiền Phiền nhanh chóng chạy đến trước mặt Ôn Nhiên rồi ôm chầm lấy chân cậu, ánh mắt lấp lánh nhìn ba, "Ba ơi, bế con!"
Ôn Nhiên cười, cúi người bế nhóc lên, hôn lên má con trai: "Hôm nay con có ngoan không?"
Phiền Phiền rầm rì đáp: "Con rất ngoan!"
"Cái tính này..." Ôn Nhiên bất đắc dĩ lắc đầu, rồi cười nói với cô giáo đứng bên cạnh: "Cảm ơn cô giáo đã chăm sóc cháu, chúng tôi xin phép về trước."
Cô giáo trẻ có lẽ hiếm khi gặp được một người đàn ông phương Đông đẹp đến vậy, cô bị nụ cười thường ngày của Ôn Nhiên làm cho đỏ bừng mặt: "Không có gì ạ."
Ôn Nhiên đang định bảo Phiền Phiền chào cô giáo, thì cậu cúi đầu thấy một cô nhóc ôm con thỏ bông chạy đến. Cô bé có mái tóc vàng, đôi mắt xanh, mặc một chiếc váy công chúa đáng yêu như búp bê đã chạm đúng điểm yếu mềm của Ôn Nhiên.
Trời ơi! Thật sự muốn... có đứa con gái như vậy quá.
Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé tò mò quan sát Ôn Nhiên, nói: "Chú là ba của bạn Thẩm Vân Thiệu ạ?"
Ôn Nhiên gật đầu: "Đúng vậy, chào con, bé con."
"Con chào chú," cô bé lễ phép chào hỏi, "Con là bạn gái của Thẩm Vân Thiệu ạ."
Lời nói ngây thơ hồn nhiên ấy khiến cả Ôn Nhiên và cô giáo đều bật cười. Trẻ con còn nhỏ chưa hiểu mọi chuyện, chơi với ai vui thì sẽ bắt chước người lớn gọi bạn trai, bạn gái.
Nhưng mà, nếu đây thật sự là con dâu của cậu, thì Ôn Nhiên nhất định sẽ rất vui mừng, dù sao thì cô bé cũng rất đáng yêu, dễ thương.
Phiền Phiền cãi lại: "Không phải."
Cô giáo cười bế cô bé con lên, cô nhóc chu môi lên: "Phải."
Phiền Phiền kiêu ngạo quay mặt sang chỗ khác.
Bởi vì hiểu Thẩm Minh Xuyên, nên đối với cái tính cách có phần giống hắn của Phiền Phiền, Ôn Nhiên cũng đoán được đôi chút. Nhìn thái độ này của Phiền Phiền, nhất định là nhóc không thích chơi với cô bé này lắm, nhưng cũng sẽ không làm tổn thương cô bé, bởi thế nên mới lựa chọn cách hậm hực và ngó lơ như vậy.
Ôn Nhiên hơi ngại, lại không biết phải hòa giải mối quan hệ giữa hai đứa nhỏ này thế nào, chỉ có thể cười hỏi cô bé con: "Cathy, sao con lại thích Vân Thiệu nhà chú thế?"
Bé con ngọt ngào đáp: "Bởi vì cậu ấy trông rất đẹp trai ạ."
Ôi chao, đáng yêu quá đi mất! Quả nhiên là tư duy của trẻ con, Ôn Nhiên bị cô bé chọc cười. Phiền Phiền càng lớn, gen trội càng thể hiện rõ: chân dài, khuôn mặt đẹp trai, lại có khí chất. Giữa những đứa trẻ cùng tuổi, nhóc càng nổi bật hơn, khiến các bạn nhỏ khác rất yêu thích.
Trước đây lúc đi nhà trẻ ở trong nước, suýt chút nữa đã bị một bạn nhỏ ở lớp Lá cưỡng hôn.
Lúc này, Phiền Phiền len lén kéo tay áo Ôn Nhiên, ý muốn về nhà.
Ôn Nhiên nắm chặt tay nhóc, nói: "Chú và Vân Thiệu phải đi về rồi, lúc nào rảnh con qua nhà chú chơi nhé?"
Cô bé con vừa nghe thấy Ôn Nhiên mời mình đến nhà chơi thì liền nở một nụ cười ngọt ngào, đáp: "Dạ vâng."
Chào tạm biệt cô giáo và bé con đáng yêu, Ôn Nhiên bế Phiền Phiền quay về xe. Phiền Phiền liền bảo: "Bạn ấy không phải, không phải là bạn gái con."
Ôn Nhiên trêu Phiền Phiền: "Cathy xinh như thế, sao Phiền Phiền lại không thích bạn ấy vậy?"
"Phiền Phiền, Phiền Phiền chỉ muốn ở với ba thôi, không muốn bạn gái."
Ôn Nhiên cười không ngớt. Trẻ con ở tuổi này sợ nhất là phải rời xa ba mẹ, có lẽ nhóc con này đã nghe ở đâu đó rằng nếu có bạn gái thì sẽ phải xa ba mẹ, cho nên nhóc mới có suy nghĩ như thế kia.
Suy nghĩ một lát, Ôn Nhiên liền giảng giải cho Phiền Phiền: "Bạn gái cũng chính là những bạn là con gái, cũng sẽ chơi với Phiền Phiền như lúc con chơi với các bạn trai vậy, sẽ không ở chung với Phiền Phiền. Con chơi cùng với các bạn ấy cũng không sao cả, hơn nữa con còn phải bảo vệ các bạn gái, không được để người khác bắt nạt các bạn ấy, Phiền Phiền hiểu không?"
"Dạ." Phiền Phiền hiểu hiểu không không, nhóc con lại ôm lấy cổ Ôn Nhiên làm nũng: "Chỉ cần ba ba thôi ạ."
Ôn Nhiên cưng chiều mà xoa xoa đầu nhóc, rồi ôm con trai lên xe.
Cơm tối là do Ôn Nhiên nấu. Cả gia đình họ đều không quen đồ ăn ở nước M, cộng thêm việc học hành của Ôn Nhiên cũng không quá nặng, nên cậu liền đảm nhiệm việc nấu ăn. Thẩm Minh Xuyên và Phiền Phiền đều rất thích đồ ăn do cậu làm, ngay cả bên nhà ông ngoại Thẩm cũng định kỳ sang đây ăn chực.
Hôm nay lại đến thời gian họ "tạo người", hiển nhiên Thẩm tổng rất mong chờ ngày này. Cơm nước xong, cả nhà đi tản bộ về, hắn liền giục Ôn Nhiên đi tắm nhanh, còn mình thì cố gắng dỗ bé Phiền Phiền ngủ.
Hôm nay Phiền Phiền hơi phấn khích, dỗ mãi nửa ngày mà nhóc vẫn chưa chịu ngủ. Thẩm Minh Xuyên có chút không nhịn nổi nữa, hắn gằn giọng nói: "Con có ngủ hay không đây hả?"
"Con vẫn muốn chơi."
"Ngủ nhanh." Thẩm Minh Xuyên lúc dỗ con thì không kiên nhẫn bằng Ôn Nhiên, hơn nữa còn dễ dàng chiều hư con. "Con có muốn có em trai không?"
"Em trai!" Mắt Phiền Phiền sáng bừng: "Con muốn em trai."
"Vậy con ngủ nhanh lên một chút đi."
Phiền Phiền nghe lời nằm gọn trong chăn, thế nhưng vẫn chưa chịu nhắm mắt. Nhóc nhìn Thẩm Minh Xuyên, nói: "Hôm nay, hôm nay có một chú hỏi con là có em trai không?"
Thẩm Minh Xuyên ngừng lại: "Chú nào cơ?"
Vấn đề này hiển nhiên khiến Phiền Phiền phải động não, thằng bé nghiêng đầu suy nghĩ một lát: "Một chú rất cao ạ."
"Dáng vẻ người đó thế nào, tóc đen như ba hay là tóc vàng giống như những người ở đây?"
"Đen ạ."
"Là ba của bạn nhỏ nào khác sao?"
Phiền Phiền lắc đầu, thành thật đáp: "Phiền Phiền không biết ạ."
"Chết tiệt!" Thẩm Minh Xuyên đoán tám chín phần mười đối phương là paparazzi. Không biết làm thế nào mà lại đuổi được tới tận đây, hơn nữa nhà trẻ ở nước M quản lý rất nghiêm ngặt, tại sao người đó lại có thể trà trộn vào được?
Nghĩ tới đây, Thẩm Minh Xuyên lại hỏi: "Người đó có làm gì con không?"
"Chú chú, chú ấy hỏi em trai ạ."
"Con trả lời thế nào?"
Phiền Phiền đắc ý đáp: "Con nói không, không có, nhưng ba và con đều rất muốn."
Thẩm Minh Xuyên biết hiện tại ở trong nước vẫn truyền ra rất nhiều tin tức về việc gia đình hắn sang nước M để sinh con, cho nên ký giả này có lẽ cũng vì muốn moi tin tức đó mà đến. Lần này Phiền Phiền nói không rõ ràng, khẳng định tên ký giả ấy sẽ về bịa đặt viết tin tức cho xem.
Nghĩ tới đây, Thẩm Minh Xuyên lập tức liên lạc với Diệp Vĩ, để anh ta điều tra xem chuyện này là thế nào, tiện thể ngăn chặn tin tức ấy, không cho bọn chúng thực hiện ý đồ.
Đáng tiếc, đã không còn kịp nữa rồi.
Ở trong nước vừa vặn là sáng sớm của thứ tư.
Trong lúc mọi người còn đang chen chúc trên tàu điện ngầm để đi làm, thì một cụm từ khóa "Ôn Nhiên không thể mang thai đứa thứ hai" nhanh chóng leo lên top tìm kiếm, đồng thời lan truyền với tốc độ chóng mặt. Chưa tới một tiếng, tin tức về việc Ôn Nhiên không thể mang thai đứa thứ hai đã tràn ngập trên mạng.
Hơn nữa, tên paparazzi ấy còn thổi phồng lên rằng Phiền Phiền còn nhỏ tuổi mà ở nhà trẻ đã có "bạn gái", ám chỉ gia đình Thẩm Minh Xuyên dạy dỗ con cái không đúng cách, con trai tuổi còn nhỏ đã trêu hoa ghẹo nguyệt, đùa giỡn bạn nữ, v.v.
Ghê tởm nhất đó chính là hắn còn đăng cả đoạn ghi âm của cô bé Cathy ngây thơ, có thể thấy được hắn không chỉ tiếp xúc với một mình Phiền Phiền.
Ba mẹ Thẩm cũng nghe được tin tức này, liền gọi điện thoại sang cho họ, kín đáo nhắc nhở rằng không cần phải vội, từ từ rồi sẽ có, chuyện con cái không thể nóng vội được.
Về phần Phiền Phiền, ông bà không tin. Chính mắt họ đã nhìn cháu trai lớn lên nên họ hiểu rõ, vì thế ông nội Thẩm rất giận dữ, trực tiếp yêu cầu luật sư kiện bên truyền thông đã bịa đặt.
Đừng tưởng mấy người có bản ghi âm là có thể tự chứng minh mình vô tội.
Mà Kỷ Thừa An trời đánh còn đề cử vài món bổ thận cho Thẩm Minh Xuyên, sau đó đã bị Thẩm Minh Xuyên kéo vào danh sách đen.
Tôn nghiêm của đàn ông bị nghi ngờ khiến Thẩm Minh Xuyên ngay cả chuyện giết người cũng nghĩ tới luôn.
Bên nhà trẻ nhanh chóng cung cấp thông tin: Paparazzi đã mua chuộc được một giáo viên trong trường, cho nên mới có cơ hội tiếp xúc với Phiền Phiền, nhưng chỉ hỏi Phiền Phiền một vài câu, không gây thương tích hay tổn hại gì đến nhóc cả.
Đối với chuyện này, bên nhà trẻ chân thành gửi lời xin lỗi đến gia đình họ, đồng thời bày tỏ sẽ bồi thường.
Ôn Nhiên cũng cảm thấy cực kỳ cạn lời với chuyện này: "Những kẻ này đúng là chịu chi đến vậy, lại còn đuổi theo đến tận đây, chỉ vì muốn bôi đen em sao?"
"Không phải," Thẩm Minh Xuyên lạnh mặt, "Là vì muốn bôi đen chúng ta."
"Hả?"
"Gần đây anh đang đàm phán với người phụ trách chính cho một dự án, đó là người rất chú trọng hình tượng và danh dự của đối tác, trong mắt không chứa nổi một hạt cát. Tên paparazzi kia sẽ không cam tâm bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy, thậm chí khiến một cô giáo mất sự nghiệp, cam tâm tình nguyện chịu sự trừng phạt của pháp luật đâu, vậy chắc chắn phía sau có kẻ giật dây."
"Vậy sao," Ôn Nhiên gật đầu, "Nói như thế thì đối thủ cạnh tranh của anh là ở trong nước."
"Ừ."
"Vậy giờ phải làm sao, anh có biết đối phương là ai không? Chúng ta có cần phải đáp trả hắn không?"
Tuy rằng Ôn Nhiên không hiểu chuyện công việc của Thẩm Minh Xuyên, nhưng nhìn hắn dạo này vẫn luôn đi sớm về trễ, cuối tuần lại còn tăng ca thì cậu biết rằng dự án này rất quan trọng. Nếu chỉ vì chuyện này mà thất bại, vậy thì cũng quá lỗ rồi.
"Em không cần lo," Thẩm Minh Xuyên cười khẩy, "Muốn cướp lấy dự án từ tay ba đây à, cũng không tự lượng sức mình."
Ôn Nhiên cạn lời, "Ba ba thật uy vũ!"
Đàm Mai ở trong nước nhanh chóng để phòng quan hệ xã hội ra mặt dàn xếp ổn thỏa, nhưng chuyện này đã gây tổn thương sâu sắc đến tôn nghiêm của Thẩm tổng. Ban đầu hắn cũng không vội, bây giờ lại bắt đầu quấn lấy Ôn Nhiên, không hề biết xấu hổ mà nóng lòng muốn "tạo người".
Tối hôm đó, đưa Phiền Phiền sang nhà cụ ở, Thẩm Minh Xuyên thừa dịp cái bóng đèn siêu cấp kia không có ở nhà, liền đè Ôn Nhiên xuống mà ân ái.
Thẩm Minh Xuyên dục vọng dâng trào, đưa vật quý giá của mình ra vào nơi khiến hắn mê đắm. Hắn cúi người hôn lên gò má cùng đôi môi của người dưới thân mình, lúc này đang híp mắt hưởng thụ dư vị, hắn thấp giọng trêu chọc: "Bảo bối, em càng ngày càng gợi cảm, anh cũng phải chết trên người em mới được."
"....." Ôn Nhiên chẳng thèm quan tâm đến hắn.
Thẩm Minh Xuyên cũng không quá để ý, hai người cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau cho tới khi hô hấp dần quay về bình thường. Sau khi tận hưởng sự vui sướng ấy, Ôn Nhiên yếu ớt hỏi Thẩm Minh Xuyên: "Anh nói xem, chuyện bọn mình mãi không thể có đứa con thứ hai ấy, có phải là bởi vì không hợp với khí hậu ở bên này không?"
"Đâu có liên quan gì đến khí hậu hả em," Thẩm Minh Xuyên cười khổ, "Các cặp đôi khác cũng phải cố gắng đến hai ba năm mới được sao?"
"Thế thì cũng quá lâu," Ôn Nhiên buồn bã, "Em muốn khi việc học tập hoàn thành, thì cũng vừa lúc sinh con xong, vẹn cả đôi đường."
Thẩm Minh Xuyên nhẹ nhàng liếm vành tai cậu, thấp giọng nói: "Vậy chúng ta lại làm thêm vài lần, tần suất cao thì xác suất cao."
"Không được!" Ôn Nhiên làm sao tin hắn được. Cảm giác thứ đang ở trong người mình lại có xu hướng "Đông Sơn tái khởi", liền giơ chân đá hắn: "Anh ra đi!"
Thẩm Minh Xuyên thản nhiên đáp: "Lấp kín thì mới không chảy ra ngoài được, gia tăng tỉ lệ thụ thai."
Gò má vốn chỉ hơi ửng hồng của Ôn Nhiên giờ càng đỏ hơn, thế nhưng cậu cũng ngầm chấp nhận cách làm này của Thẩm Minh Xuyên, tùy ý để hắn ở bên trong.
Một lúc sau, Thẩm Minh Xuyên chậm rãi gặm cắn bờ vai trắng nõn của cậu, nói: "Vất vả lắm mới có lần nhóc yêu tinh không có ở nhà, mình làm lần nữa nhé, được không em?"
"Không được, mai em còn phải đi học."
"Ngày mai anh cũng phải đi làm mà."
Cái logic này của hắn chẳng có cách nào phản bác lại được.
Cuối cùng chỉ vì sự vô sỉ của Thẩm Minh Xuyên, cậu lại để hắn ăn thêm lần nữa.
Xong việc. Ôn Nhiên vô cùng mệt nhưng cậu lại chẳng ngủ nổi, cuộn mình trong chăn mà nhìn chằm chằm trần nhà tối đen. Bởi vì chuyện sinh thêm con thứ hai này, sao lại cứ có cảm giác như tự mình chịu tội vậy nhỉ?
Ừ thì, cũng không tính là chịu tội, có đau nhưng cũng rất sướng.
Cứ như vậy nỗ lực hai tháng.
Bởi vì Ôn Nhiên đảm nhận việc nấu cơm sáng, Thẩm Minh Xuyên phải chăm sóc bé Phiền Phiền rời giường, rửa mặt, mặc quần áo. Chờ tới lúc bọn họ xuống nhà, thì cơm sáng đã chuẩn bị xong.
Ôn Nhiên vô cùng thần bí đứng trước bàn ăn: "Thẩm tiên sinh, em cho anh xem một bảo bối nhé."
Thẩm Minh Xuyên che tầm mắt của Tiểu Phiền Phiền, vô cùng trêu đùa lưu manh mà xoa nhẹ vòng eo của cậu: "Cái này sao?"
"... Cút đi!" Ôn Nhiên đẩy tay hắn, lấy điện thoại di động, cho hắn nhìn ảnh chụp: "Đây, cái này."
Trong ảnh là que thử thai với hai vạch đỏ rõ ràng.
Trên khuôn mặt Ôn Nhiên đong đầy hạnh phúc, nói: "Chúc mừng anh, anh lại sắp thành ba rồi."