Chương 73: Ngoại truyện (3) - Lần mang thai thứ hai: Hành trình gian nan

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa

Chương 73: Ngoại truyện (3) - Lần mang thai thứ hai: Hành trình gian nan

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đứa bé thứ hai này hành hạ Ôn Nhiên còn hơn cả lúc mang thai Phiền Phiền. Tháng đầu tiên trôi qua khá ổn, cậu không hề khó chịu, ăn uống ngon miệng, cũng chẳng mệt mỏi, cứ như thể mọi triệu chứng ốm nghén đều bỏ qua cậu vậy.
Thế nhưng, đến giữa tháng thứ hai, những phản ứng thường thấy khi mang thai mới bắt đầu xuất hiện, và chúng hành hạ Ôn Nhiên đến mức cậu gần như kiệt sức. Cậu cứ động đậy là buồn nôn, không ngửi được bất cứ mùi gì, cả người luôn trong trạng thái uể oải, mỗi lần đến lớp đều phải cố gắng vực dậy tinh thần.
May mà chương trình học cũng không quá nặng nề.
Hôm nay là buổi học lý thuyết tại một giảng đường lớn, ban đầu Ôn Nhiên còn tỉnh táo, nhưng sau đó, cậu bắt đầu mơ màng, chỉ muốn ngủ.
Cố gắng chống đỡ đến gần lúc tan học, Thẩm Minh Xuyên nhắn tin nói rằng hắn có chút việc đột xuất, bảo cậu đợi một lát. Điều này lại hợp ý Ôn Nhiên, cậu tranh thủ chợp mắt trong lúc hắn đang trên đường đến.
"Wen, anh chưa về sao?" Bạn học Mill vừa thu dọn sách vở vừa hỏi cậu.
Ôn Nhiên nhắm mắt đáp: "Các cậu cứ về trước đi, tôi ngủ một lát."
Mill thấy cậu phờ phạc, làm sao yên tâm được, liền lo lắng hỏi: "Anh không sao chứ, sao trông anh mệt mỏi thế?"
"Không sao đâu, chỉ hơi buồn ngủ thôi." Ý thức của Ôn Nhiên đã chìm vào giấc ngủ được một nửa, giọng nói cũng trở nên mơ hồ.
"Gần đây tôi thấy anh không được khỏe lắm, có phải anh bị bệnh không, có cần đi bệnh viện khám không?"
Ôn Nhiên không định nói ra chuyện mình đang mang thai, vì vậy bảo: "Tôi không sao, các cậu cứ về trước đi, tôi chợp mắt một lát, lát nữa chồng tôi sẽ đến đón."
Mấy người bạn như Mill đều biết Ôn Nhiên có một người chồng cao lớn, đẹp trai, vừa nghe cậu nói vậy thì liền yên tâm.
Mọi người lần lượt rời đi, trong giảng đường chỉ còn lại một mình Ôn Nhiên đang nằm gục ngủ. Nhưng giấc ngủ của cậu lại vô cùng chập chờn, mơ mơ màng màng, nhất thời còn chẳng biết hôm nay là thứ mấy. Đột nhiên, một ý nghĩ choán lấy tâm trí cậu: Cậu đang đi học.
Ôn Nhiên giật mình tỉnh giấc, trong lòng hoảng hốt.
Cậu nhìn đồng hồ đeo tay — khổ nỗi mới chỉ ngủ được có mười phút.
Thẩm Minh Xuyên nhắn tin nói rằng vẫn còn phải mất một lúc nữa mới đến, trong khi người dọn vệ sinh đã tới để thu dọn và khóa cửa giảng đường. Ôn Nhiên đành thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài. Vì buổi trưa buồn nôn nên Ôn Nhiên không ăn gì cả, lúc này đã đói lả, liền lấy ra ít đồ ăn nhẹ trong cặp.
Món điểm tâm tự làm ngọt mềm, nếu là trước đây, Ôn Nhiên đã ăn hết vài cái rồi. Nhưng giờ mới ăn được một nửa, cơn buồn nôn lại ập tới khiến cậu phải chạy vội vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
"Này, bạn học, cậu không sao chứ?"
Giữa lúc Ôn Nhiên đang nôn đến tối tăm mặt mũi, sau lưng cậu đột nhiên vang lên một giọng nói, khiến cậu giật mình. Vốn dĩ tay đã chẳng còn chút sức lực để cầm khăn giấy, giờ lại 'xoạt' một cái, chiếc khăn rơi thẳng vào đống bãi nôn trong thùng rác.
"...."
"Xin lỗi, làm cậu giật mình rồi." Đối phương áy náy nói, đồng thời rút ra chiếc khăn tay được gấp gọn gàng từ trong túi áo vest đưa cho Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên ngước mắt nhìn. Đó là một người đàn ông vóc dáng cao lớn, tóc nâu nhạt, mũi cao thẳng, đôi mắt xanh nhạt sâu thẳm sắc bén. Một người ngoại quốc ưa nhìn, mặc âu phục giày da, đoán chừng có lẽ là giáo viên trong trường hoặc là khách đến đây.
Bắt gặp ánh mắt của Ôn Nhiên, đối phương khẽ giơ tay lên, ý bảo cậu hãy nhận lấy.
"Cảm ơn."
Ôn Nhiên nhận khăn tay — cậu chỉ có duy nhất một túi giấy ăn, với bộ dạng chật vật như hiện tại, cậu quả thật cần một thứ gì đó để lau miệng.
Chiếc khăn tay của người đàn ông ấy mang theo mùi nước hoa thoang thoảng. Sau khi Ôn Nhiên ngừng nôn, cậu lau miệng, có chút ngại ngùng nói với người đàn ông vẫn đứng cạnh bên: "Xin lỗi, tôi làm bẩn khăn tay của anh mất rồi."
Người đàn ông ấy xua tay tỏ ý mình không ngại, lại thấy gương mặt tái nhợt và xanh xao của cậu thì nhíu mày hỏi: "Cậu thấy khó chịu trong người sao?"
"Có hơi buồn nôn."
"Cần tôi đưa cậu tới bệnh viện không?"
"Không cần đâu, không phải vấn đề gì lớn, cảm ơn anh."
Người đàn ông ấy nhìn cậu rửa sạch tay, thấy sắc mặt cậu cũng đã tốt hơn đôi chút, liền trầm ngâm một lát: "Xe tôi ở dưới lầu, để tôi đưa cậu về nhé?"
"Không, không cần đâu, tôi có người đến đón rồi."
Đúng lúc này, tiếng chuông tin nhắn của Ôn Nhiên vừa vặn vang lên. Là tin nhắn của Thẩm Minh Xuyên gửi tới, nói rằng hắn đã đứng dưới lầu. Ôn Nhiên cười với người đàn ông kia rồi bảo: "Người đón tôi đã đến rồi, cảm ơn khăn tay của anh."
Người đàn ông đó khẽ gật đầu, rồi họ lần lượt bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Ôn Nhiên vừa đi vừa nhắn tin cho Thẩm Minh Xuyên. Vừa ấn gửi, cậu liền cảm thấy trước mắt hoa lên, suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất. May mà người đàn ông phía sau nhanh chóng đỡ được cậu, tránh cho cậu một pha 'tiếp đất' không mong muốn.
Lại nữa, lại bị tụt huyết áp.
Đối với cảm giác này, Ôn Nhiên đã quá quen thuộc. Lần trước mang thai Phiền Phiền, hiện tượng này cũng xuất hiện vào khoảng thời gian tương tự, do nôn nghén dài ngày không ăn uống được gì. Nhưng lần này không nghiêm trọng bằng lần trước, dù sao thì cậu vẫn còn ý thức, chỉ là hơi choáng váng một chút.
"Cảm ơn." Ôn Nhiên vịn tay vào hành lang để đứng thẳng dậy, cậu muốn thoát khỏi bàn tay đang đỡ của người đàn ông kia.
Nhưng anh ta lại không buông cậu ra, còn nói: "Để tôi dìu cậu xuống, cậu như vậy tôi rất lo lắng."
Ôn Nhiên cũng cảm động trước tấm lòng của người tốt bụng này, đáng tiếc là cậu không dám làm ra hành động gì, vì dự tính chỉ còn 10 giây nữa là ba Thẩm sẽ có mặt tại hiện trường.
"Cảm ơn, tôi thật sự không cần..."
"Tiểu Nhiên."
Đúng lúc này, giọng của Thẩm Minh Xuyên vang lên từ đằng xa, cắt ngang lời Ôn Nhiên đang nói.
Chết tiệt! Ba Thẩm chạy nhanh thế sao?
Ôn Nhiên nhanh chóng cựa mình khỏi tay đỡ của người đàn ông kia mà đứng thẳng lại. Rồi cậu lại cảm thấy động tác này quá giống như có tật giật mình, nhất thời hối hận không thôi.
Cuối cùng, Ôn Nhiên quyết định giả vờ yếu ớt, cậu liền ôm trán đi nhanh đến bên Thẩm Minh Xuyên, nói: "Hình như em bị tụt huyết áp rồi, suýt chút nữa thì ngất."
Quả nhiên Thẩm Minh Xuyên rất lo lắng: "Đi, để anh đưa em đến bệnh viện."
"Chờ một chút," Ôn Nhiên xoay người nói với người đàn ông nọ, "Cảm ơn anh."
Anh ta liếc nhìn Thẩm Minh Xuyên, hơi gật đầu đáp lại cậu rồi xoay người rời đi.
Thẩm Minh Xuyên vốn muốn đưa Ôn Nhiên đến bệnh viện, nhưng Ôn Nhiên lại khăng khăng không đi. Cậu nói mình chỉ bị tụt huyết áp thôi, bổ sung chút đường là được. Lúc nãy mới nôn một trận, cậu đã không còn cảm thấy buồn nôn nữa, ăn một chút bánh ngọt bổ sung đường thì sắc mặt sẽ không còn tệ nữa.
Thẩm Minh Xuyên thấy cậu quả thật không còn vấn đề gì đáng ngại nữa, mới yên lòng.
Ban đầu còn có chút tình huống bất ngờ nho nhỏ, Ôn Nhiên dựa vào sự cơ trí của mình mà tránh thoát được một phen. Đáng tiếc, có lẽ đúng là 'mang thai một lần ngốc ba năm', rất nhanh cậu đã lại phạm phải một sai lầm ngu ngốc.
Lúc trở về, Thẩm Minh Xuyên lái xe, Ôn Nhiên lấy chiếc khăn tay mới vo tròn từ trong túi ra. Chiếc khăn tay này có chất lượng tốt, chỉ cần sờ qua cũng biết giá cả đắt đỏ. Ôn Nhiên định tiện tay vứt nó đi thì lại do dự một giây, sau đó cậu gập lại, tính về nhà giặt sạch sẽ rồi sau đó sẽ nghĩ xem nên xử lý thế nào.
Thẩm Minh Xuyên đang chuyên tâm lái xe nhưng vẫn dành một chút chú ý liếc về phía chiếc khăn tay cậu cầm, trong giọng nói mang theo ý tứ không rõ ràng: "Đó là của người đàn ông kia à?"
Ôn Nhiên dừng tay lại, suýt chút nữa là ném luôn chiếc khăn tay vừa gấp gọn ra ngoài.
Chết tiệt, trong đầu cậu đang nghĩ cái quái gì vậy chứ, lại dám ở trước mặt Thẩm Minh Xuyên mà loay hoay với đồ của một người đàn ông khác.
Lại còn là một vật nhạy cảm như khăn tay nữa chứ.
"Cái này, em, em không quen anh ta, vốn dĩ không hề quen biết. Anh ta thấy em nôn dữ quá, mới đưa cho em cái này. Em thấy, cứ, vứt đi thì không lịch sự, đúng rồi, là không lịch sự."
Giọng điệu của Thẩm Minh Xuyên nhàn nhạt: "Anh đã nói gì đâu, em cuống lên làm gì."
"Không phải em sợ anh hiểu lầm, để bụng chuyện đó hay sao." Ôn Nhiên cười lúng túng, có ai mà không biết anh chính là một hũ giấm chua chứ.
"Vốn dĩ anh còn không để trong lòng, nhưng em vừa nói vậy, thế thì trái lại anh phải chú ý... thật kỹ một chút mới được."
Ôn Nhiên khó khăn nuốt nước bọt, ngay cả nói chuyện cũng không được lưu loát: "Anh, anh muốn chú ý thế nào cơ?"
Đúng lúc này, đèn giao thông vừa chuyển sang đỏ, Thẩm Minh Xuyên dừng xe lại, khẽ cười một tiếng, tiến sát tới bên tai cậu thì thầm: "Anh nghe nói sau khi có thai, ngoại trừ ba tháng đầu và ba tháng cuối, thì khoảng thời gian giữa không cấm sinh hoạt vợ chồng, cho nên... "
Ôn Nhiên: "..."
Nếu như cậu nhớ không lầm, thì năm đó khi hai người còn chưa xác định quan hệ, ngay cả hôn cậu một chút thôi mà Thẩm Minh Xuyên còn sợ sẽ làm hư bé con.
Bây giờ, ngay cả trong thời gian đang mang thai mà còn muốn 'chuyện ấy'.
Thời gian đúng là khắc nghiệt thật.
Đột nhiên Ôn Nhiên lại nhớ tới truyện mà em gái mình viết, trong đó cũng có nhắc tới việc 'chuyện ấy' trong lúc mang thai. Đường Phỉ Phỉ cũng có nói với cậu là trong thời gian đang mang thai mà làm chuyện ấy, thì càng thêm mẫn cảm, vui vẻ gấp đôi.
Thế nhưng, thế cũng quá mức xấu hổ, chung quy là có cảm giác như bị người thứ ba vây xem vậy.
"Có được không em?" Thẩm Minh Xuyên thấy cậu không nói lời nào, liền hạ giọng nói bên tai. Hơi thở ấm áp phả vào tai cậu, khiến cả người Ôn Nhiên hơi nóng lên.
Mặc dù không quay đầu, Ôn Nhiên vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Minh Xuyên, cảm giác như muốn thiêu đốt cậu vậy. Do dự một chút, Ôn Nhiên gật đầu nhẹ gần như khó mà nhận ra, rồi nói thật nhanh: "Chờ em qua ba tháng đầu rồi lại nói tiếp."
Lúc này đèn đã chuyển xanh, Thẩm Minh Xuyên đã thực hiện được kế hoạch của mình, một lần nữa khởi động xe. Hắn lại nhìn tới chiếc khăn tay mà cậu đang nắm chặt trong tay, im lặng cười cười.
Đợt này quả nhiên không uổng công.
Vừa hết 'lệnh cấm' ba tháng, Thẩm tổng liền chọn một ngày trời trong nắng ấm, khi Ôn Nhiên được ăn uống no đủ lại không buồn nôn, rồi 'ăn sạch' cậu từ trong ra ngoài.
Ôn Nhiên bị 'ăn sạch' giờ mệt mỏi nằm trên giường, luôn cảm thấy mối quan hệ nhân quả này có gì đó không đúng.
Bụng của Ôn Nhiên càng ngày càng lớn.
Bởi vì có rất nhiều bi kịch phát sinh từ việc có đứa con thứ hai, lại thêm ví dụ sống sờ sờ về sự bất công ngay tại Thẩm gia, Ôn Nhiên không muốn Phiền Phiền có những tư tưởng cực đoan như cảm thấy vì mình có em trai mà sẽ bị ba đối xử bất công hoặc ba không cần mình nữa. Vì vậy, cậu quyết định sau khi có đứa thứ hai, cậu vẫn sẽ tự mình dạy dỗ Phiền Phiền.
Thế nên bạn nhỏ Phiền Phiền, tương đối mong chờ cậu em trai này. Lúc biết ba nhỏ có em bé, nhóc con đã cực kỳ mong ngóng em trai, đặc biệt là khi đi siêu âm, mỗi ngày trước khi đi ngủ nhóc con đều chơi với em một lúc rồi mới ngủ.
"Sao hôm nay em chỉ cựa quậy một cái rồi không động đậy nữa vậy ạ?"
Đêm nay Phiền Phiền cũng tới chơi với em bé như thường lệ, đáng tiếc là cậu em trai lại chỉ qua loa đá một cái để bày tỏ sự tồn tại, sau đó lại chẳng động tĩnh gì nữa.
"Có lẽ là em ngủ rồi," Ôn Nhiên xoa xoa bụng mình, "Giờ mỗi ngày em đều ngủ rất lâu đó con."
"Lúc con ở trong bụng cũng thế này phải không ạ?" Phiền Phiền tò mò hỏi Ôn Nhiên.
"So với em thì con nghịch hơn một chút," Ôn Nhiên cười đáp, "Bình thường đá ba đến độ mà ba chỉ muốn lôi con ra đánh mông một trận."
"Thật vậy ạ?" Đôi mắt to của Phiền Phiền chớp chớp, vô tội nhìn ba nhỏ, "Con xin lỗi ba."
Ôn Nhiên ôm Phiền Phiền vào lòng: "Ba lừa Phiền Phiền đó, trước đây Phiền Phiền ngoan lắm, không hề náo loạn chút nào, bình thường ba phải gọi con một chút thì con mới chịu động đậy."
Phiền Phiền nghe Ôn Nhiên nói vậy thì mới lại vui vẻ, nhóc nghiêng đầu hỏi: "Thế em không ngoan, ba sẽ đánh mông em ạ?"
Ôn Nhiên nở nụ cười: "Phiền Phiền muốn ba đánh đòn em sao?"
"Cô giáo nói đánh người là không đúng ạ, phải giảng giải đạo lý, không cho phép ba đánh em trai đâu."
"Giảng giải đạo lý mà được thì còn cần cảnh sát để làm gì?" Giọng Thẩm Minh Xuyên chen vào, hắn mới quay về từ thư phòng.
Ôn Nhiên trừng hắn: "Anh đừng có mà dạy hư con."
Thẩm Minh Xuyên nhún vai một cái, thấy Phiền Phiền vẫn đang vùi trong lòng Ôn Nhiên làm nũng, liền nói: "Sao muộn thế này rồi mà con còn chưa ngủ?"
"Ngày mai con không phải đi học." Phiền Phiền rất hợp tình hợp lý nói, lúc không đi học, nhóc có thể ngủ muộn hơn một chút.
"Vậy thì cũng 10 giờ rồi, mau chóng đi ngủ đi, đừng làm phiền ba con. Ba nhỏ của con hiện tại đang có em bé cũng đã rất vất vả rồi, cần phải nghỉ ngơi."
"Dạ." Vừa nghe nói Ôn Nhiên rất vất vả, Phiền Phiền lập tức không còn giằng co với Thẩm Minh Xuyên nữa, mà ngoan ngoãn ra khỏi lòng Ôn Nhiên, tự mình lên giường ngủ, "Ba, ngủ ngon ạ."
Ôn Nhiên hôn lên trán con trai: "Ngủ ngon, bảo bối."
Sau khi Phiền Phiền đi ngủ, Ôn Nhiên cũng lên giường. Thời gian ngủ của đứa bé thứ hai dường như tương đối dài, hiện tại bụng đã lớn như vậy rồi, Ôn Nhiên vẫn rất dễ buồn ngủ. Ôn Nhiên chui vào trong chăn, cậu đang buồn ngủ tới không chịu nổi. Ngay lúc đang dần thiêm thiếp ngủ, thì Thẩm Minh Xuyên vừa tắm rửa xong đi ra lại bắt đầu quấy rầy.
"Đừng," Ôn Nhiên đẩy hắn ra, "Em không muốn..."
"Chờ qua đợt này anh lại sắp bị cấm tiệt gần nửa năm," Thẩm Minh Xuyên chẳng để ý lời phản đối của cậu, hôn một cái, "Để anh nhân dịp này mà tận hưởng đi."
"Không phải anh là người lãnh đạm sao!" Ôn Nhiên bị quấy rầy tới không chịu nổi, liền mang chuyện này ra để oán trách hắn.
Thẩm Minh Xuyên dùng thứ bên dưới chọc chọc vào cậu: "Có phải anh là người lãnh đạm hay không, em cứ thử xem là biết đáp án ngay mà."
"...." Tại sao lại cứ cảm giác như đã tự lấy đá đập chân mình thế nhỉ, quả nhiên là 'mang thai một lần ngốc ba năm' mà!
"Hơn nữa," Ngón tay Thẩm Minh Xuyên nhân cơ hội mà nhẹ nhàng vuốt ve nơi khiến hắn mê mẩn, "Em cũng ướt rồi."
Hắn mau chóng rút ngón tay ra, đưa ra trước mặt Ôn Nhiên. Quả nhiên, trên đó đã dính một tầng dịch trong suốt, đều là do nơi đó của cậu tiết ra.
Mặt Ôn Nhiên hơi đỏ lên, còn chưa kịp phản bác lại, đã thấy Thẩm Minh Xuyên ở ngay trước mặt mình đưa ngón tay vào trong miệng, còn khoa trương liếm một cái. Hắn khẽ cười: "Rất ngọt."
Thoắt cái, mặt Ôn Nhiên đã đỏ ửng như trái hồng: "Anh có biết ghê không vậy hả!"
Miệng cậu thì mắng như vậy, nhưng nơi nào đó bị trêu ghẹo lại càng ướt át hơn.
Quả nhiên, sự xấu xa cũng có thể lây lan.
.....
Chờ tới lúc gần đến thời gian dự kiến sinh, ba mẹ Thẩm cùng nhau đi tới nước M, còn đưa cả thím Kim trước đây từng chăm sóc Phiền Phiền tới để chăm sóc đứa bé thứ hai.
Họ đến vào thứ Bảy, Thẩm Minh Xuyên không cần phải đi làm, liền dẫn theo cả Phiền Phiền cùng tới đón hai ông bà.
"Ông nội, bà nội!"
Phiền Phiền vừa thấy ông bà nội liền vui mừng chạy ào tới. Ba Thẩm ôm chầm lấy cháu trai, xoa xoa đầu nhóc, nói: "Phiền Phiền cao hơn rồi này."
"Cũng đẹp trai hơn nhiều." Mẹ Thẩm ôm nhóc sang phía mình, "Nào, hôn bà nội một cái nào."
"Moah!"
Phiền Phiền không hề keo kiệt chút nào mà hôn một cái thật kêu lên má bà nội, rồi lại cúi xuống hôn một cái lên má ông nội, cực kỳ biết cách nịnh nọt, dỗ cho cả hai cụ rất vui vẻ.
Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên cũng tới để chào ba mẹ. Đứa bé thứ hai cũng đã được chín tháng, mẹ Thẩm vừa nhìn thấy bụng Ôn Nhiên liền cười nói: "So với lúc mang thai Phiền Phiền thì có to hơn một tí ấy nhỉ."
Người khác còn chưa lên tiếng, Phiền Phiền đã nhanh nhảu nói trước: "Tại vì em ấy ăn tương đối nhiều ạ."
Mẹ Thẩm liền trêu nhóc: "Thế sao hồi đó Phiền Phiền không ăn nhiều một chút?"
"Bởi vì Phiền Phiền còn phải duy trì vóc dáng, không thể để bị béo phì được ạ."
"Ha ha ha ha." Lời này của Phiền Phiền đã chọc cho mọi người phải bật cười, tư duy của trẻ nhỏ đúng là quá đáng yêu.
Cơm tối là ăn ở nhà ông ngoại Thẩm. Cụ đã rất lâu rồi không được gặp cô con gái duy nhất của mình nên cực kỳ vui vẻ, bảo người giúp việc làm một bàn cơm thật lớn để chiêu đãi. Ba mẹ Thẩm cũng ở lại bên đó để chơi với cụ.
Cơm nước xong xuôi, ba Thẩm gọi riêng Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên để nói chuyện, hỏi bọn họ đã nghĩ sẽ làm thế nào để xử lý tốt mối quan hệ giữa Phiền Phiền và em trai của nhóc hay chưa.
______ Ba Thẩm cả đời đều mang theo khúc mắc trong lòng về việc bị ông nội Thẩm đối xử bất công. Cho dù bây giờ ông đã đủ lớn mạnh, thì cũng chẳng có cách nào làm tiêu tan điều đó. Vì vậy, ông không hy vọng con cháu mình lại giẫm lên vết xe đổ ấy.
"Ba yên tâm ạ," Thẩm Minh Xuyên nói, "Con và Tiểu Nhiên sẽ đối xử với cả hai đứa như nhau, sẽ cố gắng không thiên vị đứa nào cả."
"Ừ," Ba Thẩm cũng yên tâm hơn, "Mặc dù một bát nước bưng lên không thể đều như nhau, nhưng cũng không thể để chênh lệch quá lớn, dễ tạo thành bóng ma trong lòng con trẻ. Về phần gia sản..."
"Bất luận là anh em chúng nó tư chất ra sao, gia sản con vẫn sẽ chia đều hai nửa, không có chuyện bất công đâu ba." Thẩm Minh Xuyên chẳng hề do dự nói.
Ba Thẩm ngước mắt nhìn: "Con không để lại cho bản thân mình sao?"
"Con ấy ạ, con chỉ cần ăn bám thôi là đủ rồi, phải không Tiểu Nhiên?"
Ôn Nhiên cười khẽ: "Chỉ cần con nuôi là được rồi ạ."
Ba Thẩm: "...."
Đúng là mặt dày thật.
So với Phiền Phiền thong dong chậm rãi ra đời, thì đứa bé thứ hai dường như lại nôn nóng hơn. Cách ngày dự kiến sinh còn gần nửa tháng nữa, mà nhóc ấy đã không thể chờ được nữa, muốn ra đời rồi.
Quá trình sinh nở rất thuận lợi. Y tá bế đứa bé đang khóc lớn ra cho mọi người gặp. Bạn nhỏ Phiền Phiền là vui vẻ nhất, nhưng mà lúc nhìn thấy em trai của mình thì nhóc liền hô lên: "Em ấy xấu quá à!"
Tất cả mọi người đều cười. Thẩm Minh Xuyên 'xấu tính' còn đem ảnh chụp của Phiền Phiền lúc mới sinh ra cho nhóc xem: "Con xem đi, con còn xấu hơn ấy."
Chỉ thấy trong hình là một đứa bé đỏ hỏn với làn da nhăn nheo, đôi mắt đang nhắm chặt và tay nắm thành nắm đấm nhỏ xíu. Có lẽ là do ảnh chụp nên nhìn qua nhóc trông có vẻ đầu thì to, người lại không được mịn màng, nói chung là... xấu đến mức khiến người khác phải nín thở.
So với đứa bé thứ hai vừa mới sinh, thì chỉ có hơn chứ không có kém.
"Đây là con thật sao?"
Phiền Phiền đúng là thật sự chưa từng xem qua ảnh chụp lúc mới sinh của mình, vì vậy có chút không tin Thẩm Minh Xuyên. Nhóc con cầm điện thoại ra hỏi bà nội mà mình tin tưởng.
Sau khi nghe được đáp án của bà, Thẩm Phiền Phiền không nhịn nổi nữa, 'oa' một tiếng khóc lớn.
Nhóc con bị chính ảnh chụp của mình lúc mới sinh dọa cho khóc.