Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 74: Ngoại truyện 4 - Lần thứ hai mang thai (Hạ): Gian nan dạy con
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cậu bé thứ hai hay khóc quấy, về việc đặt tên, Thẩm Minh Xuyên đã vô tình đặt tên gọi ở nhà cho cậu bé là Náo Náo để tránh sự bất công với anh trai.
Thẩm Phiền Phiền, Thẩm Náo Náo, chỉ nghe tên hai nhóc con thôi là đủ biết cuộc sống có hai đứa con của hai người họ khó khăn, bận rộn đến mức nào.
Khi Náo Náo được tám tháng tuổi, việc học hành của Ôn Nhiên vừa vặn kết thúc, mà Thẩm Minh Xuyên cũng hoàn thành công việc ở đây, cả gia đình cùng nhau trở về nước.
Bọn họ ra nước ngoài cũng được hai năm, ngành công nghiệp giải trí ở trong nước cũng đã có nhiều thay đổi, có không ít nghệ sĩ mới ra mắt, thế nhưng dù sao năm ấy Ôn Nhiên cũng đã giành được giải thưởng lớn rồi mới rút lui, trên mạng và truyền thông vẫn thường có người nhắc tới cậu, tên tuổi vẫn còn nguyên giá trị.
Bọn họ trở về nước một cách lặng lẽ, không để truyền thông hay biết, chủ yếu là Ôn Nhiên dự định sẽ nghỉ ngơi thêm một khoảng thời gian nữa, ghé thăm cha mẹ và bạn bè, sau đó mới sắp xếp nhận dự án phim mới.
Phiền Phiền đã đến tuổi đi mẫu giáo, Thẩm Minh Xuyên đưa cậu bé đến học ở một trường không quá xa nhà. Lúc đầu Ôn Nhiên còn sợ con trai sẽ khó hòa nhập với bạn bè ở trong nước, nên mỗi ngày cậu đều tự mình đưa đón con đi học, trên đường về nhà thì tiện thể trò chuyện với con về những chuyện ở trường, nếu có vấn đề thì tùy tình hình mà tìm cách giải quyết, giảng giải cho con trai.
Phiền Phiền vẫn quấn quýt Ôn Nhiên như thường lệ, mỗi lần tan học thấy ba bé tới đón mình thì đều rất vui vẻ.
"Ba," Sau khi ngồi lên xe, Phiền Phiền nói với Ôn Nhiên, "Mấy ngày nữa là tới ngày Quốc tế Thiếu nhi, ba với ba Thẩm có rảnh không ạ?"
Ôn Nhiên lấy điện thoại ra xem ngày, phát hiện ra thứ ba là ngày mùng 1 tháng 6, vậy nên cậu cười đáp: "Đương nhiên là có rảnh rồi, Phiền Phiền muốn đi đâu chơi sao?"
"Không phải ạ, là..." Phiền Phiền nhìn ra ngoài cửa sổ xe, giả vờ thờ ơ nói, "Cô giáo bảo con biểu diễn một tiết mục văn nghệ, ba với ba Thẩm hôm đó rảnh thì đến xem thôi ạ."
Biểu diễn văn nghệ!
Phiền Phiền không hề nói với cậu chuyện này từ trước, Ôn Nhiên cũng không biết con trai sẽ biểu diễn tiết mục gì, cậu vừa ngạc nhiên vừa vui: "Tiết mục gì vậy con? Nếu là sân khấu đầu tiên của Phiền Phiền, hai ba đương nhiên là phải rảnh để tới xem rồi."
"Con biểu diễn đơn ca."
Đơn ca! ! !
Ôn Nhiên càng vui mừng hơn, cậu biết Phiền Phiền có năng khiếu ca hát, thế nhưng còn nhỏ như vậy mà đã được cô giáo cho hát đơn ca, cho thấy cô giáo rất tin tưởng cậu bé.
Hơn nữa chuyện lớn như vậy, Phiền Phiền lại không cho cậu biết, giấu kỹ thật đấy. Trong lòng Ôn Nhiên không kìm được mà trỗi lên một niềm tự hào khó tả, hân hoan nói: "Lại còn là hát đơn ca nữa chứ, Phiền Phiền lợi hại quá."
"Con cũng chẳng muốn tham gia đâu, mà cô giáo cứ nhất quyết bảo con phải đăng ký."
Thẩm Phiền Phiền giả vờ nói vẻ không quan tâm, nhưng Ôn Nhiên nhìn thằng bé từ kính chiếu hậu, thì dù giả vờ trầm ngâm, vẻ mặt thực sự lại rất vui vẻ.
Mấy bạn nhỏ như thế này, người nào mà không thích được thể hiện chứ.
Đến ngày mùng 1 tháng 6, Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên đặc biệt sắp xếp trống lịch để tới tham dự buổi biểu diễn ở trường mẫu giáo, còn đưa cả Náo Náo vẫn đang chảy nước dãi đi cùng, để cổ vũ Phiền Phiền thật nhiệt tình.
Phiền Phiền lớn lên rất giống Thẩm Minh Xuyên, Náo Náo lại có chút giống Ôn Nhiên, thế nhưng cả hai đứa lại có những nét tương đồng kỳ lạ, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra cả hai là anh em ruột.
Thế nhưng tính cách của Náo Náo và Phiền Phiền lại không giống nhau. Lúc nhỏ Phiền Phiền ai gặp cũng yêu thích, ai ôm cậu bé cũng được, không phải kiểu trẻ con kén người bế, chỉ là đặc biệt thích Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên hơn thôi.
Nhưng đổi là người khác ôm thì cũng không sao, chỉ cần chọc cho cậu bé vui là được, hệt như một cậu ấm dễ tính vậy.
Náo Náo thì lại khác, từ khi bắt đầu biết nhận thức, cậu bé này chỉ chịu Ôn Nhiên và những người thân thiết bế mà thôi, đến đêm thì ngoài Ôn Nhiên ra, không chịu ai khác, có đôi khi Thẩm Minh Xuyên bế cậu bé cũng không vui, nhất định phải là Ôn Nhiên, nếu không thì sẽ khóc ầm ĩ lên cho mà xem.
Bởi vậy cái tên Náo Náo này đặt chẳng sai tí nào.
Trường mẫu giáo của Phiền Phiền cũng thuộc vào loại tương đối tốt, nơi tổ chức biểu diễn là một hội trường lớn. Ôn Nhiên bế Náo Náo, cùng ngồi ở trên khán đài với Thẩm Minh Xuyên, chờ tiết mục bắt đầu.
Xung quanh đều là các phụ huynh khác, cho nên hai người ăn ý cùng đeo khẩu trang.
"Không biết Phiền Phiền sẽ hát bài gì anh nhỉ." Ôn Nhiên nhỏ giọng nói với Thẩm Minh Xuyên, cậu khá là mong ngóng sân khấu biểu diễn đầu tiên của Phiền Phiền.
Thẩm Minh Xuyên đang kiểm tra máy quay và điều chỉnh độ cao chân máy, đây là sân khấu biểu diễn đầu tiên của Phiền Phiền, đương nhiên là phải quay lại rồi. Lúc hắn nghe thấy cậu nói vậy thì vô tư nói: "Cậu bé còn nhỏ thế này thì chắc cũng chỉ hát mấy bài thiếu nhi thôi, anh đang nghĩ không biết con có nửa chừng quên lời không hát được nữa hay không, sau đó lại khóc thút thít đi tìm ba."
Ôn Nhiên trừng hắn: "Anh phải có tự tin vào con trai mình chứ... Náo Náo, con đừng có nghịch nữa."
Náo Náo không chịu ngồi yên trong lòng Ôn Nhiên, bé cứ giơ tay lên muốn bắt lấy cái khẩu trang của cậu, Ôn Nhiên chẳng thể làm gì khác ngoài việc phải ngẩng cao đầu lên để bé không với tới được.
Náo Náo không túm được, liền kéo cổ áo ba muốn rướn người cao hơn để túm lấy. Hôm nay Ôn Nhiên mặc một chiếc áo phông màu đen, chất liệu cotton, giờ cổ áo cũng bị bàn tay nhỏ này nắm đến biến dạng luôn.
Thẩm Minh Xuyên chỉnh máy quay, sau khi xác định là có thể sử dụng và quay được video với chất lượng tốt nhất, thì thuận tay bế Náo Náo qua bên mình, rồi vỗ nhẹ vào mông nhỏ của bé: "Cái thằng nhóc con này, chẳng bớt tinh nghịch hơn thằng anh chút nào."
Náo Náo – chẳng bớt tinh nghịch chút nào – thấy ba lớn cũng đeo khẩu trang y hệt vậy, thế là lại bắt đầu giơ tay ra túm lấy.
Thẩm Minh Xuyên liền cúi đầu để con nghịch.
Đáng tiếc là sức lực của Náo Náo còn yếu, căn bản là không thể kéo nổi khẩu trang của ba.
"Ư, ư." Náo Náo không lấy được nên sốt ruột kêu lên, ý muốn lấy được rất rõ ràng.
Ôn Nhiên lấy một món đồ chơi nhỏ từ trong túi ra đưa cho bé, nhưng Náo Náo không chịu, chỉ nhắm trúng cái khẩu trang của ba.
Thẩm Minh Xuyên nắm lấy bàn tay nhỏ của bé, giả vờ giúp bé giật khẩu trang ra, làm mấy động tác khoa trương như thể muốn giật ra nhưng không được, Náo Náo được ba trêu cứ cười khanh khách không dứt, mải chơi quá nên ngược lại cũng quên luôn việc muốn lấy khẩu trang.
Đang lúc cả hai đùa giỡn đến cao hứng, thì Thẩm tổng cảm thấy một sự ấm ướt trên đùi.
"Chết tiệt," Thẩm Minh Xuyên không nhịn được buột miệng chửi thề một tiếng, "Thằng nhóc này tè ra quần anh rồi."
Không biết vì sao, mà Náo Náo có vẻ dị ứng với các loại bỉm, đặc biệt là khi trời tương đối nóng như bây giờ, bé con chỉ cần mặc bỉm một lúc là nổi đầy mẩn đỏ, vì vậy cũng không dám cho bé mặc.
"Sao lại thế, chẳng phải mới đi tiểu cách đây không lâu sao?" Ôn Nhiên vội vàng bế Náo Náo sang, quả nhiên là trên chiếc quần tây màu xám phẳng phiu của Thẩm Minh Xuyên đã có một vết ẩm ướt đặc biệt rõ ràng, không thể nghi ngờ gì nữa, đây chính là tác phẩm của bạn nhỏ Náo Náo.
Thẩm tổng vô cùng buồn bực, nhưng đối phương lại là con trai nhỏ của mình, hắn không thể đánh chẳng thể mắng, chỉ có thể xoa mũi nhỏ của con trai: "Cái thằng nhóc con này, chẳng thể nào yên tâm về con được."
Náo Náo vẫn cười đến là ngây thơ.
"Làm sao đây anh?" Ôn Nhiên thấy cả hai bên đùi của hắn đều ướt nước tiểu, rõ ràng là Náo Náo đã tè không ít, cũng có thể là một 'món quà' đặc biệt dành cho người ba vô lương tâm chuyên bắt nạt cậu bé.
"Giờ chỉ có thể chờ nó khô thôi, may mà không phải là cậu bé ị ra đấy." Thẩm Minh Xuyên cảm thấy may mắn trong cái rủi, "Cho anh xin ít giấy ăn."
Ôn Nhiên không nhịn được cười, cậu rút vài tờ giấy ăn đưa cho Thẩm Minh Xuyên lau, còn thay cái quần tè dầm bị ướt cho Náo Náo: "Ai bảo bình thường cứ ra sức bắt nạt người ta cơ, có phải không hả Náo Náo?"
Náo Náo vừa nghe thấy ba bé gọi tên mình liền 'A, a' lên phản ứng hai câu.
Thẩm Minh Xuyên cầm khăn giấy lau qua loa một chút, đáng tiếc đó là nước chứ không phải vết bẩn gì nên căn bản không lau sạch được, Thẩm ba ba vừa đau lòng vừa lấy tay quạt quạt chỗ bị ướt, chỉ mong nó khô nhanh hơn một chút, còn cố ý trợn mắt nhìn Náo Náo vô tội: "Thằng phá hoại nhỏ."
Bản thân đang bị ba lớn dạy dỗ nhưng Náo Náo lại cứ tưởng Thẩm Minh Xuyên chơi với mình, thế là cười hết sức vui vẻ, còn giơ tay muốn được ba lớn bế.
Chẳng bao lâu sau, buổi biểu diễn bắt đầu.
Tiết mục của Phiền Phiền là đầu tiên.
Âm nhạc vang lên, Phiền Phiền mặc bộ lễ phục trông cực kỳ bảnh bao, cầm mic đứng trên sân khấu, chưa nói đến việc liệu có xảy ra chuyện ngoài ý muốn (như ba Thẩm đã nói), giờ trông cậu bé vừa phong cách vừa ngầu hệt như một ca sĩ nhí vậy.
Con có hai người ba rất tốt
Ba ba ba ba, ba ba ba ba
Con có hai người ba rất tốt
Ba làm cơm rất ngon, làm cơm rất ngon la la la ....
Vốn dĩ bài hát là [Con có một người ba rất tốt], thế nhưng giờ đã sửa lại một chút, biến thành 'Con có hai người ba rất tốt'.
Không thể không nói Phiền Phiền chính là một đứa trẻ cực kỳ có năng khiếu, khi hát lên rất truyền cảm, không hề lệch nhịp, hơn nữa còn rất có phong cách, khiến người ta khó tin rằng đứa trẻ đứng trên sân khấu với khí chất của một minh tinh, thực ra còn chưa đầy sáu tuổi.
Không khí ở hội trường rất náo nhiệt, Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên đều thấy cảm động, đặc biệt là Ôn Nhiên, cậu mới xem một chút mà khóe mắt đã ướt lệ.
Nuôi lớn một đứa trẻ đó không phải việc dễ dàng, nuôi một đứa trẻ lớn lên ưu tú lại càng khó khăn hơn. Dường như chỉ mới hôm qua thôi Phiền Phiền còn là một đứa trẻ đáng yêu, hay làm nũng, hôm nay bỗng nhiên lại như một cậu bé đĩnh đạc đứng trên sân khấu, điều đó khiến cậu vô cùng tự hào.
Phiền Phiền của cậu, đã trưởng thành rồi.
Lúc này, Thẩm Minh Xuyên đưa tay qua nắm lấy tay Ôn Nhiên, cậu sửng sốt một chút, rồi nhìn về phía Thẩm Minh Xuyên, liền thấy hắn mỉm cười với mình.
Ôn Nhiên cũng cười đáp lại chồng, tất cả những điều ở trong lòng đều không cần nói ra.
Vốn Náo Náo còn đang nằm trong lòng Ôn Nhiên, nhưng vừa thấy anh trai bước ra, bé liền cao hứng khoa chân múa tay kêu "oa oa", cũng may mà hệ thống âm thanh tốt, tiếng nhạc rất lớn, nên âm thanh ồn ào của Náo Náo không gây ảnh hưởng đến người khác, nếu không thì cả gia đình họ đã bị mời ra ngoài vì Náo Náo rồi.
Phiền Phiền hát xong thì liền chạy ào xuống, các phụ huynh khác đều hâm mộ mà nhìn gia đình họ. Thần thái biểu diễn của Phiền Phiền quá xuất sắc, ngoại hình lại bảnh bao, vì vậy tất cả mọi người đều muốn nhìn xem đấy là con nhà ai mà ưu tú đến vậy.
Họ vừa thấy phụ huynh của cậu bé là hai người ba, thì liền bàn tán xôn xao, Ôn Nhiên hơi lo lắng rằng sẽ bị người khác nhận ra nên vẫn cứ phải cúi đầu xuống, may mà màn biểu diễn thứ hai rất nhanh đã bắt đầu, cũng là một tiết mục rất đáng yêu và vui vẻ, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Thẩm Minh Xuyên ôm Phiền Phiền, không hề tiếc lời khen ngợi cậu bé: "Phiền Phiền giỏi lắm."
Được ba lớn khen, Phiền Phiền đang giả vờ lạnh lùng liền nở một nụ cười ngọt ngào: "Con không làm các ba mất mặt đâu đúng không ạ?"
"Phiền Phiền giỏi như thế, sao lại làm mất mặt được." Ôn Nhiên nói.
Náo Náo nhìn thấy Phiền Phiền, liền giơ tay đòi được ôm, Phiền Phiền liền dịch người lại gần một chút để bé ôm. Bàn tay nhỏ của Náo Náo để trên mặt của Phiền Phiền, quệt đầy nước dãi lên mặt anh trai.
"Thẩm Náo Náo, em là thằng nhóc bẩn thỉu." Phiền Phiền lấy tay lau hết đống nước dãi, bất đắc dĩ nói.
"A, a." Náo Náo vẫn vui vẻ tiếp tục thơm, Ôn Nhiên liền cười ngăn bé lại, "Trên mặt của anh con đầy phấn hóa trang đó, thế mà con vẫn cứ hôn vui vẻ thế à."
Buổi biểu diễn còn chưa diễn ra được một nửa, nhưng Náo Náo ngồi không yên, Ôn Nhiên sợ làm phiền những người xung quanh đang xem biểu diễn, mà cậu cũng biết tiếp sau đây Phiền Phiền không còn tiết mục nào nữa, nên cả nhà liền rời đi trước.
Ra tới bên ngoài, Ôn Nhiên đề nghị: "Cả nhà mình chụp một tấm ảnh đi, em có mang theo gậy chụp ảnh này."
Lời đề nghị này được tất cả đồng tình, cả gia đình tìm một khung cảnh đẹp mắt, Ôn Nhiên bế Náo Náo, Thẩm Minh Xuyên bế Phiền Phiền, mà Phiền Phiền và Náo Náo còn cầm tay nhau, cả nhà chụp một tấm ảnh.
Sau khi Ôn Nhiên về tới nhà, cậu liền lấy video ra, đăng cùng ảnh chụp lên vòng bạn bè, viết thêm: Chúc mọi người ngày Quốc tế Thiếu nhi vui vẻ.
Thực ra cậu muốn đăng trên Weibo, trong lòng cậu hiện tại thực sự rất muốn khoe con. Thế nhưng hiện giờ bạn nhỏ Phiền Phiền cần có một môi trường học tập an ổn, không thể chịu được sự chú ý quá mức, nếu không sẽ dễ bị các bạn nhỏ khác tung hô, điều đó không tốt cho trẻ con.
Tới tối.
Cả Phiền Phiền và Náo Náo đều rất phấn khích không chịu ngủ, Náo Náo nhất định bám trên giường của Phiền Phiền, chơi ú òa cùng anh trai.
Vốn Phiền Phiền đã đến tuổi ngủ riêng, nhưng dù sao có một đứa con làm 'bóng đèn' thì có thêm đứa nữa cũng chẳng khác gì, thế nên hai người họ đành chấp nhận để con lớn ngủ cùng phòng với mình, và quyết định chờ đến khi cậu bé vào tiểu học mới cho ra phòng riêng.
Dù sao thì phòng cũng rất lớn, một nhà bốn người ở cùng nhau cũng không chật.
Cái trò chơi ú òa này, là lấy hai tay che trên mặt, sau đó lén nhìn đối phương qua khe hở, trò chơi đơn giản ấy mà hai đứa này chơi đến là vui vẻ.
"Đi ngủ." Ôn Nhiên nói mấy lần, nhưng đều không hiệu quả, cậu liền đi tới ôm Náo Náo lên, cưỡng chế bắt cả hai đi ngủ.
Náo Náo lập tức mất hứng, tay chân quơ quàng, vẫn muốn được chơi nữa, bé giãy giụa mấy lần muốn xuống, nhưng thấy ba bé vẫn kiên quyết ôm mình đi đến giường lớn thì liền 'oa' một tiếng khóc to.
"Không được chơi nữa," Ôn Nhiên hiếm khi cứng rắn như vậy, "Ngày mai anh con còn phải đi học."
Náo Náo nào đã nghe hiểu cái đạo lý ấy, bé mặc kệ lời ba, vẫn cứ khóc ầm ĩ lên.
"Ba để em chơi ở đây đi ạ," Phiền Phiền nói, "Mai con dậy được mà."
"Có dậy được thì cũng gật gù gà gật, 11 giờ rồi, trẻ con thức khuya không tốt đâu."
"Thẩm Náo Náo," Phiền Phiền nói với em trai, "Ba đã bảo không được chơi nữa, anh cũng không giúp được em đâu."
Náo Náo lại càng làm ầm ĩ hơn.
Ôn Nhiên bất đắc dĩ dỗ dành bé, nhưng Náo Náo không nghe, Náo Náo muốn chơi với anh cơ, Phiền Phiền thấy em khóc như vậy thì cũng học theo mà mếu máo cùng em.
Thẩm Minh Xuyên đã bị lỡ dở công việc cả một ngày nên phải tăng ca – giờ mới trở về phòng, lại nghe thấy bên trong ồn ào náo nhiệt, hắn nhướn mày: "Sao lại ồn ào thế này, định mở nhạc hội à?"
"Em ấy không chịu ngủ ạ." Phiền Phiền lớn tiếng cáo trạng.
"Đã muộn thế này còn không ngủ, tính tu tiên chắc."
Thẩm Minh Xuyên ôm lấy Náo Náo, kết quả bạn nhỏ Náo Náo càng mất hứng hơn, không muốn ba lớn bế nên giãy giụa càng dữ dội, khóc đến không thở nổi. Thẩm Minh Xuyên tức mà bật cười, liền đặt cậu bé lên giường Phiền Phiền: "Con cứ ở đây mà chơi đi."
Phiền Phiền cũng dùng lại chính trò chơi lúc nãy hai đứa vừa chơi để trêu em trai, Náo Náo an tĩnh gặm tay nhìn được một lúc, sau đó lại vừa cắn ngón tay vừa khóc thút thít.
Thẩm Minh Xuyên chẳng còn cách nào với thằng nhóc này: "Thằng nhóc con này tính khí lớn quá đấy."
Ôn Nhiên cũng dở khóc dở cười: "Còn quấy hơn cả Phiền Phiền."
Phiền Phiền: "Em mà hư thì anh không thích em nữa đâu."
Bị ba thành viên còn lại trong gia đình đồng lòng 'xa lánh', câu trả lời của Náo Náo chính là chẳng hề khách khí mà tè ngay một bãi trên giường Phiền Phiền.
Phiền Phiền, Thẩm Minh Xuyên, Ôn Nhiên: "....."
Cho nên hai người họ đúng là 'cầu Phiền được phiền, cầu Náo được náo', nếu như bọn họ muốn viết một cuốn truyện ký về cuộc đời, viết đến giai đoạn này, tiêu đề của nó nhất định phải là: Luận bàn về tầm quan trọng của việc đặt một cái tên thật hay cho con.