Gặp gỡ bất ngờ

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba ngày sau, Âu Dương Húc đã cất hết số vật tư mình thu mua được vào kho hàng số 2 của cậu.
"Đing, hoàn thành nhiệm vụ dự trữ thức ăn, khen thưởng 500 tích phân."
Mở hệ thống Thương Thành, Âu Dương Húc ngắm nghía một lượt. Cuối cùng dùng 500 tích phân này mua một gara rộng 50 mét vuông. Thật ra nếu chỉ để xe thì 30 mét vuông là đủ, nhưng Âu Dương Húc nghĩ đến khi tận thế ập đến, xăng sẽ vô cùng khan hiếm, nên cậu quyết định mua hẳn một gara 50 mét vuông, để dư chỗ trữ thêm xăng.
"Đing, ký chủ đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn, có muốn nhận nhiệm vụ mua sắm cải tạo xe cho tận thế hay không?"
Nhìn lướt qua, Âu Dương Húc nhấn nhận ngay lập tức. Một bản vẽ cải tạo xe hiện ra ngay trong tay Âu Dương Húc.
Xem ra tiếp theo, nhiệm vụ của cậu là mua sắm và cải tạo xe, cộng thêm tích trữ xăng. Nhưng hôm nay cậu phải đến bệnh viện trình diện, xem ra nhiệm vụ này chỉ có thể tranh thủ làm thôi.
-----
Bệnh viện Võ Cảnh tọa lạc ở ngoại ô trong đại viện quân khu, là bệnh viện quân khu duy nhất ở Hải Thành. Âu Dương Húc đã gọi điện cho Trần Đông từ trước, hai người cùng nhau đi đến đó.
"Có cậu tốt quá. Nếu không đường xa như vậy, chắc đôi chân tôi rã rời mất." Nhìn Âu Dương Húc đang lái xe bên cạnh, Trần Đông cười khổ liên tục. Nếu không có Âu Dương Húc cho đi nhờ xe, hắn sẽ tiếc tiền mà không gọi xe, nên chắc chắn sẽ phải tự hành hạ đôi chân mình thôi!
"Đồ đạc đã chuẩn bị xong hết chưa?" Nhìn hắn, Âu Dương Húc nghiêm túc hỏi.
"Ừ, xong hết rồi. Còn cậu?" Nơi này được ăn ở miễn phí, Trần Đông đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
"Tôi chỉ mang theo vài bộ quần áo thôi." Âu Dương Húc định xem tình hình thế nào rồi mới tính xem có nên ở lại ký túc xá hay không.
"Đúng vậy, cậu có xe thì về nhà cũng tiện, không như tôi!" Trần Đông cũng biết Âu Dương Húc là thiếu gia con nhà giàu, chắc sẽ không quen ở ký túc xá đâu!
"Ha ha ha, không có gì, nếu cậu muốn về thì chúng ta hai người về chung cũng được mà!" Dù sao cũng tiện đường, Âu Dương Húc cũng không ngại Trần Đông đi nhờ xe.
"Âu Dương, tôi thấy dạo này cậu thay đổi nhiều quá!" Trần Đông nhìn người bên cạnh rồi đột nhiên thốt ra một câu khiến cậu giật mình.
"Thay đổi? Có sao? Sao tôi lại không thấy vậy nhỉ?" Âu Dương Húc mỉm cười đùa lại hắn.
"Âu Dương, cậu so với trước kia điềm đạm hơn nhiều, cũng dễ gần hơn." Trần Đông không chút e dè nói.
Trước đây Âu Dương Húc là công tử nhà giàu, còn hắn chỉ là một cậu nhóc nghèo, hai người chẳng có mấy câu chuyện hợp nhau. Chỉ là gần đây hắn phát hiện mình và Âu Dương Húc càng ngày càng có nhiều chuyện để nói. Hơn nữa, Âu Dương Húc hình như cũng không còn ghét bỏ hắn như trước, thậm chí còn sẵn lòng cho hắn đi nhờ chiếc siêu xe hơn trăm vạn. Nói thật, điều này khiến Trần Đông có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng mà sợ).
"Hắc hắc hắc, phải không? Bất quá mẹ tôi cũng nói tôi trưởng thành rồi, đã hiểu chuyện!" Lời này là Tần Phương ngày nào cũng nhắc đến. Mỗi ngày nhìn mẹ mình vui vẻ như vậy, Âu Dương Húc liền cảm thấy có gia đình thật sự rất ấm áp.
"Ha ha ha......"
"Rầm......"
Xe đang chạy trên đường cao tốc, đã sắp đến đại viện quân khu rồi. Bỗng nhiên trên nóc xe có tiếng một vật nặng rơi xuống.
"Âu Dương..." Nghe thấy tiếng động, Trần Đông ngồi ở ghế phụ hoảng hốt kêu lên.
"Sao lại thế này?" Âu Dương Húc đạp phanh, dừng xe lại bên vệ đường.
Sau khi dừng xe, một nhóm lính đặc nhiệm mặc quân phục ngụy trang đen và xanh lục, tay cầm súng tự động, lập tức bao vây xe của Âu Dương Húc.
"Người trong xe lập tức xuống xe!" Người đàn ông cao lớn dẫn đầu, tay cầm súng, hô lớn về phía Âu Dương Húc và Trần Đông đang ngồi trong xe.
Âu Dương Húc và Trần Đông nhìn nhau, thầm hỏi: "Chuyện gì thế này?"
"Chắc là người của bộ đội, xuống xe trước đã!" Trần Đông nói với Âu Dương Húc.
Nếu bị mười mấy khẩu súng chĩa vào đầu, cho dù bọn họ có muốn không xuống xe cũng không được! Thế là, hai người một trái một phải mở cửa bước xuống.
"Các cậu đang làm gì đấy? Phía trước là trọng địa quân đội đóng giữ, không biết sao hả?" Người đàn ông cao lớn dẫn đầu trừng mắt, lạnh giọng hỏi.
"À, thưa trưởng quan, chúng tôi là bác sĩ thực tập ở bệnh viện Võ Cảnh của quân khu. Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, đến bệnh viện trình diện." Trần Đông vội vàng giải thích thân phận của hai người.
"Mời các cậu xuất trình giấy tờ chứng minh thân phận." Người đàn ông dẫn đầu sa sầm mặt, lạnh giọng nói.
"Chúng tôi có giấy giới thiệu của Đại học Y Khoa, ngoài ra còn có giấy mời nhận việc của bệnh viện Võ Cảnh và sơ yếu lý lịch cá nhân. Nhưng tất cả đều đang để trong xe rồi." Trần Đông vội vàng nói.
"Được, cậu đi lấy đi!" Người đàn ông ra hiệu cho Trần Đông đi lấy.
"À!" Trần Đông gật đầu, xoay người đi lấy đồ trong xe.
"Anh là người nhảy xuống nóc xe của tôi đúng không?" Âu Dương Húc nheo mắt khó chịu nhìn về phía một tên lính đặc nhiệm đứng cạnh vị trưởng quan.
"Đúng vậy, xe của cậu nằm trong diện tình nghi nên tôi kiểm tra theo lệ thường."
Nghe lời này, Âu Dương Húc tức đến tái mặt. Mẹ nó, có ai từ trên cây ven đường nhảy xuống nóc xe của người ta để kiểm tra bao giờ không chứ???