Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 14: Kẻ Phản Diện Hàng Đầu
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ít lâu sau, Trần Đông mang giấy tờ tùy thân của hai người đến giao cho người đàn ông cao lớn dẫn đầu.
Nhận lấy, người đàn ông mặt lạnh tanh cúi đầu xem xét kỹ lưỡng ba lượt.
"Không thể nào, một bác sĩ quèn mà cũng lái siêu xe hơn một trăm vạn sao?" Vương Quân, người trước đó đã nhảy từ trên cây xuống nóc xe của Âu Dương Húc, trợn mắt kinh ngạc không thôi.
Không thể tin được hai người này chỉ là bác sĩ thực tập, thậm chí còn chưa tốt nghiệp đại học???
"Giấy tờ tùy thân của chúng tôi không có vấn đề gì chứ?" Âu Dương Húc bỏ tay xuống, bước tới trước mặt người đàn ông cao lớn.
"Không có vấn đề gì, các cậu có thể đi tiếp, phía trước một trăm mét có một trạm gác." Nói rồi, người đàn ông trả lại tài liệu cho Âu Dương Húc.
"Anh tên là gì? Cả anh ta nữa. Tôi muốn khiếu nại hai người. Các anh làm hỏng xe của tôi." Âu Dương Húc chỉ vào vị sĩ quan dẫn đầu cùng với gã hỗn xược đã nhảy xuống nóc xe của cậu, lạnh giọng hỏi dồn.
Cái gã hỗn xược đáng ghét, tên này ăn phân bón hóa học mà lớn lên hay sao mà cao đến thế không biết? Nói vài ba câu với hắn thôi mà đã phải ngửa cổ lên muốn mỏi chết rồi!
Âu Dương Húc cao 1m75, tuy không phải là cao lớn nhưng cũng coi như chiều cao tiêu chuẩn đối với một người đàn ông phải không? Vậy mà tên quân nhân kia lại cao hơn 1m9, cao hơn Âu Dương Húc đến nửa cái đầu. Đứng trước mặt hắn, Âu Dương Húc vốn có vóc dáng trung bình bỗng chốc trở nên thấp bé như học sinh cấp hai. Điều này càng làm Âu Dương Húc bực mình hơn.
"Này, thằng nhóc này tính tình không vừa đâu nha!" Nhìn Âu Dương Húc, Vương Quân không khỏi líu lưỡi.
Thì ra, thằng nhóc này bị chọc tức rồi!
"Trả lời câu hỏi của tôi đi, tên hai người là gì, và phiên hiệu đơn vị của hai người nữa!" Âu Dương Húc không chịu bỏ qua, tiếp tục hỏi dồn.
Đáng ghét! Bộ tưởng cậu là người có tiền thì dễ dàng lắm sao? Tự nhiên làm xe cậu bị trầy xước mất một mảng sơn lớn như vậy, nhìn thôi cũng đã thấy đau lòng rồi.
"Đại đội đặc chủng, cánh quân số 18. Đại đội trưởng Ngô Hạo Thiên, phó đội trưởng Vương Quân." Người đàn ông cao lớn trả lời câu hỏi của Âu Dương Húc.
"Anh... anh tên là Ngô Hạo Thiên?" Nghe thấy cái tên này, Âu Dương Húc kinh hãi vô cùng.
Ngô Hạo Thiên, Tang thi vương Ngô Hạo Thiên ư??? Đây chính là trùm phản diện lớn nhất trong nguyên tác sao???
Thấy đối phương nghe tên mình xong thì trợn mắt thật lớn, vẻ mặt vô cùng kinh hãi. Ngô Hạo Thiên chớp chớp mắt. Tên của anh khó nghe lắm sao? Sao lại phản ứng dữ dội đến vậy?
"Âu Dương!" Trần Đông vươn tay kéo kéo góc áo của Âu Dương Húc.
"A, đi, lên xe, đi khỏi đây ngay." Vừa nói, Âu Dương Húc vừa vội vàng chạy về phía xe của mình.
"Làm sao vậy?" Trần Đông cũng vội vàng đuổi theo Âu Dương Húc lên xe.
Đứng bên đường nhìn chiếc Land Rover màu đỏ rượu phóng đi một mạch, Ngô Hạo Thiên chợt nhíu mày.
"Đại ca, thằng nhóc này thú vị thật. Cậu ta có quen biết anh phải không? Nếu không sao vừa nghe thấy tên anh thì đã sợ mà chạy mất rồi?" Vương Quân cất tiếng cười hỏi Ngô Hạo Thiên.
"Tôi không quen cậu ấy!" Ngô Hạo Thiên lắc đầu, tỏ vẻ không hề quen biết đối phương.
"Haizz, thằng nhóc này số sướng thật, chỉ là bác sĩ thực tập thôi mà đã lái chiếc xe việt dã hơn một trăm vạn. Đúng là đại thiếu gia ngậm thìa vàng sinh ra có khác!"
Nghe Vương Quân than vãn, Ngô Hạo Thiên không khỏi bĩu môi. "Được rồi, đừng có thù phú (ghét nhà giàu) nữa. Làm việc đi!"
"Huấn luyện dã ngoại sinh tồn. Sinh hoạt trong rừng hai ngày một đêm, chính thức bắt đầu ngay bây giờ. Mọi người xuất phát!" Vương Quân hét lớn một tiếng, dẫn đội chạy vào trong rừng. Ngô Hạo Thiên nhăn mày, đi cuối đội hình.
Âu Dương Húc, 23 tuổi, sinh viên năm ba đại học Y Khoa. Mình đã gặp thằng nhóc này ở đâu rồi sao??
Nhớ tới vẻ mặt kinh hãi của cậu ta khi nghe thấy tên mình, Ngô Hạo Thiên lục lọi trong ký ức xem có chút thông tin nào về Âu Dương Húc không nhưng vẫn không thu được gì.