Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 24: Gia nhập đại đội đặc nhiệm
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, đúng tám giờ, Âu Dương Húc đến đại đội đặc nhiệm của Ngô Hạo Thiên để trình diện.
"Quân y Âu Dương, cậu đến muộn rồi!" Đứng ở sân tập, Ngô Hạo Thiên đang cầm đồng hồ bấm giờ cho buổi chạy huấn luyện.
"À? Thật sao?" Âu Dương Húc ngẩng đầu nhìn anh, hỏi lại.
"Đúng vậy, đội viên của chúng tôi mỗi ngày đều năm giờ sáng thức dậy chạy bộ rèn luyện. Nếu trong lúc đang chạy mà cậu không có mặt, lỡ như có ai đó bị trầy xước, ngã bị thương gì thì lại phải gọi điện thoại mời cậu đến, như vậy rất bất tiện!"
Thằng nhóc con này, bắt cậu ta mỗi ngày năm giờ sáng thức dậy liên tục một tuần, xem cậu ta còn không quỳ gối xin tha?
Ngô Hạo Thiên thầm nghĩ, loại công tử bột như Âu Dương Húc quen sống trong nhung lụa, việc giỏi nhất chắc là ngủ nướng. Nếu bắt cậu ta mỗi ngày năm giờ sáng phải thức dậy như binh lính, anh tin chắc chưa đầy mấy ngày cậu ta sẽ khóc lóc cầu xin tha. Đến lúc đó, nếu cậu ta làm ầm ĩ quá, anh sẽ rủ lòng thương mà cho cậu ta quay về bệnh viện quân khu là được!
Đứng một bên nghe những lời này của đại ca, Lưu Chí Siêu cảm thấy xấu hổ. Vậy ra đại ca muốn vị quân y nhỏ bé kia năm giờ sáng phải dậy chạy bộ cùng bọn họ sao?
Đại ca đúng là thâm hiểm thật!
Vương Quân nghe Ngô Hạo Thiên nói vậy thì cảm thấy thật hả hê. Thế nào, Âu Dương Húc? Cậu đã đến chỗ chúng tôi thì phải nghe theo chúng tôi. Cậu có bản lĩnh thì cứ nhăn nhó đi, có bản lĩnh thì cứ dạy dỗ người khác đi?
"Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến đại đội đặc nhiệm, nên cũng chưa rõ lắm về thời gian sinh hoạt và làm việc. Nếu được, tôi có thể chuyển đến ký túc xá ở đây, tận lực phối hợp theo lịch trình của mọi người. Như vậy cũng có thể hỗ trợ mọi người tốt hơn!"
Ngô Hạo Thiên nghe Âu Dương Húc nói vậy thì trong lòng khẽ hừ lạnh một tiếng. Lúc này thì nói hay lắm, chỉ sợ chưa được hai ngày đã bắt đầu khóc lóc cho xem, chưa đến một tuần chắc chắn sẽ bỏ cuộc mà về!
Nhưng Ngô Hạo Thiên cũng đã tính toán kỹ rồi, chỉ cần Âu Dương Húc khóc lóc chạy đến cầu xin anh, anh nhất định sẽ mềm lòng, sẽ cho cậu ta quay về bệnh viện Võ Cảnh! Dù sao cậu ta vẫn là bác sĩ chủ trị của anh, còn giúp anh phẫu thuật nữa.
"Hắc hắc, bên chúng tôi huấn luyện khá vất vả, hy vọng quân y Âu Dương có thể sớm làm quen một chút, nhanh chóng hòa nhập vào đại gia đình đại đội đặc nhiệm cánh quân số 18 của chúng tôi!"
Lưu Chí Siêu nghe đại ca nói mà trong lòng dập đầu bái phục. Đại ca à, ngài đối với ân nhân cứu mạng mà lại dùng cách thâm hiểm như vậy thật sự tốt sao? Tốt sao hả?
Ôi, quân y Âu Dương, hết cách rồi! Cậu không may gặp phải đại ca thâm hiểm của chúng tôi. Cậu cũng chỉ có thể tự cầu phúc đi thôi!
"Không vấn đề gì, Đại đội trưởng Ngô cứ yên tâm, sau này tôi sẽ chuyển hành lý về đây, ở ký túc xá cùng mọi người." Âu Dương Húc mỉm cười, tỏ vẻ không sao cả.
Nhìn Âu Dương Húc lạc quan như vậy, Ngô Hạo Thiên khẽ nhướng mày. Cứ chờ cậu nếm trải đau khổ rồi sẽ biết đại đội đặc nhiệm của chúng tôi đáng sợ đến mức nào!
Âu Dương Húc cởi cúc áo sơ mi, rồi trực tiếp cởi luôn cả áo sơ mi ra, để lộ chiếc áo lót màu đen bên trong.
Ngô Hạo Thiên trừng mắt nhìn hai cánh tay mịn màng của cậu, không tự chủ nuốt khan. Anh thầm nghĩ: Thằng nhóc này lớn lên thật trắng, không chỉ trắng mà da thịt cánh tay lại mềm mại, trắng nõn, vừa nhìn là biết xuất thân từ một đại thiếu gia từ nhỏ.
"Cầm giúp tôi một chút!" Không chút khách sáo đưa chiếc áo sơ mi cho Ngô Hạo Thiên đứng bên cạnh, Âu Dương Húc liền lập tức chạy theo sau các đội viên đặc nhiệm.
"Đinh, ký chủ đã mở khóa thành công kỹ năng sinh tồn thời mạt thế – Chạy bộ. Khen thưởng 500 điểm tích phân."
Nghe thấy âm thanh này trong đầu, Âu Dương Húc vui sướng trong lòng. "Chạy bộ cũng được coi là kỹ năng sinh tồn sao?"
"Đương nhiên rồi, nếu ký chủ trong tình huống đánh không lại tang thi mà còn chạy không thoát thì chắc chắn sẽ bị tang thi ăn thịt luôn."
Âu Dương Húc nghe 001 nói vậy thì khẽ gật đầu. Cũng phải thôi, đánh không lại mà còn chạy không thoát nữa thì chỉ có thể bị ăn thịt là đúng rồi.
Ha ha ha, 500 điểm tích phân. Hiện giờ cậu đã có 1100 điểm tích phân, chỉ còn 400 điểm nữa là đủ để mua phòng ở rồi. Âu Dương Húc vui đến mức càng chạy càng hăng.
Cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi trong tay, ngửi thấy mùi nước hoa Cologne thoang thoảng, Ngô Hạo Thiên không khỏi nheo mắt lại. Mùi hương này thật đúng là dễ chịu.
"A, đại ca anh nói xem thằng nhóc này có bệnh không? Tôi còn chưa cho cậu ta huấn luyện mà cậu ta đã tự làm mình mệt rồi!" Nhìn Âu Dương Húc tự chuốc lấy mệt, Vương Quân có chút khó hiểu.
"Cứ mặc cậu ta đi, cậu ta thích chạy thì cứ để cậu ta chạy." Ngô Hạo Thiên nhún vai, tỏ vẻ anh không có ý kiến gì.
Chạy được hai vòng, Âu Dương Húc thở hổn hển quay về bên cạnh Ngô Hạo Thiên.
"Sao? Quân y Âu Dương chạy mệt rồi à?" Ngô Hạo Thiên mỉm cười, vẻ mặt đầy quan tâm hỏi.
"Ừ, có chút mệt. Mặc quần tây và giày này chạy không thoải mái. Ngày mai tôi sẽ đổi sang quần áo thể thao để luyện tập cùng mọi người!" Hôm nay mặc quần tây và giày da, chạy thật khó chịu. Ngày mai đổi sang quần áo thể thao là có thể chạy thêm hai vòng nữa!
Nếu chạy bộ là kỹ năng sinh tồn, vậy cậu nhất định phải luyện cho thật tốt. Có thêm một kỹ năng sinh tồn là có thêm nhiều cơ hội để sống sót ở thời mạt thế, điều này Âu Dương Húc vẫn luôn hiểu rõ.
Âu Dương Húc duỗi tay lấy lại chiếc áo từ tay Ngô Hạo Thiên. Nhìn cánh tay rắn chắc và trắng nõn của người kia lấm tấm mồ hôi, Ngô Hạo Thiên cúi đầu, lại bất giác nuốt khan.