35. Chương 35: Quà sinh nhật

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 35: Quà sinh nhật

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn Âu Dương Húc thổi tắt nến xong, Ngô Hạo Thiên đưa cho cậu một hộp quà nhỏ. "Mở ra xem có ứng nghiệm không?"
"Quà sinh nhật sao?" Âu Dương Húc chớp mắt cười hỏi.
"Ừ!" Ngô Hạo Thiên gật đầu xác nhận.
"Hì hì." Âu Dương Húc nhận lấy hộp quà nhỏ, mở ra thì thấy đó là một chiếc đồng hồ đeo tay phiên bản giới hạn toàn cầu.
Nhờ có ký ức của nguyên chủ, Âu Dương Húc hiểu rõ về các loại đồng hồ phiên bản giới hạn như lòng bàn tay. Chiếc đồng hồ này nếu không hơn hai mươi vạn thì e là không mua nổi.
"Không ngờ anh lại có nhiều tiền như vậy nha?" Thật ra trước đây Ngô Hạo Thiên cũng từng nói anh có tiền, nhưng Âu Dương Húc không nghĩ anh lại giàu đến mức tặng cậu món quà sinh nhật quý giá như thế.
"Tiền anh để dành thôi!" Dù sao anh cũng không có chỗ để tiêu tiền.
"Nhận của anh món quà quý thế này, tôi thấy ngại quá!" Âu Dương Húc nói đến đây lại chớp chớp mắt.
"Vậy cậu có thể chọn không nhận!" Ngô Hạo Thiên duỗi tay ra trước mặt Âu Dương Húc.
"Thôi đi, anh có cần nhỏ nhen vậy không? Tặng rồi còn đòi lại, làm gì có chuyện đó!" Âu Dương Húc hừ một tiếng, liền lấy đồng hồ ra đeo vào tay mình ngay.
Chỉ khách sáo với anh một chút thôi mà anh đã lòng dạ hẹp hòi như vậy, còn muốn đòi lại. Thật đáng ghét!
Nhìn vẻ mặt hung hăng của Âu Dương Húc, ba người còn lại đều bật cười vui vẻ, Ngô Hạo Thiên cũng cười. Phải nói thật, nhóc con này xù lông lên trông thế nào cũng thấy thú vị, nhìn mãi không chán.
"Ăn cơm đi!" Âu Dương Húc nhìn các món ăn đã được dọn lên hết liền gọi mọi người ăn cơm.
Ăn uống từ sáu giờ đến tám giờ tối, Âu Dương Húc vẫn chưa thỏa mãn, lại rủ bốn người đi câu lạc bộ đêm hát hò, uống rượu, chơi đến hơn mười một giờ đêm mới trở về.
Nhìn bốn tên nhóc này uống đến xiêu vẹo, Ngô Hạo Thiên bất đắc dĩ vỗ vai Lưu Chí Siêu.
"A, uống?"
"Uống cái gì mà uống, đi gọi xe, đưa Vương Quân và Trần Đông về đi." Trong số ba người, Lưu Chí Siêu uống ít nhất, nên Ngô Hạo Thiên đành phải nhờ hắn làm việc này.
"A, vậy Âu Dương quân y thì sao?" Lưu Chí Siêu nghiêng đầu nhìn thoáng qua Âu Dương Húc đã say mềm.
"Tôi đưa cậu ta!"
Nghe lão đại nói vậy, Lưu Chí Siêu gật đầu, vừa kéo Vương Quân đang lảo đảo không định hướng, vừa đỡ Trần Đông đứng dậy rồi đi ra ngoài.
"Nè, đứng lên, phải đi về!" Nhìn Âu Dương Húc nằm vật ra sô pha, Ngô Hạo Thiên vỗ vỗ gương mặt đỏ bừng của cậu.
"Uống, tiếp tục uống!" Âu Dương Húc gạt tay Ngô Hạo Thiên ra, rụt người lại, nằm lì trên sô pha ngủ tiếp.
"Aiz!" Ngô Hạo Thiên nhướng mày nhìn bộ dạng đó của cậu, liền trực tiếp bế bổng cậu lên, rời khỏi câu lạc bộ đêm.
Lấy chìa khóa xe từ trong túi Âu Dương Húc ra, Ngô Hạo Thiên mở cửa xe, đặt Âu Dương Húc vào ghế phụ.
Ngô Hạo Thiên mở cửa xe còn lại, ngồi vào ghế lái, nghiêng đầu thắt dây an toàn cho Âu Dương Húc. Nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng gần trong gang tấc đó, trái tim Ngô Hạo Thiên bỗng đập mạnh, anh đưa tay lên khẽ chạm vào gương mặt nhỏ của cậu.
Phải nói rằng, nhóc Âu Dương Húc này lớn lên trắng trẻo sạch sẽ, ngũ quan hài hòa thật sự rất hợp mắt Ngô Hạo Thiên, đặc biệt sau khi uống quá nhiều rượu, gương mặt nhỏ đỏ bừng lên càng khiến người ta muốn trêu chọc.
Thấy cậu say đến mơ mơ màng màng không có phản ứng gì, Ngô Hạo Thiên lại xoa xoa cổ cậu rồi mới khởi động xe rời đi.
Ngô Hạo Thiên không đưa Âu Dương Húc về quân bộ mà trực tiếp đi đến biệt thự nhỏ mà mẹ của anh đã mua cho anh. Tuy rằng nơi này quanh năm suốt tháng Ngô Hạo Thiên cũng không về lấy một lần, nhưng lúc nào cũng có người dọn dẹp nên các phòng ốc đều rất sạch sẽ.
Vào sân, Ngô Hạo Thiên lái xe vào gara, ôm tên say rượu ra khỏi xe, bước vào biệt thự của mình.
Ngô Hạo Thiên lên tầng hai, đem Âu Dương Húc trong lòng vào phòng ngủ chính, đặt lên giường mình.
Thật ra anh có thể đưa người này về quân bộ, nhưng vì chút tư tâm, Ngô Hạo Thiên không muốn vẻ mê người của nhóc con này bị người khác nhìn thấy, nên anh liền đưa người đến đây, muốn giấu người này đi, xem như vật sở hữu của riêng mình.
Ngồi ở mép giường nhìn chằm chằm người đang hai tay hai chân dang rộng nằm hình chữ X trên giường, ngủ say sưa vô cùng thoải mái, đôi mắt Ngô Hạo Thiên càng lúc càng thâm trầm, như hai viên thủy tinh màu nâu lấp lánh.
Vật sở hữu? Từ bao giờ mà anh lại có suy nghĩ này với tên nhóc đáng ghét này vậy?
Bắt đầu từ lần đầu gặp mặt, khi nhìn thấy vẻ mặt luôn cau có của cậu ta? Hay là lần đầu tiên luyện tập chiến đấu với cậu ta? Hay từ lần bôi thuốc cho cậu ta, hay bắt đầu từ lúc cùng nhau ăn tối?
Nhìn chằm chằm người đang nằm trên giường, Ngô Hạo Thiên thầm hỏi chính mình!