36. Chương 36: Hôn môi

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Âu Dương Húc nằm trên giường một lúc, sau đó lật người lại, áp sát vào chân Ngô Hạo Thiên.
"Nước, tôi muốn uống nước......"
Ngay lúc Ngô Hạo Thiên còn đang chăm chú nhìn người trên giường thì Âu Dương Húc đột nhiên lên tiếng.
"Chờ chút!" Ngô Hạo Thiên đứng dậy đi ra ngoài, chẳng bao lâu sau anh bưng ly nước ấm đến bên giường.
Ngô Hạo Thiên đỡ người trên giường dậy, một tay ôm bả vai Âu Dương Húc, một tay đưa ly nước đến bên miệng cậu.
Âu Dương Húc cúi đầu, lơ mơ uống một ngụm nước lớn rồi mới mở đôi mắt còn đang mơ màng ra.
"Hì hì, Ngô Hạo Thiên anh gian xảo thật đấy, anh một giọt rượu cũng không uống!" Âu Dương Húc bực bội trừng mắt nhìn anh.
"Nếu tôi cũng uống nhiều vậy làm sao đưa cậu về được?" Ngô Hạo Thiên nói.
"Xí, uống nhiều thì gọi xe chứ sao, ngụy biện!" Âu Dương Húc khinh thường liếc anh một cái.
"Này, cậu đã 23 rồi, có bạn trai chưa?" Ngô Hạo Thiên chăm chú nhìn Âu Dương Húc trong lòng, cười hỏi.
"Không có, sao nào, anh muốn 'thao' tôi à?" Âu Dương Húc nghiêng đầu nhìn anh, lười biếng hỏi.
"Ha ha ha, cậu không phải nói đàn ông trên đời này có chết hết đi nữa thì cũng không muốn tôi sao?"
"Đúng, anh người này thật chẳng ra gì cả, nhưng nói thật thì cũng không đến nỗi tệ như vậy. Ít nhất lớn lên cũng khá đẹp trai nha!" Âu Dương Húc không khách khí nâng tay lên, sờ sờ gương mặt khá đẹp của anh.
"Cảm ơn đã quá khen!" Người đàn ông cười nhẹ nói.
"Vậy anh thì sao? Anh đã từng hẹn hò với bao nhiêu người rồi, anh đã 32 chắc là cả một tá luôn, năm người ư?" Âu Dương Húc giơ năm ngón tay, cười hỏi.
"Không có!" Ngô Hạo Thiên lắc đầu vội vàng phản bác.
"Vậy, ba người, ít nhất cũng ba người chứ?" Âu Dương Húc lơ mơ giơ ba ngón tay lên.
"Không có, một người cũng không có, chưa gặp được người thích hợp!" Ngô Hạo Thiên nói thẳng sự thật.
"Nói dối, tôi không tin đâu." Âu Dương Húc đẩy đẩy anh ra, muốn đi ngủ tiếp, nhưng anh lại không chịu buông tay.
"Nè, anh giữ tôi làm gì? Muốn tình một đêm với tôi chắc?" Âu Dương Húc ngứa miệng nói năng không kiêng nể.
"Không, tôi sẽ không làm những việc không có trách nhiệm. Không thích hoặc không vừa mắt, tôi đều sẽ không chạm vào." Ngô Hạo Thiên nhìn thật sâu vào đôi mắt người trong lòng, anh nói từng lời vô cùng nghiêm túc.
"Ha ha ha, anh có thói sạch sẽ quá mức sao?" Âu Dương Húc nhìn người đàn ông nghiêm túc như vậy, cậu cười khanh khách không ngừng.
"Tôi tuy là đồng tính, nhưng tôi không quan hệ bừa bãi. Tôi muốn tìm một người nguyện ý cùng tôi đi hết cuộc đời." Đây là lý tưởng cũng là ước mơ của anh. Anh không cần tình một đêm, cũng không muốn giống những người trong giới, hôm nay cùng người này bên nhau, ngày mai lại đi với người khác rất lộn xộn. Anh chỉ cần một người, một người nguyện ý cùng anh đi hết cuộc đời này, như vậy đã đủ với anh rồi.
"Đồ ngốc, cả đời rất dài, nói không chừng ngày nào đó, chúng ta đều chết hết, nên anh không cần phải quá nghiêm túc như vậy!" Âu Dương Húc vỗ vỗ gương mặt nghiêm túc của anh.
"Nếu tôi nói, tôi muốn cùng cậu sống trọn đời, cậu có nguyện ý không?" Ngô Hạo Thiên vẫn như cũ nghiêm túc nhìn người trong lòng hỏi.
"Hì hì hì, 'thao' tôi ư, tôi cũng đâu phải mì ăn liền, tại sao phải để anh 'thao'?" Âu Dương Húc trợn mắt trả lời.
"Không phải 'thao' cậu, mà là muốn cùng cậu hẹn hò, lấy hôn nhân làm nền tảng cho mối quan hệ."
Nghe được lời này, Âu Dương Húc bối rối chớp mắt. "Anh, anh không phải nói thật chứ?"
"Cậu cảm thấy tôi đang nói đùa với cậu à?" Ngô Hạo Thiên buồn cười nhìn khuôn mặt nhỏ ngơ ngác của cậu.
"Không giống nha, nên mới thấy kỳ quái!" Âu Dương Húc nghiêng đầu nhìn anh, cảm thấy anh hôm nay có chút không thích hợp.
"Vậy cậu có muốn hẹn hò với tôi hay không?" Người đàn ông nghiêm túc hỏi.
"Ha ha ha, anh muốn đùa giỡn tôi!" Âu Dương Húc cười cười nhìn gương mặt nghiêm túc của anh rồi kéo cổ anh xuống, cắn một cái lên môi anh.
Ngô Hạo Thiên nhìn chằm chằm người trong lòng đang cười ngây ngô, ánh mắt anh càng thêm tối sầm quyến rũ, trong mắt lấp lánh như pha lê.
"Hì hì, nhìn ánh mắt anh như vậy, vẫn là muốn 'thao' tôi!" Âu Dương Húc nhìn anh nói.
"Lạch cạch......" Ly nước trên tay Ngô Hạo Thiên rơi xuống đất.
Ngô Hạo Thiên thoáng chần chừ một chút rồi nắm lấy eo Âu Dương Húc, xoay người đẩy cậu xuống giường.
"Anh trừng mắt nhìn tôi làm gì, tôi đã nói tôi không phải mì ăn liền, không cho anh 'thao'!"
"Là em trêu chọc tôi trước!" Ngô Hạo Thiên khàn giọng nắm cằm cậu, hôn cậu.
"Ô ô, ô ô......" Âu Dương Húc bị anh hôn đến mơ hồ, mơ mơ màng màng một lúc trong lòng ngực anh mới đẩy anh ra được.
Ngô Hạo Thiên híp mắt nhìn chăm chú cậu. "Thế nào, không muốn tôi hôn em? Vậy mà em còn dám trêu chọc tôi?"
"Khụ khụ khụ, nôn nôn......" Âu Dương Húc chẳng nói chẳng rằng, lập tức bò dậy, nôn ra một bãi bẩn thỉu.
"Em còn có thể quậy phá hơn được nữa không?"
Ngô Hạo Thiên trừng mắt nhìn Âu Dương Húc nôn xong rồi lăn ra ngủ, anh thật bất đắc dĩ, chỉ có thể cúi đầu đành chịu giúp cậu thay quần áo bẩn, đổi khăn trải giường, giải quyết hết hậu quả của cậu.