37. Chương 37: Chẳng nhớ gì cả

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 37: Chẳng nhớ gì cả

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm sau...
"Nè, có ai không?" Âu Dương Húc từ trên giường lồm cồm bò dậy, ngơ ngác nhìn quanh căn phòng hoàn toàn xa lạ này, rụt rè hỏi.
"Tỉnh rồi à?" Ngô Hạo Thiên nghe tiếng cậu liền bước vào phòng.
"Ngô Hạo Thiên, đây, đây là đâu vậy?" Âu Dương Húc vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
"Nhà tôi." Nam nhân trả lời ngắn gọn.
"Anh, anh ở Hải thị có nhà sao?" Âu Dương Húc không thể tin hỏi, chuyện này trong nguyên tác đâu có nhắc tới!
"Đây là nhà mẹ tôi mua cho tôi. Nhưng tôi không sống ở đây!"
Năm đó anh trốn nhà đi, đến Hải Thành làm bộ đội đặc chủng. Mẹ đau lòng anh nên lén mua nhà ở đây cho anh. Nhưng anh thấy ở ký túc xá cũng khá tốt nên không thường xuyên ở đây.
"Giỏi thật, hóa ra là cậu ấm!" Nhà ở Hải thị tấc đất tấc vàng, căn nhà lớn thế này chắc chắn tốn không ít tiền.
"Ha ha ha!" Ngô Hạo Thiên cười cười cũng không phản bác. Tuy Ngô gia là gia tộc quân nhân, nhưng nhà ngoại chính xác là danh gia vọng tộc, nên anh cũng được coi như cậu ấm đi!
"Ngô Hạo Thiên, quần áo của tôi đâu?" Mở chăn ra nhìn trên người chỉ còn độc chiếc quần lót nhỏ xíu dính chặt, Âu Dương Húc nổi đóa.
Ngô Hạo Thiên nhướng mày nhìn bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống của Âu Dương Húc rồi nói: "Vứt rồi!"
"Anh, anh rảnh rỗi sinh nông nổi à, đã cởi quần áo của tôi rồi còn đem vứt đi luôn?" Ánh mắt Âu Dương Húc biến thành hai ngọn lửa xanh lam. Nếu không phải cậu không cảm nhận được đau đớn ở chỗ đó, cậu nhất định sẽ cho rằng mình đã bị tên này ăn sạch rồi.
"Cậu nôn hết lên người, hôi thối kinh khủng, tôi không vứt thì làm gì?" Ngô Hạo Thiên đáp lời.
"Vậy, vậy anh không giặt hộ tôi đi?" Huhu, một bộ quần áo 8 vạn lận đó, rất quý đó hiểu không?
"Giặt ư? Cậu nghĩ tôi là người hầu của cậu hay sao?" Ngô Hạo Thiên trợn mắt nhìn cậu.
Cởi quần áo, tắm rửa, thay ga trải giường, tối qua anh làm lao công miễn phí cho tên nhóc này, kết quả người ta còn không hài lòng, lại còn muốn anh giặt quần áo, đúng là tính cách công tử bột!
"Vậy giờ tôi mặc cái gì đây? Anh không thể để tôi chỉ mặc quần lót đi làm chứ?" Âu Dương Húc cũng ý thức được yêu cầu của mình hơi quá nên vội vàng làm hòa nói.
"Trong tủ quần áo có đó, cậu tự lấy tự mặc đi. Mặc xong rồi thì đi rửa mặt, sau đó xuống phòng khách ăn cơm." Nói xong anh xoay người rời đi.
"Xí, nhỏ mọn đến thế sao?" Âu Dương Húc liếc theo bóng lưng anh rồi xuống giường, mở tủ ra tìm quần áo.
Nhìn quần áo trong tủ toàn là quân trang. Âu Dương Húc nhíu mày. "Được thôi, quân trang thì quân trang vậy!"
Âu Dương Húc tìm nửa ngày mới lấy ra một chiếc áo cộc tay và một cái quần quân phục. Mặc quần áo xong, Âu Dương Húc đi vào toilet, nhìn vào gương mà chỉ muốn độn thổ ngay tại chỗ.
Ngô Hạo Thiên cao lớn vóc người, cậu mặc quần áo của anh vào nhìn y như đứa trẻ con mặc trộm quần áo người lớn vậy. Âu Dương Húc buồn rầu nhìn bộ quần áo rộng thùng thình trên người mà không nói nên lời. Thôi dù sao chỗ này cũng không có quần áo vừa với cậu nên cũng đành tạm bợ vậy thôi.
Sau khi rửa mặt, Âu Dương Húc đi xuống phòng khách tầng một.
Nhìn thấy một bàn thức ăn, Âu Dương Húc dụi dụi mắt. "Anh làm à?"
Không phải chứ? Trong nguyên tác cũng không có nói Ngô Hạo Thiên còn biết nấu cơm nha? Có cháo thịt băm trứng bắc thảo, còn có bánh bao...
"Mua!" Ngô Hạo Thiên thấy người đi xuống rồi thì múc một chén cháo đưa cho cậu.
"À, anh dậy sớm thật!" Âu Dương Húc ngồi xuống ghế.
Mười lăm phút sau, hai người ăn xong bữa sáng, lái xe về quân khu.
"Chuyện tối hôm qua, cậu suy nghĩ thế nào rồi?" Ngô Hạo Thiên nhìn Âu Dương Húc lái xe, anh nghiêm túc hỏi.
"A, chuyện gì cơ?" Âu Dương Húc vẻ mặt ngơ ngác.
"Cậu, cậu không nhớ gì cả?" Thấy vẻ mặt Âu Dương Húc ngơ ngác, Ngô Hạo Thiên sững sờ.
Anh đã nghĩ tới sẽ được đồng ý, cũng nghĩ tới sẽ bị từ chối. Nhưng anh lại không nghĩ tới cậu sẽ không nhớ được mọi chuyện.
Vậy giờ tình huống thế nào đây? Vậy là những lời tối qua đều vô ích, mình bị hôn miễn phí à???
"Ui, tối qua tôi uống hai mươi mấy chai bia thì có thể nhớ được cái gì, chỉ có thể nhớ là mình bị đau đầu thôi!" Âu Dương Húc nói.
Ngô Hạo Thiên nghe vậy, sắc mặt tái mét, cả người không ổn chút nào.
"Chuyện gì vậy, không thì anh nói lại lần nữa đi?" Âu Dương Húc thấy vẻ mặt tối sầm của anh, không hiểu chuyện gì nên dò hỏi.
"Thôi!" Ngô Hạo Thiên nghiến răng nghiến lợi, không muốn nói thêm.