Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 26: Trong biển
Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Pháo hoa rực rỡ phản chiếu trên mặt nước, Linh Duật nghiêng người đứng sát bên Thố Sơ.
“Ngày mai đã là năm mới rồi.”
Linh Duật nhìn sang Thố Sơ. Thoát khỏi lớp vỏ bọc u ám thường ngày, lúc này cậu cuối cùng cũng trông đã ra dáng một thiếu niên đôi mươi.
“Ừ.” Thố Sơ ngắm nhìn núi tuyết, khẽ nói: “Chúc mừng năm mới!”
Linh Duật bĩu môi, nhìn người đàn ông chẳng biết lãng mạn trước mặt, bất mãn nói: “Anh nên đợi đến đúng 12 giờ đêm mới nói chứ, ai lại chúc sớm thế này?”
“Ngày mai phải dậy sớm, tối nay đừng có thức khuya.” Thố Sơ giữ vững sự “thiếu lãng mạn” của mình đến cùng: “Ngày mai còn muốn ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn nữa không?”
“Được rồi.” Linh Duật không chấp nhặt nữa. Họ cùng nhau đợi pháo hoa tàn rồi ai nấy về phòng.
Trước khi chia tay, cậu luôn cảm thấy tối nay Thố Sơ có gì đó không ổn, tâm trạng hắn dường như hơi trùng xuống. Nhưng mọi lời nói, cử động của hắn vẫn rất bình thường, Linh Duật thầm cho rằng là do hắn vẫn còn giận mình.
Rửa mặt xong, Linh Duật không lên giường nghỉ ngơi mà đi ra ban công phòng ngồi xuống. Cậu bắt đầu suy nghĩ xem mình có thực sự làm sai hay không. Việc cậu xin lỗi, việc cậu không chút do dự đồng ý đi bệnh viện, chẳng qua là vì người đưa ra những lời nói đó là Thố Sơ.
Cậu vẫn luôn sống trong thế giới của riêng mình, sau khi đổ bệnh lại càng tự giam mình trong cái kén do chính mình dệt nên. Nhờ vào việc bị bệnh, cậu mới có thể sống đúng với “bản ngã” của mình.
Cậu thiết tha muốn mình khá hơn, và không cho rằng cách mình làm là sai. Chỉ cần cậu khỏi bệnh, chỉ cần cảm xúc của cậu bình thường, sẽ không làm liên lụy Thố Sơ. Nếu dì bảo mẫu ở nhà biết bây giờ cậu lại tự nguyện uống thuốc, chắc dì sẽ cảm động đến mức chiều chuộng cho cậu ăn thêm mấy xiên kẹo hồ lô.
Nhưng giờ đây, có một sự thật hiện ra trước mắt. Cách thức mà cậu tự cho là đúng ấy, Thố Sơ lại không vui.
Tay Linh Duật lạnh buốt, cậu nhìn sang ban công phòng bên cạnh, vẫn còn sáng đèn. Do dự vài giây, cậu vẫn không sang làm phiền Thố Sơ. Gần đây giấc ngủ đã cải thiện hơn một chút, cậu đặt báo thức lúc mười một giờ năm mươi tám, vẫn muốn đích thân nói lời chúc mừng năm mới với Thố Sơ vào đúng khoảnh khắc giao thừa.
Căn phòng chìm vào bóng tối, nhưng ngủ chưa được bao lâu thì Linh Duật đã tỉnh. Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà tối đen một lúc rồi mới chậm chạp cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên. Đồng hồ đã qua mười một giờ, cậu mới ngủ được hơn một tiếng. Nhiệt độ trong phòng hơi cao, Linh Duật hất chăn đi chân trần xuống đất, thảm cũng đã được hệ thống sưởi sàn sưởi ấm.
Cậu đi đến bàn cạnh cửa sổ rót một ly nước, vô tình nhìn qua khe hở của rèm cửa, thấy ánh sáng vẫn sáng đèn bên ban công phòng bên cạnh. Điểm sáng đó đặc biệt rõ ràng trong bóng tối. Linh Duật kéo rèm ra xoạt một tiếng, đẩy cửa kính ban công bước ra ngoài.
Sàn gỗ ban công bị sương lạnh bao phủ, cậu run cầm cập nhưng vẫn giẫm lên làn sương lạnh đi đến sát mép ban công. Bên cạnh không chỉ ban công sáng đèn mà ngay cả trong phòng cũng đèn điện sáng trưng. Linh Duật vươn người ra khỏi ban công, dù mỏi nhừ cả cổ cũng chỉ nhìn thấy được một góc. Cậu quay lại phòng, cầm điện thoại nhắn cho Thố Sơ một tin:
「Anh ngủ chưa?」
Cầm điện thoại ngồi bên giường đợi gần mười phút, đối phương vẫn không trả lời. Đã ngủ rồi sao? Hay là quên tắt đèn? Linh Duật đã chẳng còn chút buồn ngủ nào, nhìn điện thoại, một mình ngồi đó suy đoán.
Đột nhiên trên bầu trời nổ một đóa pháo hoa rực rỡ, bên ngoài bắt đầu trở nên náo nhiệt hẳn. Mọi người lần lượt rời khỏi khách sạn, chuẩn bị đón chào năm mới trên đỉnh núi tuyết. Sự náo nhiệt bên ngoài làm nổi bật vẻ vắng lặng trong phòng, Linh Duật không ngồi yên được nữa. Cậu xỏ dép, đi sang gõ cửa phòng Thố Sơ.
Thố Sơ lúc này đang ngồi trên ban công, nghe tiếng gõ cửa, hắn chậm rãi hoàn hồn. Vốn dĩ hắn không định bận tâm, nhưng thấy trong căn phòng bên cạnh vốn đã tắt đèn từ một tiếng trước nay lại hắt ra ánh đèn, hắn mới đứng dậy đi mở cửa. Linh Duật có thể nhìn thấy ánh sáng bên hắn, thì hắn ở đây dĩ nhiên cũng thấy được bên cậu.
Thố Sơ mở cửa, quả nhiên đúng như hắn dự đoán, Linh Duật mặc một bộ đồ mỏng manh đứng ở cửa.
“Sao thế?” Thố Sơ ở ngoài gió lạnh quá lâu, giọng nói trở nên khàn đặc.
“Gặp ác mộng à?”
“Không có.” Linh Duật lắc đầu, chỉ chỉ vào điện thoại nói: “Thấy đèn phòng anh vẫn sáng, anh không trả lời tin nhắn nên tôi sang đây.”
Thố Sơ kéo người vào phòng, liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên giường. “Xin lỗi, điện thoại để trong phòng nên không thấy.”
“Không sao.” Linh Duật ngay từ lúc Thố Sơ mở cửa đã nhận ra, quần áo trên người hắn chưa thay, thậm chí cả giày cũng chưa thay.
“Sao muộn thế này anh vẫn chưa ngủ?”
Thố Sơ mệt mỏi vò tóc, thấp giọng đáp: “Không ngủ được.”
“Có chuyện gì sao?” Linh Duật tiến lên một bước, ngước mắt nhìn hắn, ngập ngừng hỏi: “Tâm trạng không tốt à?” Thấy Thố Sơ im lặng không trả lời, cậu mím môi, lại khẽ hỏi: “Vẫn còn đang giận tôi sao?”
“Không phải.” Thố Sơ đột ngột nắm lấy cổ tay cậu. “Đừng nghĩ nhiều, không phải vì cậu.”
Đôi mắt Linh Duật khẽ động, hàng mi run rẩy. Sau đó, cậu cúi đầu nhìn cổ tay đang bị Thố Sơ siết chặt. Cổ họng Thố Sơ nghẹn lại, nhìn người thanh niên gầy yếu trước mắt, rốt cuộc hắn cũng liều lĩnh một lần.
“Ở bên tôi một lát, được không?”
Thố Sơ lấy từ trong tủ ra một chiếc chăn len choàng lên người Linh Duật, họ ngồi trên ban công, nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Đám mây đen rời khỏi vầng trăng tròn bị che khuất, ánh trăng đồng thời soi sáng đôi mắt của cả hai.
“Có thể kể tôi nghe được không?”
Lúc này Linh Duật mới muộn màng nhận ra, từ lúc quen biết đến nay, Thố Sơ luôn là người mạnh mẽ, chưa bao giờ lộ ra một mặt yếu đuối, và cũng luôn là Thố Sơ kéo cậu tiến về phía trước.
Thố Sơ yên lặng nghe tiếng gió đêm, có chút hối hận vì đã gọi Linh Duật ra đây. Có nên để cậu về không? Hắn nhắm mắt nghĩ ngợi, rồi lại không nỡ.
“Tôi đã từng nói là tôi không muốn đến đây đúng không?” Hòa vào tiếng gió, giọng nói của Thố Sơ hơi biến dạng.
Nhưng Linh Duật vẫn đột ngột siết chặt tấm chăn len. Thố Sơ đã nói, thậm chí chiều nay còn nói lại một lần. “Anh hối hận rồi sao?” Giọng cậu rất nhẹ, vì thiếu tự tin nên âm cuối đều run rẩy.
Thố Sơ nhướng mày nhìn sang, có chút bất lực: “Tối nay, sao mỗi câu cậu nói ra đều là đang tự nghi ngờ bản thân thế?”
“Bởi vì tôi chưa từng được ai lựa chọn một cách kiên định cả.”
“Cậu nói gì?” Tiếng pháo hoa và tiếng gió hòa lẫn vào nhau, Linh Duật nói rất nhỏ, Thố Sơ không nghe rõ nên nghiêng người sát về phía cậu một chút.
“Không có gì.” Linh Duật gượng cười một tiếng vô thưởng vô phạt. Cậu biết mình không sửa được thói quen tự phủ nhận bản thân, vì cậu chưa bao giờ trở thành sự lựa chọn duy nhất và kiên định của bất kỳ ai. Cậu giỏi quan sát sắc mặt, chỉ cần Thố Sơ biểu hiện sự bài xích, cậu sẽ vô thức cảm thấy Thố Sơ hối hận rồi, hối hận vì đã vì cậu mà đến đây.
“Những lời tôi nói chiều nay là thật lòng.” Thố Sơ nói: “Tôi không hối hận, cũng sẽ không hối hận.” Sợ cậu lại nghĩ ngợi lung tung, hắn bèn bổ sung thêm một câu đầy tình cảm: “Mãi mãi cũng sẽ không.”
Linh Duật nghe xong câu đó thì ngẩn người nhìn hắn, mấy sợi lông trên mép chăn đều bị cậu bứt ra hết. “Vậy tại sao anh không vui?”
“Bởi vì tôi đã từng hứa với một người, rằng tôi sẽ cùng cậu ấy đến ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn.” Linh Duật im lặng lắng nghe, Thố Sơ khựng lại một chút rồi tiếp tục: “Nhưng tôi đã thất hứa, cho nên cậu ấy không đợi tôi nữa.”
Đợi? Linh Duật ngẫm nghĩ từ này trong lòng, hồi lâu sau mới không chắc chắn hỏi: “Vậy anh ấy đi đâu rồi?”
Thố Sơ cúi đầu, Linh Duật nhìn thấy một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống từ kẽ ngón tay hắn.
“Trong biển.” Thố Sơ nghẹn ngào đáp.