Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 41: Lột kén
Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong căn phòng khách sạn vỏn vẹn 30 mét vuông, Thố Sơ ngồi trên chiếc ghế sofa đơn bên cửa sổ, còn Khương Linh Duật ngồi ở mép giường đối diện với hắn.
Mỗi khi không biết phải làm sao, cậu lại vô thức xoa xoa các đầu ngón tay. Thố Sơ nhìn theo những động tác nhỏ ấy, rồi ánh mắt từ từ dời lên gương mặt cậu.
Căn phòng bừa bộn, hành lý ngổn ngang, thần sắc mệt mỏi, đôi môi khô khốc và quầng thâm mắt hiện rõ, tất cả đều cho thấy trong suốt thời gian qua Khương Linh Duật đã sống không hề tốt chút nào.
Mùa xuân ở Thượng Hải đến sớm hơn Shangri-La, Linh Duật chỉ mặc một chiếc áo hoodie, nhưng trong vali toàn là những bộ quần áo mà Thố Sơ đã rất quen thuộc.
“Cậu không về nhà, hay ở ký túc xá sao?”
“Ký túc xá không tiện lắm.” Khương Linh Duật tự động bỏ qua bốn chữ phía trước.
“À… tôi đang tìm phòng trọ.”
Linh Duật không dám đối diện với hắn nữa, cậu đứng dậy định tìm chút gì đó cho hắn uống, nhưng nhìn quanh một lượt mới thấy ngoài nửa chai nước khoáng uống dở trên bàn thì ở đây chẳng có gì cả.
“Không cần phiền phức đâu, tôi không khát.” Thố Sơ ngăn Linh Duật lại khi cậu định xuống lầu mua nước. Hắn cảm nhận được sự khó xử qua bóng lưng cứng đờ của cậu.
“Ngồi xuống đi, chúng ta nói chuyện.” Thố Sơ kéo Linh Duật ngồi lại mép giường.
“Anh muốn nói gì?”
“Nói về chuyện của hai chúng ta.”
Lòng Linh Duật thắt lại, cậu ngập ngừng đáp: “Anh cứ coi như tôi chưa từng nói những lời đó đi. Xin lỗi, đáng lẽ tôi nên hỏi rõ ràng từ trước.”
“Khương Linh Duật.” Thố Sơ ngồi ở vị trí thấp hơn nên phải ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Tôi không có đính hôn.”
“Hả?” Linh Duật ngơ ngác nhìn hắn, cậu nghi ngờ có phải mình vẫn chưa hết sốt nên nghe nhầm hay không.
“Tôi sẽ không đính hôn với Ngũ Nghiên.” Thố Sơ kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.
Linh Duật im lặng hồi lâu, cậu dường như đã mơ hồ đoán được Thố Sơ định nói gì tiếp theo, nhưng cậu không dám tự đa tình.
“Ừm, tôi biết rồi.”
Linh Duật mỉm cười, ngẩng đầu nhìn hắn: “Vậy hy vọng anh có thể tìm được người mình thực sự thích.”
Thố Sơ định nói thêm gì đó nhưng Linh Duật đột ngột ngắt lời: “Anh xem, chỗ tôi cũng chẳng có gì hay ho, anh cũng đã ngồi rồi.”
Cậu nhìn sang chỗ khác, chột dạ nói dối: “Tôi còn nhiều bài tập lắm, anh về trước đi.”
“Thật sự không muốn nghe tôi nói tiếp sao?”
Nhìn gương mặt tái nhợt trước mắt, Thố Sơ thầm thở dài, cuối cùng vẫn quyết định đành chịu thua trước sự bướng bỉnh của cậu.
“Được rồi.”
Thố Sơ đứng dậy, khi đến cửa, hắn quay đầu dặn dò: “Đừng thức khuya quá. Tôi ở ngay gần đây thôi, có việc gì cứ tìm tôi.”
Linh Duật nhìn hắn mở cửa rời đi. Tiếng bước chân dần xa hẳn, cậu mới rã rời ngả người xuống giường. Một cuộc gặp gỡ hoang đường, một cuộc đối thoại không đầu không đuôi, cùng một cuộc sống đang rối như nồi canh hẹ, Linh Duật cảm thấy mình không còn dũng khí để đón nhận tình cảm của Thố Sơ nữa.
Chuyện bài tập không hẳn là cậu lừa hắn. Linh Duật mở máy tính, do dự giữa việc tìm phòng trọ và làm bài tập, cuối cùng quyết định chọn vế sau. Dù sao cậu cũng nghĩ Thố Sơ sẽ không đến lần thứ hai đâu.
Cậu mải mê làm việc đến tận rạng sáng mới nộp xong bài tập của tuần trước. Ánh mắt cậu vô tình lướt qua một thông báo hiện lên ở góc màn hình máy tính, cậu nhấn vào để tự đăng ký lịch khám cho mình.
Sáng hôm sau vẫn có buổi học. Nhớ lại lời Thố Sơ nói đã “chờ đợi” ở tiệm cà phê suốt ba ngày qua, Linh Duật đang định đi về phía nhà ăn liền đổi hướng, đi vòng qua nửa trường để ra cổng chính.
Cổng trường và tiệm cà phê chỉ cách nhau một con phố. Ngồi trong tiệm có thể nhìn thấy người ra vào cổng, và ngược lại, Linh Duật chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy Thố Sơ đang ngồi bên cửa sổ.
Khi đã xác nhận được suy đoán trong lòng, Linh Duật đứng dưới cái nắng gay gắt, đột nhiên không biết mình nên làm gì tiếp theo.
Trực giác bảo cậu nên rời đi để tiếp tục vào lớp, nhưng Thố Sơ đã nhanh hơn cậu một bước, họ nhìn nhau qua con phố. Linh Duật như một chú nai con lạc đường bị giật mình, vội tránh tầm mắt rồi xoay người chạy vào trường.
Đi chưa được mấy bước, điện thoại cậu đã rung lên. Thông báo từ khung chat mà lần đối thoại cuối cùng đã là từ rất lâu trước đây:
“Tan học chúng ta nói chuyện đi, tôi chờ cậu.”
Chỉ một câu ngắn ngủi đã khiến Linh Duật bồn chồn suốt cả buổi chiều, cậu biết mình không thể trốn tránh mãi, chỉ có thể đi gặp hắn.
Sau giờ học, Linh Duật chậm chạp thu dọn đồ đạc, trong lòng thầm nghĩ kéo dài được chừng nào hay chừng đó. Khi các bạn xung quanh đã về gần hết, một giảng viên vội vã đi vào lớp, nhìn quanh một vòng những sinh viên còn sót lại, và Linh Duật đen đủi bị “tóm”.
Đi theo giảng viên vội vã về phía hội trường, Linh Duật có chút lơ mơ hỏi: “Thầy ơi, ở đây có hoạt động gì thế ạ?”
“Một buổi tọa đàm của chuyên ngành quản trị kinh doanh, mời một doanh nhân nổi tiếng đến diễn thuyết. Giảng viên phụ trách nhiếp ảnh hôm nay nghỉ nên thầy phải qua khoa em tìm người hỗ trợ chụp ảnh.”
“Dạ.” Linh Duật đành lấy điện thoại ra nhắn cho Thố Sơ là mình có việc đột xuất, tạm thời chưa ra được, Thố Sơ trả lời rất nhanh.
Cậu cất điện thoại rồi đi vào hội trường, nhưng khi vừa đứng ở lối đi và nhìn rõ người đang ở trên sân khấu, trái tim Linh Duật như bị một nhát dao đâm thẳng vào.
Tống Uyển Bạch mặc một bộ đồ công sở màu trắng, đứng trên bục với vẻ thanh lịch và tài giỏi, có lẽ vì đang mang thai nên bà chỉ đi một đôi giày bệt.
Những lời mở đầu của viện trưởng, tiếng vỗ tay và những lời xì xào của sinh viên bên dưới cứ thế lướt qua tai Linh Duật. Tống Uyển Bạch cầm micro, thong dong bắt đầu bài diễn thuyết của mình.
Linh Duật giơ máy ảnh lên, hướng ống kính về phía Tống Uyển Bạch, chụp vài tấm theo yêu cầu. Có vài lần ánh mắt bà nhìn về phía cậu, nụ cười trong đôi mắt ấy khựng lại một nhịp rồi nhanh chóng dời đi.
Suốt hai giờ tọa đàm, Linh Duật vừa phải kiềm nén cảm xúc bực bội và đau khổ, vừa tận tụy hoàn thành công việc chụp ảnh. Cậu thậm chí không chú ý thấy rằng khi buổi tọa đàm đi được nửa chặng đường, hàng ghế cuối cùng đã có thêm một người.
Buổi tọa đàm kết thúc, Tống Uyển Bạch bị đám sinh viên vây quanh để chụp ảnh chung. Linh Duật chào giảng viên rồi chuẩn bị rời đi. Khi đi ngang qua sân khấu, cậu thoáng thấy sắc mặt bà không được tốt lắm dù vẫn đang mỉm cười thanh lịch.
“Ngại quá, phiền mọi người nhường đường một chút.”
Linh Duật gần như theo phản xạ chạy đến chen vào trước mặt Tống Uyển Bạch, thấp giọng hỏi: “Bà không sao chứ?”
Các sinh viên xung quanh thấy sắc mặt bà tái nhợt cũng tự giác tản ra.
“Thật xin lỗi các em, hôm nay sức khỏe tôi không được tốt nên e rằng không thể tiếp tục chụp ảnh cùng mọi người được nữa.”
Linh Duật đỡ Tống Uyển Bạch vào phòng nghỉ. Vừa đóng cửa lại, bà đã lập tức hất tay cậu ra. Vẻ mặt bà lạnh lùng, hoàn toàn không còn vẻ hiền lành như lúc nãy trên sân khấu.
“Anh còn biết quay lại trường học sao?” Bà liếc nhìn Linh Duật một cái, nhìn chiếc máy ảnh trên cổ cậu rồi châm chọc: “Quay lại cũng chỉ để học cái ngành nhiếp ảnh chẳng ra gì này à?”
“Mẹ…” Linh Duật khó khăn mở miệng.
“Đừng gọi tôi là mẹ.” Câu nói của bà khiến gương mặt Linh Duật cắt không còn giọt máu.
“Ngay từ đầu tôi đã nói rồi, nếu lúc đó anh không về thì sau này cũng đừng hòng bước chân vào cái nhà này nữa. Dù sao anh cũng đã trưởng thành, lông cánh cũng cứng rồi, lại chưa từng làm được việc gì khiến chúng tôi hài lòng. Cứ coi như tôi không có đứa con trai này.”
“Mẹ…” Linh Duật phát hiện mình không thể thốt nên lời, chỉ còn lại những tiếng nức nở nghẹn ngào.
“Có phải là vì bà đã có đứa con khác, đúng không?”
Trong mắt Tống Uyển Bạch thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng bà không hỏi tại sao cậu biết, chỉ hờ hững đáp: “Tôi cũng có quyền được lựa chọn lại lần nữa.”
“Thứ tôi muốn thấy hôm nay là anh làm một sinh viên ưu tú lên bục giao lưu với tôi, chứ không phải đứng dưới bục giơ máy ảnh chụp cho người khác.”
“Đúng vậy.”
Linh Duật hốc mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh: “Cảm ơn bà đã nói cho tôi biết… rằng bà không cần tôi nữa.”
Tống Uyển Bạch vốn không thích nhìn thấy vẻ yếu đuối của người khác. Khương Linh Duật dù bị chính mẹ ruột chối bỏ cũng phải cố đứng thẳng lưng, không dám để lộ sự tổn thương của mình. Vì cậu biết, nếu cậu tỏ ra yếu đuối, bà sẽ chỉ càng cảm thấy cậu vô dụng hơn mà thôi.
“Anh ra ngoài đi, tôi muốn nghỉ ngơi.”
“Được, bà đang mang thai, nhớ chú ý sức khỏe.” Linh Duật cúi chào bà một cái rồi hoảng loạn bước ra ngoài.
Cửa phòng nghỉ không đóng chặt, cậu ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên thì thấy Thố Sơ đang đứng tựa vào hành lang.