Mây Hồ - Tuế Nguyên
Nhiệt độ ổn định
Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưng Khương Linh Duật hơi khom xuống, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Thố Sơ, cậu theo phản xạ tự nhiên mà đứng thẳng người lên.
“Điện thoại cậu hết pin, tôi sợ cậu không tìm thấy tôi.” Thố Sơ đứng thẳng dậy, nhìn Linh Duật bằng ánh mắt đầy phức tạp.
“Ừm.”
Điện thoại của Linh Duật đã sập nguồn ngay sau khi gửi tin nhắn cho Thố Sơ. Người ngoài được phép vào trường tham quan, và chính cậu cũng đã nói với Thố Sơ rằng mình sẽ đến hội trường. Đang là tháng Ba, vậy mà Linh Duật lại cảm thấy làn da dưới lớp áo lạnh đến mức nổi da gà.
Cậu siết chặt quai đeo ba lô, né tránh ánh mắt của Thố Sơ, nhẹ giọng nói: “Hôm nay tôi không muốn nói chuyện lắm, để lần sau đi.”
Trong lòng cậu đã đưa ra quyết định, “lần sau” chỉ là lời khách sáo, sẽ không bao giờ có lần sau nữa.
Nếu lúc nhận được tin nhắn của Thố Sơ, Linh Duật còn chút dũng khí để bước tiếp, thì hiện tại chút dũng khí ấy đã hoàn toàn tan biến. Cậu không hỏi Thố Sơ có nghe thấy gì không, hay nghe được bao nhiêu, chỉ lặng lẽ cúi đầu đi dọc dãy hành lang dài dằng dặc.
Hành lang quá hẹp, đi suốt một đoạn đường cũng không thấy nổi một ô cửa sổ. Linh Duật chưa bao giờ thấy ánh đèn trần trên đỉnh đầu lại khiến cậu cảm thấy áp lực đến thế. Cuối cùng cũng đi hết đoạn đường, hít thở bầu không khí bên ngoài, cậu mới thấy máu trong người mình bắt đầu lưu thông trở lại.
Trên đường rất đông người qua lại, Linh Duật có thể nghe thấy tiếng bước chân của một người vẫn luôn theo sau mình. Chủ nhân của tiếng bước chân ấy rất chừng mực, luôn duy trì một khoảng cách an toàn với cậu.
Khi Linh Duật đi vào công viên, tiếng bước chân phía sau dần biến mất trên thảm cỏ cách âm.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế dài bên hồ, lặng lẽ nhìn ra xa ngẩn ngơ. Tháng Ba, khắp nơi đều là một màu xanh lục. Màu xanh lục dường như luôn mang trong mình khả năng chữa lành tự nhiên. Trong bảng màu, xanh lục là kẻ trung lập giữa ấm và lạnh, cũng là ốc đảo hồi sinh sau cái chết.
Linh Duật nhìn thấy một con vẹt bên bờ sông, chân nó bị buộc vào một cành gỗ, rũ đầu, trông vô cùng ủ rũ. Lúc này là lúc công viên đông người nhất, xung quanh con vẹt nhỏ bé dần vây kín người xem, nhưng mặc kệ mọi người trêu chọc thế nào, nó cũng không chịu mở miệng.
Linh Duật chuyển tầm mắt, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng kêu rên ai oán của con vẹt. Đám đông thấy vô vị nên cũng dần tản đi. Con vẹt vẫn cúi đầu, đắm chìm trong thế giới riêng, từng chút một rỉa lông trên cơ thể mình.
Bên cạnh có một gia đình ba người đi tới, ghế không còn đủ chỗ, người mẹ liền bế đứa nhỏ đặt lên đùi mình. Linh Duật nhìn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ rồi đứng dậy rời đi.
Cậu đi dọc theo bờ sông đến trước mặt con vẹt kia, ghé sát vào nhìn, mắt Linh Duật chợt mở to.
Lớp lông xanh lục đã rụng thành một mảng, trên làn da màu xanh xám còn rướm những vệt máu đỏ tươi. Ban đầu cậu tưởng nó bị thương do tai nạn, nhưng rồi cậu nhận ra con vẹt đang dùng chiếc mỏ nhọn tự mổ vào lông mình, rồi tàn nhẫn nhổ từng sợi một.
Đây là một hành vi vượt quá hiểu biết của Linh Duật. Cậu ngồi xổm trước mặt con vẹt, lặng nhìn nó một hồi, bỗng nhiên nảy sinh sự đồng cảm mãnh liệt. “Mày cũng không vui sao?”
Con vẹt cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cậu. Có lẽ người khác sẽ cho rằng cậu bị điên, nhưng khoảnh khắc đó, Linh Duật chắc chắn mình đã nhìn thấy sự u sầu trong mắt nó. Gió thổi qua, sóng xanh in bóng hình xuống mặt nước, chiếu rọi bóng hình của cả hai.
Linh Duật biết mình là người cảm tính, nhưng không ngờ khi nhìn thấy sinh vật đáng thương này, cậu lại không kìm được sự bi thương. Cậu nhẹ nhàng xoa đầu con vẹt rồi đi tìm bộ phận quản lý để trình bày sự việc. Cậu nghĩ, có lẽ sinh vật nhỏ bé này vẫn còn cơ hội để được cứu giúp.
Nhân viên công tác nói gì đó Linh Duật không nghe rõ, cậu cố gắng tập trung và chỉ nghe được câu: “Chúng tôi sẽ đưa nó đi cứu chữa.”
Còn những lời cảm ơn xã giao khác, cậu thực sự không còn sức lực để nghe nữa.
Lê từng bước chân ra khỏi công viên, tiếng gió gào thét truyền vào tai Linh Duật như bị ngăn cách bởi một lớp màng.
Đoạn đường này, lối đi bộ và đường xe chạy không có rào chắn, hoàn toàn hòa lẫn vào nhau. Tiếng còi xe phía sau vang lên không dứt, Linh Duật chậm chạp né sang một bên.
Một người đi xe đạp lướt qua còn quay lại mắng cậu một câu. Linh Duật nhìn biểu cảm hung dữ và miệng người đó đóng mở liên tục, mới nhận ra mình đang bị ù tai nặng. Tiếng bước chân cũng không nghe thấy nữa, cậu quay đầu lại, Thố Sơ vẫn đang đứng cách đó vài mét tiếp tục dõi theo cậu.
Linh Duật cảm thấy mệt mỏi quá, đột nhiên không muốn đi tiếp nữa. Cậu đứng im tại chỗ, Thố Sơ cũng dừng bước. Khoảng cách quá xa, cậu không nhìn rõ biểu cảm của hắn. Chờ một lúc, thấy Thố Sơ vẫn không tiến lên, Linh Duật đành tự mình bước về phía hắn.
“Đi theo tôi, tại sao không đi đến bên cạnh tôi?” Linh Duật ngẩng đầu nhìn hắn, giọng rất khẽ, chỉ cần tiếng gió lớn thêm một chút là sẽ không nghe rõ.
Thố Sơ không trả lời, hắn nắm lấy tay Linh Duật, kiên nhẫn truyền hết hơi ấm từ cơ thể mình sang tay cậu. Chờ đến khi cả hai đạt đến trạng thái nhiệt độ ổn định, hắn mới dắt tay cậu tiếp tục đi.
Hắn không quen đường, một tay nắm lấy Linh Duật, tay kia phải cầm điện thoại xem bản đồ chỉ đường. Linh Duật không hỏi hắn đi đâu, chỉ lẳng lặng đi theo. Xuyên qua dòng xe cộ, xuyên qua đám đông, hai bàn tay vẫn luôn mười ngón đan chặt.
Không ngờ Thố Sơ lại dẫn cậu vào trung tâm thương mại. Trước gương mặt nghi hoặc của Linh Duật, hắn đưa cậu vào một nhà hàng Vân Nam. Thố Sơ tinh ý chọn một vị trí sâu trong góc.
Dưới ánh đèn, Linh Duật trông càng thêm gượng gạo. Thố Sơ tráng tách, rồi rót cho cậu một ly trà nóng, giống hệt lần đầu tiên hắn dẫn cậu đi ăn lẩu.
Đẩy ly trà đến sát tay Linh Duật, Thố Sơ cuối cùng mới nói câu đầu tiên: “Yên tâm đi, tôi không hỏi cậu gì cả, cũng sẽ không nói gì với cậu đâu.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên những đốt ngón tay đang siết chặt ly trà của cậu, hắn tiếp tục: “Chỉ là đưa cậu đi ăn một bữa cơm thôi, buổi chiều cậu đã ăn gì chưa?”
Linh Duật đột nhiên thấy hối hận, chính vì sự thiếu kiên định của mình mà cậu mới ngồi ở đây để nghe những lời này của Thố Sơ. Khi thức ăn dọn lên, Linh Duật không nói gì, cầm đũa ép bản thân phải ăn thật nhiều.
Nhưng cũng chỉ được mười phút, cậu đã buông đũa. Cậu đã cố đến cực hạn rồi, nếu ăn thêm chắc chắn sẽ nôn ra hết.
Cậu lặng lẽ nhìn Thố Sơ, từ mái tóc đến đôi mắt, sống mũi, và dừng lại ở đôi môi.
“Chúng ta nói chuyện đi.” Khi Thố Sơ buông đũa, Linh Duật đột ngột lên tiếng.
Thần sắc Thố Sơ khựng lại, đôi mắt màu hổ phách đăm đăm nhìn về phía Linh Duật. Khoảnh khắc ấy, Linh Duật cảm thấy đôi mắt Thố Sơ giống như một vũng lầy đầy mê hoặc, rõ ràng thanh khiết đến mức nhìn một cái là thấy đáy, nhưng hễ nhảy vào là càng lún càng sâu. Nhưng cậu không sợ hãi, chỉ thong thả, ôn nhu và cam tâm tình nguyện chìm đắm trong đó.
“Cậu nói đi.” Thố Sơ đáp.
“Anh đừng nói gì với tôi nữa, chúng ta kết thúc ở đây đi.”
Đây là lần đầu tiên Linh Duật nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với một người, và người đó lại là Thố Sơ.
“Xin lỗi, lúc trước là do tôi không hiểu rõ mọi chuyện nên đã quá vội vàng. Cũng may là vẫn còn kịp, thật ra anh không cần cất công đến đây, cũng không cần bận tâm làm gì, vì tôi đã không còn để tâm nữa rồi.”
Linh Duật cố lờ đi vẻ lạnh lẽo đáng sợ trong mắt Thố Sơ, tiếp tục dùng con dao cùn từng nhát một cứa vào lòng hắn, cũng là cứa vào lòng chính mình.
“Nhân lúc mọi chuyện chưa gây ra hậu quả gì, hãy kịp thời dừng lại đi. Anh hãy coi như tôi chưa từng nói thích anh, và cũng hy vọng anh tìm được người mình thực sự thích.”
“Kịp thời dừng lại?” Thần sắc Thố Sơ lạnh lùng như băng giá, nhưng ngữ khí vẫn giữ vẻ bình tĩnh vốn có.
“Cho nên mấy ngày nay cậu lần lượt bỏ rơi tôi rồi lại quay lại, chỉ là để nói với tôi câu này thôi sao?”
Linh Duật đuối lý, cũng không tìm được lý do để phản bác. Sự im lặng chỉ càng khiến cậu trở nên yếu thế, làm lời nói thêm phần thiếu thuyết phục.
“Đây là lần cuối cùng.” Linh Duật hạ quyết tâm nói.
“Tôi cần một lý do.”
Thố Sơ tiến lại gần Linh Duật, trầm giọng nói: “Hai lần, một lần là rời đi không từ biệt, một lần là đẩy tôi ra không một dấu hiệu báo trước.”
Bị cái bóng của hắn bao phủ, dưới áp lực to lớn, Linh Duật nói bằng giọng không chút cảm xúc: “Bởi vì tôi chỉ coi anh như một sự cứu rỗi trong thời kỳ sa sút nhất. Còn bây giờ, tôi không cần nữa.”
Đuôi mắt Thố Sơ chợt nhướng lên một cách lạ lùng, hắn chống nửa người xuống bàn, nhìn chằm chằm Linh Duật rồi bật cười ngắn ngủi.
“Cậu không cần dùng những lời lẽ khoa trương như vậy với tôi, vì cậu diễn chẳng giống chút nào.”
Nếu là lần đầu tiên Linh Duật bỏ đi, Thố Sơ có lẽ sẽ tin những lời này, nhưng đây đã là lần thứ hai. Linh Duật ngây người nhìn Thố Sơ trong sự kinh ngạc tột độ. Thố Sơ của hiện tại dường như không còn là người luôn hành xử chừng mực, tuyệt đối không bao giờ làm khó người khác.
“Lời của kẻ tâm thần, anh tốt nhất đừng tin một câu nào.”
“Được.” Thố Sơ lùi về khoảng cách an toàn.
“Vậy cậu nói đi, nói rằng cả đời này cậu không muốn gặp lại tôi nữa, tôi chỉ tin duy nhất câu đó thôi. Tôi cũng sẽ thề trước thần Phật, từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa.”
Linh Duật đột nhiên câm nín, cậu há họng mãi không thốt nên lời. Cậu đã giúp Thố Sơ chép kinh Phật bao nhiêu lần, cậu biết rõ không ai dám nói dối trước thần Phật cả.
Cậu không tin thần Phật, nhưng Thố Sơ thì tin. Thố Sơ là tín đồ thành tâm nhất, hắn đã nói không gặp lại thì chắc chắn sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
“Cậu gạt tôi đúng không?”
Thố Sơ dịu giọng lại, “Khương Linh Duật, cậu có thể không nói chuyện với tôi, có thể đi công viên, cậu muốn thế nào cũng được, nhưng đừng nói những lời như vậy nữa.”
Nhưng chính những lời này lại là sợi rơm cuối cùng đè chết con lạc đà. Thố Sơ càng ôn nhu dung túng, Linh Duật lại càng dễ sinh ra sự ỷ lại. Mà một khi đã ỷ lại, cậu sẽ không nỡ buông tay. Nếu sau này Thố Sơ rời bỏ cậu, cậu nghĩ mình sẽ không sống nổi mất.
“Tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa.” Linh Duật nói từng chữ một, chậm rãi và dứt khoát.
Trong sự kinh ngạc của Thố Sơ, Linh Duật đứng dậy chạy khỏi nhà hàng. Thang máy quá chậm, cậu quyết định đi thang cuốn. Cậu chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi đây, sợ rằng chỉ chậm một giây thôi Thố Sơ sẽ phát hiện ra cậu đang nói dối lòng mình.
Xuống đến tầng dưới, Thố Sơ đã đuổi kịp một cách không ngờ. “Khương Linh Duật!”
Thố Sơ vội vã bước lên thang cuốn, phía sau hắn là một cô gái đang kéo theo chiếc vali hành lý nặng nề. Thố Sơ bước xuống thêm hai bậc thang, chưa kịp đuổi tới chỗ Linh Duật thì phía sau vang lên một tiếng kêu kinh hãi. Cô gái bị ngã trên thang cuốn, chiếc vali to lớn theo đó lăn lông lốc xuống dưới.
Cô gái đã được người ở phía trên đỡ dậy, còn Linh Duật nhìn chiếc vali đang lao về phía họ, cậu mở to mắt hét lên: “Thố Sơ, mau tránh ra!”
Nhưng Thố Sơ lại ngó lơ lời cảnh báo, khi chiếc vali lao đến, hắn dùng tay chắn lại một nhịp. Sự giảm chấn đó đã tạo đủ thời gian cho Linh Duật né tránh nguy hiểm một cách an toàn.
Thế nhưng, chính Thố Sơ lại bị chiếc vali kéo ngã nhào xuống thang cuốn, một tiếng động lớn vang lên trên sàn nhà.
“Thố Sơ! Thố Sơ, anh không sao chứ?” Linh Duật lao đến trước mặt Thố Sơ, dùng sức hất chiếc vali đang đè lên chân hắn ra. Cậu run rẩy đưa tay đỡ Thố Sơ dậy, những giọt nước mắt kìm nén suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng lặng lẽ lăn dài trên má.
Thố Sơ nén đau, cố nặn ra nụ cười, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Linh Duật. Hắn hít một hơi sâu, ghé sát vào tai cậu thầm thì: “Kẻ lừa đảo.”