Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 15: Tưởng mày chết rồi đấy
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mở mắt ra, tôi thấy trần nhà bằng thạch cao trắng xóa, lấm tấm vài mảng mạng nhện. Chẳng phải trường học vừa mới dọn dẹp sao? Chắc là họ làm qua loa rồi, để bẩn nguyên như thế. Nhưng sao tôi lại để ý đến mấy thứ vô nghĩa như vậy nhỉ? Phải chăng tôi nên quan tâm xem mình đang làm gì, ở đâu trước đã.
Thay đổi tầm nhìn, tôi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đang nhìn tôi. Đó là anh Tí, anh ấy đẹp trai quá, đang nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng. Cái nhìn ấy tôi chưa bao giờ thấy ở anh ấy. Có phải tôi đang mơ không?
Tôi khẽ nhíu mày ngờ vực, đưa tay dụi dụi đôi mắt rồi nhìn lại. Rõ ràng là anh Tí đang ngồi trước mặt tôi, rõ ràng là ánh mắt dịu dàng ấy, rõ ràng là anh ấy rất đẹp trai. Nhưng sao cảm giác cứ mơ hồ quá. Rõ ràng trên đời này chẳng có gì là chắc chắn. Thôi, cứ coi như đang mơ đi. Tôi muốn tiếp tục mơ giấc mơ tuyệt vời này, thà không tỉnh dậy còn hơn.
"Tưởng mày chết rồi đấy chứ?"
Nghe giọng nói ấy, tôi biết đây không phải mơ. Đây là sự thật, chắc chắn là thật. Cái nhìn hiếm hoi vừa rồi của anh Tí biến mất nhanh chóng, thay vào đó là ánh mắt khinh khỉnh cùng vẻ mặt chảnh chọe như mọi ngày và giọng nói khó chịu kia. Tôi cựa mình, mệt mỏi hỏi: "Em đang ở đâu thế này?"
"Nhà xác!"
Tôi nhíu mày, không thể tin lời anh ấy. Chưa chết mà đưa tôi vào nhà xác làm gì? Cái thằng này, mở miệng toàn mùi chết chóc, sao không dịu dàng với tôi một chút nhỉ? Đúng, vừa nói xong lại bị nhiễm cái mùi chết chóc của anh ấy rồi. Chỉ biết làm tôi nhiễm những thứ xấu xa mà thôi.
Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, đây rõ ràng là phòng y tế chứ không phải nhà xác. Đang định lừa tôi à? Không dễ thế đâu, lùn nhưng không ngu.
Đôi mắt tôi dừng lại ở đám người đang nhốn nháo phía sau lưng anh Tí. Lúc nãy hình như không thấy họ. Hay là vì anh Tí tỏa sáng quá khiến họ trở nên lu mờ, biến thành không khí mà tôi không nhìn thấy?
"Bọn mày định diễn tập quảng cáo cho Điện Máy Xanh à? Lượn chỗ khác mà diễn, tao không mua tivi hay tủ lạnh gì đâu nhá!"
Vừa nói xong, cả đám lập tức xô đến sát tôi, nháo nhác:
"Hu hu, lùn đại ca tỉnh rồi hả? Làm bọn tao sợ chết được."
"Mày đừng bỏ bọn tao mà đi nha!"
"Ôi, lùn đại ca tỉnh rồi. Hu hu hu!"
Trời ơi, cái đám thần kinh này, tôi có chết đâu mà khóc lóc như đưa đám vậy. Muốn trù tôi chết sớm à? Đúng là lũ bạn khốn nạn. Tôi trừng mắt hăm dọa: "Tao chết đâu mà khóc. Tỉnh táo lại đi. Có cần tao đấm cho mỗi đứa một phát cho tỉnh ra không?"
Bọn họ nghe tôi nói vậy thì im bặt. Mẹ ơi, thằng Hô thiếu răng, thằng Sún thừa răng cứ nhấp nhổm hai bộ răng "siêu to" trước mặt tôi. Lại còn thằng Bống, nước mũi nước mắt cứ thò lò ra, thật kinh tởm. Tôi ước gì có một cái túi thật to, nhét cả đám vào đó rồi đá một phát cho bay đi xa. Sang Châu Phi chơi với thú vật còn hơn. Dĩ nhiên chỉ trừ anh Tí đẹp trai của tôi ra.
Tôi cảm thấy mình đúng là một thanh niên cứng rắn. Ngay cả đang nằm trên giường bệnh, lời nói vẫn đầy sát khí. Vừa hù bọn họ phát thôi, đã sợ quắn queo hết cả.
Tôi quay sang hỏi thằng Sún: "Tao bị cái gì thế này? Sao lại nằm đây?"
"Không biết. Lúc nãy đang ngồi học, tự nhiên mày ngã lăn ra ghế ngất đi, mặt xanh như tàu lá chuối, suýt nữa cả lớp hú vía. May mà không sao."
Nghe thằng Sún nói, tôi ngơ ngác. Tôi vẫn chưa nhớ lại được ký ức trước đó. Hình như là đau bụng rồi...rồi sau đó...sau đó...tôi chẳng nhớ gì. Thôi kệ, miễn chưa chết là được. Tôi hỏi tiếp: "Sao tao bò được xuống đây?"
"Mày chắc là siêu nhân. Anh Tí cõng mày xuống." Thằng Thọt chen vào.
Nghe nó nói vậy, mắt tôi sáng lên nhìn anh Tí đầy cảm kích. Chắc anh ấy không giận tôi nữa nhỉ? Chắc anh ấy thương tôi nên mới xả thân cứu tôi. Ôi, tôi hạnh phúc quá. Nếu được như thế, tôi muốn ngất thêm vài lần nữa để anh ấy cõng tôi tiếp. Ơ, hình như có gì đó sai sai. Tôi có phải bị biến chất rồi không? Từ bao giờ tôi toàn ảo tưởng lung tung thế? Thôi kệ, bây giờ tôi đang hạnh phúc, mấy chuyện tế bào đột biến cứ tạm gác lại.
"Nặng như con lợn, ăn nhiều vào. Anh tao sợ tụi nó bị mày đè chết nên mới cõng mày thôi. Lần sau anh đá cho lăn xuống." Anh Tí quay mặt đi chỗ khác quát tôi. Chắc cõng tôi mệt nên mặt đỏ bừng.
Tôi thề, bao nhiêu cảm xúc tuyệt vời vừa bùng lên trong lòng tôi vì câu nói đó mà tan biến hết. Cứ để tôi ảo tưởng tí, anh ấy chết hay sao ý. Mất hết hứng. Đúng là sau này phải kiềm chế lại, không khéo tụt cảm xúc mà chết mất.
Mặt tôi tiu nghỉu: "Từ tối đến giờ em chẳng ăn gì cả."
"HẢ??? CÁI GÌ?"
Cả bọn nghe tôi nói vậy thì ngạc nhiên hét lên như lợn bị chọc tiết. Chúng bị kích động như vậy tôi có thể thông cảm. Bởi vì bình thường đối với tôi, đồ ăn là trên hết. Tôi thà xấu thà dốt chứ nhất quyết không chịu đói. Nói chung là tôi ăn nhiều lắm, ăn bạt mạng, ăn bất chấp. Ăn cho đến khi cái bụng không thể chứa được nữa mới thôi. Không phải vì tham ăn đâu. Chỉ là đáp ứng cái bụng thân yêu thôi.
"Hèn gì tự nhiên lăn ra. Định giảm cân à?" Thằng Sún nhìn tôi chằm chằm.
"Điên, việc gì phải giảm cân. Tao đâu có rảnh."
"Chứ sao? Không lẽ não có vấn đề rồi."
"Não mày mới có vấn đề ấy. Tại không thấy đói."
Thực ra là tối qua tôi bị đánh nên trốn vào phòng. Sau đó không ra ngoài ăn cơm. Sáng nay vì không muốn gặp hai người kia nên dậy sớm đi học, do vội quá quên mang ví tiền. Ngoài ra, cảm thấy khó chịu trong người, bụng đau quặn nên không muốn ăn. Mà lạ thật, bình thường tôi ăn nhiều nên lúc nào cũng đói. Vậy mà từ tối qua đến giờ không ăn gì nhưng không thấy đói. Phải chăng bụng tôi cũng bị đột biến rồi? Quả là hoang mang thật.
"Mấy đứa bây hỏi nhiều quá. Đi về lớp đi." Anh Tí đột nhiên quát lên, bọn kia đang hỏi tôi dồn dập bỗng im bặt. So với tôi, lời nói của anh Tí cũng có sức ảnh hưởng không nhỏ. Nói chung bọn họ nghe lời răm rắp, nối đuôi nhau rời khỏi đó.
Ọt...ọt...
Sau khi bọn họ đi hết, tôi định hỏi anh Tí xem đã hết giận chưa thì cái bụng của tôi réo ầm lên. Đúng là mất mặt. Réo đúng lúc không hay. Thôi xong, khung cảnh sắp lãng mạng bỗng trở nên u ám. Tôi gãi đầu, ái ngại nhìn anh Tí. Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường, hừ một tiếng rồi nói: "Đói như ăn mày thèm cơm mà còn bày đặt sĩ diện. Đúng là chả ra gì. Suốt ngày ăn ăn ăn, đúng là đồ con lợn."
Tôi tức muốn điên. Sao anh ấy cứ xỉa xói tôi như vậy chứ? Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại thích cái thằng đáng ghét này. Đang định xỉa lại thì anh ấy đứng dậy, không nói tiếng nào rời khỏi chỗ đi ra ngoài. Không phải là sợ tiếng biểu tình trong bụng tôi dọa chạy đi chứ? Cái tiếng đó chỉ khó nghe chút thôi, chẳng đến nỗi kinh khủng.
Tôi thở dài, buồn thật. Tưởng anh ấy đuổi bọn kia đi rồi ở lại với tôi chứ, nào ngờ cũng xách đít bỏ đi luôn. Đúng là nhẫn tâm.