Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 16: Ăn hay không, nhất định phải ăn
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bây giờ chỉ còn lại mình tôi với bốn bức tường vắng lạnh. Tôi nằm trên giường, đầu óc rối bời đủ thứ chuyện. Thỉnh thoảng lại lăn qua lăn lại, chán ngắt. Bỗng nhiên, tôi lại nhớ đến cái gã hot boy kia. Từ sau vụ xem phim, hắn chẳng còn tìm đến tôi nữa. Không biết là hắn sợ tôi hay không. Suy nghĩ mãi, đường đường là một hot boy nổi tiếng mà lại sợ ma, đúng là đồ yếu sinh lí. Hay là hắn thích Tí, giả vờ làm quen tôi để che mắt thiên hạ, sau đó tiếp cận Tí?
Nghĩ một hồi, chán quá, tôi không thèm nghĩ nữa. Nằm im như chết, chán chết đi được. Bụng vẫn còn đau, muốn xuống lớp nhưng sợ đau rồi không ai cõng, lại bị đá cho lăn xuống. Lúc này đang là tiết Toán, lên đó chắc lại bị gọi lên bảng. Chẳng biết có phải vì tên tôi đẹp quá hay không mà cô giáo Toán toàn gọi tôi lên. Đẹp quá cũng khổ.
Bỗng có bóng người xuất hiện ngoài cửa. Tôi tưởng là cô y tế, liền quay mặt vào trong giả vờ ngủ. Thực ra tôi chẳng ưa cô y tế tí nào. Bà ấy cũng chẳng ưa tôi. Chắc vì tôi quậy quá, khiến nhiều đứa phải xuống đây, nên ghét tôi. Bà còn nói tôi là con gái con nhà gì mà như thằng đàn ông. Bà ấy đúng là có vấn đề, tôi mới mười mấy tuổi mà so tôi với thằng đàn ông. Lẽ ra phải so sánh với thằng con trai ấy mới đúng, dùng từ cũng sai.
"Ngồi dậy. Còn giả vờ ngủ à?"
Tiếng nói không phải của cô y tế, mà là của Tí. Tôi ngồi bật dậy. Tí vừa ngồi xuống cạnh giường, trên tay là hộp đồ ăn. Chắc chắn là mua cho tôi. Lúc nãy không phải anh ấy bỏ tôi đi, mà thấy tôi đói nên đi mua đồ ăn. Mắt tôi long lanh, cảm động chết đi được.
"Xong cơn ngất rồi giờ đầu óc còn mê mê à? Tự nhiên cười như điên. Đây, ăn đi, anh sợ mày đói quá lại ăn thịt anh nên phải mua cho mày đấy."
Thật ra chẳng có chút tâm ý nào. Giả vờ im đi rồi đưa đồ ăn cho tôi ăn sao?
Nụ cười tôi tắt lịm, mặt xám xịt. Còn Tí vẫn giữ nguyên vẻ mặt. Từ trước đến giờ, anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh. Lúc cau có, lúc vênh vênh, lúc lại gườm gườm như muốn đánh. Hôm trước tôi thấy anh ấy nhìn Nhung bằng ánh mắt khác. Thật không công bằng. Dù Nhung đẹp hơn tôi, nhưng không cần lúc nào cũng trưng cái bộ mặt đáng sợ ấy ra làm gì.
Tôi cầm hộp đồ ăn, mở ra. Toàn là cơm cuộn, món tôi thích nhất. Anh ấy còn nhớ sở thích của tôi. Tôi bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm. Ngon hơn bình thường. Dĩ nhiên rồi, đồ của anh ấy mua dù dở cũng thành ngon trong miệng tôi.
"Ăn nhiều vào cho mập. Sắp xuất chuồng được rồi đấy!"
Tôi nghẹn cơm. Bỏ hộp đồ ăn sang một bên, cúi xuống ho sặc sụa. Tí vỗ lưng tôi quát: "Cái con lợn này. Ăn thì ăn từ từ, ai ăn mất phần đâu mà ăn cho cố. Ham ăn ham uống. Nói là đồ con lợn không sai tí nào."
Tôi ngước lên, mặt đỏ tía tai nhìn Tí. Ghét thật! Tôi có ham ăn ham uống gì đâu. Ăn từ từ đấy thôi. Tại anh ấy cứ xỉa xói tôi nên mới nghẹn. Thế quái nào mọi thứ đều là lỗi của tôi vậy? Giận, tôi không thèm ăn nữa. Vênh mặt sang chỗ khác. Ở với anh ấy lâu ngày, chắc tôi lên tăng xông mà chết mất.
"Mày sắp bị vẹo cái mặt lên rồi đấy, cứ vênh vênh đi."
Tôi không thèm trả lời.
"Có ăn hết không?"
"Không ăn nữa." Tôi gắt.
Ọt...ọt...
Tôi muốn chửi cái bụng khốn nạn này ghê. Đang giận mà nó kêu réo làm gì. Mất mặt quá đi.
"Ăn mau, anh thừa tiền mua cho mày ăn, mày không ăn mày bỏ. Một là ăn hết, hai là anh tống hết vô họng mày."
Tôi hơi run. Lời nói của Tí rất có trọng lượng. Dù là thanh niên cứng cỏi, chỉ cần anh ấy ho một tiếng thôi cũng đủ làm tôi mềm ra. Ai bảo tôi thích anh ấy chứ. Thế là tôi lại cúi đầu như con cún, cầm hộp cơm cuộn bỏ vào miệng nhai tiếp.
"Tay bị cái gì?"
Đột nhiên Tí hỏi, tôi hơi rối. Tôi không muốn nói thật, nhưng chẳng biết tìm lý do gì. Tôi nhớ đến phim ngôn tình, các nữ chính khi bị nam chính hỏi sẽ trả lời là bị ngã phải không? Dạo này tôi cũng biết xem phim, nhưng không ảo tưởng về các soái ca như mấy đứa mê trai kia.
"Em bị ngã. Không sao cả." Tôi nói y nguyên câu của nữ chính trong phim. Tôi thấy mình thật thông minh.
Cốp...
"Ui da!"
Tôi vừa bị ăn một cái cốc đau điếng. Chủ nhân của nó chắc chắn là Tí. Mắt tôi đỏ ngầu nhìn Tí ấm ức. Tôi có làm gì sai à?
"Mày nghĩ anh là con nít ba tuổi à?"
"Không phải ba tuổi thì mười ba tuổi."
Cốp...
Lại bị ăn thêm một cái cốc. Tôi khóc. Tôi có nói gì sai đâu. Anh ấy mười ba tuổi thật mà. Tại sao trong phim, nữ chính sau khi nói vậy thì được nam chính âu yếm, còn tôi toàn bị ăn chửi? Chắc phim lừa đảo, phim láo toét. Tôi không thèm học theo nữa.
"Còn không nói?"
Tôi im lặng. Đến khi Tí giơ tay định cốc tôi thêm lần nữa, tôi mới né sang một bên la lên: "Oái, em nói, em nói!"
Tôi lấy hết can đảm mở miệng khó khăn. Có thể tôi đã quá đáng, nhưng tôi không muốn nói ra. Sợ anh ấy tìm cách trả thù dùm tôi như hồi nhỏ. Lúc nhỏ chắc thấy tội nghiệp tôi nên mới bảo vệ, bây giờ lớn rồi, tôi láo quá, không biết anh ấy còn bảo vệ tôi nữa không.
Tôi hít một hơi thật mạnh, bắt đầu nói: "Em... "
"Không cần nói nữa."
Sao?
Tôi vừa mới có chút can đảm định nói ra giờ lại không cần nữa là sao? Làm khó dễ người khác quá. Tí chỉ giỏi bắt nạt người ta thôi.
"Mày bị bà nội mày đánh chứ gì?"
Tôi choáng! Sao anh ấy biết được chuyện này? Mở to mắt nhìn Tí ngạc nhiên: "Sao...sao anh biết?"
"Con ngu, nhà mày đối diện nhà anh. Cái miệng bà nội mày chửi oang oang như cái loa phát thanh như vậy ai mà không biết."
"Ò... " Tôi gật gật đầu. Ra là vậy. Nhưng biết rồi sao còn hỏi tôi làm gì? Chẳng phải vừa nãy tôi bị cốc oan uổng sao. Tôi ngu thật, toàn bị anh ấy bắt nạt mà không hay.
"Trông cái mặt mày kìa, như con mụ Thị Nở trong phim anh mới xem hôm qua. Ghê thật đấy!"
Mặt tôi hết méo, giờ tức giận, trừng trừng nhìn Tí.
"Còn nhìn cái gì? Ăn nhanh đi. Anh đấm cho phát giờ chứ nhìn."
"Em ăn xong rồi."
"Khiếp, một hộp to như vậy người ta ăn cả ngày không hết mà nhoáng một cái mày đã ăn hết. Đúng là con lợn."
Tôi cạn lời. Rõ ràng là bắt tôi ăn nhanh, tôi ăn nhanh lại bảo tôi tham ăn, đồ con heo con lợn. Rốt cuộc bao giờ anh ấy mới hài lòng đây? Đúng là đồ khó ở.
Tí đứng dậy, đi lại chỗ bình nước nóng rót một ly đưa cho tôi uống. Sau đó dọn dẹp mấy thứ linh tinh trên giường. Dù thái độ như bị đày đọa, nhưng tôi vẫn thấy khoái khoái. Được người mình thích phục vụ tận tình thế này thì còn gì bằng. Dẹp hết mọi chuyện sang một bên, tôi phải tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi này.
"Ngủ đi!"
"Giờ này mà ngủ ngáy cái gì?"
"Anh kêu ngủ thì ngủ. Sao mày lắm lời vậy? Muốn ăn đấm không?"
Tí lại trưng cái bộ mặt đáng sợ ra nhìn tôi. Tất nhiên là tôi phải nghe lời, đâu dám cãi. Không khéo lại bị cốc thêm mấy cái. Đúng là đồ...đồ gì cũng chẳng biết nữa. Mặc kệ đi, tôi nằm xuống, xoay người úp mặt vào trong nhắm mắt.
"Quay mặt ra đây!"
Tôi mở mắt, xoay người lại hỏi: "Quay ra đấy làm gì?"
"Bảo quay thì quay. Thế mày úp mặt vô đó làm gì?"
"Em... "
Tôi nghĩ nên im mồm lại, nói gì cũng chẳng nói lại được anh ấy, chỉ phí nước bọt. Nhắm ghiền mắt, nhưng làm sao ngủ được với tâm trạng anh ách này. Cảm giác như có ai đang nhìn mình chằm chằm. Bực thật. Tôi vừa hé mắt ra xem, lập tức nhìn thấy ánh mắt Tí đang nhìn tôi chằm chằm.
"Bảo ngủ cơ mà?"
"Anh cứ nhìn em vậy sao em ngủ?"
"Mắc mớ gì không ngủ được. Cái đồ con lợn như mày thì kiểu gì chả ngủ được."
"Nhưng mà... "
"Không nói nhiều. Ngủ không? Anh đấm mày lòi mồm bây giờ."
Tôi bực, lại nhắm mắt. Cứ canh cánh mãi, không biết thiếp đi lúc nào.