Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 17: Đừng để anh phải nâng đầu cậu về
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng trống tan học vang lên khiến tôi giật mình tỉnh dậy. Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Anh Tí biến đi đâu mất rồi, chắc cậu ấy bỏ tôi về trước rồi. Buồn thật, sao không gọi tôi dậy về chung nhỉ? Lâu lắm hai đứa mới nói chuyện với nhau như vậy.
Tôi lồm cồm ngồi dậy, dụi dụi cái đầu. Chắc là ngủ ngày nên còn thấy choáng váng. Sau đó bò xuống khỏi giường định lên lớp lấy cặp về thì thấy anh Tí xuất hiện, tay cậu ấy cầm cặp của tôi. Hóa ra không phải bỏ tôi đi, cậu ấy lên lấy cặp cho tôi. Tôi lại thấy cảm động.
"Này, anh sợ cậu mò lên đây lại ngất đi. Mất công anh phải đá chân cậu xuống đây."
Nói xong câu đó, anh Tí ấn cặp vào tay tôi rồi quay người đi trước. Tôi đứng ngây người một lúc rồi cũng lẽo đẽo đi theo sau. Thật ra, lâu lắm mới được về chung, phải tranh thủ.
Cả đoạn đường về, tụi tôi chẳng nói câu nào. Thực ra tôi muốn nói chuyện với anh ấy lắm, nhưng cậu ấy đi xa tôi một đoạn nên không nói được. Tay tôi đau, bụng vẫn còn đau nên đi hơi chậm. Lát sau, anh Tí đi xa hơn. Tôi muốn chạy theo lắm nhưng bụng đau, chạy vài bước lại cúi đầu lủi thủi đi tít phía sau.
"Sao cậu đi chậm thế, con lợn kia? Chỉ biết ăn với ngủ là nhanh."
Tôi không nói gì, cứ cúi đầu đi. Bụng tôi lại đau, không biết bị làm sao, có khi nào sắp chết rồi không? Mặt tôi méo xệch, còn gì đau khổ hơn nữa chứ? Tôi còn yêu đời lắm, không muốn xuống âm phủ sớm đâu.
Đột nhiên, cặp tôi bị anh Tí giật phăng. Tôi ngạc nhiên ngẩng mặt lên thì thấy cậu ấy đứng ngay trước mặt. Lúc nãy cứ cúi mặt đi nên không biết cậu ấy đứng đợi. Tôi vui chết đi được.
"Cầm không nổi cái cặp. Anh không hiểu ngoài ăn với ngủ ra, cậu còn làm được gì nữa?"
"...."
Những lúc như thế, tôi biết tốt nhất là im lặng. Có nói nữa dù đúng cũng thành sai, thôi nói gì cho lành. Anh ấy cau có nhìn tôi xong ôm cặp đi trước. Tôi phải bước thật nhanh để kịp. Đi bộ mà như chạy.
Hôm sau đi học, vừa ra khỏi cửa đã thấy anh Tí dựa lưng bên tường chờ tôi như mọi khi. Quả thật càng ngày cậu ấy càng đẹp trai. Mới học lớp tám mà trông đã ra dáng thiếu niên phong độ. Chắc giống như mấy cô gái trong lớp thường nói, cậu ấy có tố chất "soái ca" nên phát triển nhanh hơn bình thường. Thật đấy, tôi không nói dối. So sánh với mấy thằng khác trong lớp, toàn như đứa trẻ lên ba. Nhất là thằng Bống và thằng Sún, đúng là hai đứa như hai con mẹ bán cá ngoài chợ. Mũi còn chùi không sạch. Chỉ có thằng Khánh là khá. So với anh Tí cũng ngang ngửa, nhưng vì tôi thích anh ấy nên tôi chấm cho cậu ấy đẹp trai hơn. Trong mắt tôi, anh Tí vẫn đẹp hơn. Thằng Khánh à? Chỉ là hạt cát trên sa mạc thôi.
Tôi cứ đứng đực nhìn anh Tí, tới mức muốn chảy nước miếng. Nhưng may mắn tôi kịp kiềm chế. Đến khi bị cậu ấy cốc đầu một cái thật đau, tôi mới tỉnh lại, lẽo đẽo đi theo sau.
Anh Tí chuyển xuống ngồi lại với tôi. Tôi sướng muốn điên. Còn con Nhung thì quay xuống nhìn tôi như muốn ăn sống tôi vậy. Ha ha, tôi đang rất khoái. Nhìn cái mặt nó bây giờ buồn lắm.
Tôi đang nhấm nháp mấy gói snack anh Tí vừa sai thằng Mập mang lên lớp cho tôi. Cậu ấy đi họp hành gì đấy tôi cũng không rõ nữa. Mặc dù thằng Mập bảo đây là đồ thừa, anh Tí kêu cậu ấy mang lên cho con lợn là tôi đây cạp đỡ bỏ phí. Nghe cứ như muốn đập mấy bịch bánh vào mặt đứa vừa nói xấu mình. Nhưng thôi, dù gì cũng là anh Tí kêu mang lên, phải ăn chứ.
Đột nhiên, bạn Nhung đẹp gái nện guốc cồm cộp xuống nền nhà đi xuống chỗ tôi ngồi đối diện. Trông mặt nó lúc này như sát thủ. Không biết có định nuốt tôi không. Tôi cóc quan tâm, đang ăn ngon lành mà, việc gì phải vì cọng lông kia mà ảnh hưởng đến ăn uống.
"Này, cậu làm ơn tránh xa Minh Dương ra được không? Sao cậu cứ bám theo cậu ấy vậy?"
Bạn Nhung nói với tôi bằng giọng nhẹ nhàng. Hình như từ trước tới nay tôi chưa nói tên thật của anh Tí phải không? Anh Tí tên Dương, Khả Minh Dương. Có ai thấy tên cậu ấy đẹp không? Riêng tôi thì thấy vô cùng đẹp. Nhưng gọi anh Tí quen rồi, đẹp thì đẹp nhưng tôi vẫn thích gọi cậu ấy là Tí hơn.
Trở lại với bạn Nhung, tôi biết thừa là lúc này nó chỉ muốn xông lên tát tôi cho nổ đom đóm. Nhưng trong lớp còn nhiều người, làm thế mất hình tượng thục nữ. Ha ha, giả tạo quá. Hãy sống thật với chính mình đi. Tôi cười khẩy, vừa nhai bánh vừa trả lời lười nhác: "Ồ, mình cứ thích bám theo anh ấy đấy. Có vấn đề gì sao?"
Bạn Nhung nghe tôi nói vậy thì tức lắm, nhưng cũng không thể làm gì. Tôi còn thấy mặt nó tím cả lên. Chắc máu dồn lên não rồi. Hố hố, coi chừng lên tăng xông mà chết đấy.
"Cậu biết mình thích Minh Dương mà. Với lại chỉ có mình mới xứng với cậu ấy thôi. Nói thật đấy, cậu không có khả năng đâu. Biết thân biết phận thì tránh xa cậu ấy ra không sau này có hối hận cũng không kịp đâu."
Chậc, tội nghiệp cái con này đẹp mà điên. Nhưng thôi, cứ để nó nói tiếp đi, tôi không quan tâm. Nó nói là việc của nó, tôi ăn là việc của tôi. Chúng tôi không thuộc về nhau.
Ra về, anh Tí đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Trước nay tôi là người cái gì cũng không sợ, thế quái nào hễ đối diện với anh Tí là tôi lại bị đột biến, trở nên ngoan ngoãn như con cún.
"Đi nhanh lên." Anh Tí quát, tôi lùi cui chạy lên phía trước cho kịp, im lặng đi bên cạnh. Thấy tôi không nói gì, anh Tí nhíu mày nhìn tôi xong quay người đi tiếp. Hôm nay cậu ấy vẫn xách cặp dùm tôi, còn tôi thì tâm hồn bay bổng. Mấy hôm nay được cậu ấy phục vụ tận tình quá, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tâm hồn lạc mất tiêu.
Được một đoạn, cái bụng khốn nạn của tôi lại đau quặn từng cơn. Tôi nhăn nhó ôm bụng uốn éo.
"Mày bị gì vậy, lùn? Sao mặt xanh thế?" Anh Tí thấy tôi như thế thì hơi lo lắng, đang đi trước mà quay người chạy ngược về hỏi.
"Em đau bụng quá..."
"Ăn cho lắm vào mà đau bụng."
"Không phải, đau mấy ngày nay rồi..."
"Còn chối gì, ham ăn uống nên mới vậy đó."
Tôi không có hơi sức để cãi, ôm bụng rề rề đi trước. Đột nhiên, anh Tí vọt lên ngồi xổm quát: "Lên, anh cõng về."
Tôi ngại ngùng trả lời: "Thôi, em đi bộ được rồi."
Được cậu ấy cõng về thì còn gì bằng. Nhưng tôi cứ thấy ngại ngại. Chắc là "nhớn" rồi nên vậy. Tôi cũng biết nam nữ thọ thọ bất thân mà.
"Mau, đừng để anh phải nâng đầu cậu về."
"..."
Thế là tôi lại ngoan ngoãn leo lên lưng anh Tí để cậu ấy cõng về tới tận nhà. Mấy cái thọ thọ bất thân gì, mấy cái ngại ngùng gì cũng dẹp hết.
Về gần đến cổng nhà, tôi bảo anh Tí thả tôi xuống nhưng cậu ấy không chịu. Tôi không muốn để bà nội hay bà dì ghẻ trông thấy cảnh này. Bởi vì tôi biết, nếu nhìn thấy thì thể nào bà nội tôi cũng lôi tôi ra đánh. Mới tí tuổi đầu đã bày đặt vướng vít con trai, kiểu gì cũng có cớ để mắng. Tốt nhất là không để họ nắm được cơ hội sinh sự.
"Mày ngồi im đấy, ngọ nguậy nữa anh quăng mày xuống cho gãy xương luôn giờ."
Ai bảo tôi đang ngồi trên lưng cậu ấy, ai bảo tôi thích cậu ấy làm gì. Bởi vậy tôi nghe lời răm rắp như bị bỏ bùa, ngồi im re trên lưng không nói thêm tiếng nào. Anh Tí không cõng tôi vào nhà tôi mà cõng vào nhà cậu ấy. Thần kinh cậu ấy có vấn đề rồi hay sao ấy, nhà tôi ở bên kia cơ mà? Tôi ngạc nhiên hỏi: "Anh ơi, nhà em bên kia."
"Anh không có ngu như mày!"
Đấy, lại bắt đầu mắng chửi tôi nữa rồi. Không ngu con khỉ, không ngu mà chỉ lú lẫn thôi.
Lát sau, anh Tí cõng tôi đi thẳng vào phòng khách rồi vứt tôi ở đấy xong bỏ đi đâu mất. Trước khi đi còn trưng cái bộ mặt dọa tôi phải ngồi im không được nhúc nhích không thôi lại bị đập.
Hình như không có ai ở nhà. Mẹ anh Tí đi làm, bố cậu ấy ở nước ngoài, cả năm về có một hai lần. Em gái anh Tí thì gửi bên bà nội nhà cậu ấy trông nom.
Tôi chán quá, chống cằm mắt lim dim. Tới khi mùi thức ăn xộc vào mũi mới tỉnh ra. Trước mặt là khuôn mặt anh Tí đỏ đỏ, nhễ nhại mồ hôi. Vậy chứ vẫn có sức hút lắm, vẫn đẹp trai như thường. Tôi cảm thấy mình bắt đầu mê trai rồi. Trên bàn là mâm thức ăn nóng hổi. Thịt bò xào, trứng chiên, canh rau ngót thịt bằm. Thơm quá, lại khơi dậy vị giác. Tôi nuốt nước bọt.
"Ăn đi."
Anh Tí xới cho tôi bát cơm, gắp một đống thịt bò bỏ vào. Tôi cầm lấy ăn ngon lành. Đúng là ngon quá.
"Ăn nhiều vào, mình anh ăn không hết, tí đổ đi lại phí."
"Không hết thì đổ cho con Míc ăn."
"Nó ăn cũng không hết nên mày ăn phụ đi."
Khụ... Nghe như đang ăn đồ thừa vậy. Không lẽ tôi với con Míc nhà cậu ấy ngang hàng sao? Thảm thật. Nhưng ngon quá, thừa hay không cũng mặc kệ, ăn đã rồi tính.
Cứ chốc chốc anh Tí lại gắp đầy thịt bò vào bát tôi. Tôi quất một phát hết hai bát cơm. No căng bụng. Tôi với tay xoa xoa cái bụng, ngả lưng ra ghế.
"Ngon quá, ai nấu vậy?"
"Ngu, anh nấu chứ ai."
Xùy, tôi chẳng tin. Cậu ấy làm sao mà nấu ngon được vậy. Chắc lừa người thôi. Nhưng làm sao lừa được tôi. Tôi trề môi: "Anh mà biết nấu cơm à?"
"Anh mày biết thừa, hồi giờ toàn ăn một mình, anh không nấu ai nấu?"
Ờ, cậu ấy nói thế cũng đúng. Mẹ cậu ấy hầu như không ăn cơm ở nhà, tôi biết. Nhưng cậu ấy nấu mà ngon thế thì cũng hơi nghi nghi. Mà thôi mặc kệ, ai nấu cũng được, ngon là được. Ăn xong, anh Tí đứng dậy dọn dẹp. Tôi cứ nằm kềnh ra sung sướng. Lâu lâu được phục vụ tận tình, cảm giác như được làm bà hoàng. Ha ha, thích thật đấy.
"Uống đi."
Tôi ngồi thẳng dậy nhìn ly nước đục đục vàng vàng trên bàn nghi hoặc. Nước gì mà nhìn như nước... ấy thế này?
"Nước gì đấy?" Tôi hỏi.
"Kêu uống thì uống đi, lắm lời quá. Không chết được đâu."
Tôi hơi lưỡng lự, sau đó cũng uống một hơi cạn sạch. Chả biết nước gì, ấm ấm ngòn ngọt dễ uống. Sau đó, anh Tí lại lôi cái chiêu dọa nạt ra bắt tôi đi ngủ. Tôi còn làm gì được nữa, kêu ngủ thì ngủ thôi.