Mộng Dục
Chương 79: Truyện ngắn - Tiểu bảo bối họ Trịnh
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe đâu sau sáu tháng về làm dâu họ Trịnh, Lâm Vĩnh Túc đã sinh được một cặp trứng chim phượng.
Bóp! Chát! Bụp!
Lâm Vĩnh Túc bẻ gãy ngón tay, mắt liếc nhìn Na.
"Bản thân ta sinh đôi lúc nào? Hả? Mụ Na toàn viết bậy viết bừa không thôi." Lâm Vĩnh Túc chống hai tay lên hông, trông thật xứng danh bà chủ: "Viết lại cho ta rằng Lâm Vĩnh Túc sinh ra một đứa bé trai kháu khỉnh, đáng yêu như mẹ, đẹp trai như bố, và vương giả khí chất."
"Dạ." Na kéo dài tiếng dạ, uể oải nghĩ ngợi.
Đâu có đứa bé nào vừa xinh đẹp như mẹ lại vừa đẹp trai như bố? Tôi chưa hình dung ra được đứa bé kết hợp hai thứ đó sẽ thế nào.
Có hai khả năng: hoặc là quái vật, hoặc là yêu nghiệt. Yêu nghiệt!
*****************
Truyện ngắn 1:
Choang!!!
Tiếng gạch vỡ vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh buổi sáng trong phủ họ Trịnh.
Vú Trần nghe tiếng động vội chạy vào bếp. Thấy cậu bé ngồi giữa phòng bếp, hai bàn tay nhỏ nhắn đang nhặt từng mảnh vỡ thủy tinh.
Cậu bé tên Trịnh Thế Phong, vừa tròn hai tuổi. Nghe tiếng động, cậu ngẩng đầu lên.
Thấy vú Trần, cậu nhoẻn miệng cười: "Vú Trần ơi, cái cốc vỡ rồi." Nói xong, như cảm thấy chưa đủ, cậu còn nói thêm: "Là chính con làm vỡ đấy." Rồi cười tít mắt, hai hàm răng sữa nhú chưa hết.
Vú Trần chạy lại, bế Trịnh Thế Phong ra khỏi đống vụn thủy tinh. Sau đó bà cúi nhặt từng mảnh vỡ bỏ vào thùng rác. Xong xuôi, vú Trần nhìn cậu bằng ánh mắt hiền từ: "Sao thiếu gia lại xuống bếp?"
Trịnh Thế Phong phát hiện ánh mắt vú Trần không giấu nổi lo lắng.
Bắt được điểm yếu, tiểu quỷ Thế Phong lập tức nắm cơ hội, hai mắt ngân ngấn lệ, môi hẹp lại như kìm nén, má tròn trắng ửng hồng: "Con muốn uống sữa."
"Ôi chao. Muốn uống sữa thì phải nói với vú chứ. Lần sau không được tự tiện vào bếp, nghe chưa?"
Trịnh Thế Phong mân mê ngón tay, gật gật đầu. Hai mắt long lanh lệ: "Con không ngoan. Để vú phải lo. Con xin lỗi."
Vú Trần không nhịn được thở dài, bế cậu ra khỏi bếp: "Thôi. Lần này vú không nói với bố mẹ của thiếu gia. Lần sau không được như vậy nữa."
Vú Trần nói vậy, nhưng đôi mắt trong veo của tiểu quỷ vẫn lén nhìn lỗ thủng vừa đục dưới góc bếp.
Trịnh Thế Phong đưa hai tay nhỏ bưng miệng cười khúc khích. May quá, lỗ cậu đục suốt bốn hôm nay vẫn chưa bị phát hiện.
*****************
Truyện ngắn 2:
Sáng sớm trong vườn hoa phủ họ Trịnh
Tiếng ồn ào đã vang lên từ sáng sớm
Một nhóm nữ tì tuổi teen đang vây quanh chiếc xích đu. Giữa vòng vây ấy không ai khác chính là Trịnh Thế Phong đang ngồi trên xích đu.
"OA... chủ nhân. Cậu còn biết chơi đan dây nữa."
"Giỏi quá đi."
...
Tiếng khen ngợi khiến má Thế Phong lại ửng hồng, cằm hất lên, vênh váo: "Hẳn nhiên. Thế Phong còn biết làm nhiều trò nữa cơ."
"Thật không? Thật không?"
"Đương nhiên là thật." Trịnh Thế Phong nói, hai mắt nheo nheo. Rồi đưa ngón trỏ ngoắc ngoắc, bảo cô nữ tì trước mặt cúi xuống.
Cô nữ tì không hiểu nhưng vẫn cúi xuống. Cậu ghé sát tai cô thì thầm: "Ví dụ như thế này, con gái sẽ đỏ mặt."
Nói xong, Thế Phong hôn mạnh lên má cô gái "chụt" một cái. Cô gái sững sờ một giây rồi đứng bật dậy, hai má đỏ bừng.
"Oaaaaaa...." tiếng thét đột nhiên vang lên, lẫn cả ghen tị.
"Chủ nhân Thế Phong, tôi cũng muốn..."
"Tôi cũng muốn nữa."
"Hôn tôi đi rồi tôi cho kẹo này.
"Chủ nhân ơi..."
****************
Truyện ngắn 3:
Tết nguyên đán sắp đến.
Còn hai ngày nữa là đến tết cổ truyền Việt Nam.
Phủ họ Trịnh nhộn nhịp. Gia nhân tất bật chuẩn bị tết. Ai nấy đều hân hoan đón chào năm mới. Chỉ có một cục bánh bao ngồi xích đu ở góc vườn là không ai để ý.
Na bước lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thế Phong: "Hù. Giật mình không?"
Thế Phong quay mặt lại, hai má phồng, mắt ngân ngấn lệ.
Trời! Máu mũi của Na muốn chảy lênh láng.
Đẹp trai trước mặt không được sờ là cực hình. Nhân lúc không ai để ý, Na đưa tay bẹo má tiểu bánh bao, véo ve cái mũi, sờ sờ hai má mịn màng.
Aaaaa.... muốn cắn một cái. Liếc... liếc... Không có ai. Được rồi. Cắn một cái, chỉ một cái thôi.
Đúng lúc Na định chu miệng cắn thì Thế Phong lên tiếng cắt đứt hành động đáng khinh bỉ của Na: "Dì Na ơi, con muốn gặp tiểu Hàm." Nói xong, mắt đỏ hoe, nước mắt long lanh: "Dì Na cho con gặp tiểu Hàm đi mà. Hu... hu..."
Tiểu Hàm? Tiểu Hàm nào? Là con của Mạc Thuần Uy, Mạc Vỹ Hàm ấy hả?
Mà...
Sao dám gọi ta là "dì"? Ta đâu đến nỗi già như thế?
Aaaaaaaa.... ghét Thế Phong rồi. Huhuhu....
********
Truyện ngắn 4:
Hôm nay là ngày 30 tết.
Na là người lớn, không nhặt chuyện trẻ con, không để bụng việc bị Thế Phong gọi là "dì", nên đã mời cả gia đình họ Mạc đến phủ Trịnh Liệt ăn tất niên.
"Nầy lão nhị." Trịnh Liệt ngồi trên ghế, tay cầm tách trà bốc khói. Trước mặt hắn là Mạc Thuần Uy, lão nhị của tứ đại thiếu gia nổi tiếng khắp nơi: "Cậu nói, sau tết sẽ mang Thế Phong đến Mạc gia. Thật chứ?" Trịnh Liệt nhìn Mạc Thuần Uy, ánh mắt dò hỏi.
Mạc Thuần Uy nhìn hai đứa nhỏ, Trịnh Thế Phong và Mạc Vỹ Hàm đang ngồi dạy đạo lý cho mấy cô hầu nữ: "Con dâu họ Mạc, tất nhiên tôi phải đưa về Mạc gia."
Phun...
Trịnh Liệt vừa nhấp trà xong chưa kịp nuốt đã phun hết ra ngoài. Hắn lau miệng, lắp bắp: "Co... Con dâu? Lão nhị à? Có phải cậu bị vợ bắt nạt đến lú lẫn không? Con ta là trai. Không phải gái."
Mạc Thuần Uy gật đầu: "Tôi biết."
Trịnh Liệt đứng bật dậy: "Mẹ kiếp! Hôm nay đâu phải ngày 1/4?" Không thể chấp nhận được, một Mạc Thuần Uy lạnh lùng bá đạo lại nói sẽ lấy con trai hắn làm con dâu.
Mạc Thuần Uy cũng đứng lên, vuốt áo, không thèm nhìn Trịnh Liệt liền bước về phía hai đứa nhỏ. Chưa kịp bước, Trịnh Liệt đã kéo tay lại.
Thực ra Trịnh Liệt chỉ muốn nói: Mạc Thuần Uy, cậu quay về nhà bên Mỹ đi. Đừng ở Việt Nam nữa.
Nhưng kéo thế nào khiến Mạc Thuần Uy không kịp nhận ra mình bị kéo áo, loạng choạng định ngã, Trịnh Liệt vội đỡ.
RẦMMMM....
Cả hai ngã xuống sàn. Chỉ là... tư thế ngã của họ quá mờ ám.
Trịnh Liệt nằm trên người Mạc Thuần Uy. Do thân hình tương đồng, môi chạm môi, háng chạm háng.
Két...
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng khách mở ra. Vào là hai cô gái xinh đẹp, một dịu dàng với mái tóc đen nhánh buông xuống vai, một quyến rũ nóng bỏng với gương mặt sắc sảo và đôi mắt xanh lam.
Hai người đứng trước cửa giây lát, đồ mua trên tay rơi xuống sàn. Rồi cùng hô lớn:
"AAAAAAA....... Trịnh Liệt. Mạc Thuần Uy. Hai người đang làm gì thế hả?"
************
Truyện ngắn 5:
Giao thừa...
Hai phút nữa là đến giao thừa.
Phủ họ Trịnh và họ Mạc cùng ăn tết.
Hai đứa nhỏ hăng hái nhất.
Lâm Vĩnh Túc và Lý Hiểu Thiên mua cho hai bộ áo dài truyền thống, thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, môi chu ra, tay cầm bao lì xì đỏ chót.
Trịnh Thế Phong nhìn Mạc Vỹ Hàm, mím môi: "Tiểu Hàm à, sao lì xì của cậu nhiều hơn của tớ?" Nói xong, môi anh đào mím lại, lông mày thanh tú nhíu nhíu tỏ rõ sự bất bình.
Mạc Vỹ Hàm nhìn Thế Phong, ghé sát tai: "Yên tâm đi. Tớ có cách này để kiếm lì xì."
"Cách gì? Cách gì?" Thế Phong mở to mắt, sáng rực.
"Xin mấy cô mấy chú đang đọc truyện đi."
"Nhưng tự nhiên xin tiền... không được đâu. Mẹ Túc bảo, mình không được đi xin lung tung. Thế là xấu." Thế Phong chu môi chứng tỏ điều mình nói không thể sai.
Mạc Vỹ Hàm nhíu mày, sờ cằm suy nghĩ: "A. Tớ có cách rồi. Thế này nhé. Bây giờ chúng ta chúc mừng năm mới mấy cô chú, rồi họ sẽ lì xì cho chúng ta. Có qua có lại mà. Chúng ta không đi xin tiền."
Nghĩ cũng không sai. Thế Phong gật đầu: "Được."
Hai đứa đứng thẳng, nở nụ cười tươi, rồi hét lớn: "Chúc anh chị đang đọc truyện năm mới vui vẻ, đẹp trai xinh gái hơn, luôn hạnh phúc và gặp nhiều may mắn nhé."
Đùng... Đùng... Đoàng...