Mộng Dục
Chương 80: Ngoại truyện 3: Khi mang thai, phụ nữ dễ ghen
Mộng Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáu tháng mang thai
Mấy tháng vừa qua là khoảng thời gian ăn ngủ vô tư, có thể nói đây là quãng đời "mơ ước" của Lâm Vĩnh Túc.
Vì sao lại nói vậy?
Chỉ cần cô ấy muốn, chiếc dây chuyền kim cương mới ra mắt hôm qua của hãng X sẽ xuất hiện quanh cổ cô vào sáng hôm sau.
Chỉ cần cô ấy nói, cô muốn một biệt thự lớn gấp đôi Trịnh gia hiện tại. Ngày tiếp theo, ngôi biệt thự mới sẽ được xây xong dưới tên cô.
Chỉ cần cô ấy mong muốn một bữa tối lãng mạn hai người. Tối đó, khách sạn năm sao với khung cảnh thơ mộng và tiếng violin nhẹ nhàng sẽ trở thành không gian riêng của cô và Trịnh Liệt.
Nhưng có một điều duy nhất cô ấy không thể làm: giảm cân.
Sáu tháng mang thai, bụng cô càng ngày càng lớn, toàn thân cũng đầy đặn hơn trước. Gương mặt bầu bĩnh càng trở nên tròn trịa hơn, nhưng Lâm Vĩnh Túc vẫn luôn cảm thấy tự ti, không xứng đáng với Trịnh Liệt. Mặc dù trong lòng cô biết rõ điều đó, nhưng cô chưa bao giờ dám nói ra hay thể hiện ra ngoài.
Thế nhưng, hôm nay chồng cô lại đột nhiên muốn cùng hai mẹ con đến nhà hàng sang trọng.
Lâm Vĩnh Túc vui như mở hội, từ trưa đã dồn hết công sức vào việc lựa chọn bộ quần áo đẹp nhất để sánh bước bên Trịnh Liệt. Cả ngày nụ cười luôn thường trực trên môi.
Nhìn chồng loạt mỹ phẩm trên bàn trang điểm, cô lần lượt cầm từng sản phẩm lên xem xét.
Kem nền?
Loại này không mịn. Loại này mùi không hợp. Loại này màu hơi sáng quá.
Phấn?
Cái này hơi thô. Hộp này không hợp với kem. Loại này màu không đẹp.
Son?
Màu này hơi ướt. Màu này lại quá đỏ. Không được, cái này không thơm.
Sau khi mất năm tiếng đồng hồ để chọn lựa đồ trang điểm, cô mở tủ quần áo.
Ngước mắt nhìn đồng hồ.
Còn hai tiếng nữa Trịnh Liệt mới về. Cô vẫn còn hai tiếng để chọn quần áo.
Cả ngày tất bật chuẩn bị, nhưng trời xui đất khiến Trịnh Liệt về trễ, khiến cô đứng ngồi không yên.
Cô gọi điện hỏi trợ lý mới biết anh rời công ty từ chiều. Trong lòng cô dấy lên cảm giác bất an khó tả, cô không rõ mình đang sợ điều gì, chỉ cảm thấy tâm không yên.
Có lẽ do tâm lý mang thai của phụ nữ, họ luôn cảm thấy thiếu an toàn.
Cô ngồi đứng không yên, cuối cùng quyết định nhờ tài xế Lâm đưa mình đến công ty. Điện thoại trên tay cô nhanh chóng bấm số gọi Trịnh Liệt, nhưng anh đều tắt máy.
"Anh có thể ở đâu đây?"
Điện thoại của cô đột nhiên reo, là số của trợ lý Trịnh Liệt. Cô vội vàng bắt máy.
"Tiểu thư, Trịnh thiếu đang ở quán bar, cậu ấy vừa mới bảo tôi lái xe đến đón về." Trợ lý biết nói ra điều này là phản bội ông chủ, nhưng biết làm sao được? Từ khi có tiểu thư về, quyền lực của cô còn lớn hơn cả Trịnh thiếu, hắn đương nhiên phải biết cân nhắc.
Cậu chủ, tôi xin lỗi cậu đi~
Ngón tay cô mạnh bạo tắt điện thoại, đôi mắt nai chớp nhẹ, trong đôi mắt đen sẫm hiện lên ánh lửa giận dữ. Cô nghiến răng, nói: "Đến quán Bar X."
Trịnh Liệt, anh giỏi lắm, dám đến quán bar như thế đấy.
***************
Trong không khí ồn ào của quán bar, Trịnh Liệt không khó nhọc nhưng cũng không dễ dàng đưa Lô Vỹ Tinh ra khỏi đó.
Con bé này hôm nay tức giận với Ninh Kiến Thần thế nào mà lại uống nhiều như vậy? Nếu không phải anh chạy tới kịp, không biết nó đã rơi vào tay mấy gã đàn ông đáng chết ở đây rồi.
"Em muốn uống...hức...uống nữa...hức..."
"Em đừng quấy nữa được không?"
"Anh à... anh không thương em sao... em rất thương anh...hức..., anh cho em vào đi... nha~" Đôi mắt to tròn lấp lánh nước như mèo con năn nỉ chủ nhân, người ngoài nhìn vào không khỏi động lòng, nhưng với Trịnh Liệt, an toàn của đứa em quan trọng hơn tất cả, anh tuyệt đối không thỏa hiệp.
"Không được!"
Lô Vỹ Tinh mềm mại không thành công, cô há miệng cắn lấy bàn tay đang kéo mình lên, ngoạm mạnh.
Trịnh Liệt nhíu mày, anh đẩy đầu cô ra, rút tay về. Lực kéo quá mạnh cộng thêm cơn say, cô chới với, úp mặt vào ngực rắn chắc của Trịnh Liệt.
Toàn bộ hiện trường trong nháy mắt thu hết vào tầm mắt của Lâm Vĩnh Túc. Cô hé môi nghiến chặt răng, bàn tay dưới nắm chặt thành quả, ánh mắt giờ đây chỉ còn lại một hình ảnh duy nhất.
Một nam nhân tuấn tú đang ôm ấp một cô gái mảnh mai.
Đẹp đôi quá.
Trong lòng cô sôi sục ngọn lửa giận, nhưng cuối cùng lý trí cũng giúp cô tỉnh táo phần nào. Cô hít thở vài lượt, cố thư giãn đầu óc bằng động tác yoga đơn giản sáng nào cô vẫn tập, rồi bước về phía hai người.
Chết tiệt, còn dám đứng ngay lối vào quán bar, anh không cần khoe mình cùng cô gái khác đến đây như vậy chứ?
"Chồng à, em đến đón chồng về đây." Giọng nhẹ nhàng pha chút nũng nịu từ sau lưng khiến Trịnh Liệt rợn tóc gáy. Đây là lời quen thuộc, nhưng sao nghe vào khiến anh bủn rủn chân tay thế này.
Lâm Vĩnh Túc nén cơn giận, bước tới trước mặt anh, cố nhìn rõ khuôn mặt đang dựa vào ngực chồng mình xinh đẹp đến mức nào, liệu có xinh hơn cô bao nhiêu mà khiến người chồng lạnh lùng này dám bỏ hẹn với vợ chạy tới quán bar. Quả nhiên, cô gái nhỏ nhắn với nét tinh tế hài hòa, đúng là cô gái trong ảnh ấy rồi.
Thảo nào.
Yết hầu Trịnh Liệt chuyển động nhẹ khi bắt gặp ánh mắt như lửa của Lâm Vĩnh Túc. Cô đang nhìn anh chằm chằm.
Anh vốn không ngốc đến mức không nhận ra ánh mắt "yêu thương" này có hàm ý gì, nhưng hiện tại anh không thể giải thích, càng không thể buông tay cô gái trong lòng ra được.
Trước khi Lâm Vĩnh Túc lên tiếng, Trịnh Liệt thoáng thấy tay săn ảnh đang cầm sẵn máy ảnh trên tay. Mái tóc Lô Vỹ Tinh tán loạn che đi hơn nửa khuôn mặt đang nép vào ngực anh, nếu anh buông cô ra, khuôn mặt nổi tiếng của cô diễn viên này ngày mai sẽ là đề tài bàn tán nóng hổi của tạp chí.
"Về nhà nói chuyện sau."
"Đó là giọng anh nên nói với em sau những gì em vừa chứng kiến sao?" - Lâm Vĩnh Túc suýt chống tay lên hông cãi lại, nhưng cô phải phục khả năng kiềm chế của mình rồi.
Nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng, cô nhắc nhở bản thân: Bình tĩnh. Bình tĩnh.
Anh nuốt khan nước bọt.
Khuôn mặt trầm tĩnh nhìn vợ, đáy mắt nhận ra cô đã bỏ không ít công sức cho buổi hẹn tối nay. Lâm Vĩnh Túc mặc váy màu vàng nhạt, khuôn mặt trang điểm nhẹ trông vô cùng xinh đẹp, thế mà anh lại khiến cô hiểu lầm.
"Vợ yêu à. Anh quả thực có lỗi."
Anh vốn ít nói, giải thích càng không cần thiết, nhưng vì sự nỗ lực của cô hôm nay, điều này đáng lắm. Hơn nữa, Lâm Vĩnh Túc cần biết sự thật.
"Được, để xem anh giải thích thế nào?"
Lâm Vĩnh Túc vừa nói xong, Trịnh Liệt đã xoay người bế Lô Vỹ Tinh lên xe khi trợ lý của anh vừa chạy tới. Anh cố tình dùng thân thể che khuất khuôn mặt cô không để máy quay bắt được hình ảnh, đáy mắt lạnh lùng nhìn trợ lý đáng chết của mình.
Hắn dám bán đứng anh.
Lâm Vĩnh Túc cười khẩy. Lời giải thích này nghe được sao? Cô gái ấy, anh có cần bịa đặt trắng trợn như vậy không.
Anh nhìn ra ánh mắt nghi hoặc cùng sự không tin trong mắt cô, không vui nói: "Đó là sự thật."
Lâm Vĩnh Túc đi tới kệ lấy ra quyển sách ảnh bày trước mặt Trịnh Liệt, cằm hơi ngẩng lên nhìn anh chờ đợi lời giải thích đích đáng: "Vậy dòng chữ này anh có dám nói không phải anh viết hay không?"
Trịnh Liệt trong lòng nổi lên sự bực tức khó tả, chuyện này đã lâu rồi, không ngờ cô lại có thể lôi ra được. Nhưng nhìn Lâm Vĩnh Túc khi ghen càng xinh đẹp bội phần, làm anh lại động lòng nữa rồi.
Trịnh Liệt không nói thêm, đi đến chỗ Lô Vỹ Tinh đang ngủ say trên ghế sô pha, vỗ nhẹ lên mặt em gái vài cái. Lời lẽ không lớn không nhỏ: "Tinh Tinh, nói xem người em yêu nhất là ai?"
Cô đang say ngủ bị quấy đương nhiên không vui, nét mặt khó coi nhăn nhó, mi mắt nặng trĩu lười biếng nhắm lại, chỉ thỏ thẻ được vài chữ: "Ninh Kiến Thần anh là đồ đáng ghét, chỉ có anh hai là thương em nhất thôi, em sẽ tìm anh Trịnh Liệt của em."
Khuôn mặt điềm đạm của anh phút chốc đông cứng rồi chuyển sang xám xịt. Trời ạ, nếu có thể nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết nỗi oan này. Em hại chết anh rồi, em gái nhỏ à.