Chương 63: Ngoại truyện

Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi

Chương 63: Ngoại truyện

Mộng Như Thủa Ban Đầu - Hành Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm nay tuyết rơi nặng hạt. Dù Bệ hạ đã ban ngân lượng cứu trợ thiên tai, nhưng hiệu quả mang lại cũng chẳng đáng bao nhiêu.
Nhà vua ngày đêm trăn trở, không sao ngủ yên.
Vài hôm nay, triều đình bàn bạc không ngớt chuyện này, cuối cùng mọi việc lại đổ dồn lên đầu Thập An.
Hoài Vương đang chờ ngày Thiên tử tuần du Nam Hà đạo, còn ta thì âm thầm theo chân.
Nhà ta gần đây phải đi xa tận hai người. Bảo Châu mới sinh chưa đầy ba tháng, Nam Lâu và Tuệ Nương thì đều đã mang thai.
Mọi việc trong nhà đành dồn cả lên vai Bảo Ngân.
Ta giờ đã có tuổi, chẳng còn thích đi xa, lại càng không nỡ rời Bảo Ngân. Chỉ khi ở bên nàng, lòng ta mới thật sự bình yên.
Nhưng Bệ hạ đã mở lời, chuyện từ chối là điều không thể.
------
Trên đường tuyết phủ trắng xóa, Thập An cưỡi ngựa tiến bước. Chốc lát, tuyết đã phủ kín đỉnh đầu và bờ vai đệ ấy.
Ta gọi đệ lên xe, nhưng đệ từ chối.
Thập An trấn thủ biên quan mấy năm qua, dù là em ruột của Bệ hạ, nhưng gian khổ gì chẳng trải qua.
"Ngươi giờ cũng là cha của hai đứa trẻ rồi, làm việc phải cẩn trọng hơn. Hôm nay trên triều, ngươi không nên đối mặt phản bác Bệ hạ như thế."
Chuyện Bệ hạ muốn làm, trong lòng Người đã sớm định sẵn. Hôm nay chỉ là tuyên bố trước triều đình mà thôi.
Thập An không đồng tình, mặt mày ủ dột, cứng họng không đáp.
"Trưởng huynh nói không sai. Nhưng nay ta đã giao binh quyền, gia tướng cũng đã giải tán, chỉ mong làm một Vương gia nhàn tản. Người còn muốn ta phải làm gì nữa? Bảo Châu mới sinh chưa đầy ba tháng, chuyến đi này đi và về ít nhất mất hơn một tháng, trong lòng ta sao nỡ rời xa?"
"Bệ hạ cử ngươi đi, chính là vì tin tưởng ngươi. Dù giờ ngươi không lo việc triều chính, có quan tâm hay không cũng chẳng sao, nhưng rốt cuộc ngươi vẫn là Vương gia của Đại Khánh, là em ruột cùng mẹ với Bệ hạ, trách nhiệm vẫn phải gánh vác phần nào."
Ta vén mành xe ngắm nhìn đệ ấy, rồi thở dài.
Đệ ấy có thể làm Vương gia nhàn tản, nhưng một vị Vương gia thật sự nhàn tản sao lại chẳng cần làm gì?
Muôn dân nuôi dưỡng đệ ấy, há có thể để đệ ấy thật sự an nhàn?
Đệ không nói lời nào. Ta hiểu tính tình cố chấp của đệ, nói thêm cũng vô ích.
"Ngày mai cứ để Bảo Châu cùng các con dọn về nhà ta. Tỷ tỷ ngươi sẽ tự tay chăm sóc mẹ con nàng, ngươi còn điều gì không yên tâm nữa không?"
Ta khẽ nói.
Mặt đệ ấy lúc đó mới giãn ra nụ cười, gật đầu đồng ý.
Ta đúng là phu quân của Bảo Ngân, nhưng cũng là bậc lão thần của Đại Khánh.
Ở vị trí nào thì lo việc ấy. Ta muốn ngày ngày được bên nàng, nhưng rốt cuộc vẫn không thể.
Khi về đến nhà trời đã tối đen. Hôm nay tuyết lớn, cha mẹ cùng các con đều đã nghỉ sớm.
Bảo Ngân không có ở nhà, chắc là đang đi thăm Bảo Châu.
Nhị Lang, Tam Lang vẫn còn ngồi trong phòng ăn. Khi Bệ hạ hạ chỉ, hai đệ ấy cũng có mặt trên triều, nên đầu đuôi sự việc đều rõ ràng.
Hai người đợi ta, chỉ để xem ta còn điều gì dặn dò.
Đều đã quá tam thập nhi lập, trong nhà lại có Bảo Ngân lo liệu, ta còn gì để dặn thêm?
Ta dùng bữa, hai đệ ngồi bên uống trà, không ai nói tiếng nào.
Khi ta dùng xong, Nhị Lang mới hỏi:
"Trưởng huynh, sao Bệ hạ đột nhiên lại cử cả Thập An và huynh đi cùng?"
Đệ ấy chuyên tâm học vấn, triều chính phức tạp, tranh đấu không ngớt, chuyện này khó lòng nói rõ.
"Cũng chẳng có gì đặc biệt. Bệ hạ vốn định tự mình đi, ta khuyên Người đừng. Người lại không tin ai khác, Thập An là người thích hợp nhất. Nhưng các đệ biết tính Thập An, mọi việc đều thẳng thắn, chẳng biết vòng vo. Vậy nên ta xin Bệ hạ cho đi cùng, để phần nào yên tâm hơn."
"Trưởng huynh nói phải. Trong nhà huynh cứ yên tâm, có ta và Tam Lang ở đây, lại thêm Bảo Ngân vốn là người cẩn trọng, chỉ mong huynh đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe."
Ta gật đầu. Trong nhà ta rất yên tâm, chỉ là...
Nói thêm vài câu phiếm, ta bảo hai đệ về nghỉ.
Ta lấy một chiếc ô, ra ngoài đón Bảo Ngân. Tuyết rơi to thế này, trời thì đã tối.
Vương phủ chỉ cách nhà ta một bức tường, nhưng phủ lớn, đi đến chỗ các nàng ở cũng phải mất một đoạn đường dài.
Trong phủ đã thắp đèn, đường không tối, nhưng tuyết đã ngập đến mắt cá chân.
Gió thổi qua khe cửa, phát ra tiếng ù ù, ken két. Ta nhìn những dãy nhà mờ ảo phía xa. Trời lạnh thế này, chỉ có nữ tử như Bảo Ngân nhà ta mới dám ra ngoài.
Một bóng người từ xa bước tới, khoác chiếc áo choàng đỏ thẫm. Nàng da trắng, mặc đồ đỏ càng nổi bật vẻ đẹp.
Nàng không mang theo tỳ nữ nào, chỉ có một nha đầu bên Bảo Châu tiễn ra.
Nha đầu cầm ô đi theo sau, nhưng ô chỉ che được một nửa người nàng. Tóc mái và áo choàng Bảo Ngân đã phủ đầy tuyết.
Không phải nha đầu che không tận tâm, chỉ là nàng đi quá nhanh, nha đầu không theo kịp.
Nàng đã chịu quá nhiều gian khổ, từng đi qua biết bao con đường tuyết rơi như thế này. Người khác thấy khó nhọc, với nàng, đó chỉ là chuyện bình thường.