Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần
Chương 24: Ký sinh
Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quả nhiên, khi nghe cậu hỏi, trong bụng im lặng một lát rồi khẽ nhúc nhích... đúng sáu lần.
Sáu.
Đó chính là khoảng thời gian cậu xuyên đến thế giới này – vừa tròn sáu tháng. Chết tiệt! Vậy là ngay từ lúc mới xuyên qua, cậu đã mang thai rồi sao? Chẳng qua khi mới bắt đầu chưa có triệu chứng nên cậu không hề nhận ra?
Thời Ngu suýt phát điên, hoài nghi cả cuộc đời mình. Nhưng khi còn đang rối loạn, cái thứ trong bụng lại hớn hở như muốn khoe công, còn nhú lên về phía cái thùng rác mà kêu "ô ô" mấy tiếng, trông như chờ được khen.
Rõ ràng rồi, không cần nghĩ nhiều nữa. Sáng nay mảnh vụn đôi giày cao gót trong thùng rác biến mất chắc chắn là do nó ăn!
Cậu cụp mắt, khẽ cong môi. Đến lúc này cậu chẳng còn hơi sức đâu mà sợ hãi, chỉ thấy mệt mỏi:
"Được rồi, tao biết rồi. Đừng cử động nữa."
Trong đầu hỗn loạn đủ thứ, tuy còn chưa xác định được con quái vật này có hại cho mình hay không, nhưng nó vẫn đang ở trong bụng cậu. Lúc này cậu chỉ có thể tạm thời chịu đựng, với tâm trạng phức tạp mà rút tay về.
Ở một thành phố khác, Tang Hoài Ngọc vừa từ biển bước ra đã cảm nhận được một luồng năng lượng đặc biệt.
Hửm?
Lụa trắng che mắt, gương mặt thần thánh của hắn hơi nghiêng về hướng thành phố B. Hắn nhướn mày, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc – trong lúc hắn lột da, dường như thành phố B vừa xảy ra chuyện gì đó.
Thú vị thật.
Khóe môi hắn khẽ cong lên, chiếc nốt ruồi đỏ nơi cánh mũi ẩn hiện dưới bóng tối càng thêm quyến rũ. Mà khi hắn nghiêng đầu, mái tóc bạch kim gợn sóng cũng để lộ vài mảng vảy không phải của con người. Những vảy như vảy rắn, màu nhạt hơn tóc, lan xuống từ sau tai.
Trong khoảnh khắc Tang Hoài Ngọc nhìn ra xa, cái bóng khổng lồ và đáng sợ kia dường như hòa vào biển cả mà trỗi dậy, khiến mặt biển trong chớp mắt như biến thành tứ chi của hắn.
Hắn chậm rãi đi ra khỏi biển. Trong đêm khuya, hắn trở lại hình dáng con người, sóng lớn mới dần lắng xuống. Ngón tay hắn khẽ chạm vào vảy sau tai, rồi nhìn nó biến mất dưới làn da. Lặng lẽ lắng nghe.
Vừa rồi luồng năng lượng không giống loại quỷ dị cấp SSS bình thường, mà còn vượt trội hơn thế. Chỉ vì lúc ấy khoảng cách quá xa, hắn lại đang trong giai đoạn lột da, mơ màng buồn ngủ, nên không kịp phát hiện ngay.
Điều bất ngờ là lần lột da này ngắn hơn hẳn trước kia. Năng lượng càng dồi dào, thời gian lột da càng rút ngắn. Nếu hắn cứ tiếp tục phát triển, e rằng cả biển rộng này cũng không chứa nổi nữa.
Nghĩ đến đó, hắn khẽ cười, rồi chỉ một bước đã vượt qua nửa thành phố. Bóng hình mờ ảo của hắn tan biến giữa đô thị, để lại biển sâu lặng lẽ trào dâng rồi lại rút về.
Thời Ngu hoàn toàn không biết cử động vừa rồi của con quái vật trong bụng đã làm kinh động đến cả Tà Thần. Cậu chỉ thấy may mắn vì Tang Hoài Ngọc hiện không có mặt ở thành phố B, nhờ vậy mà cậu còn có thể tiếp tục che giấu.
Vì sao cậu biết Tang Hoài Ngọc không ở đây?
—— Bởi vì sáng sớm, Hàn Sở Dập đã gửi tin nhắn.
Cậu ta chẳng hiểu nghĩ gì, mở đầu đã than thở rằng Tang ca không có nhà thật chán, ngay sau đó lại hỏi cậu có muốn đi chơi bóng rổ cùng không, vừa hay hôm nay cậu ta được nghỉ.
Thời Ngu: ...???
Ai cho cậu ta cái ảo tưởng rằng mối quan hệ của họ thân thiết đến mức có thể rủ nhau đi chơi bóng rổ? Hơn nữa, cậu còn "mang thai" đây này, chơi bóng làm gì!
Từ sau hai tiếng "chi oa" tối qua, cái thứ trong bụng dường như đã hết năng lượng nên không động đậy nữa. Nhưng Thời Ngu biết rõ nó vẫn còn đó.
Sáng nay, bụng dưới vẫn hơi nhô lên, như một lời nhắc nhở âm thầm. Cậu thở dài. May mà bình thường cậu không thích giao tiếp nhiều, công việc cũng không yêu cầu phải thường xuyên ra ngoài, nên vẫn còn có thể tìm cách che giấu.
Cậu gửi lại Hàn Sở Dập một câu ngắn gọn: "Không đi." Rồi buông điện thoại, chuẩn bị ra ngoài mua đồ.
Thức ăn trong tủ lạnh đã hết sạch sau nhiều ngày trốn trong nhà. Nếu không đi mua thì chiều nay chẳng còn gì để ăn. Cậu cũng không biết con quái vật trong bụng cần gì để duy trì, chỉ có thể cố gắng bồi bổ dinh dưỡng cho bản thân để tránh bị nó hút cạn sức lực.
Nghĩ tới báo cáo ngớ ngẩn của robot chẩn đoán "dinh dưỡng kém", khóe miệng Thời Ngu khẽ giật. Rõ ràng là cái thứ trong bụng kén ăn, thế mà lại đổ lỗi cho cậu.
Đeo khẩu trang, Thời Ngu bước vào thang máy, định ra siêu thị gần nhà. Nhưng vừa đi ra khỏi cửa thang máy, cậu bất ngờ gặp Hàn Sở Dập.
Cậu ta mặc đồ thể thao đơn giản, dựa vào xe, ngẩng đầu thấy cậu liền cười:
"Chào buổi sáng. Vừa mới định nhắn cho cậu đấy."
"...Chẳng phải cậu đã nhắn rồi sao?" Thời Ngu nghẹn lời.
Hàn Sở Dập không đáp ngay, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi vải bảo vệ môi trường trong tay cậu, rồi hỏi: "Đi mua đồ à?"
... Cái này còn không rõ sao?
Thời Ngu không hiểu sao cậu ta cứ bám riết lấy mình như vậy, từ hôm qua đến giờ đã nhắn không ít tin nhắn. Cậu bèn lách sang, nói thẳng:
"Tôi đi siêu thị. Muốn chơi bóng thì tìm người khác đi."
Cậu ta quả thực có rất nhiều bạn, dù tính tình ngạo mạn khó chịu, nhưng nhờ gia thế và ngoại hình mà vẫn có cả đám người vây quanh.
Thế nhưng dạo gần đây, cậu ta chỉ chăm chăm để ý Thời Ngu. Hôm qua bị Thẩm Ngôn châm chọc một trận, cậu ta lại càng quyết tâm phải thay đổi ấn tượng của Thời Ngu về mình, để Thẩm Ngôn phải sáng mắt ra.
Hàn Sở Dập ho nhẹ: "Không chơi bóng cũng được. Tôi đưa cậu đi siêu thị."
Thời Ngu sững người, nhìn cậu ta đầy khó hiểu.
"Chẳng lẽ cậu định đi xe buýt à?"
"Đi xe buýt thì sao?" Thời Ngu trước nay vẫn đi xe công cộng.
Cậu ta khẽ nhếch môi, giơ điện thoại: "Không thấy thông báo à? Đoạn đường trước khu nhà đang sửa chữa, xe buýt phải đi vòng."
Thời Ngu mở điện thoại ra xem, quả thật đúng như vậy.
Để tự lái xe thì lại lo đụng phải quỷ dị, thà tạm nhận sự giúp đỡ của Hàn Sở Dập còn hơn. Nghĩ vậy, cậu gật đầu:
"Vậy làm phiền cậu. Đưa tôi đến siêu thị Hoa Tuệ là được, rẽ trái sau hai cây số."
Ngồi lên xe, cậu vừa cài dây an toàn thì chợt nhớ ra, liền tháo ra và nói: "Thôi, tôi ngồi ghế sau."
Hàn Sở Dập: ... Chậc.
"Tự dưng lại muốn ngồi ghế sau?"
Thời Ngu nhướng mày: "Cậu chẳng phải có người trong lòng sao?"
Đúng vậy, hơn nữa lại là vị Đại Boss kia. Cậu không muốn gây hiểu lầm gì hết. Lần trước ngồi ghế phụ là do xe thể thao chỉ có hai chỗ, nhưng hôm nay xe bốn chỗ đầy đủ, cậu dứt khoát ngồi ghế sau cho an toàn.
Cậu ta đành im lặng nhìn Thời Ngu đổi chỗ, trong lòng không khỏi thấy bực bội. Từ bao giờ mà ghế phụ nhất định phải dành cho người mình thích? Ai đặt ra cái luật ngớ ngẩn này?
Khoảng cách bị kéo giãn, Hàn Sở Dập bỗng thấy mình chẳng khác nào tài xế riêng.
Suốt quãng đường, cậu ta vừa lái xe vừa len lén nhìn gương chiếu hậu. Thời Ngu ngồi sau kín mít từ đầu đến chân: áo hoodie xanh ngọc kéo cao đến tận cổ, khẩu trang che nửa mặt, chỉ lộ ra đôi mắt mèo hơi thâm quầng.
Có lẽ vì mất ngủ, cậu nhắm mắt lại, dựa vào ghế, chỉ chốc lát đã mơ màng ngủ gật.
Hàn Sở Dập khẽ khựng lại, tắt nhạc, rồi còn mở chế độ gió ấm trong xe. Lần đầu tiên trong đời cậu ta thấy mình đi làm tài xế mà không hề bực bội, ngược lại còn lặng lẽ chờ cho đối phương ngủ ngon.
Khi bạn bè nhắn rủ đi chơi, cậu ta chỉ trả lời cụt lủn: "Bận."
Bận gì ư? Bận làm tài xế, bận ngồi chờ người ta tỉnh giấc. Ngay cả Tang ca cũng chưa từng được đãi ngộ kiểu này.
Mười phút sau, Thời Ngu mơ màng tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn cậu ta: "Đến nơi rồi à?"
Hàn Sở Dập vốn định mỉa mai rằng cậu ngủ tận nửa tiếng, nhưng đối diện là đôi mắt còn vương vẻ mơ màng, trong trẻo đến mức khiến cậu ta phải nghẹn lời. Cuối cùng chỉ đành nói:
"Ừ, sắp tới rồi. Cậu thấy trong người ổn chứ?"
Thời Ngu thoáng chút căng thẳng, nhưng nhanh chóng nhận ra cậu ta chỉ hỏi thăm xã giao, liền thở phào: "Không sao. Tối qua uống cà phê nên hơi mất ngủ."
Thấy Hàn Sở Dập không rời đi, Thời Ngu ngập ngừng hỏi: "Cậu cũng định vào siêu thị sao?"
Cậu ta gật đầu: "Tiện mua ít đồ."
Nói thật, trước giờ Hàn Sở Dập chưa từng tự mình đi siêu thị. Nhưng hôm nay, vì Thời Ngu, cậu ta phá lệ.