Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần
Chương 6: Bữa cơm kỳ lạ
Một Kẻ Qua Đường, Lại Lỡ Mang Thai Con Của Tà Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thời Ngu: ...
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Không phải nó định giết mình sao?
Sao lại biến thành... cơm đùi gà mật ong?
Cậu trợn tròn mắt, đầu óc mơ hồ. Nhưng trong tình huống hỗn loạn tột độ ấy, con người thường sẽ nhanh chóng cố gắng bình tĩnh lại. Một phút trôi qua, thấy cái hộp quỷ dị vẫn đứng yên bất động, không tiếp tục ra tay, Thời Ngu hít sâu, thử cử động ngón chân.
Có thể đi được!
Cậu cẩn thận lùi lại một bước, sau đó lao vội về phía cửa.
Cơ thể vẫn còn mềm nhũn sau khi thoát khỏi sự khống chế, từng động tác vụng về, vừa không có sức phản kháng, cũng chẳng thể gây tổn thương gì cho quỷ dị. Nhưng lạ thay, cái "Không thể vứt bỏ chuyển phát nhanh" khi nãy còn tràn đầy sát khí lại lặng như tờ.
Thời Ngu nhìn thoáng qua hộp cơm vẫn còn bốc khói trên sàn, nghiến răng, mở cửa phòng:
"Có chuyện rồi!"
Thẩm Ngôn lúc đó đang dựa lưng vào tường, nhắm mắt cảm nhận xung quanh. Vừa nhận thấy điều bất thường thì tiếng ổ khóa vang lên.
Một thanh niên mặc hoodie xuất hiện, nắm chặt tay nắm cửa, dáng vẻ chật vật, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, ngay cả khóe mắt cũng đỏ hoe.
Lần đầu tiên đối mặt trực tiếp với quỷ dị, Thời Ngu đã giữ được bình tĩnh để chạy ra, nhưng trái tim vẫn đập loạn xạ.
Thẩm Ngôn vô thức đưa tay đỡ lấy cậu, ánh mắt nhanh chóng lướt qua cậu rồi nhìn thẳng vào trong phòng. Trong giây lát, anh lập tức thấy một thứ quen thuộc: một chiếc hộp vuông chuyển phát nhanh.
Không cần nghĩ nhiều, anh biết đó chính là "Không thể vứt bỏ chuyển phát nhanh" – vật quỷ dị cấp B đã cướp đi không ít sinh mạng.
Nhưng tại sao nó lại vào được đây?
Trong phòng có sẵn dụng cụ bảo hộ, lại thêm hai dị năng giả dung hợp quỷ dị là anh và Hàn Sở Dập canh giữ, vậy mà chẳng ai phát hiện nó xâm nhập. Kỳ lạ hơn, Thời Ngu vẫn còn sống sót đi ra.
Thẩm Ngôn khẽ nhíu mày. Có gì đó không ổn.
Ngay lúc này, Hàn Sở Dập đã bước vào phòng. Xương cốt sói dung hợp khẽ rung lên, bàn tay cậu ta biến thành những móng vuốt sắc bén, lạnh lùng đặt lên hộp chuyển phát nhanh.
Dù bị hơi thở quỷ dị khác bao trùm, cái hộp vẫn bất động.
Hàn Sở Dập "chậc" một tiếng, nhấc hộp lên. Cảm nhận bên trong đã không còn khí tức quỷ dị, gương mặt cậu ta trở nên kỳ lạ.
"Chết rồi."
"Chết rồi?" – Vương Sơn và Triệu Văn kinh ngạc đến há hốc mồm. – "Hàn ca, anh đừng đùa chứ. Sao nó chết được?"
Hôm qua nó còn hoành hành, giết không ít người. Một quỷ dị cấp B đâu dễ dàng mà "chết" như vậy.
Vương Sơn thận trọng:
"Anh kiểm tra lại lần nữa đi?"
Hàn Sở Dập nhăn nhó, mất kiên nhẫn, liền xé toạc cái thùng giấy:
"Tự xem đi. Chết hẳn rồi. Giống như bị hút cạn năng lượng."
Mọi người sững sờ. Một quỷ dị cấp B lại có thể... cạn kiệt quỷ lực mà tự bạo?
Ánh mắt mọi người đồng loạt dừng lại trên sàn – nơi có một hộp cơm nóng hổi.
Có liên quan sao?
Theo thường lệ, "Không thể vứt bỏ chuyển phát nhanh" vốn chẳng bao giờ chứa đồ vật thật, bên trong luôn trống rỗng, chỉ dùng hình thức hộp để mê hoặc nạn nhân. Đây là lần đầu tiên họ thấy trong hộp xuất hiện... một phần cơm.
Thẩm Ngôn đeo găng, nhặt hộp cơm lên. Cảm nhận tâm linh cho thấy nó hoàn toàn bình thường, thậm chí không dính chút máu nào. Vấn đề duy nhất: nó từ đâu ra?
Cả đội nhìn nhau, chỉ thấy vụ việc này càng thêm quái dị.
...
Ngoài phòng, Thời Ngu căng thẳng chờ đợi. Một lát sau, thấy nhóm người Hiệp hội thu dọn, cậu mới rụt rè tiến lại gần.
Thẩm Ngôn không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy. Anh hơi cúi người, giọng trầm ổn:
"Xin lỗi. Vừa rồi không kịp vào hỗ trợ, đó là lỗi của tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Ngài Thời hiện tại còn thấy khó chịu ở đâu không?"
Đôi mắt cậu hơi mở to, khẽ lắc đầu:
"Không... chỉ là vừa rồi hoảng sợ quá."
Nói thật, bản thân Thời Ngu không đến mức yếu bóng vía, nhưng đối diện trực tiếp với thứ quỷ dị hút khô sinh mạng, việc chân mềm nhũn đã là phản ứng tự vệ bản năng.
Cậu nhìn nhóm người đang kiểm tra cái hộp, nhịn không được hỏi:
"Cái hộp đó... đã an toàn rồi chứ?"
Thẩm Ngôn gật đầu:
"Đã chết."
Anh nhìn sâu vào mắt cậu:
"Nhưng tôi muốn ngài Thời kể lại thật chi tiết những gì đã xảy ra trước khi mở cửa. Mọi chi tiết đều quan trọng."
Hàn Sở Dập cười khẩy:
"Thừa thãi. Chắc chắn là quỷ dị tự biến hóa, liên quan gì đến người thường."
Thời Ngu: ...
Dù ghét cậu ta, nhưng câu này cũng... không sai lắm.
Cậu thành thật kể lại: ăn bánh mì, sau đó hộp quỷ dị xuất hiện ở ban công tầng 19, bản thân bị khống chế, không thể cử động hay kêu la. Những gì còn lại thì mọi người đã thấy.
Khi nói đến đoạn đói bụng, cậu thoáng khựng lại, nhớ ra đã lẩm bẩm muốn ăn đùi gà... mà hộp cơm kia đúng là cơm đùi gà mật ong. Lẽ nào...?
Không thể nào! Quỷ dị sao lại "tốt bụng" đến mức biết mình đói bụng còn mang cơm đến? Nghĩ thôi đã thấy nực cười.
Cậu liếc trộm Bác sĩ Thẩm. May quá, anh không nhắc gì đến cơm hộp cả, chỉ gật đầu ghi chép.
Xem ra họ cũng cho rằng nguyên nhân nằm ở sự biến đổi bên trong quỷ dị, giống như Hàn Sở Dập đã đoán.
Ghi chép xong, Thẩm Ngôn đặt bút xuống, giọng nói nghiêm túc:
"Ngài Thời, tuy nguy hiểm trước mắt đã tạm qua, nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc. Vừa rồi cậu đã thấy rồi, thứ tìm đến cậu không phải là một kẻ nguy hiểm bình thường, mà là một tồn tại vượt ngoài khả năng nhận thức của người thường.
Tôi muốn mời cậu theo chúng tôi về trụ sở Hiệp hội. Vì cậu từng ở riêng với quỷ dị một khoảng thời gian, chúng tôi cần kiểm tra để chắc chắn không có di chứng tiềm ẩn."
"Kiểm tra?" – Thời Ngu hơi sững người.
Cậu vốn tưởng Hiệp hội giữ bí mật tuyệt đối, chẳng ngờ Bác sĩ Thẩm lại nói thẳng ngay trước mặt. Nhìn quanh, thấy các đội viên khác chẳng phản đối, cậu cũng gật đầu.
"Vậy... phiền Bác sĩ Thẩm."
Ánh mắt Thẩm Ngôn dịu xuống, truyền tin đi, rồi ra hiệu cho mọi người chuẩn bị.
Cả nhóm xuống thang máy. Thời Ngu đứng tránh xa Hàn Sở Dập, ánh mắt lơ đãng nhìn con số nhấp nháy. Cậu cho rằng sau khi quỷ dị đã chết, nam ba này sẽ chẳng để ý đến mình nữa.
Không ngờ, ngay khi thang máy đóng lại, Hàn Sở Dập bỗng nghiêng đầu:
"Đuôi mắt anh đỏ hoe vậy?"
"Gì cơ?" – Thời Ngu ngơ ngác.
Hàn Sở Dập cau mày, nhìn chằm chằm vào khóe mắt cậu, giọng đầy nghi hoặc:
"Đừng giả vờ. Vừa nãy anh khóc đúng không?"
Thời Ngu: ...???
Khóc cái gì mà khóc?
Rõ ràng cậu chẳng rơi một giọt nào!
Ngớ người trước câu hỏi kỳ quái, cậu theo bản năng đưa tay chạm khóe mắt, mặt lộ vẻ khó hiểu:
"Mắt cậu có vấn đề à?"
Hàn Sở Dập: ...
Còn không chịu thừa nhận!
Rõ ràng đôi mắt mèo kia vừa rồi đỏ hoe, đuôi mắt cong xuống như sắp khóc.
Ngay từ lúc đầu, ánh mắt cậu ta đã chú ý: đôi mắt thanh niên này sáng trong, cong như mắt mèo, đặc biệt khi hoảng hốt lại càng giống. Không ai biết rằng Hàn Sở Dập – vị đại thiếu gia ngạo mạn – thật ra rất thích mèo. Nhưng sau khi dung hợp xương sói, hơi thở thay đổi khiến mèo vĩnh viễn tránh xa.
Cậu ta dần từ bỏ thói quen ấy... cho đến khi đôi mắt mèo sau khẩu trang này khơi lại cảm giác xưa.
Không khí trong thang máy lặng ngắt, đến cả tiếng thở cũng nghe rõ. Hàn Sở Dập ho khẽ, rồi im lặng, không nói thêm.
Đứng phía sau, Vương Sơn và Triệu Văn căng thẳng lau mồ hôi. Họ còn tưởng Hàn đại thiếu gia lại định gây chuyện, may mà thôi.
Còn Thẩm Ngôn, dựa lưng vào một góc, thoáng nâng mắt khi nghe câu kia, ánh nhìn lướt qua Thời Ngu rồi lại rời đi.
Xác nhận rõ ràng – cậu không khóc.
Chỉ là làn da quá mỏng, cảm xúc dao động một chút đã hiện ngay lên đôi mắt.