Một Thanh Âm - Lăng Sơn
Chương 22: Chơi chán rồi mới biết về nhà hả?
Một Thanh Âm - Lăng Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Kỳ Chi bước ra khỏi cổng trường, từ xa đã thấy Ứng Hoài đứng dưới cột đèn đường. Hắn mặc áo phông trơn, quần túi hộp, bên chân là một chú chó Becgie Đức. Chú chó đeo rọ mõm đen, khoác chiếc áo hoodie xám, đôi tai dựng thẳng trong gió đêm, trông vừa oai vệ vừa ngầu lòi.
Thấy Tạ Kỳ Chi, Ứng Hoài liền dắt dây xích lại gần, vừa đi vừa nói: “Nó tên là Tiểu Đao.”
Tạ Kỳ Chi đứng im tại chỗ, lưng đeo cặp, nhỏ giọng nói với chú chó: “Tớ tên là Kỳ Kỳ.”
Tiểu Đao là giống chó cỡ lớn. Lúc xem ảnh, Tạ Kỳ Chi chẳng thấy gì, khi nó đứng ngoan bên cạnh Ứng Hoài cũng không có cảm giác, nhưng đến lúc nó tiến lại gần, cậu mới thực sự nhận ra chú chó này to đến mức nào. Nếu không có Ứng Hoài dắt, mà vô tình gặp trên đường, cậu chắc chắn sẽ chẳng dám đến gần.
Cậu nhìn chú chó không chớp mắt.
Dù vẻ ngoài có phần dữ dằn, đôi tai lúc nào cũng vểnh lên trong trạng thái cảnh giác, nhưng khi đối diện với những đứa trẻ như Tạ Kỳ Chi, ánh mắt Tiểu Đao lại dịu hiền, lười biếng vẫy đuôi vài cái.
Ứng Hoài nhắc: “Đừng nhìn chằm chằm một con chó lạ lâu quá, nó tưởng em khiêu khích đấy.”
Tạ Kỳ Chi gật đầu, ngẩng mặt lên, đôi mắt hơi tròn dưới ánh đèn trông càng thêm long lanh: “Em muốn sờ Tiểu Đao một chút.”
Ứng Hoài “Ừ” nhẹ một tiếng, đồng ý.
Tạ Kỳ Chi đưa tay chạm vào đầu Tiểu Đao. Thấy nó không phản ứng, cậu mạnh dạn hơn, đặt bàn tay lên đầu, xoa cổ, rồi vuốt nhẹ lớp lông đen tuyền sau lưng, qua lớp áo hoodie.
Lông chó không mềm như thú nhồi bông, hơi cứng và cộm tay. Cậu lại ngước lên hỏi: “Em có thể ôm nó được không?”
Ứng Hoài nói: “Ngồi xuống.”
Tạ Kỳ Chi chớp chớp mắt, đầu óc mụ mị vì mong muốn được ôm chó. Cậu khuỵu gối, ngồi phịch xuống trước mặt Ứng Hoài.
Ứng Hoài: “……”
Tiểu Đao nghiêng đầu, đưa chân trước lên, dùng miếng đệm thịt nhẹ nhàng vỗ vỗ vào đầu gối Tạ Kỳ Chi như thể trách móc.
Tạ Kỳ Chi cũng cảm thấy có gì sai sai, ngẩng đầu lên – đúng lúc nhìn thấy Ứng Hoài đang cúi xuống, ánh mắt đen láy ánh lên nụ cười: “Thông minh thật đấy.”
A——!
Tạ Kỳ Chi bừng tỉnh, vụt một cái đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, chỉ muốn tìm khe nứt chui xuống cho xong.
Ứng Hoài ra lệnh cho Tiểu Đao ngồi xuống, rồi dùng tay vỗ vỗ đầu nó, ép đôi tai cụp ra sau như tai thỏ, cẩn thận đội mũ cho chó. Xong xuôi, hắn nói với Tạ Kỳ Chi đang đứng lặng như cây nấm bên cạnh: “Lại đây ôm đi.”
Tạ Kỳ Chi nắm chặt quai cặp, rón rén bước tới, nửa quỳ xuống ôm chặt cổ Tiểu Đao.
Thân hình chú chó ấm áp, hơi thở gần kề. Cậu tựa má vào người nó, cảm nhận chiếc áo hoodie xám mềm mại, mùi sữa nhẹ pha lẫn mùi chó con thoang thoảng.
Cậu im lặng ôm một lúc, rồi cúi mặt, lẩm bẩm: “Lúc nãy… anh có cười chê em ngu ngốc không?”
Ứng Hoài đưa tay nhấc cậu dậy, tiện thể nhận luôn chiếc cặp treo lên vai, nói: “Không.”
Tạ Kỳ Chi không tin: “Em thấy rõ rồi, anh vừa cười mà!”
Vài giây sau, cậu ngẩng đầu lên, mặt càng bực bội hơn: “Giờ anh vẫn đang cười!”
Ứng Hoài dụi mũi, nén cười, sửa lại: “Anh đang khen em thông minh đó.”
Ban đầu, Ứng Hoài định dắt chó đi dạo nửa tiếng rồi đưa Tạ Kỳ Chi về. Nhưng cậu nhóc này thẹn quá hóa giận, nói gì cũng không chịu hợp tác.
Hai người đi ngang một công viên gần đó. Chợ đêm rộn rã với những quầy bán kẹo hồ lô, xúc xích nướng. Một nhóm thiếu niên trượt ván lên xuống các bậc thang, chơi mệt lại ùa nhau đi mua đồ ăn, nước uống. Tạ Kỳ Chi ban đầu làm bộ không thèm để ý, nhưng cuối cùng cũng hé ra chút tò mò, ánh mắt len lén dõi theo.
Ứng Hoài hỏi: “Em cũng muốn đi à?”
Tạ Kỳ Chi nhìn hắn, gật đầu.
“Muốn gì?”
Cậu giật tay hắn ra, chạy thẳng lên:
Kẹo hồ lô. Muốn.
Khoai lang nướng. Muốn.
Nước ép dâu tằm. Muốn.
Bong bóng hình thỏ phát sáng. Muốn.
Vòng hoa hồng. Muốn.
…
Ứng Hoài đi sau, nghe rõ cậu nói với người bán: “Chú ơi, con muốn cái này, anh trai dắt chó đằng kia sẽ trả tiền ạ.”
Hắn cầm giúp cậu bong bóng và kẹo hồ lô, nghi ngờ hỏi: “Em ăn hết nổi đống này không?”
Tạ Kỳ Chi bóc miếng khoai lang nóng hổi, cắn một miếng thấy cũng bình thường, liền đưa cho Ứng Hoài.
Ứng Hoài từ chối: “Anh không phải anh trai em, không ăn đồ thừa của em.”
Tạ Kỳ Chi nghĩ thầm: Anh trai mình còn chẳng ăn đồ thừa của mình, còn trừng mắt nữa là. Nhưng miệng lại nói: “Em không ăn hết được, cho chó con ăn được không? Em có thể gọi Tiểu Đao là anh trai luôn.”
Con Becgie Đức lập tức dựng tai, cả người lẫn chó tròn mắt nhìn Ứng Hoài.
Ứng Hoài nói trước với chó: “Không được ăn đồ ngoài đường, thèm cũng phải nhịn.”
Rồi quay sang Tạ Kỳ Chi: “Anh trai em biết em gọi cả chó là anh trai thì sẽ thế nào nhỉ?” Nói xong, hắn giơ tay: “Đưa đây.”
Đồ ăn vặt cuối cùng đều chui vào bụng Ứng Hoài. Tạ Kỳ Chi nếm mỗi món một chút là đủ vui, đeo vòng hoa, cầm bong bóng, bước chân ríu rít, nhảy nhót theo sát chú chó Becgie Đức.
Lát sau, nhóm thiếu niên kia quay lại, trượt ván từ bậc thang xuống, chiếc ván “bùm” một tiếng va trúng chân Ứng Hoài. Bọn họ cười hì hục, huýt sáo: “Anh đẹp trai! Con Becgie ngầu quá! Cho em trai anh chơi ván trượt đi, bọn em dắt chó giúp anh mười phút!”
Ứng Hoài hỏi Tạ Kỳ Chi: “Em có muốn thử không?”
Tạ Kỳ Chi theo bản năng gật đầu, rồi lại lắc, nói: “Em… không biết.”
“Anh dạy em.”
Tạ Kỳ Chi tròn mắt nhìn Ứng Hoài rút dây dắt ra. Tiểu Đao có vẻ ấm ức liếc chủ nhân, rồi bị đám thiếu niên dắt đi.
Cậu lo lắng hỏi: “Anh không sợ chúng không trả lại sao?”
“Sẽ trả.”
“Nếu chúng là người xấu, trộm mất Tiểu Đao thì sao?”
“Em cảnh giác ghê nhỉ.” Ứng Hoài cúi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, non nớt dưới vành vòng hoa, gật đầu đồng tình: “Tốt, cứ giữ vững tinh thần đó.”
Mười phút không học được nhiều. Tạ Kỳ Chi không có đồ bảo hộ, Ứng Hoài cũng không dám dạy động tác nguy hiểm, chỉ hướng dẫn cách đứng lên ván và giữ thăng bằng.
“Đừng sợ,” Ứng Hoài nói, “căng thẳng thì cứ nắm tay anh.”
Tạ Kỳ Chi không quen cảm giác chân rời mặt đất, mất kiểm soát, nên nghe lời, suốt quá trình nắm chặt tay hắn.
Cậu nghĩ Ứng Hoài sẽ chê mình ngốc. Dù thỉnh thoảng dám cãi lại, khiến hắn vất vả, nhưng đôi khi cậu vẫn sợ Ứng Hoài. Khi hắn không biểu lộ cảm xúc, cậu luôn cảm thấy hắn lạnh lùng, dữ dằn, thiếu kiên nhẫn. Nhưng hôm nay, Ứng Hoài lại rất thoải mái, vô cùng nhẫn nại, sửa từng động tác, khuyến khích cậu thử lại.
Tạ Kỳ Chi quyết định thăng cấp hắn: từ “đại xấu xa” thành “anh trai xấu xa”.
Khi nhóm thiếu niên dắt chó quay lại, Tạ Kỳ Chi đã học được cách đứng trên ván và trượt ngắn – tất nhiên, phải có Ứng Hoài bên cạnh làm trụ đỡ.
Sắp về nhà, cậu nhìn Tiểu Đao ánh mắt lưu luyến, năn nỉ Ứng Hoài chụp một tấm ảnh chung. Ứng Hoài đồng ý.
Tạ Kỳ Chi đứng cạnh bụi hoa quế, xoa đầu con chó Becgie Đức, mắt cong, nở nụ cười rạng rỡ.
Đèn flash bật lên. Cậu háo hức chạy lại xem, nhưng Ứng Hoài không cho. Nói sẽ gửi sau. Tạ Kỳ Chi phản đối: lỡ hắn chụp xấu, về nhà chẳng chụp lại được. Cậu giật tay hắn xuống, xem tận mắt – và phát hiện tấm ảnh thật sự rất đẹp.
Gió đêm lay nhẹ cành quế, bóng cây in mờ lên vai cậu. Ánh sáng ấm từ vòng hoa làm bừng sáng khuôn mặt trắng trẻo. Khoảnh khắc đèn flash bật, đúng lúc cậu nhướn mày, nụ cười dịu dàng nở trên môi.
Ứng Hoài chụp ảnh tốt, nhưng lại quên mất điều quan trọng nhất!
Tạ Kỳ Chi bực mình hỏi: “Sao anh không chụp cả Tiểu Đao vào?”
Ứng Hoài suy nghĩ, nói: “Mặt nó đen xì, xấu quá.”
Sao có thể nói vậy với một chú chó con được!
Tạ Kỳ Chi lập tức phản đối: “Anh bất công với Tiểu Đao quá!”
Ứng Hoài bật cười: “Anh bất công chỗ nào?”
Cậu nói: “Ảnh đại diện của anh cũng bất công. Sao dùng ảnh con chó khác mà không phải ảnh nó?”
Ứng Hoài đưa tay chọc trán cậu: “Không nói cho em.”
Tạ Kỳ Chi trừng mắt: “Anh kỳ thị cún mặt đen.”
Ứng Hoài lười tranh cãi: “Em thích nói sao thì nói.”
Vừa về đến nhà, Tạ Kỳ Chi đã thấy anh trai về trước. Cậu vội đưa tay ra hiệu “suỵt” với người giúp việc định kêu lên, sợ làm anh trai giật mình, lại bị mắng.
Cậu giấu vòng hoa và bong bóng vào phòng, đi tắm xong, ôm gối đứng trước cửa phòng anh trai, khẽ hé cửa nhìn vào.
Cánh cửa từ trong bật mở. Ánh đèn dịu ập vào mắt. Một bóng người cao lớn chắn ngay trước mặt.
Anh trai cúi xuống, tay khoanh trước ngực, cười lạnh một tiếng, rồi lạnh lùng hỏi: “Chơi chán rồi mới biết đường về nhà hả? Còn nhớ anh là ai, là gì của em không?”