4. Chương 4: Anh Họ

Mũ Bảo Hiểm Màu Hồng

Chương 4: Anh Họ

Mũ Bảo Hiểm Màu Hồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

CHƯƠNG 4: ANH HỌ
Trần Dật dựng xe dưới hiên nhỏ trước nhà, rồi bước lên lầu.
Ngồi xuống ghế salon, anh gãi gãi tóc, nhớ lại cảnh cô gái nhỏ khóc nức nở hồi nãy, liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho em họ.
“Có đó không?”
“Sao thế?”
“Có việc cần nhờ chú giúp.”
“Chuyện gì?”
“Chú có biết học bá vương trường chú không?”
“Biết chứ, là em đây.”
Suýt chút nữa Trần Dật bật cười, vốn biết đứa em học này của mình ngông cuồng, nhưng không ngờ lại ngông đến thế, đúng là khí chất năm xưa của mình.
“Đừng đùa nữa.”
“Ô, lừa anh làm gì, em cầm đầu trường này luôn đấy.”
“Thôi được rồi. Có một vị khách quen của anh gặp chút phiền phức, chú xem tình hình rồi giải quyết giúp anh đi.”
“Khách nào cơ? Anh không chạy xe ôm nữa mà đổi nghề rồi à?”
Trần Dật tức đến nghiến răng, nếu giờ Chu Thần đứng trước mặt, chắc chắn phải đánh cho nó than trời khóc đất.
“Thèm đòn đấy à?”
“Anh không nói rõ cô ấy giúp thế nào được.”
“Cô bé ngồi xe anh mấy lần. Xinh xắn vậy mà hôm nay khóc suốt, kể là bị các bạn xa lánh.”
“Con gái à? Trường em mà còn có chuyện bắt nạt nữ sinh à? Quá đáng. Để học bá em đây xử đẹp bọn chúng. Tên gì ấy nhỉ?”
Trần Dật nhíu mày, hình như anh cũng không biết tên cô bé.
“Anh cũng không biết, nhưng cô ấy gia cảnh không tệ, nghe kể thành tích học tập tốt, ở trường được nhiều nam sinh theo đuổi nên bị các bạn nữ cô lập. Dáng người xinh xắn, theo ngôn ngữ mạng bây giờ là kiểu em gái đáng yêu nhỉ?” Trần Dật suy nghĩ rồi tả lại cho em họ nghe.
Ở một chỗ khác, Chu Thần đọc tin nhắn của Trần Dật, cười đến ngất. “Lại kiểu em gái đáng yêu cơ à, chết mất,” anh họ mình đúng là đầu óc hơn người.
“Anh thích loại này à?” Chu Thần tự tin đáp, ỷ vào chuyện Trần Dật không thể đánh mình mà buông lời không suy nghĩ.
“Chú não à? Gu của lão tử là con gái trưởng thành, gợi cảm.” Trần Dật lập tức đáp, trong miệng lẩm bẩm, hơn nữa phải có bộ ngực lớn để vùi cả khuôn mặt vào.
“Được rồi, nể mặt anh đành ra tay trượng nghĩa giúp cậu ta vậy.” Chu Thần nhận lời.
Sáng thứ hai tan học, Lý Tư nhận được tin nhắn, đến hẻm nhỏ sau trường tìm Chu Thần. Vừa nhận được tin, toàn thân cô run lên. Chu Thần tìm cô làm gì? Định đánh cô hay biết chuyện hôm qua cô đến tìm thầy giáo nên muốn giúp Lâm Oánh? Cô đeo cặp sách, chân nặng như đeo chì nhưng không dám không đi. Chu Thần là bá vương trường này, nếu chọc tức cậu ta, kết quả chẳng ra gì.
Từ xa, cô thấy cả đám học sinh tụ tập trong hẻm nhỏ, giữa vòng tròn là Chu Thần, rất nổi bật. Đưa mắt nhìn quanh, bên cạnh cậu ta... là Lâm Oánh. Cô vô thức lùi một bước, định chạy.
“À, bạn học kia.” Chu Thần híp mắt nhìn cô rồi gọi.
Lý Tư dừng bước, quay lại nhìn cậu ta, run rẩy chỉ vào mình.
“Đúng, cậu đấy, lại đây.” Chu Thần nói.
Người xung quanh nhao nhao tách ra thành lối đi nhỏ để Lý Tư vào. Lúc này cô nhìn rõ hơn, vòng tròn ngoài Chu Thần và Lâm Oánh còn có Vương Văn Văn, bạn gái Chu Thần, và Trần Trạch Khải mặt trắng bệch, như sắp khóc.
Da đầu Lý Tư giật liên hồi, cô tiến lại gần.
Chu Thần dựa vào bức tường loang lổ, Vương Văn Văn mặt lạnh tanh, khác hẳn ba người còn lại.
“Nghe nói gần đây mấy cậu có chuyện gì lớn lắm hả?” Chu Thần mở lời, hai tay khoanh trước ngực, tỏ vẻ lãnh đạo.
“Nào có nào có. Chúng tôi có chuyện gì đâu.” Trần Trạch Khải vội vàng thưa.
“Sắp tới sinh nhật cậu rồi nhỉ?” Chu Thần liếc mắt nhìn cậu ta.
“Đúng ạ! Cậu có muốn tham gia không?” Trần Trạch Khải theo hùa.
“Tôi tới làm gì?” Chu Thần hỏi lại.
“Nghe nói cậu thích cậu ta.” Chu Thần quay sang hỏi Lâm Oánh.
Lâm Oánh siết chặt nắm tay, không chịu thừa nhận. Cô vừa bị gọi đến cũng không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng vừa thấy Trần Trạch Khải và Lý Tư xuất hiện thì cũng đoán ra vài phần. Nghe ngữ khí Chu Thần, cậu ta đứng về phía Lý Tư. Không biết cô ta thông đồng với Chu Thần từ bao giờ, đúng là đồ gái điếm.
“Không trả lời? Câm rồi à?” Chu Thần tiếp tục đe dọa, ánh mắt thoáng ác độc.
“Nghe bạn học nói, bình thường trong lớp cậu tác oai tác quái, ngày nào cũng bắt nạt nữ sinh. Lúc cậu làm tiểu bá vương một cõi, sao không hỏi xem tôi đang ở đâu?”
Lâm Oánh nhìn Chu Thần chằm chằm, tay siết chặt, càng thêm sợ hãi.
“Ngu ngốc. Tôi nói cho cậu biết, cả trường này đều nằm trong tay tôi. Muốn bắt nạt ai cũng phải hỏi ý tôi trước.” Chu Thần áp sát Lâm Oánh.
“Thầy cô không trị được cậu, nhưng tôi thì được đấy.” Chu Thần ghé vào tai Lâm Oánh nói, giọng uy hiếp.
Lý Tư vẫn chưa kịp theo kịp cuộc đối thoại đổi hướng xoành xoạch, nhưng khi Chu Thần ghé lại gần Lâm Oánh, cô thấy ánh mắt Vương Văn Văn — có giận dữ nhưng nhiều hơn là ghen ghét.
“Cả cậu nữa, tiệc sinh nhật khỏi làm. Nhiều tiền như thế thì quyên góp cho nhà tình thương đi.” Chu Thần nhét tay vào túi quần, quay sang nói với Trần Trạch Khải.
“Được... được. Không làm nữa...” Trần Trạch Khải vội vàng đáp.
“Cậu cũng thích Lý Tư?” Cuối cùng Lâm Oánh lên tiếng, dù giả vờ không sợ hãi, khinh thường nhìn Chu Thần nhưng giọng run rẩy lại bán đứng cô ta.
“Nói cậu ngu cậu vẫn không tin đúng không? Thứ nhất, chuyện tôi có thích Lý Tư hay không chẳng liên quan gì đến cậu. Thứ hai, cô ấy xinh đẹp giỏi giang, tính cách tốt, có nhiều người theo đuổi là đương nhiên. Cậu đừng học mấy nữ phụ ác độc cả ngày chỉ biết nói xấu người khác nữa đi.” Chu Thần khom người, miệng cười nhưng lời nói sắc như dao.
Nói xong, cậu phất tay cho Lâm Oánh đi, không quên vỗ vai Trần Trạch Khải: “Sinh nhật vui vẻ nhé!”
Đám học sinh xung quanh không cần Chu Thần giục đã giải tán.
Trong hẻm nhỏ chỉ còn lại Lý Tư, Vương Văn Văn và Chu Thần.
“Thế nào? Bộ dạng hành hiệp trượng nghĩa của mình uy phong chứ?” Chu Thần quay sang nói chuyện với Vương Văn Văn.
Vương Văn Văn sờ chóp mũi, thấp giọng nói: “Cũng tạm được.”
“Cắt.”
“À ừm... cảm ơn các cậu nhé!” Lý Tư thấy bộ dạng đều chán ngắt của hai người, vội vàng xen lời.
“Không cần khách khí. Cậu may mắn đấy, gần đây tôi rất rảnh rỗi. Hơn nữa, coi như cảm ơn cậu giúp đỡ chuyện làm ăn của anh họ tôi.” Chu Thần cười nói với cô.
“Anh họ?...” Lý Tư ngập ngừng mở miệng.
“Chính là người chạy xe ôm ấy.” Chu Thần tùy tiện nói.
À... là Trần Dật. Anh là anh họ của Chu Thần sao? Là anh bảo Chu Thần giúp mình? Nghĩ tới đây, lòng Lý Tư ngọt như được rót mật.
“Nếu vậy... đúng là phải cảm ơn anh ấy.” Lý Tư cúi đầu lí nhí.
“Anh họ tôi đẹp trai lắm đúng không? Trước đây không biết đã làm chao đảo bao trái tim thiếu nữ rồi.” Chu Thần hào hứng bắt chuyện.
“Đúng là rất đẹp trai.” Lý Tư thành thật, cô cảm thấy anh tuấn tú vô cùng.
“Hahaha ánh mắt không tệ. Cậu về đi, thêm lát nữa là không còn thời gian nghỉ trưa đâu. Dù sao cậu cũng là học sinh ngoan, đọc sách mới là chuyện quan trọng.” Chu Thần nói.
“Được. Thật sự cảm ơn hai người, Lý Tư cảm ơn một lần nữa.
...
“Cậu thích cậu ta?” Vương Văn Văn nhìn bóng lưng Chu Thần, hỏi.
“Vớ vẩn! Rất có thể sẽ thành chị dâu mình đấy.” Chu Thần nhún vai.
“Ý cậu là... cậu ấy với anh họ?” Vương Văn Văn nghi hoặc lên tiếng.
“Mình thấy dám lắm. Dù sao cũng không phải gu của mình, mình thích loại không đọc sách cơ, giống như mình ấy.” Chu Thần vừa cười vừa nói, vui sướng ngoác cả miệng, lộ ra tám chiếc răng.
“Ừm.” Vương Văn Văn cúi đầu, thầm nghĩ thành tích của mình cũng không cao không thấp.
“À đúng rồi, cậu ta học ngay cạnh lớp cậu đấy. Có gì thì sang giúp đỡ được không?” Chu Thần khoác tay lên vai Vương Văn Văn.
“Được.” Cô không còn cách nào khác, tính cách Lý Tư cũng không tệ, lớn lên còn xinh xắn đáng yêu đến thế. Hơn nữa còn có thể tạo quan hệ với chị dâu của Chu Thần, chẳng phải càng gần Chu Thần thêm một bước sao?
(ง •̀ω•́)ง(ง •̀ω•́)ง