23. Chương 23: Kẻ Xấu

Mưa Axit - Vị Bặc 880

Chương 23: Kẻ Xấu

Mưa Axit - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cam Kỳ Viễn yêu cầu Cam Tinh đi khám bác sĩ mỗi tuần một lần, dù Cam Tinh nghĩ rằng mình không có bệnh, nhưng cậu không thể từ chối. Cùng lúc đó, cậu còn níu kéo Cam Kỳ Viễn, nói rằng cậu nhất định sẽ học hành đàng hoàng, và đến lúc đó anh trai không được quên lời hứa.
"Lời hứa gì?" Cam Kỳ Viễn cố tình trêu đùa cậu: "Tôi có nói qua sao?"
Cam Tinh sẽ trở thành một con mèo bị ghẻ lạnh, cúi đầu im lặng, ăn uống cũng không đàng hoàng, chỉ đợi đến khi Cam Kỳ Viễn kiểm tra bài tập của cậu, cậu mới có thể ôm anh trong phòng.
【Anh trai là đồ lừa đảo.】
Dường như cậu đã chuẩn bị sẵn lời nói trong điện thoại, nhân lúc xung quanh không có ai, liền đưa cho anh xem.
Cam Tinh hai ngày nay dường như có da có thịt hơn một chút, treo trên người anh cũng nặng hơn trước kia. Cam Kỳ Viễn một tay ôm cậu đặt cậu lên chiếc ghế trước bàn học, vươn tay ngăn chặn cơ thể muốn dựa sát vào của cậu.
Bây giờ không tranh cãi với cậu chuyện lừa đảo hay không, Cam Kỳ Viễn khom lưng có vẻ hơi nghiêm túc chất vấn cậu.
"Bây giờ ôm tôi có phải quá thường xuyên không?" Anh nhéo hai má Cam Tinh, "Tôi có cho phép sao?"
Mặt Cam Tinh không biết là bị anh nhéo đỏ hay là nóng lên thành đỏ, cậu dùng thủ ngữ nói: 【Em đều nhớ kỹ mà.】
Câu này Cam Kỳ Viễn không hiểu. "Ý gì."
Điện thoại nắm trong tay rất chặt, mắt Cam Tinh ươn ướt, nhìn anh không nói lời nào. Cam Kỳ Viễn buông cậu ra, Cam Tinh hai tay vươn tới nắm lấy tay phải của anh, điện thoại chạm vào da đều nóng hổi.
Cam Tinh giống như đang bảo vệ một bí mật nhỏ nào đó.
【Anh trai thông minh như vậy, sao có thể không biết?】
Anh nào biết được.
Cam Tinh lại hỏi anh: 【Anh trai sắp đi ạ?】
"Ừ."
【Vẫn muốn ôm ôm.】
"Không được."
【Chỉ một lần thôi, lần cuối cùng.】
Cần phải sửa lại một chút.
【Lần cuối cùng của ngày hôm nay.】
Cầu xin và mong chờ hóa thành nước trong mắt, đầy đến mức tràn ra ngoài, vết đỏ trên má vừa bị nhéo vẫn rất rõ ràng. Cam Kỳ Viễn thầm nghĩ cũng đâu có dùng sức lắm đâu.
"Qua đây."
Cam Tinh đứng dậy, hai tay vừa vươn ra liền muốn ôm anh. Cam Kỳ Viễn cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt cậu, phát hiện Cam Tinh không chỉ béo lên mà còn cao hơn.
"Xem ra tôi nuôi cũng không tệ." Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt ngây thơ của Cam Tinh, "Cam Trường Phong có nên thưởng cho tôi hậu hĩnh không?"
Hô hấp của Cam Tinh không đều, dùng thủ ngữ hỏi anh: 【Anh trai muốn phần thưởng gì ạ?】
Cậu nói thêm: 【Dù anh trai muốn cái gì, ông ngoại cũng nhất định sẽ cho.】
Hai người dán quá gần, gần như tim áp vào tim. Cam Kỳ Viễn hai tay ôm eo cậu chuẩn bị đặt cậu lên bàn học. Anh phải đi, Cam Tinh liền trực tiếp ôm lấy cổ anh, hôn lên bên tai anh. Khi đối diện, tầm mắt ửng hồng lan tràn đến cổ, cậu thích dùng đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm vào anh.
【Tạm biệt anh trai.】
"Nếu cậu đã đòi phần thưởng trước, vậy lần sau sẽ không còn nữa." Cam Kỳ Viễn lại trêu đùa cậu.
Cam Tinh cuống đến mức không chịu được, hoảng loạn giải thích.
【Đây là em chủ động, không giống nhau, không được đâu.】
"Vậy tôi mặc kệ." Cam Kỳ Viễn buông cậu ra, bộ dạng muốn đi, nhún nhún vai: "Dù sao cũng hôn rồi."
Cam Tinh nhìn qua sắp khóc đến nơi, nhưng không biết nói gì, tay cũng đang run, cuối cùng chỉ có thể nói:
【Vâng, vậy cũng không sao.】
Là do cậu tham lam, mới dẫn đến kết quả như vậy.
Cam Tinh là một kẻ xấu không biết đủ.
Hai tay bấu chặt mép bàn, đầu ngón tay trắng bệch. Cam Kỳ Viễn đứng giữa hai chân cậu, nhìn thấy chóp mũi tái nhợt của cậu, có khoảnh khắc cảm thấy bản thân dường như đã đùa quá trớn, bắt nạt đứa nhỏ hơn mình cũng không vui vẻ bằng việc người ta đưa tiền cho anh.
Nhưng cũng coi như thú vị.
"Ngẩng đầu lên."
Cam Tinh sửng sốt, ngơ ngác. Cam Kỳ Viễn rất nhẹ chạm một cái lên trán cậu, có hơi không phân biệt được có phải nụ hôn hay không.
Là dùng tay hôn? Hay là miệng?
Cam Tinh đều rất thích.
Cậu muốn hỏi lần này đã hôn, vậy lần sau cậu thi đạt yêu cầu vẫn sẽ có chứ?
Nhưng không có cơ hội này, Cam Kỳ Viễn nhận được một cuộc điện thoại phải đi.
"Tuần sau Cam Trường Phong về, đến đó tôi sẽ đưa cậu đến chỗ ông ấy." Cam Kỳ Viễn lăn lộn hầu kết, lui ra từ giữa hai chân Cam Tinh.
Anh nhìn người gật gật đầu.
"Đi đây."
Cam Tinh vẫn gật đầu, vươn tay móc lấy ngón tay Cam Kỳ Viễn.
【Em đợi anh trai đến đón em ạ.】
Sau khi Cam Kỳ Viễn rời đi, Cam Tinh luôn sờ trán ngẩn người, cuối cùng đỏ mặt chui vào trong chăn.