26. Cơn mưa dữ dội

Mưa đỏ

Cơn mưa dữ dội

Mưa đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mưa đang trút xuống ào ào trên những mái lá của trạm cứu thương bên kia sông.
Đã gần chiều. Một chiếc trực thăng gầy nhẳng như con nhặng đói bay vút xuống sát mặt nước dâng cao, cuốn theo dòng nước đục ngầu dưới bụng rồi nghiêng cánh lướt sát bờ, lặng lẽ hạ cánh trên một bãi cỏ gianh um tùm không xa. Tiếng mưa và tiếng sóng ồn ào khiến sự hạ cánh của nó nhẹ nhàng như cánh diều mỏng, rồi rung mình nôn ra hơn chục tên lính Hắc Báo, quân phục màu cỏ úa vằn vện, mặt mày bôi vằn vện. Trong đó có cả khuôn mặt bí hiểm của Phan Thái, tên Thiếu úy toán phó ác ôn đi sau.
Quang vẫy tay. Cả nhóm ngồi xuống, mặt căng thẳng.
- Tôi nhắc lại, nhiệm vụ của chúng ta là tìm và tiêu diệt đầu não cũng như các tuyến vận tải chủ lực của đối phương. Không có lệnh của tôi, không ai được hành động. Tiến!
Bám theo con đường mòn trơn trợt, luồn qua các bụi cây ướt nhèm, cả toán tiến về phía những mái lá thấp thoáng ẩn mình trong cây lá, sũng ướt ở đằng xa.
Bỗng nhiên, bóng một cô gái mặc áo bà ba đen hiện ra khi cô đang cúi giặt quần áo dưới bến sông. Tên toán phó nhón chân định tiến lại...
Quang ngăn: - Coi chừng, thường dân.
- Ở đây, thường dân cũng là Việt Cộng.
Phan Thái cất tiếng. Quang trợn mắt:
- Không thể kết tội bừa bãi như vậy! Đây là quân đội chứ không phải cướp!
Gã toán phó cúi mặt, im lặng.
Dưới kia, cô gái đã ôm đống quần áo vừa giặt chênh chếch đi lên phía một cụm rừng. Quang vẫy một tổ lính bám theo... Cô gái vô tình dẫn họ vào đúng căn cứ cứu thương của mình mà không hay biết. Qua ống nhòm, Quang nhìn thấy thương binh nằm ngổn ngang, chật chội trong các hầm lán, tràn ra cả mặt đất có căng tăng. Tiếng rên la, rít rẩm, vật vờ, đau đớn hòa với tiếng mưa gõ lá như tiếng địa ngục, khiến ngay cả những lính Hắc Báo chai sần cũng nổi da gà. Trong cảnh hỗn loạn ấy, chỉ thấy vài bóng cứu thương, quân y không áo choàng, không blouse chạy qua chạy lại, nhọc nhằn cúi lên cúi xuống.
Con mắt Quang thoáng tối lại. Nhưng mắt gã toán phó lại sáng rỡ như vừa vớ được mỏ vàng lộ thiên giữa cơn tuyệt vọng. Gã lạnh lùng hất đầu. Lập tức nửa số Hắc Báo lên đạn, hướng súng về phía trước, sẵn sàng xả súng hủy diệt.
Quang quắc mắt: - Lui tất cả! Nhiệm vụ là tiêu diệt sinh lực địch chứ không phải thương binh!
Gã toán phó cười nhạt: - Không diệt, khi khỏi, chúng sẽ quay lại bắn vào đầu ta.
Quang quay đi: - Đây là công ước quốc tế. Nếu muốn, Thiếu úy cứ tự nhiên. Ngày mai, Thiếu úy sẽ phải giải trình với cấp trên và báo chí.
Bị đẩy vào thế bí, lại thêm ánh mắt sắc lạnh của Quang, viên toán phó lại cúi mặt, bàn tay cầm súng rung lên trong cơn giận dữ.
- Bỏ qua! Vòng sang hướng khác!
Quang ra lệnh.
Nhưng đúng lúc đó, như sự sắp xếp của số phận, từ trong lán, Hồng vừa được điều từ đội vận tải về đây phụ trách tổ cứu thương, xách một xô nhựa đi ra, vô tình bước gần cánh thám báo. Cả toán nín thở. Cô vẫn bước... Gần hơn... gần nữa... sát như có thể ngửi thấy mùi nồng nồng của tóc cô ướt mưa.
Đôi mắt trũng sâu ấy thoáng nhìn thấu vào khuôn mặt Quang... Hắn bất giác nhắm nghiền mắt lại như bị tia sét chớp tới.
Khi mở mắt ra, bóng cô đã biến mất vào bìa sông.
Tới chỗ khuất, cô đặt xô, ngồi xuống, vẻ mặt buồn bã, dùng con dao Mỹ to bản đào một hố nhỏ, đổ tất cả đồ trong xô xuống rồi lấp đất. Quang rùng mình khi nhìn rõ những cẳng chân, bàn tay, cánh tay bị cưa đứt chìm dần trong hố.
Qua ống nhòm, gã toán phó cũng nhìn chăm chú vào cô gái rồi bỗng cười độc: - Sao, Đại úy, ta cũng bỏ qua con nhỏ này chứ?
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong mắt, Quang hất hàm ra lệnh cho hai tên to con, trong đó có một tên mặt sắt nguội: - Bắt giữ cô ta!
★ Cơn nóng hối hả đổ xuống bao nhiêu thì bóng tối lại phủ xuống chậm bấy nhiêu.
Mưa tạm ngừng. Trong im lặng đột nhiên, tiếng nước sông gào thét vọng vào. Không chỉ réo, nước tiếp tục tràn vào thành rồi chia thành từng dòng lao xuống hầm. Mực nước trong hầm dâng dần, thậm chí vỗ sóng ọc ọc như kẻ sôi bụng muốn đi ngoài nhưng không đi được.
Sáu người, lúc đầu còn thả chân xuống, sau phải co chân lên nhưng vẫn dính nước. Cuối cùng, do mặt sạp quá chật chội, Cường và Bình đành chui xuống, ngâm nửa người trong nước. Họ là hai người khỏe nhất. Trên chiếc sạp lỏng lẻo rung như muốn gãy chỉ còn Tạ, Tấn, Hải và Sen.
Sen ốm yếu, rõ rồi. Hải bị bắn vào đùi buổi chiều, không thể ngâm nước. Tấn bị bỏng vẫn rỉ dịch vàng, còn Tạ từ tối đến giờ lại lên cơn ho rút ruột, chắc do ngấm lạnh.
Chiều nay, khi băng bó cho Hải, Cường ghé tai hỏi nhỏ: - Sao? Không chịu đi phẫu chắc vẫn muốn ở lại để lấy bằng... liệt sĩ?
Hải lắc đầu cười buồn: - Mấy cái đó, sau những ngày vừa qua, bỗng trở thành vô nghĩa. Có lẽ trước cái sống chết, niềm vui nỗi buồn tột cùng, những thứ kia đều là giả hết.
Cường không hỏi thêm. Cậu hiểu suy nghĩ của Hải. Có lẽ người lính khi đối mặt với sinh tử hàng ngày mới hiểu thế nào là thật, là giả.
Góc kia, sau cơn ho nén, Tạ nói: - Từ đêm nay sẽ thay nhau ngủ sạp, thằng yếu trước, thằng khỏe sau, thằng dưới nước kiêm nhiệm vụ tát nước và canh gác.
- Theo em không nhất thiết phải thế đâu anh ạ! - Cường nói. - Hai thằng em còn chịu được, để bọn em nằm dưới, càng mát.
- Không cãi! - Tạ nghiêm giọng. - Trừ thằng Hải, còn lại cứ thứ tự đổi ca.
Quay sang Sen, anh hỏi: - Còn gì ăn không?
Sen ngơ ngác lắc đầu rồi chợt nhớ, lục lọi lấy mấy gói mì tôm. Tạ quăng cho mỗi người một gói: “Phú quý giật lùi, trước đầy thịt gạo, giờ đến chút cháo cũng không, mì đây, ai ăn kiểu gì thì ăn.” Anh bóc gói mì nhai sồn sột. Cường cẩn thận, khoắng nước hầm rắc vào, bóp cho mềm rồi nhai chậm. Mọi người làm theo.
Bỗng Tấn kêu lên: - Rắn!
Tạ vội bấm đèn: Một con rắn nước bé xíu nửa đen nửa trắng nằm gọn trong gói mì của cậu ta. Tạ chuyển ánh đèn sang chỗ khác: - Đừng bỏ! Vất đi mà ăn!
Tấn vẫn cầm gói mì: - Nó cũng đói, chắc mẹ nó chết vì bom pháo rồi, cho nó ăn trước rồi em ăn.
- Đồ ngu! - Tạ gắt. - Từ xưa đến giờ, tao chưa nghe ai nói rắn nhai mì bao giờ. Vất đi!
Tấn đành chụm ngón tay quẳng chú rắn con ra cửa hầm, nơi có vũng nước khá to.
Đứng dưới nước nhìn lên, thấy Sen vẫn ngồi im, Cường đưa nửa gói mì cho anh ta: - Ăn đi anh Sen, kẻo nó trương, khó nuốt lắm!
Sen vẫn ngồi im, mắt lờ đờ nhìn lên nóc hầm có giọt nước rơi xuống.
Từ khoảng trống ngoài cửa hầm, tiếng chân lõm bõm lội đến, rồi tiếng liên lạc tiểu đoàn vang lên: - Báo cáo, Tiểu đoàn trưởng mời Thủ trưởng Tạ lên hội ý.
- Tối rồi mà vẫn chưa tha cho nhau?
Tạ càu nhàu, nhổ phì miếng mì trong miệng ra, khoác súng bò lên cửa hầm, chạy theo cậu liên lạc.
Bình ăn xong, thấy Cường đang lúi húi tát nước ra khỏi hầm bằng chiếc mũ sắt chiến lợi phẩm, anh cũng lấy một chiếc mũ khác tát phụ. Chẳng mấy chốc, nước trong hầm đã ngập tới đáy. Hai người nhấc mấy hòm đạn kê tạm rồi nằm nghỉ, nằm chèo queo như trên một toa xe lửa thời chiến.
Nằm một lúc, vẻ như cơn bệnh mất ngủ lại hành hạ, Bình dậy lấy trong ba lô ra một cuốn sổ hoen ố, đến cạnh Cường mượn đèn pin soi vào, lật giở từng trang. Cường ngẩng đầu nhìn, bên trong cuốn sổ lần lượt hiện ra những bức ký họa sinh động lạ lùng, phác họa cảnh chiến đấu, hy sinh, sinh hoạt của lính Thành cổ. Những nét vẽ trần trụi mà xuất thần, nhất là đôi mắt chỉ toàn hai màu đen trắng nhưng toát lên bao điều: hoảng loạn, giằng xé, lì lợm, kiên cường. Những đôi mắt của bản năng sinh tồn mãnh liệt xen lẫn lòng tự trọng bình thản. Cường nhìn như cháy vào những bức tranh, mắt cay cay...
- Tuyệt lắm Bình ơi! Cậu phải giữ gìn cẩn thận rồi chuyển ra ngoài để cả nước, cả thế giới biết về cuộc chiến này, về những người lính bảo vệ Thành cổ.
Bình lắc đầu: - Vẽ để lấp đầy im lặng, để trấn an tinh thần, để khỏi nghĩ lung tung thôi. Cậu thử nghĩ xem, ngày nào cũng đối mặt với bom đạn, chết chóc ghê rợn mà không có niềm đam mê nào khác thì chắc phát điên từ lâu rồi.
Cường nhìn sang Sen như hiểu rồi im lặng. Đó cũng là tâm sự của anh. Chính những dòng nhật ký viết vội, những âm thanh kỳ lạ chưa từng nghe ở đâu đã ăn sâu vào trí nhớ, nở bung, ngọ nguậy, chuyển động rối rít, lặng chìm, đã là một làn gió mát thổi cho cái đầu anh khỏi nóng lên.
Có ngọn gió đêm mang hơi ẩm thổi về, đẩy tâm hồn người lính xuống chiều sâu nghĩ ngợi chứ không chỉ là bom đạn.
Bình bỗng nhỏ giọng: - Cô Hồng của cậu thế nào rồi? Mình mới gặp cô ấy hai lần, một lần chèo thuyền, một lần đến đây tìm cậu nhưng để lại ấn tượng mạnh. Không phải vẻ đẹp đơn thuần mà là vẻ đẹp trận mạc, đẹp như sắp bước ra pháp trường. Dường như bom đạn càng khủng khiếp thì cái đẹp càng được tôn lên. Còn sống, mình sẽ vẽ một bức sơn dầu khổ rộng về đề tài này, thứ đề tài mà tin rằng thế giới không có hay ít có.
- Mình tin. Vì mình cũng đang cùng tâm trạng. Nếu còn sống, tất cả nằm ở chỗ nếu còn sống ấy.
- Nếu chết thì sao? - Bình nhìn thẳng vào mắt bạn.
- Ít nhất cũng để lại một mảnh đất quý cho những người đi sau.
Nói thật, đánh nhau thì thôi, khi không đánh hoặc đêm về, trong đầu mình cứ văng vẳng những âm thanh kỳ lạ, thứ âm thanh chỉ có giao hưởng mới tải nổi, dù hay đến mấy cũng không chạm đến lõi.
- Bảo vật đấy, chính cậu cũng phải nâng niu giữ lấy!
- Cậu nói ai?
- Mình nói Hồng của cậu.
- Thế mà mình tưởng cậu đang nói về âm nhạc?
- Những người như cô ấy làm đẹp cho cuộc chiến tranh này. - Bình trầm ngâm nói tiếp. - Cầu mong cho hai người còn sống đến ngày thắng lợi, không thì cuộc đời này phi lý quá!
Như bị lây lan, đến lượt Cường hỏi lại:
- Từ đó đến giờ, cậu có nghe tin gì về người phụ nữ chủ thuyền đã khiến cậu căm thù đàn bà như cậu từng kể không?
Anh không ngờ câu hỏi đó khiến nét mặt Bình trở nên lắng chìm khác lạ thay vì phải tức giận.
- Không... Nhưng sau này nếu còn sống trở về, mình nhất định sẽ tìm gặp lại người đàn bà đó. Vào tới đây rồi, không hiểu sao mình lại hay nghĩ tới hình ảnh ấy, cả cái xấu lẫn cái tốt, lại thèm vô cùng được sống lại những cảnh đời thường có hờn giận, có yêu thương, có đau buồn như hồi ấy. Đúng ra bà ta làm mọi điều chỉ vì yêu, yêu quá hóa rồ, thế thôi.
Cường đột nhiên nháy mắt lia lịa: - Ai, ai nhắc ấy nhỉ?
- Còn ai nữa! Sau một ngày đánh nhau tơi bời không tin tức gì, người ta phải nhắc chứ.
- Không... Hay là mẹ mình?
Cường bất giác nhìn ra trời, thần sắc biến đổi... Hình như có linh tính gì đó báo điềm chẳng lành về Hồng? Bom pháo hôm nay tăng gấp bội thế này, liệu em có sao không?
★ Trong căn nhà nhỏ xơ xác nằm cách bến sông không xa, mái lá bốc tung, chắc là của dân bỏ lại, xung quanh là mảnh vườn xơ xác, cháy trụi.
Dưới ánh đèn pin tỏa rộng, Quang ngồi im trước mặt Hồng.
Tay cô vẫn bị trói, khuy áo đứt tung, để lộ khoảng ngực trắng nõn. Bên ngoài mờ mờ hiện ra khuôn mặt gã toán phó đang đi đi lại lại, thỉnh thoảng lén nhìn vào.
Cô đã ngồi đây cả giờ đồng hồ và hắn cũng hỏi cô những câu không thể không hỏi suốt giờ đồng hồ. Trên mặt cô có vệt máu nhỏ mà ngay từ lúc đầu vào, hắn đã muốn lau khô bằng khăn của mình nhưng không thể. Hắn nhận ra cô gầy và xanh hơn lần gặp trước, khi cô bế đứa bé trong dòng người chạy loạn, nhưng phải chăng vì thế nhìn cô càng đẹp hơn, đẹp và hấp dẫn hơn cả lần gặp ở sân trường hôm nào. Dù cố ra vẻ cứng rắn lạnh lùng, trong lòng hắn không thể không rung lên những cảm xúc khác lạ, thứ cảm xúc đã ám ảnh, dằn vặt hắn nhiều tháng nay. Thực lòng, hắn vừa muốn gặp lại vừa không muốn vì mọi sự gặp dù ngẫu nhiên hay tất nhiên lúc này đều trớ trêu. Kẻ thù! Cô gái với đôi mắt mở to không biết sợ là kẻ thù của hắn ư? Hắn không tin nhưng buộc phải tin vào định đề chính trị đã ăn sâu vào người. Chao ôi, giá như không có chiến tuyến, không bom đạn, không giết chóc, chỉ có cô và hắn, chỉ có hai con người một nam một nữ ngồi bên sông, không pháo sáng, không thù hận, biết bao điều để hỏi, bao điều để nói thì mọi sự sẽ dễ chịu biết bao! Trước mắt hắn, cô là một ẩn số hút hoắm mà hắn khao khát khám phá nhưng lại phải diễn vai kịch hận thù. Lần đầu tiên, hắn lờ mờ cảm thấy cuộc chiến này có gì không thật, không đúng như chính nó.
Nhìn đồng hồ đã gần một giờ sáng, biết không thể nấn ná lâu hơn được nữa, trong đầu đã có chủ định khác, hắn lặng lẽ đứng dậy diễn nốt vai kịch của mình, đồng thời muốn che mắt cái thằng người cứ gợi lên cái mùi chồn hôi chắc đang lấp ló ngoài kia. Thực lòng, hắn thừa biết gã vốn là dân du thủ du thực, thuộc tầng lớp thấp, đã thấp thì không chịu được ai sáng giá, ai học vấn cao hơn nên đang tìm mọi cách, kể cả thủ đoạn để hạ bệ hắn hay chí ít làm hắn mất mặt trước cấp trên, nhưng thế của nó chưa tới và hắn cũng muốn cứ để cái mùi hôi đó cạnh mình, cũng vui, cũng là tác nhân để hắn tỉnh táo tự kiềm mình hơn. Hơn thế, nó cũng là tay súng cừ, việc gì giao cho đều hoàn tất trót lọt, mình nhàn.
Hắn đứng dậy, đến trước mặt cô, không hiểu sao lại tránh nhìn thẳng vào đôi mắt vẫn mở to đầy bình thản của cô, nặng giọng:
- Tóm lại cô vẫn không thay đổi ý định?
- Không. - Hồng trả lời.
- Thật tiếc! Đáng lẽ trận chiến chó chết này, cái cối xay thịt mọi rợ này không nên có cô, không nên có đàn bà con gái các cô dính vô. Cộng sản các cô độc ác quá đó!
- Anh không đủ tư cách nói câu đó. Anh biết gì về phụ nữ chúng tôi, về cuộc chiến đấu của chúng tôi?
Từ chỗ hỏi cho qua để chọn thời điểm thuận lợi chuyển sang ý định khác, hắn bỗng bị đôi mắt và giọng đanh đá kia làm bốc máu lên mặt, tiếng nói của hắn cũng trở nên cáu kỉnh:
- Xin lỗi thưa cô, tôi hân hạnh biết, rất biết để có thể quả quyết rằng, cô lầm, cũng như người phía bên cô đang lầm. Việc gì mà họ phải đổi hàng chục ngàn sinh mạng để giữ lấy cái Thành cổ tồi tàn, chết giẫm chỉ vì ngộ nhận là đất đai ông bà, tiên tổ? Vậy nó không phải mảnh đất sinh ra tôi chắc?
- Có những điều anh và những người như anh không hiểu, không bao giờ hiểu được. - Lần này cô quay đi như không thể, không muốn nhìn vào bộ mặt khó chịu kia nữa.
Quang hơi nhao người cúi xuống nhìn thẳng vào Hồng: - Nhưng có điều này cô cần hiểu ngay vì chúng tôi rất bận không có thời giờ đôi co: Một, vì chỉ là nhân viên cứu thương nên theo công ước nhân đạo, cô không phải là đối tượng tác chiến của chúng tôi, do đó cô chỉ cần hứa sẽ trở về phía sau làm người bình thường, tôi sẽ đứng ra bảo lãnh. Hai...
- Mạng sống của tôi sẽ được quyết định ngay tại đây.
- Đúng.
- Vậy tôi chọn cái thứ hai.
- Rất tiếc, tôi biết cô sẽ trả lời như vậy! Đây là luật lệ thời chiến, mong cô đừng oán.
Hắn ra hiệu. Cái gã lính mặt sắt nguội như sát thủ lạnh lẽo bước vào. Quang hất cằm: - Cậu cứ làm cái gì cần làm.
Tên lính đẩy cô ra cửa. Quang không nhìn theo.
Viên toán phó bước vào, khẽ vỗ tay: - Hoan hô! Vì danh dự, dám thủ tiêu một ám ảnh ngọt ngào không phải ai cũng làm được. Chỉ tiếc, Trung úy hoàn toàn có quyền thưởng thức hương vị nóng hổi của nó trước khi biến nó thành đông lạnh.
Không quay lại, Quang thả một câu không cần giấu giễu cợt: - Tôi buộc phải lưu ý ông toán phó một điều: sau này trong mọi việc, Thiếu úy có thể hoàn toàn đặt mình trong tư thế đối diện đàng hoàng chứ không cần phải lén lút theo dõi. Hình như quân trường không dạy đề mục này.
Gã toán phó chưa kịp phản ứng thì bên ngoài, chếch về phía bến sông, hơi xa một chút, bỗng vang lên hai tiếng nổ đanh.
Toán phó đưa tay ra hiệu: - Phải hạ thủ một kẻ đối địch xinh đẹp như vậy thì Chúa cũng độc ác thiệt!
Đó là hai tiếng súng từ họng súng của người lính mặt sắt nguội được lệnh dẫn cô đi ra khỏi căn nhà. Hai phát súng làm Hồng choáng giật, toàn thân đơ ra tưởng mọi sự đã kết thúc nhưng định thần lại thấy thân thể vẫn còn nguyên, đôi chân trần vẫn bám đất, cô bủn rủn nhìn lên. Cái họng súng vẫn lầm lầm chĩa vào cô, hơi cúi xuống một chút và phía trên, khuôn mặt gã đao phủ với đôi mắt trắng dã như mắt thú vẫn lạnh lẽo, không chút hồn.
Hồng nói:
- Anh lính! Nếu phận sự bắt anh phải bắn thì bắn luôn đi, không nhất thiết phải thử làm gì phí đạn.
Người lính vẫn không thay đổi sắc mặt như gỗ nhà mồ, súng vẫn lăm lăm bước từng bước đến sát cạnh cô.
Hồng khẽ nhắm mắt lại. Cô biết giờ phút cuối đã điểm, chỉ tiếc sao nó lại điểm vào lúc này, trong hoàn cảnh trớ trêu thế này. Hình ảnh còn lại lóe lên trong đầu là hình ảnh Cường. Cường ơi, em đi đây, ở lại anh đừng buồn nghe... Cô thầm vĩnh biệt rồi nhắm hẳn mắt...
Nhưng không. Sao lâu quá không nghe tiếng súng thế này? Hay cô đã chết rồi, chết thật rồi? Vội mở mắt, điều bất ngờ hiện ra khiến cô sững sờ... Người lính đã khoác súng vào người, hai bàn tay thô ráp lặng lẽ mở dây trói cho cô, khoác thêm vào vai cô tấm pông-sô rồi, vẫn nét mặt gỗ lim, nói như tiếng không phải từ cái miệng kia phát ra: - Còn một đoạn nữa là tới trảng, chị cứ đi thẳng! Ông Quang dặn chị nên trở về thành phố tiếp tục đi học, đừng quay lại đây nữa! Ông bảo chỗ này không phải là chỗ của một người như chị.
Hồng bất giác cầm lấy tay người lính, giọng hơi nghẹn: - Anh lính, tôi chưa biết tên anh là gì, quê quán anh ở đâu nhưng tôi xin thành thực cảm ơn anh. Nhờ anh nói lại với ông Quang là tôi cảm ơn ông ấy, đây là lần thứ hai ông ấy đã cứu tôi, nếu còn sống nhất định tôi sẽ có dịp tạ ơn.
Nói xong, cô quay người đi nhanh theo hướng người lính chỉ.
Người này nhìn theo một chút rồi, vẫn lặng lẽ như gốc cây, chĩa súng lên trời nổ mấy viên đạn nữa.