Chương 20: Ruột Màu Kỳ Lạ

Mùa Hè Của Dimata - Neleta

Chương 20: Ruột Màu Kỳ Lạ

Mùa Hè Của Dimata - Neleta thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mục Trọng Hạ chống lưng đau đứng dậy, trong đầu lóe lên suy nghĩ tối nay có nên hạn chế chuyện phòng the của ai đó hay không. Nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ kiệt sức mà chết mất. Sau khi vệ sinh cá nhân trong lều xong, cậu bê thùng nước thải ra ngoài thì thấy Abiwo và Amunda đang gác trước cửa. Cậu mỉm cười chào: “Chào buổi sáng mấy nhóc.”
Nhìn nụ cười tự nhiên không gượng ép của Mục a phụ, Abiwo bước tới nhận lấy thùng nước. Mục Trọng Hạ nói: “Để ta đi vệ sinh.”
Trong lúc Mục Trọng Hạ đi vệ sinh, Abiwo ngơ ngác đổ nước bẩn. Gu’an vừa đến, toàn bộ khoai lang trên ruộng đã thu hoạch xong. Da thú giao cho Gu’an cũng do Abiwo xử lý nên cô có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc Mục Trọng Hạ. Khi cậu định tự tay dọn dẹp thì Gu’an liền giành lấy đồ. Dù Mục Trọng Hạ cố ngăn cản, nhưng thể lực không bằng cô nên đành chịu thua.
Cậu đành quay lại lều rửa tay, chuẩn bị nấu bữa trưa. Lúc này cũng đã gần giữa buổi sáng. Nếu ăn nhiều một chút thì không cần ăn trưa, lại còn tiết kiệm thời gian để làm việc. Sáng nay cậu đã thấy ruột được sấy khô qua đêm, hôm nay có thể bắt đầu làm xúc xích. Mục Trọng Hạ gọi Amunda lại, đưa dao găm cho bé và dặn: “Dùng cẩn thận nhé. Dao găm thuật pháp rất sắc. Không dùng thì nhớ cất vào.”
“Con sẽ cất kỹ!” Amunda nghiêm trang dùng hai tay tra dao vào vỏ.
Abiwo trở lại, Mục Trọng Hạ vẫy tay: “Abiwo, dao găm của con đây, cầm lấy.”
Abiwo bước vào, đặt thùng nước vào góc, rồi nhận lấy con dao bằng cả hai tay: “Cảm ơn Mục a phụ.”
“Đừng khách sáo, nhưng nhớ cẩn thận khi dùng.”
“Dạ, con biết.”
Abiwo vuốt ve con dao găm như vật báu, rồi cất vào chiếc khóa da đặc biệt trên thắt lưng. Amunda cũng làm theo.
Gu’an trở về, Mục Trọng Hạ gọi cô vào ăn cùng. Cậu quen ăn cháo yến mạch buổi sáng, nên hôm nay làm cơm nắm từ phần cơm thừa hôm qua, hâm nóng cho Gu’an, Abiwo và Amunda. Mục Trọng Hạ hỏi: “Gu’an, trong bộ lạc có trứng không? Từ lúc rời Eden, anh chưa ăn trứng lần nào, thèm quá.”
Gu’an đáp: “Mùa ấm, a huynh và mọi người sẽ đi tìm trứng chim rừng. Chim ít thịt nên không ai nuôi.”
Mục Trọng Hạ hơi thất vọng. Gu’an tiếp: “Có thể nhờ a huynh bắt chim sống về.”
Hai mắt Mục Trọng Hạ sáng rực: “Chờ Tesir về, anh sẽ nhờ anh ấy. Không cần nhiều, chỉ cần hai ba con gà lôi đẻ trứng là được.”
Trong lòng Gu’an chua xót. Ở Eden, chắc anh Hạ thường xuyên ăn trứng. Cô không khỏi hỏi: “Anh Hạ, tại sao anh lại đồng ý làm najia của anh trai em? Ở Yahan vất vả lắm.”
Abiwo nghe vậy cũng chăm chú nhìn Mục a phụ. Amunda chỉ tò mò, bé còn nhỏ nên không hiểu gì. Mục Trọng Hạ bình tĩnh nói: “Việc này hơi phức tạp. Cha của kẻ mà Abiwo bắt được là một Công tước ở Eden.”
Gu’an gật đầu: “Chuyện này bọn em đều biết.”
Mục Trọng Hạ tiếp: “Dì của anh là tình nhân của vị Công tước đó.” Cậu giải thích sơ qua thế nào là tình nhân.
Gu’an lộ vẻ không tán thành.
Mục Trọng Hạ nói tiếp: “Dì anh dùng di vật của mẹ anh để ép anh đổi lấy cha của Abiwo. Như vậy, bà ta có thể thoát khỏi thân phận tình nhân, con trai bà cũng không còn là con ngoài giá thú. Nói tóm lại, dì anh đã dùng anh để đổi lấy vinh hoa phú quý cho mẹ con bà. Để lấy lại di vật của mẹ ruột, anh không còn cách nào khác.”
Abiwo giờ mới hiểu tại sao a phụ lại nói mình đã đổi Mục a phụ về. Cậu bé cắn chặt môi. Gu’an vừa buồn vừa áy náy: “Anh trai em…”
Mục Trọng Hạ lắc đầu: “Anh đã luôn muốn thoát khỏi sự kiểm soát của dì mình. Nếu không có chuyện này, anh chẳng bao giờ biết mẹ ruột để lại di vật gì. Người ngoài sẽ không quan tâm dì anh có tốt với anh hay không, họ chỉ thấy bà nuôi anh lớn, anh phải báo đáp. Nhưng dì anh là loại quỷ hút máu, không bỏ lỡ cơ hội nào để bòn rút anh. Kết quả là Tesir có được anh, còn anh thoát khỏi sự kiểm soát của bà ta, đạt được tự do tinh thần mà anh mơ ước bấy lâu. Cả hai đều có được thứ mình cần. Số tiền của hồi môn là khoản bồi thường anh yêu cầu từ bà ta. Anh không những thoát khỏi bà ta, còn moi được một khoản lớn, nên anh rất vui.”
Gu’an nghe xong, ánh mắt sáng lên: “Ý anh là, anh không trách anh trai em?”
Mục Trọng Hạ: “Không trách. Anh ấy không ép buộc anh, còn nói nếu anh muốn về Eden thì sẽ đưa anh về. Nhưng anh không muốn. Hơn nữa, anh thích đàn ông. Ở Eden, anh không thể có hôn nhân tự do. Anh trai em vừa đẹp trai, vóc dáng lại chuẩn, đúng mẫu người anh thích.”
Gu’an cười tươi: “Anh Hạ, anh thích anh trai em ư!”
Mục Trọng Hạ gật đầu: “Anh trai em cường tráng như vậy, ai chẳng thích.” Chỉ là… hơi “cường tráng” quá thôi.
Abiwo buông lỏng nắm tay. Gu’an khịt mũi: “Em cứ tưởng anh bị anh trai em ép đến Yahan. Anh tốt như vậy, sao lại muốn ở lại Yahan chứ.”
Mục Trọng Hạ: “Khó khăn trong cuộc sống có thể cải thiện, không sao cả. Tự do tinh thần quan trọng hơn. Anh trai em đối xử với anh rất tốt, e rằng trên đời này chẳng còn ai đối xử với anh như anh ấy. Hai người bọn anh là duyên phận. Anh ấy không muốn người khác biết lai lịch của anh, hiện tại cũng chưa thích hợp để anh tiết lộ thân phận thật, vì chuyện Eden sẽ rất phiền phức.”
Gu’an, Abiwo và Amunda gật đầu lia lịa. Gu’an mỉm cười chân thành, trong mắt Abiwo cũng ánh lên niềm vui. Mục Trọng Hạ nói: “Được rồi, ăn xong, chúng ta làm xúc xích nhé.”
“Vâng!”
Mục Trọng Hạ không đoán được học viện sẽ phản ứng thế nào. Dù giáo viên có quý “Mục Tu”, thì “Mục Tu” cũng chỉ là sinh viên bình thường, chưa tốt nghiệp, không có bối cảnh. Có thể thầy sẽ không phát hiện ra “Mục Tu” đã bị thay đổi thân phận và đưa đến Yahan, hoặc thất vọng vì chờ mãi không thấy cậu quay lại rồi gạch tên luôn. Mọi chuyện đều có thể. Nhưng Mục Trọng Hạ sẽ không đặt hy vọng trả thù của Mục Tu vào thầy giáo. Sau này, cậu nhất định sẽ tìm cơ hội dạy cho Varus một bài học thay Mục Tu – đó mới là điều cậu nên làm.
Người trong bộ lạc bắt đầu nhận thấy “sự khác thường” ở lều của Tesir. Trước lều, Abiwo và Gu’an dựng vài cột xương, rồi đi ra đi vào, treo lên những thứ kỳ lạ. Đại phù thủy và Baire cũng ra xem, nhưng vì Tesir vắng mặt nên họ không hỏi, còn cấm ai làm phiền Mục Trọng Hạ. Tesir và Abiwo tích trữ nhiều xương thú, nên Mục Trọng Hạ, Abiwo và Gu’an làm một giá đơn giản bằng xương để phơi pho mát và xúc xích.
Mục Trọng Hạ làm hai loại xúc xích: ngọt và cay. Gu’an, Abiwo và Amunda cuối cùng cũng hiểu anh Hạ (Mục a phụ) cần ruột để làm gì. Cậu lấy một nửa số thịt trong rương lạnh làm xúc xích, nửa còn lại dự định làm thịt xông khói. Thời gian rất eo hẹp.
Ruột dùng hết, Gu’an và Abiwo lại đi thu thập ruột già và ruột non. Không ai cần mấy thứ đó, hai người vòng quanh bộ lạc mang về bốn chậu lớn. Dĩ nhiên có người hỏi lấy ruột để làm gì. Gu’an không giấu giếm: “Najia Eden của anh trai em muốn làm xúc xích.” Họ tin xúc xích là đặc sản Eden, không phải món ăn bình thường – nếu không, người ta đã thấy rồi. Làm xúc xích bằng ruột? Nghe khó chấp nhận. Nhưng người bộ lạc cũng chẳng tò mò.
Lúc này, trước lều nào cũng phơi thịt. Chỉ riêng lều Tesir treo đầy những dải ruột có màu sắc kỳ lạ.
Tối đó, Tesir và Muzai trở về sau một ngày lao động vất vả. Thứ chào đón họ là những tấm rèm hình xúc xích treo ngoài lều. Muzai gầm gừ định lao vào, nhưng Mục Trọng Hạ vội ngăn lại. Xoa đầu con thú lớn, cậu cảnh cáo: “Những thứ này vị mặn, chưa chín, mi không được ăn. Mi phải canh chừng mấy chiếc xúc xích và hai khối pho mát này, đừng để chuột ăn, hiểu chưa?”
“Ngao—” Ơ, không cho ăn à?
“Ta đã nướng gà cho mi rồi, đi rửa mặt rồi ăn đi.”
“Ô~”
Muzai mừng rỡ.
Tesir đứng nhìn najia mình chơi đùa với Muzai, rồi bước tới ném đồ mình mang về ra cửa, một tay ôm Mục Trọng Hạ, hôn say đắm – mặc kệ mọi người xung quanh.
Mục Trọng Hạ vẫn hơi ngại, đẩy Tesir ra, kéo vào trong lều: “Bữa tối đã sẵn rồi, anh rửa tay ăn đi.”
Rèm lều buông xuống, người xung quanh thở dài thán phục. Dù najia của Tesir có vẻ lãng phí thức ăn, nhưng đối với Tesir thì rất tốt. Tesir có năng lực, ăn uống dư dả cũng không sao, dù họ vẫn nghĩ việc lãng phí là không nên.
Sau khi Mục Trọng Hạ rửa sạch máu trên mặt và lau chân cho Muzai, con thú ăn ngấu nghiến món gà nướng thơm phức. Bữa tối nhà Tesir còn có hai con gà quay và một nồi canh thịt viên thơm lừng. Trong bữa ăn, Mục Trọng Hạ tường thuật lại những việc đã làm hôm nay. Gu’an bị cậu ép ở lại ăn tối, trong lời nói tràn đầy ngưỡng mộ với anh Hạ.
“Tesir, sau khi nhà mình chế biến xong thịt, giúp Gu’an và mỗ mụ làm ít xúc xích và thịt khô nhé. Xúc xích đừng mặn quá, nhưng thịt khô thì cần nhiều muối hơn.”
Tesir: “Lần này ta được chia nhiều muối. Nếu ở nhà không đủ, em cứ đến bộ lạc lấy. Ta có định mức.”
Mục Trọng Hạ: “Em sẽ tiết kiệm hết mức. Khi mùa ấm đến, chúng ta sẽ đổi thêm muối.”
“Ừ.”
Gu’an thích nhất là xem anh Hạ và anh trai tương tác. Cô ăn xong, đặt bát xuống: “Em ăn xong rồi, a huynh, anh Hạ, em về trước.”
“Đi đi. Đừng quên mang bát canh thịt viên về cho mỗ mụ.”
“Vâng.”
Gu’an rời đi với bát canh thịt viên đầy ắp. Abiwo ăn xong, liền đưa Amunda về khi em bé đã no nê.
Người khác đã đi hết, chỉ còn Muzai vẫn ngồi lì không chịu đi. Mục Trọng Hạ nói: “Tesir, anh kiếm giúp em ít đá tinh thạch nhé. Em muốn làm vài cái bình tinh thạch để đóng đồ hộp. Bình gốm không làm được.”
Đá thuật pháp đã dùng theo thời gian sẽ trở thành đá tinh thạch – dù màu sắc ban đầu ra sao, khi hóa tinh thạch đều trong suốt như pha lê.
Tesir: “Ngày mai ta sẽ bảo Abiwo đi lấy.”
Mục Trọng Hạ xoa đầu Muzai: “Muzai, tối nay nhớ ra canh xúc xích và pho mát nhé.”
“Ngao!”
“Ngoan lắm. Khi anh làm xong bình tinh thạch, sẽ làm đồ ăn cho mi.”
Muzai định liếm Mục Trọng Hạ, nhưng cậu đẩy ra – da cậu mỏng, không chịu nổi những gai nhọn trên lưỡi Muzai.
Tesir quét sạch thức ăn và canh còn sót trên bàn, đang trò chuyện với najia thì nghe tiếng bước chân tiến về phía lều. Tesir đứng dậy ra ngoài. Người đến là Khanbana. Khanbana liếc nhìn dãy ruột đỏ treo ngoài lều, thản nhiên hỏi: “Cái gì đây?”
Tesir: “Xúc xích, najia tôi làm.”
“Đồ ăn à?”
Tesir không buồn trả lời câu hỏi ngớ ngẩn. Mũi Khanbana ngửi ngửi: “Thơm thật. Làm kiểu gì? Để tôi bảo najia tôi làm thử.”
Tesir: “Cần máy làm xúc xích.”
Nghe vậy, Khanbana im bặt. Chắc chắn là của hồi môn najia Tesir mang đến, vậy thì không tiện hỏi nữa. Sau đó, hắn mới nói lý do đến: “Ngày mai, người ba bộ lạc thứ nhất, thứ hai và thứ năm sẽ đến. Thủ lĩnh dặn anh ở lại bộ lạc.”
“Ừ.”
Khanbana hạ giọng: “Nghe nói Misha cũng tới.”
Tesir không biểu cảm. Khanbana liếc về căn lều sau lưng Tesir: “Nhớ cẩn thận.”
Tesir gật đầu.
“Tôi đi đây.”
“Khoan.”
“Còn gì nữa?”
Vừa quay người, Khanbana đã nghe Tesir nói: “Đưa hết số tinh thạch đang có cho tôi. Tôi lấy.”
Khanbana cười: “Najia anh muốn à?”
“Ừ.”
Khanbana lắc đầu: “Tesir, anh chiều cậu ấy quá.”
“Em ấy là najia của tôi.”
Khanbana: “Được rồi, tôi sẽ đưa hết.”
Khanbana đi khỏi. Tesir trở vào lều, nói ngắn gọn: “Ngày mai, ba bộ lạc khác sẽ đến.”
Mục Trọng Hạ: “Tới lấy vật tư anh mang về à?”
“Ừ. Ngày mai ta sẽ ra đó.”
Mục Trọng Hạ thầm nghĩ, vậy thì ngày mai nên khiêm tốn một chút.
Abiwo đã tắm xong, bồn tắm cũng được lau sạch. Tesir đang chuẩn bị cho hai người tắm. Có lều riêng để tắm và vệ sinh thật sự rất tiện. Tesir đúng là hết mực yêu chiều Mục Trọng Hạ – ngay cả thủ lĩnh cũng không dựng thêm lều riêng cho najia để tắm rửa.
Từ ngày Mục Trọng Hạ về, Tesir hiếm khi phải tự tắm. Cậu gội đầu cho Tesir, rồi gội cho mình, sau đó cùng vào bồn. Nước nóng khiến người ta rạo rực, tay Tesir lảng vảng nơi mông Mục Trọng Hạ. Cậu ôm mặt Tesir, nghiêm túc hỏi: “Tesir, anh không mệt à?”
“Không mệt.”
Vừa dứt lời, Tesir đã hôn mãnh liệt. Làm sao hắn có thể mệt? Mỗi ngày về nhà, thấy najia là hắn muốn đè ngay xuống. Mục Trọng Hạ thực sự bội phục thể lực của Tesir – phải chăng người Dimata ai cũng mạnh như vậy?
Bị bàn tay chắc khỏe giữ chặt, Mục Trọng Hạ gần như xụi lơ trong vòng tay Tesir, không thể ngăn cản đối phương liên tục chiếm đoạt. Chức năng giữ nhiệt của bồn tắm thuật pháp có nghĩa nước sẽ không nguội, thân hình to lớn của hắn lấp đầy bồn tắm, trên người là najia nhỏ nhắn đang rên rỉ khoái cảm. Thứ Tesir thích nhất chính là tiếng rên khóc ngọt ngào của najia khi ân ái.
Tắm xong, Mục Trọng Hạ chỉ còn hơi thở. Tesir sấy tóc, quấn da thú kín cho najia đã mặc đồ ngủ, rồi bế cậu ra khỏi lều tắm, trở về lều lớn. Lều ấm áp nhờ máy sưởi, Tesir nhét người gần ngủ vào giường, hôn lên đôi môi sưng đỏ của Mục Trọng Hạ, rồi hài lòng đi dọn dẹp.