Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai
Chương 10: Chuyện gì đã xảy ra với Trần Hoài hôm nay?
Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ hôm đó, Trần Hoài bắt đầu cố tình tránh mặt Phương Hạ.
Anh vẫn nhiệt tình giúp đỡ Phương Hạ như mọi khi – anh và cô cùng khiêng những sọt khoai tây đầy ắp vào nhà bếp. Thế nhưng, cứ đặt đồ xuống là anh lại vội vã lao ra xe, khởi động máy rồi phóng đi như bay, chẳng còn tìm cớ trêu chọc hay tán gẫu với cô như trước nữa.
Ngay cả khi Phương Hạ muốn nói lời cảm ơn anh về món quà sinh nhật, anh cũng chỉ đơn giản đáp “đừng khách sáo” rồi vội vàng bỏ đi.
Đến khi thím Triệu cầm tiền rau ra ngoài, chẳng còn thấy bóng dáng Trần Hoài đâu nữa.
“Thằng bé này, sao mấy hôm nay lại hấp tấp đến thế, chưa kịp lấy tiền rau mà đã vội vàng chạy đi đâu mất rồi.” Thím Triệu đứng ở cửa tiệm, chống eo cười một lúc rồi mới quay vào tiếp tục tính tiền.
Mấy ngày gần đây, Trần Hoài cũng suy nghĩ xem bản thân có thể làm gì. Dù chưa nghĩ ra kế hoạch dài hạn, nhưng anh đã âm thầm vạch ra vài kế hoạch ngắn hạn: thứ nhất là học thêm một kỹ năng nào đó. Anh biết mình không có bằng cấp đã là một thiệt thòi lớn, nên không thể cứ tay trắng mà chẳng biết làm gì.
Trong thị trấn có một ông chủ tiệm sửa xe quen biết anh. Trần Hoài định khi rảnh rỗi sẽ đến đó phụ giúp, tiện thể học nghề.
Trong nhà máy, anh quen biết vài người anh em thân thiết. Hình như dạo này họ đang bàn chuyện thi bằng thợ điện, anh cũng nghe ngóng rồi định đăng ký học cùng họ.
Ngoài ra, sang năm anh còn phải đi thi lấy bằng lái ô tô.
Lên núi xây nhà cần xe chở vật liệu. Nếu anh biết lái, vừa có thêm một nghề, vừa có thể kiếm tiền chở hàng, sau này vào thành phố cũng có thể làm tài xế.
Trong thị trấn còn có một trường dạy lái xe, là chi nhánh của trường ở thành phố. Nếu đăng ký học ở đó, sáng nào anh cũng có thể đến tập lái trước khi đi làm.
Chàng thiếu niên lớn lên trong bao nhiêu gập ghềnh, đang vụng về xây đắp tương lai cho mình. Mặc dù những ngày tháng tránh mặt Phương Hạ đối với anh là vô cùng khó khăn, nhưng anh vẫn cố gắng kìm nén.
Mỗi khi muốn gặp cô, anh lại chạy đến tiệm sửa xe làm việc vặt, hoặc lôi đề thi thợ điện ra ôn luyện.
Anh nghĩ, chờ đến khi quen với cuộc sống không có Phương Hạ, có lẽ anh sẽ không còn nhớ đến cô nữa.
Thế nhưng, Trần Hoài đã đánh giá thấp mức độ quan tâm của mình dành cho Phương Hạ. Dù không gặp cô, không nói chuyện với cô, hình bóng cô vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí anh.
Con đường trong thị trấn mãi không được sửa chữa, chỗ thì gạch đá lởm chởm, chỗ lại sụt lún. Đi lại trên đó phải hết sức chú ý, nếu lơ là sẽ vấp ngã ngay.
Phương Hạ che ô, đi từ nhà thím Triệu đến tiệm đồ nướng. Đôi giày sạch tinh của cô giờ đã dính đầy bùn đất. Cô bèn lau sơ qua, rồi bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm nay.
Vì trời đang mưa nên tiệm đồ nướng đã mở cửa, nhưng chỉ có lác đác vài khách đến ăn. Trong số đó, lại có hai vị khách không mời mà đến – chính là cậu mợ của Phương Hạ.
Phương Hạ sửng sốt. Cô không ngờ mình và cậu mợ còn thân thiết đến mức họ tốn công chạy từ xa đến đây tìm một đứa cháu bỏ nhà ra đi như cô.
“Ôi, Hạ Hạ, cháu ở đây thật sao, làm cậu mợ tìm mệt quá!” Người mợ chẳng hề lạnh lùng như trước, còn nắm chặt tay Phương Hạ, hỏi han ân cần: “Con bé ngốc này, vất vả ở ngoài đâu có tốt bằng ở nhà. Hôm nay cháu theo cậu mợ về nhé.”
Sự niềm nở lạ thường của bà ta khiến Phương Hạ cảm thấy khó chịu. Cô vẫn quen với bà mợ luôn tỏ vẻ chê ghét, thích mắng nhiếc cô suốt ngày kia hơn.
“Không cần đâu, cháu ở đây tốt lắm.” Phương Hạ muốn rút bàn tay đang bị mợ nắm chặt, nhưng bà ta vẫn nắm rất chặt, cô không giật ra được. Đến lúc này, cô mới cảm thấy có gì đó không ổn, bèn giãy giụa lùi về sau.
Bà mợ đâu chịu buông tay. Trong thôn có người đồn rằng họ nhìn thấy Phương Hạ ở tiệm đồ nướng tại thị trấn Vân Giang, thế là hai vợ chồng bà mợ bèn mò đến đây. Khó khăn lắm mới tìm được cô, sao bà ta có thể dễ dàng thả cô đi?
“Họ hàng ở núi bên nhờ cậu mợ tìm con gái gả cho nhà họ.” Ông cậu là người thô kệch, vụng về, không giấu được gì nên cứ nói toạc ra: “Cậu mợ nghĩ ngay đến cháu.”
Bà mợ vội đỡ lời: “Hạ Hạ, mợ nói cho con nghe, điều kiện nhà đó tốt lắm. Tuy bây giờ thằng bé ấy hơi lười, nhưng sau khi con về đó, cưới được vợ rồi, nó sẽ thay đổi tốt thôi!”
“Con thấy đó, dù sao thì con cũng không đi học, thế thì nên lấy chồng sớm sẽ tốt hơn. Ở nhà hưởng phúc sướng hơn nhiều so với việc suốt ngày cứ phải bưng đồ ăn, rửa chén đĩa như bây giờ. Con nói có đúng không nào?”
Thím Triệu cứ tưởng họ là người nhà lâu ngày mới gặp, bà ấy vốn đang ngồi nghe. Nghe đến đây, bà đã cảm thấy có gì đó không ổn. Bà vội gọi Tiểu Lý và Minh Hương đang ở nhà bếp ra đây.
Phương Hạ rất kiên quyết: “Cháu không muốn về!”
Thấy cậu mợ cô còn định nhì nhằng làm càn, thím Triệu bèn đi ra giảng hòa: “Không về thì thôi. Phương Hạ đã lớn rồi, có thể tự quyết định chuyện của bản thân, người lớn chúng ta đừng xen vào thì hơn.”
Bà ấy không nói thì thôi, nhưng vừa mở lời thì bà mợ lập tức vẽ chuyện, kêu gào nói người trong tiệm đang lừa Phương Hạ, không cho Phương Hạ đi. Trần Hoài vừa đỗ xe ở cửa tiệm đã nghe thấy tiếng tranh cãi ồn ào bên trong.
Anh chưa kịp nghĩ đến chuyện rút chìa khóa xe, đã lao thẳng vào tiệm. Anh cứ tưởng có khách ăn đồ nướng say xỉn gây sự, không ngờ kẻ quấy phá cửa tiệm lại chính là cậu mợ của Phương Hạ.
Nghe tiếng bàn tán từ những người khách xung quanh, Trần Hoài đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Chàng trai vội chạy đến, chen vào đám người, đứng chắn trước mặt Phương Hạ: “Các người không thể đưa Phương Hạ đi!”
“Liên quan gì đến cậu?” Mợ mỉa mai: “Cháu của tôi, tôi muốn dẫn thì dẫn, trái lại, cậu là ai, có quyền gì mà nhúng tay vào chuyện nhà tôi!”
Trần Hoài vẫn chưa cởi áo mưa, nước mưa nhỏ tong tong xuống đất. Sợ nước mưa dính vào người Phương Hạ, anh bước lên trước một chút: “Hôm nay tôi cứ đứng lì ở đây đấy, tôi chống mắt lên xem ai trong các người dám đưa Phương Hạ đi!”
Trần Hoài dõng dạc, hiên ngang. Hai mắt anh sắc bén, hùng hồn, siết chặt nắm tay đến nỗi gân xanh nổi rõ.
Trong giây phút bối rối đó, Phương Hạ nhìn thấy dáng vẻ của anh. Cô bắt đầu nghĩ ngợi, có phải hồi nhỏ, khi bị bắt nạt, Trần Hoài cũng siết chặt nắm đấm để bảo vệ chính mình như vậy không?
Giữa tiếng quát tháo, kêu la của cậu mợ, Phương Hạ nghe rõ mồn một tiếng nói của Trần Hoài. Cô chưa từng nghe Trần Hoài gằn giọng gầm gừ đáng sợ đến vậy.
“Các người có phải cha mẹ của cậu ấy đâu, có quyền hạn gì mà gả cậu ấy cho người khác!”
“Có tin tôi báo cảnh sát để họ đến đây phân xử không? Ép một cô gái chưa đủ tuổi kết hôn đi lấy chồng là tội gì?”
“Nếu còn không chịu đi, thằng này sẽ tiễn thẳng vào bệnh viện!”
Chàng trai trước mặt mắt sắc như dao, mặt mày hung tợn. Cuối cùng, bà mợ cũng biết sợ bị đánh, bà ta hoảng hốt lùi về sau mấy bước.
Đến lúc này, khách khứa xung quanh cũng bắt đầu phụ họa: “Làm gì có chuyện đó, đã là thời nào rồi mà còn làm cái chuyện đần độn đến thế.”
“Chứ còn gì nữa, đã là xã hội pháp luật rồi. Nếu hai người dám làm bậy, tất cả những người trong tiệm đều là người làm chứng đấy nhé!”
Chiêu bài tình cảm vô dụng, lại không thể ép người ta về. Bàn tính của cậu mợ hỏng bét, rốt cuộc họ chỉ biết hậm hực bỏ đi.
Phương Hạ thở phào nhẹ nhõm.
Không còn trò vui nào nữa, khách khứa cũng bắt đầu trở về bàn ăn cơm.
“Cháu xin lỗi.” Phương Hạ ái ngại nói với thím Triệu: “Suýt nữa thì gây rắc rối cho tiệm rồi ạ. Chỉ là cháu thật sự không ngờ họ lại tìm đến tận đây.”
Thím Triệu vỗ vỗ tay Phương Hạ, an ủi cô: “Con gái à, không phải lỗi của cháu, là lỗi của họ chứ. Cháu không hoảng là được.”
Thấy bà ấy không hề giận dữ, Phương Hạ an lòng. Lúc này cô còn nghĩ không biết bà ấy có cảm thấy mình là sao chổi, muốn cho cô thôi việc vì chuyện hôm nay hay không.
Trời đã tạnh mưa, lại có thêm khách vào tiệm gọi món. Phương Hạ cố gắng vực dậy tinh thần, tiếp tục bận bịu.
Cô bước về phía những vị khách vừa ngồi xuống, mỉm cười hỏi họ muốn gọi món gì, châm trà rót nước cho họ. Trần Hoài cởi áo mưa, lấy sọt rau vừa nãy anh ném ngoài cửa tiệm vào, chất gọn ở sau bếp.
Lúc đi qua tủ lấy rượu, Phương Hạ thấy Trần Hoài đang đứng trước quầy nói chuyện với thím Triệu.
Anh nói: “Thím Triệu, nếu sau này còn xảy ra chuyện như thế, thím phải nói trước cho cháu biết nhé. Tuyệt đối không thể để họ đưa Phương Hạ đi được.”
“Được mà được mà.” Thím Triệu nhìn chăm chăm vào sổ sách, gật đầu lia lịa: “Thím đã ngần này tuổi rồi, có chuyện gì mà thím chưa thấy đâu. Chỉ cần bản thân con bé không muốn thì thím sẽ không để người ta đưa nó về nhà đâu.”
Phương Hạ khựng lại, cô chợt ngẩn người. Cô chỉ coi những câu nói vừa rồi của Trần Hoài là do tinh thần hào hiệp của anh mà thôi.
Cô bưng rượu lên bàn, rồi lấy những xiên nướng chín ra, chia từng loại cho vào tủ bảo quản.
“Bên này chưa có món hả? Tôi chờ lâu lắm rồi đấy!” Có người sốt ruột nên hỏi Phương Hạ.
“Ngại quá, tôi sẽ đi hối bếp ngay, chắc cũng sắp xong rồi ạ!” Phương Hạ xin lỗi, vội dừng tay lại rồi đi giục món. Cô đến cửa nhà bếp, chưa kịp bước vào, chỉ đứng ngoài tấm mành đã nghe tiếng người nói chuyện bên trong.
Lại là tiếng của Trần Hoài: “Anh Lý, ở cả cửa hàng này chỉ có một mình anh là đàn ông. Lỡ như có ai say xỉn gây sự, anh nhớ bảo vệ Phương Hạ nhé... cả thím Triệu và chị Minh Hương nữa.”
“Rồi rồi.” Anh Lý biết rõ nhưng không vạch trần, còn nhịn cười: “Làm như anh đây không biết tâm tư của chú ấy. Chú yên tâm, anh sẽ để ý.”
Tâm tư? Tâm tư gì chứ?
Phương Hạ đơ người ra, trong phút chốc, cô ngập ngừng không biết có nên vào hay không.
“Hối bếp chưa? Phải chờ bao lâu nữa?” Tiếng nói nóng lòng của khách vang lên, Phương Hạ mới hoàn hồn. Cô vén rèm bước vào nhà bếp, vừa ngước mắt lên đã bắt gặp ánh nhìn của Trần Hoài.
Chỉ một giây sau, anh gượng gạo quay mặt đi.
Anh không biết Phương Hạ đứng ở ngoài tấm mành, cũng không biết Phương Hạ có nghe được câu nói vừa rồi của anh hay không. Nếu nghe rồi, liệu cô có đoán được tấm lòng anh dành cho cô qua những câu nói đó hay không.
“À, tôi sắp vào ca, đi trước nhé.” Trần Hoài nói, không dám ngẩng đầu lên, vội vã bước ra ngoài, như sợ muộn giờ.
Phương Hạ bưng đồ ăn ra khỏi nhà bếp, vừa ra đến sảnh trước đã thấy thím Triệu cầm áo mưa đi vào, vừa đi vừa cười tươi.
“Ôi chao! Không biết hôm nay tên nhóc Trần Hoài kia làm sao ấy, quên cả áo mưa rồi!”
“Nó chạy nhanh thế, thím rượt chẳng kịp.”