Chương 35: Về báo tin cho ngoại

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai

Chương 35: Về báo tin cho ngoại

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày đăng ký nguyện vọng.
Vì nhà không có máy tính, sau khi Phương Hạ chọn trường xong, cô và Trần Hoài đã đến tiệm net để đăng ký nguyện vọng.
Đây là lần đầu tiên Phương Hạ đặt chân đến tiệm net.
Những người ngồi xung quanh đều đeo tai nghe chơi game, thỉnh thoảng còn hò reo phấn khích, chỉ riêng Phương Hạ lặng lẽ ngồi đăng ký nguyện vọng.
Cảm giác này thật kỳ diệu.
Ngoài mấy buổi học tin học ở trường, bình thường Phương Hạ hầu như chưa từng đụng đến máy tính.
Cô gõ chữ vẫn còn rất lạ lẫm, nhưng sau một hồi mò mẫm, cuối cùng vẫn đăng nhập được vào hệ thống và bắt đầu nhập liệu.
Trần Hoài vốn là người hay đùa giỡn, bày trò, nhưng giờ phút này lại yên ắng lạ thường. Huynh ngồi ghế cạnh Phương Hạ, chống cằm chăm chú nhìn cô, nhìn cô đứng trước cánh cửa dẫn đến ước mơ, nhìn cô háo hức muốn bước vào nhưng lại lúng túng không biết phải làm sao.
Nhìn cô ngày càng rời xa ngọn núi này.
Tốt quá. Trần Hoài thành tâm nghĩ.
Huynh cũng cầu mong mọi việc đều suôn sẻ, Phương Hạ sẽ nhận được giấy báo trúng tuyển của trường đại học mà cô mong muốn.
Thật sự, cô không nên bị giam hãm ở nơi này.
...
Sau khi đăng ký nguyện vọng xong, họ chỉ còn việc chờ đợi.
Mùa hè năm nay kéo dài đến lạ, nắng chói chang khiến lòng người bồn chồn không yên.
Cả ngày oi bức, mãi chẳng đợi được cơn mưa lớn để người ta có thể thở phào nhẹ nhõm.
Rồi ngày lại nóng hừng hực, mãi không đón được cơn gió thu mát lành. Ngày như bị nung đốt, nhưng lại mãi không thấy hy vọng.
Hơn nửa tháng kể từ ngày đăng ký nguyện vọng, cuối cùng cũng có thông báo, Phương Hạ đã trúng tuyển vào khoa Toán của Đại học Khoa học Kỹ thuật Khê Bắc.
Đó là một trường đại học có tiếng trong vùng, cũng là nguyện vọng số một của Phương Hạ.
"Em muốn về báo tin cho ngoại, nếu bà biết, chắc chắn bà sẽ rất vui."
Đây là mong ước bao năm qua của ngoại, cuối cùng Phương Hạ cũng đã đạt được, cô nóng lòng muốn báo tin cho bà biết.
"Huynh về cùng muội." Trần Hoài nói.
"Không cần đâu huynh, một mình muội đi là được, khó khăn lắm huynh mới được nghỉ một ngày mà."
Phương Hạ "phân phó" cho Trần Hoài: "Nghe lời muội này, ngày mai huynh cứ ngủ thật say, ngủ cho đến khi muốn dậy, chờ tối muội về thì chúng ta đi ăn một bữa ngon!"
"Được, vậy huynh ở nhà nấu cơm sẵn chờ muội về."
Tối hôm đó, hai người trò chuyện rất nhiều.
Trần Hoài nói, mấy hôm nữa là sinh nhật Phương Hạ, hai người sẽ đến công viên trong thành phố dạo chơi, chơi vòng xoay ngựa gỗ, xe điện đụng, rồi đi xem phim.
Phương Hạ nói, đầu tháng 9 mới bắt đầu chương trình học đại học, vậy vào tháng 8, cô còn có thể tìm việc làm thêm, kiếm chút tiền tiêu vặt.
Trần Hoài còn nói, sau khi huynh nhận lương xong, sẽ mua cho Phương Hạ một chiếc máy tính. Huynh nghe nói ở đại học, có nhiều bài tập cần dùng máy tính.
Huynh còn nói, hai người họ hãy đến Khê Bắc xem thử, đi dạo trong trường để Phương Hạ làm quen với môi trường học trước đã.
Hai người tán gẫu thật nhiều, thật nhiều điều về ngày mai, về tương lai.
Sơ Tam rúc trong góc sofa, khò khè khò khè như niệm kinh.
Trong đêm hè đầy tiếng ve, hai người dựa vào nhau, nói cho nhau nghe những mong ước và kế hoạch mai sau, dệt nên một giấc mộng đẹp.
Người ta thường nói, ve sầu ngủ đông dưới lòng đất suốt mười năm chỉ để được cất tiếng hát trong một mùa hè. Mà tiết cuối cùng của mùa hè cũng sắp qua, những con ve đang liều mạng cất tiếng, chẳng biết còn được bao ngày để sống.
...
Ngày hôm sau, bầu trời ảm đạm, cứ xám xịt mờ mờ, một màu xám dày đặc đè thấp, từng tầng mây đen như đè nặng lên lòng người, khiến người ta khó thở.
Có lẽ cơn mưa ì ạch đến muộn rốt cuộc cũng sắp đổ xuống.
Sáng sớm, Phương Hạ đã đeo cặp sách lên đường. Sau khi Trần Hoài thức dậy, huynh nấu bữa sáng, cho Sơ Tam ăn hạt rồi dọn dẹp phòng ốc.
Đến chiều, huynh đến chợ gần đó mua nguyên liệu nấu ăn, rồi về nhà rửa sạch, lái xe máy đến nhà ga đón Phương Hạ.
Hôm qua hai người đã nói rồi, Phương Hạ sẽ bắt kịp chuyến xe trong ngày để về thành phố. Chiều nay, Trần Hoài sẽ đến nhà ga đón muội, rồi tối về, hai người sẽ nấu lẩu ăn. Nhưng huynh chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng Phương Hạ đâu.
Từng chuyến xe vào ga, trong đoàn người nườm nượp bước xuống không hề có Phương Hạ.
Trần Hoài gọi điện thoại cho cô nhưng không ai nghe máy. Huynh tự an ủi bản thân, chắc ở núi tín hiệu điện thoại yếu nên cô không nhận được, có lẽ cô đang bận chuyện gì đó giữa đường nên về nhà chậm trễ, hoặc là Phương Hạ ở lại nhà cậu...
Vô số khả năng suy đoán trỗi dậy trong đầu Trần Hoài, rồi dần dà, cái "khả năng" tệ hại nhất bắt đầu rõ ràng hơn.
Tiếng sấm ì ầm cùng giáng xuống với màn đêm, tia chớp sáng rực khiến không trung khi tối khi chói lòa. Chuyến xe muộn nhất đã về ga từ lâu nhưng Trần Hoài vẫn không tìm được bóng dáng Phương Hạ.
Mưa to đổ ập xuống, những người xung quanh lập tức tản ra, vội chạy đến chỗ có mái hiên che mưa.
Trần Hoài thật sự bối rối, nỗi thấp thỏm trong lòng huynh cứ lớn dần. Trực giác mách bảo huynh, chắc chắn Phương Hạ đã gặp chuyện chẳng lành.
Huynh chẳng quan tâm chuyện mình không mang áo mưa theo, cứ thế lái xe về thị trấn Xương Lan.
Đến nơi, sau khi nghe ngóng huynh mới biết, chuyến xe khách đến thôn Thanh Bình đã va chạm, gặp tai nạn giao thông...
...
Nếu tất cả mọi thứ đều suôn sẻ, nếu trời nắng, Trần Hoài đã gặp được Phương Hạ vào hoàng hôn, khi cô bước ra khỏi ga tàu. Hai người đã ôm nhau thật chặt, kể cho nhau nghe những gì đôi bên đã gặp hôm nay.
Rồi họ đã cùng về nhà trên chiếc xe máy quen thuộc, nấu lẩu nướng, uống sữa đậu nành Duy Di, vừa cười vừa ngăn cản Sơ Tam muốn nhảy lên bàn.
Hai người đã cùng ăn bánh, chúc mừng sinh nhật tuổi hai mươi của Phương Hạ.
Hai người đã cùng mua vé tàu cao tốc đến Khê Bắc, đến trường đại học của Phương Hạ, cùng tham quan.
Họ đã đến rừng hoa quế ở ngoại ô thành phố, cùng ngắm hoa quế.
Họ đã cùng trải qua rất nhiều ngày kỷ niệm, rất nhiều ngày lễ Tết.
Và có một tương lai rất dài...
Nhưng Trần Hoài không bao giờ ngờ rằng, khi huynh gặp lại Phương Hạ, lại gặp trong nhà xác bệnh viện. Cô nằm yên ở đó, không cử động, không còn chút sức sống.
Gương mặt trắng bệch không chút máu trông thật thê thảm, những vết thương sâu hoắm đau lòng chi chít khắp tay chân cô.
Rõ ràng... rõ ràng sáng hôm trước, cô còn vui vẻ phấn khởi bàn với huynh về việc khi nào hai người sẽ đi xem phim.
Cô còn nói muốn đến một trung tâm bồi dưỡng gần đó xin làm thêm, tranh thủ kiếm tiền đóng học phí.
Rõ ràng tháng chín là cô có thể lên đại học rồi.
Rõ ràng là cô sắp bước vào cuộc sống mới rồi.
Nhưng bây giờ, cô lại chỉ có thể nằm trên băng ca trắng toát.
Phương Hạ chỉ có thể nằm yên bất động, không làm được gì, ngay cả tay chân cũng lạnh buốt, lạnh đến nỗi không còn chút sức sống, lạnh đến độ chỉ còn tuyệt vọng.
Cô không còn cất bước, không còn chạy, không còn cười được nữa, cũng không bao giờ có thể ăn được món kem su kem yêu thích, không thể ngửi hương hoa quế mà cô thích.
Không bao giờ còn cơ hội nhìn thấy ngôi trường đại học mà cô hằng mơ ước.
Cô còn trẻ như thế. Cô còn chưa kịp đón sinh nhật tuổi hai mươi.
Khi bà nội mất, nước mắt của Trần Hoài không cay đắng đến thế.
Vì bà đã mắc bệnh từ lâu, cũng lớn tuổi, sức khỏe không ổn. Tuy Trần Hoài không dám nghĩ đến ngày bà ra đi, nhưng từ lâu huynh đã chuẩn bị tâm lý cho ngày xấu nhất ấy.
Mỗi lần về nhà, thấy bà đứng chờ ngoài cửa, huynh luôn cảm thấy bản thân đã lời được một ngày thời gian ở cùng bà.
Nhưng cái chết của Phương Hạ thì khác.
Quá đột ngột.
Huynh đã chọn sẵn rất nhiều váy đẹp trong giỏ hàng, định mua tặng cô.
Vô tình xem được một video dạy làm bánh quế hoa, huynh cũng lưu lại để trung thu làm cho cô ăn.
Huynh vẫn chưa kịp nói cho Phương Hạ biết, mình đã đăng ký học lái xe, tranh thủ luyện được mấy buổi, muốn khi lấy bằng rồi sẽ tạo bất ngờ cho cô.
Còn cả chuyện huynh tiết kiệm được một khoản không nhỏ, đủ để đóng học phí cho cô.
Huynh còn chưa kịp nói, huynh định đi cắt tóc, mua bộ quần áo mới, để tháng chín có thể vui vẻ đưa cô nhập học.
Thậm chí còn chưa kịp nói, huynh thật sự... thật sự rất yêu cô.
Hôm ấy, tất cả những người có mặt ở bệnh viện đều chứng kiến một Trần Hoài quỳ sụp dưới đất, gào khóc xé lòng. Họ không biết chàng trai ấy đã mất đi ai, chỉ thấy dòng lệ cứ tuôn rơi không ngừng.