Chương 37: Trăng sáng, vừng thơm

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai

Chương 37: Trăng sáng, vừng thơm

Mùa Thu Không Đến - Lãnh Hữu Giai thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi hè tàn, hương hoa quế đã bắt đầu len lỏi trong không khí.
Sáng sớm trời se lạnh, sườn núi vẫn phủ một tầng sương trắng mờ, như đang chìm trong giấc mộng.
Người sa vào mộng, khó lòng thoát ra. Kẻ đứng ngoài mộng, cũng chẳng thể bước vào.
Có người bị nhốt trong cơn ác mộng dài. Cũng có người thà rằng mãi chìm trong mộng đẹp, không tỉnh lại nữa.
Cuối cùng thì mùa hè quá lâu dài kia vẫn đi qua.
Tiếc rằng... Người một lòng chờ cơn gió mát, đã đi trước cả gió mát. Người khắc khoải trông chờ hy vọng, cũng đã chết trước cả hy vọng.
Nhìn hai tờ giấy nhớ đó, cuối cùng Trần Hoài mới cố gắng vực dậy tinh thần, thoát khỏi hố sâu suy sụp. Anh dọn dẹp căn phòng sạch sẽ, hệt như khi Phương Hạ còn sống.
Anh cạo râu, chải tóc trước khi ra đường, cũng nấu ăn đúng bữa.
Anh vẫn giữ tài khoản Wechat của Phương Hạ, hầu như ngày nào cũng gửi tin nhắn, ảnh và video cho cô. Anh chia sẻ cuộc sống thường nhật, than thở về những khó khăn, gửi gắm những niềm vui nhỏ nhặt và bày tỏ tình yêu với cô, cứ như thể cô chưa từng rời đi.
Cuối cùng, Trần Hoài cũng lấy hết can đảm để đi thăm Phương Hạ.
Khi còn ở phòng trọ, anh vẫn có thể tự lừa dối bản thân, tự huyễn hoặc rằng Phương Hạ chỉ đi làm xa chưa về, hay cô đến thành phố khác học tập...
Nhưng khi đến trước ngôi mộ, tận mắt nhìn thấy nấm mồ nhỏ xếp bằng đá, anh buộc phải thừa nhận một sự thật nghiệt ngã: Phương Hạ đã ra đi mãi mãi.
Trần Hoài cầm theo một bó hoa quế, một túi hàng chuyển phát nhanh còn nguyên tem và một chiếc bánh su kem lạnh vừa mua sáng nay.
Trong gói hàng là giấy báo trúng tuyển đại học của Phương Hạ.
Đó là bằng chứng cho thành quả của những tháng ngày cô vất vả học hành. Từng lõi bút hết mực trong ngăn kéo, từng chồng đề thi chất đầy góc tường... Tiếc thay, cô lại không thể tận mắt nhìn thấy nó dù chỉ một lần.
"Giấy báo trúng tuyển đến rồi, anh ký nhận thay em." Một mình ngồi nói chuyện giữa chốn núi rừng hoang sơ, cảnh tượng trông thật kỳ lạ. Tiếng nói của anh hòa vào gió, nhưng chẳng có tiếng đáp lại.
"Anh mở cho em xem nhé." Trần Hoài cẩn thận bóc lớp giấy gói, lấy giấy báo trúng tuyển ra. Ngoài giấy báo, còn có một quyển sổ tay tân sinh viên và một thẻ ngân hàng, anh đặt ngay ngắn trước mộ cô.
"Bạn Phương Hạ ơi."
Trần Hoài nâng tờ giấy báo trúng tuyển trên tay. Rõ ràng nó rất mỏng manh, nhưng giờ đây lại nặng tựa tảng đá trong lòng anh.
Anh đọc rõ từng chữ nội dung trong giấy báo cho Phương Hạ nghe: "Qua kỳ tuyển sinh đại học và đánh giá toàn diện đức - trí - thể - mỹ - lao, em được trúng tuyển vào ngành toán thống kê của trường chúng tôi."
Nước mắt rơi xuống giấy báo, anh khẽ nâng ống tay áo lau đi, rồi đọc tiếp: "Xin mang theo giấy báo này đến trường làm thủ tục nhập học vào ngày 2 hoặc 3 tháng 9."
Khi đọc đến chữ cuối cùng ở phần đề tên dưới góc giấy, Trần Hoài đã nghẹn ngào đến không nói nên lời.
Anh cúi người quỳ sụp xuống đất, nức nở hổn hển.
Đau đến tận cùng, con người ta chỉ cảm thấy lồng ngực quặn thắt trong từng hơi thở.
Trước ngôi mộ im ắng, không nghe được tiếng trả lời của Phương Hạ.
Nói là yên ắng, nhưng thực ra chẳng hề yên. Cỏ dại vẫn đung đưa trong gió, lá cây vẫn xào xạc, tiếng chuông bò trên sườn núi vang lên từng hồi, còn bầy chim lướt qua bầu trời thì ríu rít không ngớt.
Mọi âm thanh đều hiện hữu, chỉ duy nhất tiếng nói của Phương Hạ là không bao giờ còn nữa. Gió lùa đến buốt cả người, không khí vắng lặng tiêu điều bao trùm cả ngôi mộ.
Trần Hoài giơ tay, nâng cổ áo lau vội dòng nước mắt trên mặt, rồi lấy bật lửa ra khỏi túi áo và châm tiền giấy. Ngọn lửa bùng lên, ánh lửa chập chờn chiếu sáng khuôn mặt anh.
"Hạ Hạ, không còn nóng nữa."
Anh nói: "Hoa quế em thích nhất cũng đã nở."
Mùa thu đã đến, thời tiết không còn nóng bức, nhưng Phương Hạ không thể đợi được mùa thu mà cô yêu nhất, cũng chẳng thể chờ đón cơn gió mát lạnh, hay ngắm nhìn hoa quế nở.
Trần Hoài ngước lên, hít sâu vài hơi, nhưng lồng ngực vẫn ngột ngạt khó chịu, đau nhức âm ỉ.
Anh gạt nước mắt, nói tiếp: "Anh kể cho em nghe một chuyện tốt này, Hạ Hạ."
"Mấy hôm nay, làng mình đã có xe khách rồi đó. Xe chạy rất quy củ, tài xế được tuyển chọn kỹ lưỡng, trên xe có camera, tuyệt đối không chở quá số người quy định."
"Hôm nay tới đây, anh ngồi trên chiếc xe đó, đúng là không hề quá tải."
"Tốt lắm." Trần Hoài cười buồn, rồi cười được một lúc lại không ngăn được nước mắt tràn mi: "Cuối cùng thì... mạng sống của em, của mọi người, mười mấy sinh mạng mới đổi được một chiếc xe chở khách đàng hoàng cho cả vùng."
Phải là sự thay đổi lớn lao đến nhường nào mà lại phải đánh đổi bằng máu tươi?
Phải thảm thiết đến mức nào mới khiến người ta khắc cốt ghi tâm bài học cũ?
Tuy Phương Hạ không đáp lại những lời Trần Hoài nói, nhưng anh vẫn còn rất nhiều lời muốn tâm sự. Anh kể, đôi khi Sơ Tam cũng buồn bã, ủ rũ, không ăn uống như trước, chẳng biết có phải vì nhớ cô hay không.
Anh nói, anh đã cất số quần áo cô phơi ngoài ban công, xếp gọn gàng rồi đặt vào tủ của cô.
Anh kể, những món đồ trong giỏ hàng mà anh định mua cho Hạ Hạ, cuối cùng anh vẫn đặt mua, mang về rồi đặt vào phòng cô.
Anh nói vài hôm anh lại mua hoa, cắm vào bình trên bàn học của cô.
Anh nói anh sẽ không hút thuốc uống rượu nữa, sẽ không tự hủy hoại bản thân nữa, bảo cô đừng lo lắng.
Anh nói anh sẽ tự nấu ăn, chăm sóc bản thân, và chăm sóc Sơ Tam.
Anh nói anh sẽ bước tiếp, dù con đường phía trước... sẽ không bao giờ còn có bóng dáng cô.
Anh cứ kể, kể từ khi trời còn sáng cho đến tận hoàng hôn, vẫn chưa chịu rời đi. Mặt trời lặn xuống núi, màn đêm dần buông, chim núi bắt đầu hót, từng tiếng kêu khàn dần rồi im bặt.
"Hạ Hạ."
"Hóa ra ban đêm ở núi lại tối đến thế."
Trần Hoài thấy may mắn vì Phương Hạ không sợ bóng tối, cô thích ánh trăng, lại còn có bà ngoại yêu thương ở cạnh đây. Nếu không thì dưới nền đất tối tăm và đêm dài đằng đẵng kia, làm sao Phương Hạ có thể chịu đựng nổi.
Nước mắt khô đi trong gió, Trần Hoài ngồi co chân tựa vào mộ Phương Hạ, hệt như ngày xưa họ thường dựa vào nhau. Trong gió đêm, anh kể cho cô nghe chuyện sâu măng trúc – dù cô đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.
Trần Hoài chậm rãi kể, kể rõ từng chữ một, nhưng rồi tất cả đều tan biến trong gió lạnh của núi.
Trăng lên, ánh bạc trải khắp nơi, cả núi rừng được phủ một lớp sương mỏng mơ hồ, se lạnh, mang theo chút ai oán.
Khói bếp lượn lờ nơi những ngôi nhà xa xa, ánh đèn sáng lên, trẻ con nô đùa trong sân.
Trần Hoài nghe tiếng nói non nớt ấy đang kéo dài, ngân nga một bài đồng dao không tên.
"Trăng trăng sáng
Vừng vừng thơm
Đốt chết chị ma lớn
Chọc giận cô em hai
Cô ơi cô đừng khóc
Mua em búp bê đánh trống..."
HOÀN CHÍNH VĂN