10. Chương 10: Chẳng lẽ là hắn?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 10: Chẳng lẽ là hắn?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẫn vừa buông tay, hắn ta lập tức ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài, không dám ngoái đầu nhìn lại. Thế nhưng, trong bụng hắn vẫn thầm rủa: "Mẹ kiếp! Để lần sau tao gọi thêm anh em đến xem ai cứu được mày!"
"Wow, giám đốc thật lợi hại!" Mai giơ hai ngón tay cái lên làm biểu tượng khen ngợi. "May mà có giám đốc. Nhưng mà tên đó là ai vậy Thảo? Đúng là đồ hống hách!"
Thảo chỉ cúi mặt, khẽ lắc đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Mẫn. Trong lòng cô tự hỏi: "Sao lần nào cũng là anh ấy giúp mình thoát khỏi tên biến thái đó vậy?"
"Cảm ơn giám đốc." Thảo cúi đầu nói.
"Thôi không sao rồi, về chỗ thôi." Mai vỗ nhẹ vào lưng Thảo rồi quay về phía bàn ăn.
La Thái Mẫn vẫn đứng nhìn cô không nói gì. Khi cô chuẩn bị quay đi theo Mai, anh đưa tay giữ lấy tay cô.
"Là hắn đúng không? Cái người đã hại em đêm đó!"
Thảo ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Mẫn. "Làm sao anh biết?" "Tôi đoán thế thôi!"
Nói xong, anh quay người về phía mọi người. Anh không nói cho cô biết rằng anh đã nhìn thấy hắn trong camera, nên việc anh biết là điều bình thường. Vừa nãy, khi bước vào quán, anh đã bắt gặp một người trông rất quen mắt ở bàn ăn bên ngoài. Sau một hồi suy nghĩ, anh chợt nhớ ra. Khi Thảo đi ra ngoài, anh cảm thấy khá lo lắng. Không lâu sau, anh cũng đứng dậy đi theo, may mà anh đã đến kịp lúc.
Thảo nhìn theo bóng lưng anh, khẽ mỉm cười. Tuy không nói ra nhưng thật sự trong lòng Thảo đã cảm thấy có thiện cảm với anh hơn. Có vẻ như anh ấy cũng không biến thái đến mức như cô vẫn lo lắng.
Sau khi mọi người ăn uống xong, quyết định tăng hai sẽ đi hát karaoke. Nhưng vì tâm trạng không vui, Thảo xin phép mọi người ra về trước. Cô đi bộ một đoạn không xa lắm đến bến xe buýt để ngồi đợi. Nhà chờ lúc này đã khá vắng, chỉ còn lác đác vài người. Thảo ngồi lo sợ không biết khi nào xe buýt mới tới, liệu tên Nhã có tìm đến nữa hay không. "Hay là bắt taxi về đi cho nhanh?" Nghĩ rồi, Thảo lấy điện thoại mở ứng dụng đặt xe. Bỗng, một chiếc xe dừng ngay trước mặt cô. Thảo nhận ra đó là xe của Mẫn. Anh từ từ hạ kính xuống, nói vọng ra.
"Lên xe đi, tôi đưa em về."
"Không cần đâu, tôi vừa đặt xe rồi, lát nữa sẽ đến ngay thôi."
Thảo vẫn ngồi yên, đưa mắt nhìn về phía sau, ra vẻ đang đợi xe đến. Tuy vẻ mặt tỏ ra dửng dưng nhưng trong lòng lại có chút vui mừng. Sự xuất hiện của anh giúp cô mất hẳn cảm giác lo sợ lúc nãy, nhưng mà ngồi lên xe của anh thì có vẻ không phù hợp cho lắm. Thảo vẫn nên tự mình bắt xe về thì hơn.
La Thái Mẫn liền mở cửa xe bước xuống, đi đến chỗ Thảo và kéo cô vào trong xe. Thảo bị hành động bất ngờ này làm cho giật mình, bị kéo đi mà không kịp phản ứng. Cô nhăn mặt.
"Anh làm gì vậy? Tôi đã nói là không cần mà!" "Tôi có ăn thịt em đâu mà em sợ tôi vậy!"
Mẫn nhìn gương mặt đang đỏ ửng của cô, không biết vì hơi men hay vì ngại ngùng mà trêu chọc. Sau đó, anh từ từ đưa tay xuống phía eo của Thảo. Cô chột dạ đẩy anh ra. Anh liền chỉ tay.
"Dây an toàn!"
"À... Vâng."
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô lúc này, anh không khỏi bật cười. Thảo kéo mãi mà không cài được dây an toàn. Mẫn lại vòng tay qua eo cô, kéo mạnh dây lên. Lúc cài nút, tay anh khẽ chạm phải nơi ngực cô, anh khẽ dừng lại một chút. Sau đó, anh lại đưa tay vén tóc cô sang một bên. Những cử chỉ tiếp xúc của anh làm Thảo cảm thấy khó xử. Một ý nghĩ bỗng hiện lên trong đầu cô: "Không phải anh ta muốn làm gì đấy chứ?" Mẫn đưa mặt tiến lại gần. Theo bản năng, Thảo quay sang phía cửa kính né tránh. Nhìn thấy phản ứng thái quá của Thảo, anh lại khẽ cong môi cười.
"Tóc em dính gì này." Mẫn đưa tay nhặt sợi rau trên tóc cô xuống.