9. Chương 9: Tại em hơi khát ạ!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 9: Tại em hơi khát ạ!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biết ý, Thảo lùi sang một bên. Trưởng phòng Hà liền ngồi vào chỗ của cô, uống cạn ly bia một hơi. La Thải Mân cũng nâng ly đáp lại. Trưởng phòng Hà tiếp tục rót thêm một ly nữa, mời tất cả mọi người.
- Nào mọi người, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng để dự án quảng bá sản phẩm lần này đạt được hiệu quả cao nhất. Cạn ly!
Mọi người đều nâng ly bia lên chạm cốc. Dù tửu lượng không cao nhưng Thảo vẫn có thể uống được ba đến năm ly mà vẫn tỉnh táo. Cô đưa ly bia lên, uống một hơi cạn sạch, trong khi những người khác chỉ nhấp một ngụm cho phải phép.
Khi Thảo đặt ly xuống, cô mới nhận ra tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía mình.
- Ô, tiểu mỹ nữ của công ty chúng ta uống cũng được đấy chứ nhỉ. - Tài lên tiếng trêu chọc.
- Wow, Thảo uống giỏi thật đấy! - Mai ngồi cạnh quay sang huých nhẹ vào tay Thảo.
Nhìn trên bàn, chỉ có ly bia của các nhân viên nam là hết sạch, còn của các nhân viên nữ đều vẫn còn hơn một nửa. Cô mới nhận ra mình đã quá thật thà, chỉ cười ngại ngùng rồi nói:
- Tại em hơi khát ạ!
Mọi người lại được dịp phá lên cười, rồi bắt đầu cầm đũa thưởng thức đồ ăn và chủ yếu nói chuyện công việc. Thảo để ý thấy La Thải Mân vẫn chưa đụng đũa. Cô chỉ thấy Trưởng phòng Hà liên tục gắp thức ăn, mời bia, rồi lại nói chuyện công việc với anh. Do cũng có chút tò mò, Thảo quay sang nhìn về phía Mân để xem thái độ của anh ta thế nào. Anh ta chỉ ngồi bắt chéo chân, vừa uống bia vừa gật gù nghe Trưởng phòng Hà nói chuyện. Nhìn dáng vẻ tuấn tú của anh đúng là khiến người ta khó rời mắt. Thảo để ý thấy các nhân viên nữ đều đang nhìn về phía anh với ánh mắt ngưỡng mộ, say mê. Cô chỉ khẽ cười lắc đầu, rồi lại quay sang nhìn về phía Mân, thầm nghĩ: "Nếu họ biết cô đã trải qua chuyện gì với anh, chắc sẽ nhìn cô bằng ánh mắt hình viên đạn mất."
Mân bỗng đưa mắt nhìn cô, bốn mắt chạm nhau. Thảo bối rối nhìn xuống chén thức ăn, rồi cầm lấy ly bia uống cạn. Cô thầm chửi trong lòng: "Không phải anh ta nghĩ mình đang ngắm anh ta chứ? Thảo ơi là Thảo, sao mày cứ phải chột dạ thế nhỉ? Cứ vờ như vô tình chạm mắt, mỉm cười một cái là được thôi không phải sao? Đúng! Nên như vậy, bình tĩnh lại đi, đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa."
Trong lòng nghĩ vậy nhưng cô thực sự cảm thấy rất bối rối, không thể ăn nổi nữa. Cô liền ghé vào tai Mai.
- Mai đi vệ sinh với mình không?
Mai cũng rất nhiệt tình, dù cô không cần "giải quyết nỗi buồn" nhưng vẫn vui vẻ đi cùng Thảo. Mai đứng đợi bên ngoài còn Thảo đi vào trong. Lúc đi ra, cô vô tình đụng phải một người đàn ông. Là Nhã! Sao hắn ta lại xuất hiện ở đây? Nhận ra Thảo, hắn ta quay lại, kéo tay cô lôi đi.
- Mai ơi, giúp mình với! Mai ơi! - Thảo hốt hoảng quay lại cầu cứu Mai.
- Này Thảo! Này tên kia! Anh làm gì vậy? Thả bạn tôi ra ngay! - Mai đuổi theo, kéo tay Thảo lại, đứng chắn trước mặt không cho hắn đụng vào Thảo.
- Này cô em, khôn hồn thì tránh sang một bên. Anh có chuyện cần giải quyết với bạn của em đó. - Hắn vừa nói vừa cười mỉa mai, vừa đưa tay ra định vuốt tóc Thảo.
- Anh có chuyện gì cần giải quyết với người của tôi vậy? Để tôi giải quyết giúp anh!