Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 105: Không có em anh không ngủ được
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẫn ngồi xuống, tựa mặt vào thành ghế, dõi theo động tác của Thảo. Cô gái nhỏ bé ấy lại khiến anh say mê đến lạ thường. Sau khi Thảo rửa chén xong, cô gọt hoa quả vừa mua, rồi bưng đến ngồi cạnh anh.
Mẫn mở máy tính lên, tìm lại bản kế hoạch của Thảo, mở ra và nói:
- Bản kế hoạch của em khá tốt rồi, nhưng vẫn còn một vài điểm cần chỉnh sửa. Chỗ này em nên thay câu hỏi thành "...".
Mẫn chỉ ra những chỗ chưa ổn và giúp Thảo hoàn thiện hơn. Thảo rất chăm chú lắng nghe, nhưng thỉnh thoảng lại không thể rời mắt khỏi khuôn mặt anh tuấn của Mẫn. Khi Mẫn làm việc, anh như biến thành một con người khác, thực sự nghiêm túc và đầy nhiệt huyết, năng lượng của anh dường như có thể lan tỏa, cuốn hút mọi người.
- Mai em hãy in một bản mới rồi anh sẽ ký duyệt.
- Dạ.
- Nào, giờ trả công anh đi chứ! - Mẫn nhìn Thảo với ánh mắt đầy ẩn ý.
- Hả? - Cô ngơ ngác tròn mắt: - Trả công gì cơ ạ?
Mẫn bế cô đứng dậy, tiến về phía phòng ngủ. Thảo hiểu ý Mẫn, không ngừng giãy giụa:
- Mới ăn cơm xong mà, anh muốn bị đau dạ dày sao?
- Kệ!
Vì là ban ngày, Thảo cảm thấy vô cùng xấu hổ. Mẫn thì lúc nào cũng nồng nhiệt như thế. Sau trận mây mưa, Thảo lại ngủ thiếp đi. Mẫn nằm cạnh mân mê gương mặt cô, từ hàng lông mày, đôi mắt, sống mũi đến đôi môi, tất cả đều khiến anh mê mệt. Nghĩ đến việc cô ở cạnh người đàn ông khác, lòng anh lại khó chịu khôn tả.
Không biết đã bao lâu trôi qua, khi Thảo tỉnh giấc, nhìn thấy Mẫn đang nằm bên cạnh, cô mỉm cười. Hơi ấm từ cơ thể anh khiến cô cảm thấy an lòng. Thảo khe khẽ ngồi dậy, sợ làm anh tỉnh giấc. Đây có lẽ là những phút giây nghỉ ngơi hiếm hoi mà cô bắt gặp được ở anh. Nhìn đồng hồ đã hơn 5 giờ chiều, cô vào bếp pha một tách trà, đến bên cửa kính, vừa nhâm nhi trà vừa ngắm nhìn thành phố tấp nập phía dưới. Bầu trời bắt đầu chuyển sang màu vàng. Sao khoảnh khắc này lại khiến Thảo có chút buồn man mác, như cảm giác sắp phải chia xa. Sau một ngày tất bật tại công ty, tối về chỉ bầu bạn với cô đơn. Liệu cuộc sống của Mẫn có như vậy không? Đứng ở một vị trí mà lúc nào cũng phải đề phòng, lo lắng, không dám mở lòng với bất cứ ai vì sợ họ sẽ đâm sau lưng mình bất cứ lúc nào. Cuộc sống mệt mỏi như vậy mà cô chưa từng nghe anh than vãn một lời nào. Chính vì vậy, Thảo cảm thấy thương anh rất nhiều. Cô cũng không biết từ lúc nào trái tim mình đã bị Mẫn mê hoặc, chỉ biết thứ tình cảm này càng ngày càng trở nên mãnh liệt, càng khó có thể kiểm soát.
- Sao em không gọi anh dậy? Anh cứ tưởng em đã bỏ về rồi!
Mẫn từ đằng sau ôm lấy eo Thảo, đặt cằm lên vai cô như một chú cún đang làm nũng. Thảo đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt anh.
- Thấy anh ngủ ngon quá nên em không muốn đánh thức, sao anh không ngủ thêm chút nữa.
- Không có em anh không ngủ được. - Mẫn lại dúi dụi mặt vào cổ cô, khiến Thảo bị nhột mà co rúm người lại, bật cười.
- Vậy thì khổ cho anh rồi. - Thảo trêu chọc đáp lại.
Bàn tay đặt ở eo Thảo siết chặt hơn, như thể không muốn buông ra. Cảm giác ở bên Thảo thật dễ chịu, Mẫn như được thả lỏng. Dù bên ngoài có mạnh mẽ đến đâu thì con người ta ai cũng có lúc muốn dựa vào một bờ vai bình yên như thế.
- Cũng muộn rồi, em phải về nhà thôi! - Thảo gỡ tay Mẫn ra, quay lại nói. Mẫn ôm chặt lấy cô.