113. Chương 113: Em chưa tắm mà!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 113: Em chưa tắm mà!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thảo cầm chìa khóa mở cửa vào nhà, lấy đôi dép của mình trong tủ đi vào. Mùi hương thoang thoảng trong nhà khiến cô nhớ anh da diết. Cô ngồi cuộn tròn trên ghế sofa, đưa mắt ngắm nhìn những ánh đèn phía dưới đang dần lung linh, ánh đèn trong các tòa nhà cao tầng gần đây cũng dần được bật lên, chiếu sáng cả một khoảng trời. Mẫn có lẽ đang trên đường về, công việc của anh lúc nào cũng bận rộn như thế, Thảo cũng sợ làm phiền anh, đành kiên nhẫn chờ đợi.
Tiếng "bíp... bíp" vang lên, cánh cửa mở ra. Mẫn bước vào nhà, căn phòng tối om. Anh đưa tay bật đèn, thắc mắc sao Thảo chưa đến, không biết có chuyện gì xảy ra. Anh lấy điện thoại ra gọi cho cô, vừa định ngồi xuống ghế sofa thì nghe tiếng điện thoại đổ chuông trên bàn. Thảo đã ngủ thiếp đi trên ghế tự lúc nào. Mẫn khẽ mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trên mặt cô, kiểm tra vết thương trên tay một chút rồi cúi xuống hôn trộm đôi môi đỏ mọng của cô. Anh nhẹ nhàng bế cô vào phòng ngủ, đắp chăn cẩn thận rồi ra ngoài bếp.
Mẫn mở tủ lạnh lấy đồ ăn Thảo đã mua sẵn, đeo tạp dề vào rồi nấu nướng một chút. Nấu xong, anh đi tắm rửa. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp phảng phất vào mũi, chiếc bụng đói cồn cào khiến Thảo tỉnh giấc. Cô bật dậy, không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, vội vàng xỏ dép chạy ra ngoài. Cô chỉ thấy một bàn ăn đã được dọn sẵn. Cô tiến đến gần, không khỏi thốt lên: "Hấp dẫn quá!".
- Hấp dẫn hơn anh sao? - Mẫn vừa tắm xong, trên người chỉ quấn độc chiếc khăn tắm che thân dưới, anh đứng dựa vào tường, cất tiếng trêu chọc.
Thảo quay mặt lại, thấy vẻ không đứng đắn của anh, cô vội che mặt, quay đi: - Anh mặc đồ vào đi!
Thấy phản ứng của Thảo, Mẫn bật cười. Anh chậm rãi tiến đến phía sau, ôm lấy eo cô, cả cơ thể nhỏ bé của cô lọt thỏm trong vòng tay anh.
- Em nhìn nhiều rồi mà vẫn còn ngại sao? Vậy thì phải cho em quen với nó mới được.
Mẫn gỡ tay Thảo ra, xoay người cô lại, rồi bế cô đi về phía phòng ngủ.
- Nhưng em chưa tắm mà!
Mẫn chợt đổi hướng, tiến thẳng về phía nhà tắm. "Vậy thì đi tắm!"
Thảo xấu hổ giãy nảy, hai chân đá loạn xạ trong không khí. "Để em tự đi!"
Mẫn chẳng thèm để tâm lời cô nói, vẫn bế cô thật chặt. Đặt cô đứng dưới vòi sen, anh điều chỉnh nước cho vừa ấm, thấy cô vẫn đứng im như tượng thì chau mày lại.
Mẫn đưa tay vào trong áo cô: "Muốn anh cởi cho sao?"
Thảo ngại ngùng đẩy anh ra: "Anh đi ra đi, để em tự tắm!"
Mẫn cố dùng tay chặn cửa nhưng Thảo nhẫn tâm đóng sập lại, kẹp vào tay anh. Mẫn khẽ kêu lên một tiếng vì đau, đành bỏ tay ra với vẻ mặt vô cùng tiếc nuối.
Sau khi tắm xong, vì không có đồ thay nên cô đành quấn một chiếc khăn tắm đi ra ngoài. Mẫn đang ngồi xem máy tính bảng trên ghế. Thảo rón rén định về phòng tìm đồ thay. Mẫn thấy bóng người lướt qua thì nhếch mép cười, đặt máy tính xuống bàn rồi bước theo sau. Khi Thảo đang lục tìm quần áo của anh, cô thấy một bộ đồ thể thao có thể mặc. Dù Thảo nhỏ người nhưng cũng cao được 1m62, quần áo của anh hơi dài một chút, nhưng xắn lên chắc cũng không đến nỗi nào. Mẫn đứng đằng sau, nhìn từng động tác của cô mà phì cười.