Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 114: Tại sao em không chịu gặp anh?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẫn đáp lời ngay lập tức, dường như chưa hiểu ý Thảo. Cô giận dỗi quay lại, nghiêm túc nhìn vào mắt anh.
- Hình như chị ấy đã biết mối quan hệ của chúng ta rồi!
Sắc mặt Mẫn không hề thay đổi. Anh mỉm cười tắt điện thoại đặt lên bàn, đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc vương trên vai cô rồi vùi mặt vào cổ cô, hít hà mùi hương da thịt.
Thấy Mẫn không để tâm lời mình nói, Thảo đưa hai tay ôm lấy mặt anh, giọng điệu cứng rắn: "Em đang nghiêm túc mà!"
"Thì sao?" Mẫn lại tiếp tục trêu đùa. Anh bế Thảo lên giường, cởi chiếc khăn tắm ra rồi ném xuống đất.
"Anh không lo lắng việc họ sẽ nghĩ gì về mối quan hệ này sao?" Thảo cố gắng đẩy Mẫn ra, muốn nói chuyện với anh.
- Anh và em đều chưa kết hôn, em lo lắng gì chứ?
Thảo biết điều Mẫn nói là đúng, nhưng đó chỉ đúng với những cặp đôi bình thường. Còn với hai người ở hai tầng lớp hoàn toàn khác biệt như họ, đây lại là một chuyện bất thường. Thấy Thảo không vui, Mẫn lên tiếng an ủi.
- Em yên tâm, anh sẽ bảo vệ em, chỉ cần bên cạnh anh là được.
Nghe được câu nói này của anh, tâm trạng Thảo tốt hơn nhiều. Cô dần thả lỏng, đón nhận cuộc yêu nồng cháy. Mẫn quả là người đàn ông mạnh mẽ, dù ban ngày phải xử lý bao nhiêu công việc, tối đến vẫn còn đủ sức lực để thỏa mãn dục vọng. Không biết bao lâu trôi qua, đến khi chiếc bụng đói của Thảo "biểu tình" dữ dội, anh mới chịu tha cho cô.
Thảo mặc bộ quần áo của anh vào, tuy hơi rộng nhưng trông rất dễ thương. Hai người đi ra nhà bếp để ăn tối. Thức ăn trên bàn đã nguội, Thảo nhanh tay mang chúng vào lò vi sóng quay cho nóng lại. Chợt nhớ ra có thể Nga đang đợi mình ở nhà, cô liền vào phòng tìm điện thoại gọi thông báo cho Nga một tiếng.
Nga sau khi tan làm ghé vào siêu thị mua chút đồ ăn. Điện thoại trong túi chợt đổ chuông. Nga mở ra xem, nhìn thấy cái tên quen thuộc thì mỉm cười rồi nhấc máy.
- Tao nghe nè.
- Mày về nhà chưa?
- Chưa, tao đang mua ít đồ ăn, sao thế, muốn ăn gì không?
- À không, tao gọi để báo mày tối nay tao phải tăng ca nên về muộn, đừng đợi tao nhé!
- Ừ, dạo này bận rộn quá nhỉ, vậy thôi mày làm đi!
Thảo vừa cúp máy, Mẫn ngồi bên cạnh lắc đầu cười, không nhịn được mà véo vào má cô một cái: "Nói dối không chớp mắt."
"Chứ không lẽ em nói là đang ở với anh à?" Mẫn gật gật đầu: "Lần sau em nên nói vậy." "Ngại lắm!" Thảo lắc đầu lia lịa.
Bên này, Nga sau khi đi siêu thị trở về, từ xa cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới tòa nhà. Cô vội vặn ga xe, chạy thẳng xuống hầm để xe. Sau khi vào thang máy, cô bấm lên thẳng nhà mình, nhưng lên đến tầng trệt, cửa thang máy lại mở ra. Tuấn Anh đang đứng bên ngoài, sắc mặt anh không được tốt, ánh mắt nhìn Nga vô cùng mệt mỏi. Anh bước vào thang máy cùng cô.
"Tại sao em không chịu gặp anh?" Tuấn Anh quay qua lên tiếng hỏi.
Đang cố tình tránh mặt mà lại bị bắt gặp, Nga có chút giật mình. Cô lúng túng, cố tỏ ra bình tĩnh, cười cười đáp.
"À, em bận mà, vừa mới về đây. Sao anh lại đến đây? Hôm nay Thảo nó phải tăng ca nên chưa về đâu.