115. Chương 115: Sợ em ăn thịt anh à?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 115: Sợ em ăn thịt anh à?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nga mỉm cười, khẽ lắc tay. Cô không chắc liệu anh có còn nhớ rõ mọi chuyện đêm qua không, nhưng dù anh có nhớ thì đó cũng là do cô tự nguyện. Nga không hề trách cứ hay mong đợi điều gì, cô chỉ mong hai người có thể tiếp tục làm bạn như trước.
Tuấn Anh khẽ chau mày, chợt thấy lòng dâng lên chút tức giận. Cô gái này cứ giả vờ như không có chuyện gì sau những lỗi lầm của anh, cô ngốc đến vậy sao? Anh không đáng để cô phải chấp nhận chịu đựng như thế. Tuấn Anh dùng hai tay nắm lấy vai cô, xoay cô đối mặt với anh, ánh mắt vô cùng nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cô, nói:
- Em đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em muốn biến anh thành thằng đàn ông khốn nạn ư?
Nga thấy trong đôi mắt mệt mỏi ấy ánh lên chút tức giận. Một người tốt như anh chắc chắn đang rất cắn rứt vì chuyện này, cô đành phải đóng vai người phụ nữ tồi một chút vậy.
- Vậy anh muốn chịu trách nhiệm với em sao? – Nga hỏi lại.
Câu hỏi này khiến Tuấn Anh lưỡng lự, anh bối rối không nói nên lời. Anh chưa từng nghĩ đến việc này, cũng không biết phải chịu trách nhiệm ra sao. Trước mắt, anh chỉ muốn xin lỗi cô. Nga bật cười, cầm lấy hai bàn tay đang đặt trên vai mình buông xuống rồi nói:
- Ấy da, em đã bảo không sao mà anh cứ đòi chịu trách nhiệm đấy nhé! Nè, cầm giúp em đi!
- Ý anh không phải vậy, anh chỉ muốn xin lỗi em. Nếu em cần gì, anh sẽ...
- Đây, cầm giúp em đi, nói nhiều quá à! – Nga đặt túi đồ ăn vào tay anh.
Thang máy mở ra, Tuấn Anh đành cầm túi đồ bước theo sau. Cô bấm mật mã mở cửa xong thì nhìn anh, rồi đưa mắt vào trong nhà, ý bảo anh vào đi. Tuấn Anh vẫn chưa hiểu Nga muốn làm gì, anh nói:
- Có vẻ không tiện lắm, anh nên về thì tốt hơn.
Nga bước ra sau đẩy anh vào trong nhà, kèm theo lời trêu chọc: – Sợ em ăn thịt anh à?
Nga biết anh vừa trải qua cú sốc tình cảm, cộng thêm việc gây ra sự cố này chắc chắn lòng anh đang nặng trĩu như đá đè. Nếu cô còn tránh né anh, e là sẽ thêm một gánh nặng nữa. Cô muốn làm anh thoải mái, không phải lo lắng thêm về chuyện của hai người. Cô lấy ra một đôi dép đi trong nhà cho anh rồi đi vào bếp. Thấy Tuấn Anh cứ lề mề ngoài cửa, cô lên giọng thúc giục:
- Nhanh lên, đưa đồ cho em, anh không đói à? – Em muốn nấu ăn sao?
Tuấn Anh đang lo nghĩ không biết cô đang bắt anh phải chịu trách nhiệm thế nào. Chắc chắn Nga biết anh không thể cho cô thứ tình cảm mà cô muốn, vì trong trái tim anh vẫn đang chứa đựng hình bóng người con gái khác. Vậy mà Nga vẫn tỏ ra vô tư như vậy, chuyện này không khiến cô bận tâm chút nào sao? Cô đang giả vờ, cố tỏ ra mình ổn, hay thật sự cô xem đó chỉ là một sự cố mà không mấy quan tâm đến vậy?
- Anh muốn nói chuyện gì cũng phải lấp đầy bao tử trước đã, em đói lắm rồi! – Nga xị mặt tỏ vẻ đáng thương.
Tuấn Anh thấy vậy liền xắn tay áo lên, bước đến gần: – Vậy để anh giúp em!
- Dạ, vậy anh giúp em rửa mấy thứ trong hộp đấy đi.