117. Chương 117: Hậu đãi nhân viên quá nhỉ!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 117: Hậu đãi nhân viên quá nhỉ!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thảo đáp xuống sân bay lúc 10 giờ tối. Vừa bước ra khỏi cửa, những cơn gió lạnh đã ùa đến tạt vào mặt cô. Khí hậu ở đây khác hẳn Sài Gòn, may mà cô đã chuẩn bị áo khoác, nếu không chắc sẽ không chịu nổi. Thảo bắt taxi vào trung tâm thành phố, tìm một nhà nghỉ để qua đêm, chuẩn bị cho công việc ngày mai.
Sau khi biết tin Thảo đi một mình, Mẫn không khỏi bận lòng. Anh đã dặn Thảo thuê thêm một nhiếp ảnh gia và hứa sẽ chi trả toàn bộ, nhưng Thảo kiên quyết không đồng ý. Một phần vì không muốn anh phải tốn kém, phần khác lại sợ nếu người ngoài biết chuyện sẽ đồn thổi rằng cô chỉ biết dựa dẫm đàn ông, thật đáng xấu hổ.
Thảo vẫy một chiếc taxi bên ngoài cổng. Khi xe dừng lại, Thảo giúp bác tài xế đưa hành lý vào cốp sau. Lúc định bước lên xe, cô chợt nhận ra đã có người ngồi sẵn bên trong từ lúc nào. Cô nghi hoặc nhìn vào, rồi giật mình thốt lên:
“Ơ, sao mày lại ở đây?”
“Để xem nào, mày bất ngờ lắm đúng không!”
“Là sao?” Thảo ngơ ngác khó hiểu.
“Thì tao là nhiếp ảnh gia riêng của mày đây!”
Thấy Thảo vẫn đứng bất động bên ngoài, Phúc liền giục: “Thôi, lên xe đi rồi nói chuyện!”
Sau khi Thảo lên xe, Phúc đưa cho bác tài xế xem một địa chỉ để tài xế đưa đến. Thảo lại tiếp tục nghi hoặc hỏi:
“Đi đâu đấy?”
“Đi tìm chỗ nghỉ ngơi chứ đi đâu!”
Trên xe, Thảo được Phúc kể lại chuyện Thư ký Nam đã tìm gặp anh để nhờ giúp đỡ. Thư ký Nam đã thuê Phúc trong ba ngày với mức thù lao gấp đôi. Vừa hay Phúc lại đang rảnh rỗi, có thể vừa giúp Thảo lại vừa kiếm thêm thu nhập, dại gì mà không đồng ý chứ. Nghe xong, Thảo khẽ thở dài một tiếng. Cô đã không muốn làm phiền đến anh ấy rồi, cứ nghĩ anh ấy sẽ không phải bận tâm, vậy mà anh ấy vẫn âm thầm chuẩn bị mọi thứ. Mặc dù miệng nói không sao nhưng trong lòng Thảo vẫn luôn lo lắng. Sự xuất hiện của Phúc khiến Thảo vừa giận lại vừa vui mừng, trái tim cô vì cảm động mà thổn thức. Mẫn tuy ít nói nhưng hành động lúc nào cũng bá đạo như vậy. Bảo sao cô không bị anh chinh phục cho được, làm sao có thể thoát khỏi sự bá đạo này của anh chứ.
Khoảng 20 phút sau, taxi dừng lại trước một khách sạn 5 sao nằm ngay trung tâm thành phố. Có vẻ Phúc vẫn chưa biết điểm đến lại là nơi sang trọng lộng lẫy thế này, cả hai người kinh ngạc nhìn nhau.
“Đúng địa chỉ này chứ?” Thảo lên tiếng hỏi.
Phúc xem lại tin nhắn điện thoại rồi gật đầu xác nhận, vẫn chưa tin vào mắt mình. Hai người kéo hành lý vào trong, tiến đến quầy lễ tân để làm thủ tục nhận phòng. Mẫn cũng thật quá đáng, lại đặt hai phòng cách xa nhau, một phòng ở đầu hành lang, một phòng ở cuối. Phúc nhận thẻ phòng chỉ biết lắc đầu cười. Những sự việc tưởng chừng như bình thường này hóa ra đều nằm trong sự sắp đặt của Mẫn. Ngay cả bạn thân của Thảo anh cũng đề phòng đến mức này. Phúc ghé vào tai Thảo, trêu chọc:
“Công ty mày hậu đãi nhân viên quá nhỉ!”
Ngay cả trẻ con cũng biết những thứ này đều được chuẩn bị sẵn cho cô. Chắc chắn Phúc đã đoán ra mối quan hệ giữa cô và Mẫn, vậy là lại thêm một người nữa biết về bí mật này. Thảo có chút xấu hổ, vì bí mật cô đã giấu kín lại cứ thế phơi bày rõ ràng trước mắt. Phúc thì chắc chắn sẽ không nghĩ xấu cho cô, nhưng nếu là người khác có lẽ đã nghĩ cô đang được bao nuôi rồi. Phúc rõ ràng đang thăm dò, chờ đợi cô tự mình nói ra sự thật.
Thảo vẫn giả ngốc, chỉ cười đáp: “Chắc tại tao làm việc tốt thôi!”
“Vậy sao? Làm việc tốt thế nào mà phải để Thư ký riêng của Giám đốc sắp xếp mọi thứ thế này?”
Thảo cứng họng không nói nên lời, cô cười gượng, nhìn hai nhân viên lễ tân trước mặt. Cô ngại ngùng huých vào người Phúc, ra hiệu cho anh ngừng lại, sợ người ngoài nghe thấy lại hiểu lầm. Cô vội vàng kéo hành lý ra thang máy để lên phòng.
“Sao nào? Có phải mày giật mình lắm không?”