118. Chương 118: Anh ấy lại làm sao thế nhỉ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 118: Anh ấy lại làm sao thế nhỉ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không thấy anh trả lời, cô liền đập liên hồi vào cánh cửa, vừa gõ vừa hô to: "Phúc ơi dậy đi! Muộn rồi đấy!"
Đúng lúc Phúc vừa từ thang máy bước ra, thấy Thảo đang "làm loạn" liền vội bước tới gần: "Tao đây này!"
Tiếng Phúc khiến Thảo giật mình quay lại. Anh vừa từ ngoài về, trên cổ còn đeo chiếc máy ảnh.
- Mày đi đâu đấy? Tao cứ tưởng mày ngủ say không biết trời đất gì chứ?
- Tao không ngủ được nên ra ngoài chụp vài tấm ảnh bình minh.
- Vậy à? Đẹp không? Thảo tò mò tiến sát lại gần anh, nhón chân lên muốn nhìn vào máy ảnh.
- Đương nhiên là đẹp rồi.
Hành động vô tư của Thảo khiến Phúc có chút lúng túng. Anh né cô sang một bên, quẹt thẻ vào phòng rồi đóng sầm cửa lại. Thảo ngơ ngác đứng ngoài, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Anh ấy vừa lờ cô đi sao? Thảo tức giận nói lớn ngoài cửa.
- Mày bị sao thế, hâm à?
Phúc đứng sau cánh cửa, cố kìm nén cảm xúc. Anh lấy lại bình tĩnh rồi đáp:
- Về chuẩn bị đồ đi, 7 giờ xuất phát đấy!
Vì không muốn thứ tình cảm trong lòng mình tiến triển thêm, anh luôn cố né tránh mọi tiếp xúc với Thảo. Có phải cô ấy quá vô tư rồi không? Chẳng lẽ cô không nhận ra sự quan tâm đặc biệt của anh? Hay đối với Thảo, Phúc chỉ đơn giản là thằng bạn hàng xóm, chơi thân từ nhỏ nên không hề có bất cứ suy nghĩ nào về chuyện tình cảm nam nữ giữa hai người?
Thảo vẫn đứng ngoài, chau mày khó hiểu. Cô hậm hực giơ nắm đấm lên, miệng lẩm bẩm:
- Lâu lâu lại lên cơn gì đó không biết!
Rồi cô quay người bước về phòng chuẩn bị đồ đạc. Cũng may có Phúc đi cùng, không thì vừa phải di chuyển nhiều nơi, vừa đồ đạc lỉnh kỉnh, vừa ghi chép, có thể hai ngày cũng chưa xong việc.
Nhờ có Phúc mà công việc của Thảo rất suôn sẻ, các bài phỏng vấn đều được khách mời hợp tác, kết thúc một ngày làm việc thuận lợi. Thảo vui vẻ mời Phúc đi ăn tối, cô đã tham khảo được nhiều quán ăn ngon từ Nga.
Trời đã chập tối, nhiệt độ dần hạ thấp. Cô và Phúc trở về khách sạn để tắm rửa, cần thay bộ trang phục ấm hơn. Hai người cùng đi đến các quán ăn mà Nga đã chỉ. Đúng là sau một ngày làm việc vất vả, được thưởng thức những món ăn ngon thế này thật tuyệt vời.
Không chỉ thu được kết quả công việc khá tốt, Phúc có vẻ cũng đã có một bộ sưu tập ảnh về Hà Nội. Lúc anh đi vệ sinh, Thảo rảnh tay nên cầm máy ảnh lên xem. Những bức ảnh về đồ ăn, đường phố và con người trông rất bình dị nhưng lại mang lại một cảm giác gì đó rất thân thuộc.
Thảo tiếp tục lướt thêm một lúc nữa thì nụ cười trên môi cô chợt tắt. Những bức ảnh tiếp theo đều là ảnh chụp trộm cô: lúc ghi chép, lúc cột tóc, lúc uống nước. Nếu Phúc không phải bạn thân mình, chắc Thảo đã cho rằng đây là máy ảnh của một tên cuồng theo dõi mất rồi. Chợt nhớ lại phản ứng chiều nay của Phúc, cuối cùng cô cũng hiểu ra.
Thảo đặt máy ảnh về vị trí cũ trước khi Phúc quay trở lại. Cô trầm ngâm suy tư một hồi, không biết Phúc đã nảy sinh tình cảm này từ lúc nào và tại sao lại chưa hề một lần ra ám hiệu cho cô. Thảo tự trách bản thân quá vô tâm, đáng ra cô phải nhận ra sự quan tâm đặc biệt của anh chứ. Giờ đây Thảo chỉ định chọn cách im lặng, vờ như chưa từng nhìn thấy.