Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 119: Không hổ danh là bạn tao
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lát nữa ăn xong, mình ra phố đi bộ chụp vài tấm cảnh đêm nhé!" Phúc lên tiếng.
"Ừm, được đấy, tao cũng muốn đi tham quan một chút." Thảo hào hứng đáp.
Khi ngồi trên ghế đá ven đường, nhìn dòng người qua lại, trong đó có những cặp đôi đang thoải mái trao nhau cử chỉ thân mật, Thảo chợt cảm thấy cô đơn. Mặc dù Mẫn đối xử với cô rất tốt, nhưng điều Thảo mong muốn chỉ là được như những cặp đôi kia, tay trong tay dạo bước trên đường, không sợ ai bắt gặp, không lo lắng miệng đời.
Nhiều lúc, Thảo cũng tự hỏi, liệu sự lựa chọn của mình rồi sẽ đi đến đâu? Liệu sẽ có một ngày cô có thể nắm tay anh ung dung đi trên đường như vậy không?
Vì Mẫn là một người tài giỏi nên Thảo cũng không ngừng cố gắng. Cách duy nhất để có thể đứng cạnh anh là khiến bản thân trở nên ưu tú hơn. Vì vậy, cô rất nỗ lực trong công việc, hy vọng đến năm 25 hay 30 tuổi có thể đạt được một vị trí cao hơn, gần anh hơn.
Nghĩ đến đây, Thảo lại khẽ cười. Đúng là khi yêu, con người ta thường có những suy nghĩ trưởng thành thật. Tình yêu đã cho cô nhiều động lực để sống, để đấu tranh, để trở nên hoàn hảo.
Phúc đang chụp những hàng cây bên bờ hồ, nhìn thấy Thảo ngồi thẫn thờ trên ghế, mái tóc bị làn gió thổi bay phất phơ, trông giống như một nàng thơ. Anh không kìm được mà đưa máy ảnh lên ngắm. Bất ngờ, Thảo cũng quay lại nhìn Phúc. Khoảnh khắc bị bắt gặp, Phúc trở nên lúng túng, nhưng Thảo lại cười tươi rồi tạo dáng. Thảo hiểu hành động của Phúc, cô muốn hai người thoải mái với nhau hơn nên chủ động xua tan bầu không khí ngượng ngùng này. Thấy vậy, Phúc nhẹ lòng mỉm cười rồi chụp cho Thảo vài bức ảnh, sau đó ngồi xuống cạnh cô. Thảo thoải mái cầm lấy máy ảnh xem, cô rất hài lòng, tấm tắc khen:
"Wow, không hổ danh là bạn tao, chụp đẹp thật đấy!"
"Còn phải nói!" Phúc nhếch mép cười.
Cô đưa lại máy ảnh cho Phúc, anh cũng ngồi xem lại ảnh. Thảo âm thầm nhìn anh rồi mỉm cười, trong lòng thầm cảm ơn vì sự trân trọng tình bạn này của anh, vì những sự giúp đỡ và cả sự đau khổ mà anh chọn chôn giấu trong tim.
La Thái Mẫn thực ra không hề mạnh mẽ như vẻ bề ngoài. Anh chỉ muốn Thảo cảm thấy an tâm nên luôn tỏ ra là mọi chuyện đều ổn. Trong lòng anh đang chất chứa rất nhiều lo âu. Ngày Thảo đi công tác, anh đến gặp mẹ của mình. Căn nhà nằm trong một con hẻm nhỏ, khá yên tĩnh. Tưởng chừng như sự căm hận trong lòng có thể khiến anh mạnh mẽ đối mặt với bà, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng ấy, trái tim anh vẫn bị tình mẫu tử lay động. Mẫn ngồi trong xe quan sát căn nhà thật lâu, nhìn bóng người thoáng qua trên cửa sổ. Anh đã từng ước có thể cùng bà ở trong căn nhà ấy, sống một cuộc sống bình yên, được bà yêu thương che chở như lúc trước.
Hiện thực lại khiến Mẫn bừng tỉnh. Anh nở một nụ cười chua chát, tự trách sao bản thân lại có suy nghĩ ngu ngốc như vậy chứ. Tay anh nắm chặt vô lăng, lẩm bẩm: "Bà ấy đã bỏ rơi mày mà mày còn mong đợi điều gì nữa?" Điều anh cần bây giờ là mong bà ấy sẽ tránh xa Thảo và gia đình cô. Anh không muốn Thảo biết được chuyện này, càng không muốn có bất kỳ rắc rối nào liên quan đến bà nữa. Mẫn lấy lại tinh thần, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Anh mở cửa bước xuống xe, tiến lại bấm chuông cửa.
Mẹ của Mẫn đang bận rộn làm một bàn đồ ăn thịnh soạn. Đây là lần đầu tiên Mẫn đề nghị gặp bà sau hơn mười năm xa cách. Không có gì có thể diễn tả được cảm xúc lúc này của bà, vừa vui mừng, mong đợi lại vừa lo lắng. Bà không biết anh muốn gặp mình có chuyện gì, liệu anh có còn oán trách bà không.